Từ Uyển tìm một nhà nghỉ giá 50 tệ một đêm, đặt một phòng tiêu chuẩn.
Ông chủ liếc mắt nhìn ba người họ, đánh giá một hồi, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên mặt Vương Xán, rồi nói:
"Phòng tiêu chuẩn giường nhỏ lắm, ba đứa chắc không nằm nổi đâu. Hay là... thêm một phòng nữa?"
"Không cần."
Từ Uyển liếc sang Hà Bất Ngôn, rồi quay sang nói với ông chủ: "Cậu ấy lát nữa sẽ về."
Ông chủ "ồ" một tiếng, đưa chìa khóa cho Từ Uyển. Từ Uyển vừa nhận lấy, chợt nhớ ra điều gì, liền nói:
"Chú ơi, cho cháu thêm Trà Thảo Mộc."
Nhà nghỉ này là do chính ông chủ cải tạo lại từ nhà riêng, trông khá cũ kỹ, đến cả cầu thang cũng chỉ là nền xi măng.
Đỡ Vương Xán lên tầng hai, ông chủ mở cửa phòng rồi nói:
"Trong phòng có nước nóng, mấy đứa có thể tắm rửa. Nhưng nếu muốn bật điều hoà thì phải trả thêm phí."
Từ Uyển gật đầu, dìu Vương Xán đến mép giường. Sau đó giả vờ đá vào mông cậu ta một cú, chậc lưỡi:
"Mẹ kiếp, mau nằm xuống đi, mệt chết ông đây rồi."
Vương Xán lanh lẹ lăn một vòng trên giường, tránh được cú đá mông đó.
Ông chủ lẩm bẩm vài câu rồi rời khỏi phòng. Trước khi đi, ông ấy còn không quên nhấn mạnh: phải trả phòng trước mười hai giờ trưa hôm sau, nếu không sẽ bị tính thêm phí.
Hà Bất Ngôn yên lặng đứng ở một bên.
Từ Uyển tiễn ông chủ ra ngoài rồi đóng cửa phòng lại. Trong tay vẫn còn cầm lon Trà Thảo Mộc, cậu từ khoảng cách xa ném lon nước về phía Hà Bất Ngôn.
Hà Bất Ngôn đưa tay ra đón, bắt gọn bằng một tay. Khi lòng bàn tay chạm vào thân lon mát lạnh, hắn khẽ sững người.
"Quà cảm ơn cậu đấy."
Từ Uyển nhếch nhẹ khóe môi. Nụ cười nhạt đến mức gần như không nhìn thấy, vậy mà lại khiến gương mặt cậu trở nên dịu đi hẳn, không còn vẻ xa cách, lạnh lùng như trước nữa.
Vương Xán đang nằm thoải mái trên giường, nghe vậy liền nghiêng đầu sang nhìn họ, giọng tội nghiệp:
"Từ ca, tao khát nước..."
Từ Uyển quay lại liếc cậu ta một cái: "Tự đi mà mua."
Hà Bất Ngôn bật cười nhẹ. Hắn buông tay xuống, tay phải nhẹ nhàng siết lại... nắm lấy món quà cảm ơn kia.
Từ Uyển quay đầu lại, liếc nhìn đồng hồ treo tường đối diện. Thấy thời gian đã muộn, ánh mắt cậu chuyển sang Hà Bất Ngôn. Im lặng vài giây, rồi cậu khéo léo ra hiệu tiễn khách:
"Hôm nay cảm ơn cậu đã ra tay giúp đỡ. Giờ cũng muộn rồi, hay là..."
Hà Bất Ngôn thu lại nụ cười, thần sắc trở nên nhàn nhạt: "Ừ, tớ về đây."
Từ Uyển tiễn hắn ra đến cửa, lịch sự đợi bóng lưng khuất khỏi tầm mắt mới đóng cửa lại, khóa cẩn thận.
Trong phòng có hai chiếc giường, không khí phảng phất mùi ẩm mốc nhè nhẹ.
