Tôi Muốn Giành Vị Trí Số Một

Chương 15



Chuông tan học vang lên.

Từ Uyển vươn vai, cất bài tập vào cặp sách, đeo cặp lên vai đứng dậy, cúi đầu nhìn Hà Bất Ngôn: "Xong chưa?"

Hà Bất Ngôn không nhét bài tập một cách cẩu thả như cậu, mà sắp xếp rất gọn gàng. Nghe Từ Uyển thúc giục, hắn nhanh tay hơn: "Đợi chút."

Vương Xán đi đến chỗ họ, mặt ủ rũ hỏi:

"Từ ca, chúng ta xa nhau một tiết học, mày có nhớ tao không?"

Kỳ thi giữa kỳ của cậu ta không tốt, bị bắt ngồi hàng đầu tiên giữa lớp, ngay dưới tầm mắt giáo viên.

Từ Uyển lườm cậu ta, giả vờ tỏ vẻ khó chịu:

"Anh em mày là ai vậy?"

"Tao là bảo bối Xán Xán của mày, mày không thể có tình mới mà quên tình cũ đâu."

Vương Xán làm bộ muốn nắm tay Từ Uyển, nhưng Từ Uyển né một cái, suýt va đầu vào Hà Bất Ngôn vừa đứng dậy.

Hà Bất Ngôn thấp giọng nói: "Cẩn thận chút."

"Ngại quá, tình mới." Từ Uyển nhếch môi.

Hà Bất Ngôn khựng lại, ánh mắt sâu thẳm. Hắn trầm mặc một lúc, càng thấp giọng: "Không sao."

Từ Uyển quay lại, hất cằm:

"Tình cũ, mày về nhà ăn cơm hay đi cùng tao? Tao mời."

Vương Xán vừa nghe thấy hai chữ "mời" liền mắt sáng rực, hứng khởi: "Đi đâu ăn cơm?"

"Chỗ A Hà."

Vương Xán lại xìu xuống:

"... Vậy thôi, tao vẫn nên về nhà ăn."

Hà Bất Ngôn yên lặng nghe, thầm thở phào nhẹ nhõm, không còn phải lúc nào cũng ăn cơm cùng ba người nữa.

Cùng nhau xuống lầu, họ đi đến nhà để xe bên cạnh khu giảng đường để lấy xe, còn Vương Xán thì đi bộ về nhà.

Từ Uyển đẩy ra một chiếc xe đạp màu vàng, bước dài một nhịp ngồi lên, chân sau chạm đất. Đôi chân thon dài thẳng tắp, vẫn bị quần đồng phục màu xanh thùng thình bao phủ. Cậu quay lại nhìn Hà Bất Ngôn, nhấc cằm ra hiệu: "Lên xe."

Hà Bất Ngôn nhảy lên xe, đôi chân dài khẽ co lại, trông có chút ủy khuất.

"Có nặng không?" Hắn hỏi.

Từ Uyển đạp xe ra khỏi trường, thản nhiên nói:

"Nặng gì, tớ còn từng chở cả Vương Xán, cậu ấy bằng hai người cậu đấy."

"Cậu lại nói quá nữa rồi." Hà Bất Ngôn cười nhẹ, nói, "Tớ nặng hơn 140 cân đấy." (hơn 70kg)

Từ Uyển quẹo sang đường bên phải, vừa đi vừa nói:

"Hay là cậu cũng mua một chiếc xe đi, tiện hơn một chút."

"Tớ không biết đi xe đạp." Hà Bất Ngôn đáp.

Từ Uyển có chút khó tin, bây giờ chắc ít người không biết đi xe đạp lắm. Cậu tặc lưỡi một tiếng:

"Thật hay giả? Không biết đi xe đạp à?"

Hà Bất Ngôn nhàn nhạt đáp: "Ừm."

Từ Uyển: "... Cậu có phải chỉ biết học không?"

Hà Bất Ngôn nghĩ một chút, đáp:

"Tớ biết sửa bảng mạch điện và một số đồ điện gia dụng."

