Tôi Muốn Giành Vị Trí Số Một

Chương 2



Từ Uyển không hay uống rượu, nên không rõ tửu lượng của mình. Nhà Vương Xán quản lý rất nghiêm, làm gì có chuyện cho cậu ta động đến rượu, chỉ thỉnh thoảng lén ra ngoài ăn với bạn bè mới dám lén uống một ly.

Hai người dựa trên nguyên tắc “chống lãng phí” mà ước lượng tửu lượng rồi gọi thêm vài chai bia.

Vương Xán cầm lấy một chai, do dự vài giây rồi hỏi: “Mỗi người một chai à?”

"Được." Từ Uyển cũng mở một chai bia, cụng nhẹ vào chai của Vương Xán, "Mày uống ít thôi, lát nữa say thì tao không đỡ nổi đâu."

Vương Xán hớp một hơi lớn, cảm thấy khá ổn, liền liếc mắt cợt nhả:

"Làm gì có chuyện đó! Tao là ‘ông hoàng không say’! Hơn nữa mày chắc chắn đỡ nổi tao!"

"Tự tin ghê." Từ Uyển mỉm cười, đặt chai bia sang một bên, lấy điện thoại trong túi ra nói, "Tao nhắn tin cho ba tao, bảo tối nay không về."

Ảnh đại diện WeChat của Từ Phúc Phúc là ảnh tự sướng của ông, toát ra phong thái nhà giàu mới nổi. Ảnh này chụp hai năm trước khi đi du lịch với Từ Uyển: ông đeo kính râm, trên cổ là một sợi dây chuyền vàng to - hàng giả - còn bị giật trên phố một lần.

Nhắn xong cho Từ Phúc Phúc, Từ Uyển tắt máy luôn để tránh bị gọi hỏi mãi.

Vương Xán vừa uống vừa ăn xiên thịt dê, mắt dán vào miếng thịt trên xiên nhưng vẫn lơ mơ nói:

“Tí về leo cửa sổ được không? Có thể chui thẳng vào phòng tao. Tao sợ ba mẹ chưa ngủ, đang ngồi xem TV ở phòng khách, lỡ bị bắt gặp thì toi thật.”

Nhà Vương Xán ở tầng 3. Cậu ta từng lén trốn đi chơi vài lần, lần nào về cũng lặng lẽ leo cửa sổ. Dù thân hình hơi to, nhưng đúng là một "thằng mập lanh lợi".

"Về muộn tí không được à?"

Từ Uyển không hứng thú với chuyện phải leo cửa sổ, ban đêm mà bị người ta nhìn thấy thì lại tưởng là ăn trộm.

Vương Xán nghĩ ngợi một lúc rồi gật đầu tán thành:

"Cũng được, tiện thể chơi thêm lúc nữa. Lát nữa mình đi net không? Lâu rồi chưa đụng game, tay ngứa quá."

Từ Uyển chẳng cần nghĩ, từ chối thẳng: "Thôi đi, lớp 12 rồi, còn chơi bời gì nữa."

"Thôi được... Cái này đúng là có độc, tốt nhất đừng dính vào, tất cả vì sự nghiệp học hành."

Vương Xán gắp miếng thịt dê vừa nhúng chín, quay sang hỏi Từ Uyển:

"Mày còn ăn thịt dê không?"

"Nuốt không nổi nữa rồi." Từ Uyển đã nốc không ít bia, cậu đứng dậy, “Tao đi vệ sinh cái.”

Từ nhà vệ sinh quay lại, Vương Xán đã xử lý xong một chai bia.

Từ Uyển liếc cái vỏ chai trống trơn, lại nhìn sang Vương Xán mặt đỏ bừng, trong lòng lập tức khựng một nhịp.

Chắc toi rồi.

Cậu vỗ vai Vương Xán, thử gọi: "Mập mạp?"

Vương Xán nhe ra cả hàm răng trắng, một tay khoác vai cậu kéo ngồi xuống:

"Còn một chai nữa, tao không uống đâu. Từ ca, mày uống đi, tao mà uống nữa là say thật đấy."

Từ Uyển đẩy chai bia sang chỗ trống bên cạnh, nói: “Tao cũng không uống nữa, về thôi.”

Vương Xán nghe vậy liền loạng choạng đứng dậy, hét lớn một tiếng: “Được! Leo cửa sổ thôi!”

Từ Uyển khẽ xoa xoa lỗ tai vừa bị hét đến đau, cười xin lỗi với mấy vị khách xung quanh bị giật mình.

Cậu đỡ Vương Xán ra khỏi quán lẩu.

Vương Xán gần như dồn hết cả trọng lượng lên người cậu, bước chân mềm nhũn, đi xiêu xiêu vẹo vẹo, trông cứ như sắp nhảy disco đến nơi.

Đi được một đoạn, trán Từ Uyển đã lấm tấm mồ hôi, hơi thở cũng trở nên nặng nhọc.

Giữa tháng 11, trời bắt đầu trở lạnh. Nhiệt độ thật ra vẫn chịu được, chỉ là cơn gió buốt luồn qua khiến người ta khó chịu. Trên đường chẳng mấy ai, nhưng ánh sáng hắt ra từ các ô cửa sổ lại không ít.