Vương Xán nằm sấp trên giường, thấy trên vỏ gối trắng có mấy vệt ố vàng, cậu ta lập tức trở mình, quay mặt đi như thể không thấy gì, lẩm bẩm:
"Chăn gối dơ quá. Ông chủ đã không muốn giặt thì ít ra cũng nên thay bộ vỏ màu tối, cho tụi mình còn có cơ hội tự lừa mình một chút chứ."
Từ Uyển nằm xuống chiếc giường bên kia, cởi giày rồi tựa người vào đầu giường, lấy điện thoại ra bật máy. Vừa vào WeChat, tin nhắn của Từ Phúc Phúc lập tức hiện lên, mấy đoạn ghi âm, đoạn nào cũng dài hơn một phút.
Từ Uyển lười nghe, chỉ gửi lại một icon mặt cười cho xong chuyện.
Trong máy cậu có lưu vài bộ sticker kiểu trung niên, chuyên dùng để đối phó với người đàn ông trung niên Từ Phúc Phúc này.
Từ Phúc Phúc vừa hay đang online, lại gửi thêm một đoạn ghi âm dài 58 giây.
Từ Uyển vẫn không thèm nghe, chỉ lướt qua kho sticker rồi hờ hững đáp lại bằng một tấm "Cạn ly vì tình thân".
Biểu tượng cảm xúc này là do cậu tự chỉnh, mất đúng hai mươi giây, dùng luôn chức năng chỉnh sửa đơn giản có sẵn trong điện thoại. Cậu làm mờ hai chữ “hữu nghị” phía trên, rồi thêm vào hai chữ “tình thân” - tất cả cũng chỉ vì Từ Phúc Phúc.
Tình thân vĩ đại khiến người ta học được cách làm meme.
Từ Phúc Phúc đoán Từ Uyển không nghe tin nhắn thoại, liền gọi video trực tiếp.
Từ Uyển nhíu mày, từ chối rồi tắt máy.
Cậu bước xuống giường, đi đôi dép lê màu xanh, đứng nhìn quanh phòng.
Vương Xán cũng ngồi dậy nói: “Mày, ngửi xem trên người tao có mùi rượu không?”
Từ Uyển vừa xoay TV, hoàn toàn không lại gần cậu ta, nói: “Có.”
Vương Xán nghĩ Từ Uyển đã ngửi thấy lúc dìu mình, nên liền bò dậy, vừa nói vừa làm:
“Vậy tao phải đi tắm thôi. Mai mà bị ba mẹ ngửi thấy thì tiêu.”
Từ Uyển khựng lại, lập tức đổi giọng:
“Không có mùi rượu.”
Vương Xán cũng khựng lại, khó hiểu hỏi:
“Rốt cuộc là có hay không? Tao bị viêm mũi, chẳng ngửi được gì cả.”
Từ Uyển bật TV, cầm điều khiển bấm qua mấy kênh, lơ đãng nói:
“Mày không đi tắm thì không có mùi rượu. Tao mệt rồi, đi cả đường dài, chẳng còn sức vác mày nữa.”
Vương Xán bỗng bật cười hề hề, đắc ý nói:
“Thật ra, Từ ca, chân tao lúc đầu đúng là mềm nhũn không có sức, mà đi được một đoạn tự nhiên lại khỏe, giờ tự đi được rồi đó!”
“Cái gì?”
Từ Uyển vừa nghe xong đã nổi giận đùng đùng, túm lấy điều khiển từ xa ném qua, lệch sang bên cạnh Vương Xán, rơi phịch xuống ga giường:
“Lừa tao mà còn tự hào à? Còn ‘đó’ cái gì? Giả vờ dễ thương cái quái gì hả!”
Dù Từ Uyển nương tay không ném trúng, nhưng Vương Xán vẫn hoảng hốt co đầu rụt cổ, khí thế yếu hẳn đi:
“Tao đâu phải cố ý chọc mày đâu, tao là có lòng tốt mà! Tao chỉ nghĩ để mày với Hà Bất Ngôn hòa hợp hơn một chút thôi. Mày chẳng nói ba mày với mẹ cậu ấy đã định hôn sự rồi còn gì? Sau này chắc chắn phải sống chung một mái nhà, ngày nào cũng gặp mặt, mà nếu làm căng thì đâu có hay...”