Từ Uyển nhìn đường, hơi lơ đãng khen:

"Cậu thật lợi hại."

Hà Bất Ngôn cười nhẹ: "Cậu mới là người lợi hại."

Từ Uyển nghe ra sự nghiêm túc trong giọng nói của hắn, bật cười:

"Tớ chỉ là người thường, đừng nghĩ tớ giỏi quá."

Sau nhiều ngày ở chung, cậu cũng dần nhận ra: Hà Bất Ngôn dường như khá ngưỡng mộ cậu.

Ngay từ đầu, cậu còn tưởng Hà Bất Ngôn tính tình nhạt nhẽo nên chẳng chú ý gì đến mình, không ngờ...

Chậc.

Có chút sướng.

Hà Bất Ngôn không nói gì, chuyển chủ đề:

"Cậu có rảnh dạy tớ đi xe đạp không?

Từ Uyển tất nhiên đồng ý:

"Vậy cuối tuần này nhé, dành một buổi sáng để dạy cậu."

"Được." Hà Bất Ngôn đáp.

Từ Uyển chợt nghĩ tới điều gì, lại hỏi:

"Cậu có biết họ định làm tiệc cưới khi nào không?"

Hà Bất Ngôn lắc đầu: "Không hỏi."

"Tớ cũng không hỏi."

Cả hai im lặng một lúc.

Hà Bất Ngôn mở miệng, giọng hơi lúng túng:

"Mẹ tớ là người khá tốt."

Từ Uyển giật mình một chút, sau một lúc mới khẽ cười:

"Biết rồi."

Cậu dừng một chút, rồi thêm:

"Ba tớ cũng là người khá tốt."

"Ừm." Hà Bất Ngôn đáp, "Họ rất xứng đôi".

Từ Uyển rơi vào trầm mặc, mắt nhìn thẳng về phía trước, mãi lâu mới thì thầm: "Phải không..."

Sau đó, hai người im lặng suốt chặng đường. Đến chỗ A Hà, Từ Uyển khóa xe, dẫn Hà Bất Ngôn vào nhà hàng.

Tôn Mỹ Mỹ thấy Hà Bất Ngôn, mắt sáng lên, tiến tới:

"Tiểu Từ, em dẫn bạn học đến ăn cơm à?"

Từ Uyển đáp nhẹ một tiếng, quay sang Hà Bất Ngôn:

"Cậu gọi món trước đi, tớ mời."

Nói xong, cậu đi thay quần áo.

Hà Bất Ngôn tìm một bàn ngồi xuống. Tôn Mỹ Mỹ đưa thực đơn, hắn liếc qua rồi bình thản nói:

"Cải thảo xào dấm."

Tôn Mỹ Mỹ thấy Hà Bất Ngôn vẫn chưa gọi thêm món, nụ cười hơi cứng lại: "Chỉ một món thôi sao?"

Hà Bất Ngôn gật đầu.

"Tiểu Từ không phải nói em ấy mời à? Sao em chỉ gọi một món rẻ nhất vậy?" Tôn Mỹ Mỹ trợn tròn mắt, không tin nổi.

Hà Bất Ngôn nhìn cô, hỏi lại: "Không được sao?"

Tôn Mỹ Mỹ hơi nghẹn, viết tên món rồi đưa cho đầu bếp: "Được, được."

Từ Uyển thay quần áo xong đi ra, đi thẳng đến bàn Hà Bất Ngôn, một tay chống lên bàn, cười:

"Gọi món gì rồi? Muốn tớ gợi ý vài món không?"

Hà Bất Ngôn lắc đầu: "Không cần, tớ đã gọi xong."

"Món gì?"

"Cải thảo xào dấm."

Từ Uyển: "…"

Hà Bất Ngôn nhìn cậu: "Sao vậy?"

"Khẩu vị của chúng ta cũng giống nhau ghê."

Từ Uyển bật cười, "Tớ gọi thêm hai món nữa nhé, xem cậu có thích không, được chứ?"

Hà Bất Ngôn suy nghĩ một chút: "Được."