Vương Xán khoác vai Từ Uyển, đột nhiên mở miệng hỏi: “Mày, tao nặng không?”

“Nặng vãi l*n.” Từ Uyển nói.

Vương Xán cười phá lên, cười mãi không dứt.

Từ Uyển giữ lấy cánh tay cậu ta, đoán đối phương chắc chưa say hẳn, ý thức vẫn còn tỉnh táo, chỉ là bước đi không vững - cái đó mới là đáng sợ.

Từ Uyển tặc lưỡi:

“Xán Xán mày phải giảm cân rồi đấy. Mẹ mày lần trước giao sứ mệnh giảm béo của mày cho tao rồi mà. Mày không thể để tao lố mặt chứ, ít nhất cũng phải nể tao mà gầy xuống vài cân - mười cân cũng được!”

Vương Xán một tay ôm bụng, vuốt vuốt đầy trìu mến:

“Tao mà không mập đã là tuyệt vời rồi, còn gầy nữa thì cuộc đời không thể đẹp hơn được.”

Từ Uyển liếc xéo: “Nói gì linh tinh vậy? Mày tè một lần cũng nhẹ được một cân đấy chứ?”

“Mày tưởng tao là con tôm hùm à? Tè một cái mà được một cân thì tao bán xác luôn!”

Từ Uyển nghe vậy lập tức nhớ tới lần trước mẹ Vương Xán mua con tôm hùm bự chảng - ba cân tôm, hai cân nước, còn lại là nửa cân vỏ. Cậu cười không dứt, đỡ Vương Xán cũng chẳng buồn dùng sức nữa.

Vương Xán loạng choạng, suýt thì ngã.

Từ Uyển còn đang cười, thấy cậu ta sắp đổ liền vội vàng nắm lấy cánh tay: “Này, mày đứng cho vững...”

Lời còn chưa dứt, cậu vừa đỡ xong ngẩng đầu lên - liền thấy Hà Bất Ngôn đang đứng đối diện.

Vương Xán cũng thấy hắn, có chút men vào gan to lấn át lý trí, lại còn giơ tay vẫy vẫy: “Hà Bất Ngôn!”

Từ Uyển thấy vậy, tặc lưỡi: “Vẫy tay cũng vững ghê ha.”

Hà Bất Ngôn mặc nguyên cây đen, trên đầu còn đội mũ đen, trông khá hợp mốt.

Lúc này Từ Uyển mới để ý tới cách ăn mặc của hắn - không chỉ gội đầu đâu, hình như còn cố tình ăn diện một chút.

Hà Bất Ngôn bước về phía bọn họ.

“Cậu đi đâu thế?” Vương Xán vừa mở miệng đã phả ra một làn hơi rượu nồng nặc.

Hà Bất Ngôn cau mày, cuối cùng cũng lên tiếng: “Hai người uống rượu à?”

Từ Uyển vẫn đỡ Vương Xán, mặt không đổi sắc nói: “Uống chút thôi.”

Hà Bất Ngôn nhìn cậu, im lặng mấy giây, rồi hạ giọng hỏi: “Tâm trạng không tốt à?”

Từ Uyển hơi nhướn mày, có phần bất ngờ.

Vương Xán đang say xỉn chẳng còn chút ý tứ, thấy Từ Uyển không trả lời thì chen vào luôn:

“Đúng rồi đó! Tối nay Từ ca tâm trạng không tốt nên tớ mới đi uống với nó. Ba nó sắp tái hôn, mà người kia còn có một đứa con trai tên là... ơ, là cậu đó!”

Hà Bất Ngôn mặt không cảm xúc, nhìn Vương Xán đang vui vẻ chỉ thẳng vào mình.

Từ Uyển đau đầu đến muốn bốc hỏa, vỗ một cái l*n đ*nh đầu Vương Xán, hạ giọng mắng:

“Câm miệng đi mày.”

Lực tay hơi mạnh, cú vỗ khiến Vương Xán tỉnh táo ra một chút. Cậu ta rụt cổ lại, cằm và cổ xếp chồng mấy lớp, nhận ra mình vừa lỡ lời ngu ngốc, vội giả vờ:

“Tao chắc là... say rồi.”

Từ Uyển lười để ý đến cậu ta, cũng chẳng buồn giải thích gì với Hà Bất Ngôn, dứt khoát chuyển chủ đề:

“Bạn học Hà, cậu rảnh không?”

Hà Bất Ngôn gật đầu.

Từ Uyển liếc nhìn Vương Xán một cái, dùng ánh mắt ra hiệu cho Hà Bất Ngôn nhìn theo, rồi hỏi:

“Có thể giúp một tay không?”

Vương Xán vui mừng phát điên.

Hà Bất Ngôn lại đang đỡ cậu ta.

Vui quá nên bước chân cậu ta càng loạng choạng hơn, chân mềm nhũn, đứng không vững nổi.