Từ Uyển vẫn nhíu mày: “Trả điều khiển đây.”
Vương Xán rụt rè bò lại, hai tay dâng điều khiển, cười nịnh hót như cún con.
Từ Uyển vặn nhỏ âm lượng TV, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào bản tin đang phát. Một lúc lâu sau mới chậm rãi nói:
“Thật ra cũng chẳng có gì. Cùng lắm thì sau này nộp nguyện vọng học xa một chút là được.”
Lúc mới khai giảng năm nhất, khi còn chưa phân ban Khoa học tự nhiên hay Xã hội, cô giáo chủ nhiệm của cậu vừa mới tốt nghiệp, tràn đầy nhiệt huyết với tương lai. Cô hy vọng học sinh trong lớp cũng có thể giống mình, nên ngay trong tiết học đầu tiên đã hỏi từng người:
“Các em sau này muốn thi vào trường đại học nào?”
Khi ấy mới lớp 10, ai cũng cảm thấy còn lâu mới đến kỳ thi đại học, nhiều người chưa từng nghĩ đến chuyện đó.
Chỉ có Từ Uyển là đã nghĩ rồi - cậu muốn lên Thủ đô.
Từ tiểu học đến nay, đó luôn là niềm tin kiên định trong lòng cậu.
Thủ đô có biết bao nhiêu trường đại học, dù là trường nào cũng được - chỉ cần được đến Thủ đô là tốt rồi.
Vương Xán cũng không đi tắm, ngồi trên mép giường phía sau lưng Từ Uyển, thở dài một tiếng nặng nề:
“Mày đừng nhắc tới nguyện vọng với tao nữa, cứ nhắc là thấy phiền. Ba tao bảo nếu không đỗ đại học top thì sẽ đánh gãy chân tao. Haizz… Nhìn ngày gãy chân càng lúc càng đến gần, thật sự mệt mỏi.”
Từ Uyển quay đầu lại, khóe môi khẽ nhếch:
“Còn hơn nửa năm mà, cắn răng cố gắng một chút điểm sẽ lên thôi.”
Vương Xán lắc đầu, vẻ không muốn nói tiếp:
“Tao đi tắm đây, phải xoa xoa cái đùi đẹp đáng thương của tao đã...”
Chờ Vương Xán tắm xong, Từ Uyển cũng vào tắm.
Khi đi ra, Vương Xán đã ngủ say, đang ngáy khò khò.
Từ Uyển lau mặt, tắt đèn, mò mẫm nằm xuống giường. Bên tai là tiếng ngáy ồn ào, không theo nhịp của Vương Xán. Cậu nhắm mắt lâu mà vẫn không ngủ được, đành rút điện thoại ra.
Vừa mở máy đã thấy WeChat có người gửi lời mời kết bạn.
Tên tài khoản là Hà Bất Ngôn.
Nguồn lời mời đến từ nhóm chat lớp 12(1).
Từ Uyển nhướn mày, hơi bất ngờ.
Cậu không chấp nhận, mà lờ đi không trả lời.
Lướt qua Bảng tin một hồi rồi thoát ra, còn ghi âm lại tiếng ngáy của Vương Xán.
Cho tới khuya, Từ Uyển mới chịu không nổi cơn buồn ngủ, ngủ thiếp đi.
*
Ngày hôm sau lại bị Vương Xán đánh thức, dép lê lộp cộp trên sàn, tiếng động cũng rất lớn.
Từ Uyển đầu tóc rối bù, chống khuỷu tay ngồi dậy, nhăn mày, mắt còn lim dim, gọi vọng về phía nhà vệ sinh:
"Vương Xán, nhỏ tiếng chút đi!"
Chẳng mấy chốc, Vương Xán dựa vào khung cửa thò đầu ra, vẻ mặt ngơ ngác:
"Tao làm ồn tới mày sao?"
Từ Uyển nhìn gương mặt chân thành, vô tội nhưng đặc biệt “đáng ghét” của cậu ta, đột nhiên thấy đau đầu không biết nói gì, liền túm lấy chăn vùi mình vào trong.