Từ Uyển lại gọi thêm hai món mặn, nói với Hà Bất Ngôn: "Cậu ăn trước đi, tớ đi làm đã."

Hà Bất Ngôn “ừm” một tiếng.

Từ Uyển chợt nhớ ra điều gì, hỏi:

"Cậu ăn xong sẽ đi học thêm đúng không? Ở đây cách chỗ đó xa không?"

"Không xa lắm, tớ có thể đi bộ."

Từ Uyển khẽ “ừ” một tiếng, rồi yên tâm quay lại làm việc.

Hà Bất Ngôn vừa ăn cơm, vừa nhìn Từ Uyển tất bật đi đi lại lại.

Vất vả quá, hắn nghĩ.

Cho đến khi ăn xong bữa tối, Từ Uyển vẫn còn bận rộn.

Hắn không đi quấy rầy cậu, chỉ lặng lẽ ra ngoài, rồi gửi cho cậu một tin nhắn WeChat:

[Tớ ăn xong rồi, tạm biệt.]

Hôm nay khách đặc biệt đông, bận đến tám giờ mới được ăn tối.

Từ Uyển ăn qua loa cho đỡ đói, một tay cầm điện thoại, nhìn thấy tin nhắn Hà Bất Ngôn gửi tới, liền bật cười.

Tôn Mỹ Mỹ thấy cậu đột nhiên cười, liền hỏi:

"Cười gì thế?"

"Không có gì." Từ Uyển mím môi, trong mắt vẫn vương ý cười, "Cậu bạn vừa rồi của em, buồn cười lắm."

Nhắc đến Hà Bất Ngôn, Tôn Mỹ Mỹ liền lắc đầu:

"Bạn học của em thật thà ghê, lần đầu được người ta mời mà chỉ gọi mỗi món rẻ nhất. Lần trước em mời cái cậu bé mập kia ăn cơm, cậu ta chẳng hề nể nang, toàn chọn món đắt thôi."

Chị ấy cảm thán xong, chợt đổi giọng, tò mò hỏi:

"Mà bạn học của em đẹp trai thật, cũng cao nữa. Em ấy có bạn gái chưa?"

Từ Uyển đáp ngay, không cần nghĩ: "Chắc là chưa có."

Tôn Mỹ Mỹ bỗng cười đầy ẩn ý, bưng bát ghé sát lại gần Từ Uyển, nháy mắt trêu:

"Vậy em giúp chị hỏi thử xem, em ấy có ngại tình yêu chị em không?"

Từ Uyển đối mắt với chị ấy, nhướng mày:

"Chị định theo đuổi cậu ấy à?"

"Thử xem sao." Tôn Mỹ Mỹ cũng nhướng mày đáp lại.

Từ Uyển vuốt cằm, đảo mắt nhìn chị ấy một lượt, tặc lưỡi lắc đầu, cố tình ra vẻ nghiêm túc:

"E là không theo nổi đâu."

Tôn Mỹ Mỹ trợn mắt: "Vì sao?"

Từ Uyển lại sờ cằm, chậm rãi nói:

"Trong đầu cậu ấy chỉ có học thôi."

Tôn Mỹ Mỹ: "... Mọt sách à?"

Từ Uyển nghĩ một lúc rồi nói:

"Cũng không hẳn, chỉ là hơi chăm chỉ thôi."

"Thôi, em cho chị WeChat của em ấy đi? Nói chuyện thử xem sao."

Từ Uyển đưa tài khoản WeChat của Hà Bất Ngôn cho Tôn Mỹ Mỹ.

Tôn Mỹ Mỹ lập tức gửi lời mời, còn nhắn kèm giới thiệu bản thân, nhưng đối phương không chấp nhận ngay.

Trong lúc rửa chén, Từ Uyển giải thích:

"Chắc cậu ấy đang bận, đang học đấy."

"Học bá à?" Tôn Mỹ Mỹ hỏi.

Từ Uyển “ừm” một tiếng, cười nói:

"Cậu ấy đúng là giỏi thật."