Từ Uyển đỡ bên kia, một mình cậu thật sự không trụ nổi lâu, hơn 100 cân mà, không phải chuyện đùa:

“Chưa từng thấy ai say kiểu này, đầu không say mà người thì say, đúng là khổ thân người khác.”

Hà Bất Ngôn nói: “Đều phiền phức hết, hai người không nên uống rượu.”

Từ Uyển không đáp lại.

Vương Xán liên tục đáp: “Phải, phải, phải! Tớ tuyệt đối không uống rượu trước 18 tuổi.”

“Cút đi, đồ quỷ.” Từ Uyển cười mắng, “Còn chưa đến hai tháng nữa là sinh nhật 18 tuổi của mày mà còn nói mấy lời ấy. Đầu mày sao không quay cho rồi, nói chuyện mà còn chọc ngoáy.”

Vương Xán khúc khích cười không ngớt, thấy lần uống rượu này thật xứng đáng, biết đâu nhờ chuyện này mà quan hệ hai đứa sẽ hòa thuận hơn nhiều.

Lúc này, dáng vẻ của Vương Xán trông y như Thái Hậu, hai bên đều có người dìu, chẳng phải động chân động tay gì.

Hà Bất Ngôn đỡ một lúc rồi nghiêm túc nói: “Cậu nên giảm cân rồi.”

Từ Uyển bỗng cười lớn, khuỷu tay thúc nhẹ vào hông Vương Xán: "Nghe chưa, ai cũng bảo mày giảm cân đấy."

Vương Xán từ vui chuyển sang buồn rầu, mặt ủ dột, ấm ức lẩm bẩm:

"Đâu dễ thế, giảm cân là chuyện khó nhất trên đời, không gì sánh bằng..."

Từ Uyển càng cười to hơn, tặc lưỡi nói: "Nam thần của mày mà cũng chẳng có tác dụng à?"

Hà Bất Ngôn nhíu mày: “Nam thần?”

“Đúng rồi, chính là mày.” Từ Uyển không để ý đến vẻ mặt của Hà Bất Ngôn, tiếp tục lắm lời, “Thằng mập sống cứ như gay ấy, còn bày đặt làm ‘nam thần’.”

Vương Xán chửi lại: “Gay cái đầu mày!”

Từ Uyển buông tay: “Lão tử không đỡ mày nữa.”

Cậu vừa thả tay ra, Vương Xán liền theo quán tính ngả cả người về phía Hà Bất Ngôn.

Hà Bất Ngôn theo phản xạ rụt tay né tránh - thế là Vương Xán ngã nhào xuống đất. May mà Từ Uyển kịp thời kéo lại, nếu không thì đã ăn nguyên cú ngã sấp mặt rồi.

Từ Uyển phải dùng kha khá sức mới kéo được cậu ta lại, thở hồng hộc hai cái, không nhịn được phàn nàn:

“Đệt, Xán Xán à, mày không phải say rượu đâu, là cụt chân thì có! Chân mềm nhũn như bún, chẳng có tí sức lực gì luôn đấy?”

Vương Xán thấy hơi ngượng, hành động ban nãy đúng là mất mặt thật, cậu ta nhỏ giọng biện bạch:

“Chân tao... thật sự chẳng còn tí sức nào hết...”

Từ Uyển liếc xuống một cái, làm bộ tiếc nuối, vừa lắc đầu vừa tặc lưỡi:

“Tiếc ghê... cái giò heo thượng hạng như này mà lại phế thế này.”

Vương Xán bị chọc đến bật cười, vừa cười vừa chửi: “Từ ca, mày đừng có lắm mồm nữa được không!”

“Thật sự là không được.” Từ Uyển nói, rồi quay sang nhìn Hà Bất Ngôn đang đứng một bên, tặc lưỡi, “Ngẩn ra làm gì đấy, bạn học Hà? Qua đây phụ một tay nào.”

Hà Bất Ngôn vẫn đứng yên không nhúc nhích.

Vương Xán lập tức động não, đoán được lý do ngay, sợ người ta hiểu nhầm nên vội vàng giải thích:

“Tớ không phải gay đâu, tớ có người con gái thích rồi đấy!”

Từ Uyển nghe xong lập tức hứng chí: “Cô gái nào vậy?”

Tuổi trẻ vốn dễ ngại ngùng với mấy chuyện tình cảm mờ mờ ảo ảo, Vương Xán lảng tránh:

“Nói ra mày cũng không biết đâu...”

Từ Uyển gặng hỏi: “Trong lớp mình à?”

Thế là hai đứa đứng ngay giữa đường buôn chuyện luôn. Hà Bất Ngôn kéo mũ thấp xuống, bước lại đỡ lấy một bên tay của Vương Xán, hỏi Từ Uyển: “Hai cậu định đi đâu?”

Từ Uyển nghĩ một lúc, nhìn Vương Xán rồi nói:

“Về nhà mày thì chắc là khỏi nghĩ rồi, nhìn cái chân mày kìa, mềm như bún thế còn định leo cửa sổ, đến cái bậc thang cũng không leo nổi. Hay là kiếm cái nhà nghỉ bình dân nào đấy, thuê tạm một phòng ngủ một đêm đi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...