Sáng sớm đã làm ầm ĩ thế này, không phát cáu thì có lỗi với chính mình rồi, cảm thấy ấm ức vô cùng.
Tối qua Vương Xán lén lút chui ra ngoài rồi còn khóa cửa phòng, sợ người nhà phát hiện mình một đêm không về. Trước khi ngủ, cậu ta đặt báo thức lúc 5 giờ sáng, muốn về kịp trước khi người nhà thức dậy.
Cậu ta bước đến mép giường Từ Uyển, vỗ nhẹ vai, nói nhỏ: "Tao về trước đây nhé."
Từ Uyển cáu kỉnh vẫy tay:
"Xán Tử, mày sau này tuyệt đối đừng ngủ lại chỗ khác nữa, tao sợ mày bị bạn cùng phòng chém chết."
Vương Xán hơi ngẩn ra, tò mò hỏi: "Tại sao vậy?"
Từ Uyển không đáp, chỉ thở dài một tiếng.
Vương Xán đi rồi, Từ Uyển cuối cùng cũng được ngủ một giấc thật đã.
Ngủ tới khi tự nhiên tỉnh dậy, cậu lững thững chỉnh trang, trả phòng rồi ra ngoài.
Ra phố, gió lạnh thổi từng cơn, tóc tai cậu bị thổi tung hết cả lên.
Tháng 11 chưa hẳn thật sự đã vào đông, nhưng vạn vật dường như đã uể oải, héo hon.
Đặc biệt là thành phố này, bị gió lạnh thổi qua càng trở nên tả tơi, đìu hiu hơn.
Đường phố thì lồi lõm đầy ổ gà, chẳng đoạn nào bằng phẳng suốt cả quãng.
Vân Thành là một thị trấn nhỏ, kinh tế phát triển kém cỏi. Vì vị trí địa lý bất lợi, công nghiệp và du lịch đều chẳng thể phát triển. Mấy năm gần đây chính quyền tập trung cải tạo khu phố cũ. Nhà của Từ Uyển và ba cậu mong mỏi được đền bù di dời đã mấy năm, thế nhưng chỉ nghe nơi khác đã bị dỡ bỏ, nhà mình thì vẫn chưa thấy động tĩnh gì, chẳng biết còn phải chờ đến bao giờ.
Từ Uyển cúi đầu đi đến tiệm lẩu bên cạnh lấy xe đạp, vừa đi vừa lấy điện thoại từ túi áo khoác, vào WeChat chấp nhận lời mời kết bạn của Hà Bất Ngôn.
Ngay lập tức, cậu tắt mạng, mở file nghe tiếng Anh, cắm tai nghe, chỉ đeo một bên, vừa đi vừa nghe.
Nghe tiếng Anh suốt quãng đường về nhà.
Đạp xe một hồi, cậu dừng lại trước một ngôi nhà hai tầng.
Nhà cậu nằm ngay bên con phố cũ. Những ngôi nhà hai bên đều cao năm, sáu tầng, càng làm ngôi nhà của cậu trở nên thấp bé, cũ kỹ và lạc lõng.
Từ Uyển khóa xe đạp vào cột điện bên cạnh, rồi xách cặp sách đi vào.
Tầng một là tiệm tạp hóa nhỏ, cậu và ba sống ở tầng hai.
Cửa hàng rất nhỏ, chỉ có hai cái kệ hàng, bán thuốc lá, rượu và gia vị, vừa đủ để duy trì cuộc sống.
Từ Phúc Phúc ngồi bên quầy thu ngân chơi máy tính, thấy bóng dáng Từ Uyển liền đứng dậy hỏi:
"Con trai, ăn sáng chưa?"
Từ Phúc Phúc không nhắc chuyện tối qua, Từ Uyển cũng không muốn nói.
Cậu gật đầu, đi thẳng qua cầu thang giữa các kệ hàng lên tầng hai.
Từ Phúc Phúc gọi theo:
"Ở đây còn hai cái bánh bao, có muốn ăn thêm không?"
Từ Uyển không quay đầu đáp:
"Không cần, ba ăn đi."
Tôi Muốn Giành Vị Trí Số Một
Chương 3
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