Đến lúc tan ca, đóng cửa xong, Tôn Mỹ Mỹ mang đôi giày cao gót không vừa chân, làm việc cả ngày nên đau chân dữ dội. Từ Uyển dứt khoát chở chị ấy về nhà.

Tôn Mỹ Mỹ ngồi ghế sau nghịch điện thoại, bỗng hiện thông báo tin nhắn mới.

Chị ấy giật mình, buột miệng chửi một câu: "Vãi thật!"

Rồi vội vàng bấm vào xem.

Từ Uyển bật cười hỏi:

"Sao, cậu ấy đồng ý kết bạn rồi à?"

Tôn Mỹ Mỹ không nói gì.

Từ Uyển quay đầu liếc một cái, thu lại ý cười:

"Sao thế?"

Tôn Mỹ Mỹ mặt đầy khó chịu, lắc đầu, bực bội nói:

"Em ấy từ chối lời mời kết bạn của chị rồi."

Dọc đường Từ Uyển vừa dỗ vừa nói nhẹ nhàng, cuối cùng cũng đưa được Tôn Mỹ Mỹ về đến nhà. Cậu thật sự thở phào một hơi.

Cậu đạp xe rẽ hướng về nhà, lúc về đến nơi thì đã gần mười giờ.

Từ Phúc Phúc đang ngồi dưới lầu, thấy cậu liền gọi:

"Con trai, sao hôm nay về muộn thế?"

Từ Uyển nhét chìa khóa xe vào túi, hai tay đút trong túi áo khoác:

"Chị Tôn bị đau chân, nên con đưa chị ấy về trước."

"Con trai ba cũng biết quan tâm đến phái nữ cơ đấy." Từ Phúc Phúc ném cho Từ Uyển một quả cam, nói tiếp, "Mau lên lầu rửa mặt rồi đi ngủ đi, hôm nay đừng thức khuya đọc sách nữa, nghỉ sớm chút cho khỏe."

"Chưa thấy phụ huynh nào như ba cả." Từ Uyển cố ý tặc lưỡi, "Ba người ta thì bảo con mình chịu khó học hơn, còn ba thì lại không cho người ta học."

Từ Phúc Phúc nói:

"Đó là ba sợ con mệt thôi. Không phải con còn đang muốn cao thêm sao? Muốn cao thì phải ngủ nhiều. À đúng rồi, dì Hà của con có hầm canh, lát nữa con uống một chút nhé, đừng có từ chối nữa đấy."

Ý cười trên mặt Từ Uyển nhạt đi, cậu khẽ đáp:

"Ừm, được ạ."

Trên lầu, Hà Linh và Hà Bất Ngôn đều đang ở đó.

Hà Bất Ngôn ngồi bên bàn ăn, tay cầm một chén sứ men xanh nhỏ, đang uống canh.

Bên cạnh hắn cũng đặt một chén cùng muỗng đi kèm. Chiếc chén này do Hà Linh mang tới, thanh tú, đẹp đẽ, không giống bộ chén muỗng gia dụng nhà Từ Uyển; chén sứ lớn thì chỉ cần dùng được, không cầu kỳ gì.

Hà Linh nhìn thấy Từ Uyển vội đứng lên, mặt tươi cười chào đón:

"Tiểu Uyển về rồi à, có muốn ăn canh không?"

Hà Bất Ngôn cũng nhìn về phía cậu, khóe môi thoáng nở một nụ cười nhẹ.

Từ Uyển đặt cặp sách xuống, đáp: "Dạ, được ạ."

Hà Linh đưa chén canh bên cạnh Hà Bất Ngôn cho Từ Uyển:

"Vừa múc ra còn hơi nóng, để nguội một lát rồi."

Từ Uyển ngồi đối diện Hà Bất Ngôn, múc một thìa bỏ vào miệng. Nước canh đậm đà lan tỏa trong miệng, vị phong phú mà vừa đậm đà vừa không ngấy:

“Rất ngon, cảm ơn dì.”

Hà Linh thoải mái cười, trong lòng thỏa mãn.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...