Sau khi làm xong và kiểm tra một bộ đề thi, thời gian vẫn còn thừa mười ba phút so với quy định.
Từ Uyển tựa lưng vào ghế, vươn vai thư giãn, rồi cầm điện thoại tắt báo thức.
Nghỉ năm phút, nhắm mắt thư giãn, sau đó cậu sẽ làm một bộ đề Hóa học.
Tầng giữa của giá sách chất đầy các bộ đề thi, tất cả đều đang chờ cậu tiếp tục ôn luyện.
Tầng dưới là những bộ đề đã làm xong, được phân loại theo từng đơn vị bài học, thuận tiện cho việc lấy ra xem lại và ôn tập sau này.
Vào ngày 11/11, khi người khác đều bận tích trữ giấy vệ sinh hay đồ sinh hoạt, Từ Uyển lại tích trữ đề thi và sách tham khảo. Ước chừng số lượng đó đủ cho cậu làm đến tận ngày 6 tháng 6 năm sau.
Nghĩ đến đây, Từ Uyển mở điện thoại kiểm tra xem sách đã được giao chưa.
Chỉ có bộ Ngũ Tam là đã được gửi đi.
Bộ sách này hơi đắt, Từ Uyển cố tình đợi đến 11/11 mới mua, được giảm chút nào hay chút đó.
Thoát khỏi ứng dụng Taobao, cậu nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Như bị ma xui quỷ khiến, Từ Uyển lại bấm mở WeChat.
Không có ai nhắn tin cho cậu.
Từ Uyển nhìn thấy tài khoản của Hà Bất Ngôn thì khẽ nhíu mày.
Qua mọi biểu hiện, có thể thấy Hà Bất Ngôn chẳng hề phản đối cuộc hôn nhân giữa Hà Linh và Từ Phúc Phúc. Ngược lại, hắn dường như còn rất coi trọng, chủ động kết bạn với cậu như muốn ném ra “cành ô liu” hữu nghị, thái độ thân thiện, hòa nhã - hoàn toàn không giống như Vương Xán nói, là kiểu người lạnh nhạt, khó gần.
Từ Uyển bấm vào xem trang cá nhân của Hà Bất Ngôn, trong đầu bỗng lóe lên một suy nghĩ - hắn đang muốn làm thân.
Nhưng ý nghĩ đó vừa xuất hiện, cậu đã tự gạt đi.
Nhà cậu có gì đáng để người ta lấy lòng đâu - chưa đến mức khá giả, nhà cửa cũng chẳng nằm trong khu giải tỏa, đối phương thật sự không có lý do gì để chủ động thân cận với mình.
Vòng bạn bè của Hà Bất Ngôn trống trơn, chẳng có lấy một bài đăng.
Từ Uyển “chậc” một tiếng, khóa màn hình điện thoại.
Cậu cầm lấy tập đề Hóa học bên cạnh, tiếp tục cắm cúi làm bài.
***
Phòng của Từ Uyển hướng ra phố, từ cửa sổ nhìn xuống là con đường lớn, mỗi ngày đều có thể nghe thấy tiếng xe chạy qua.
Từ Phúc Phúc sợ ảnh hưởng đến việc học của cậu nên từng đề nghị đổi phòng, nhưng cậu đã từ chối.
Từ Uyển khá thích như vậy - thỉnh thoảng trong lúc làm bài tập lại ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Giữa ban ngày, xe cộ qua lại tấp nập, nơi nơi đều có câu chuyện của riêng nó.
Mùa hè thì oi bức, mùa đông lại tiêu điều, nhưng cuộc sống vẫn có chút gì đó đáng yêu.
Ngoài cửa vang lên tiếng dép lê dẫm trên nền nhà, nặng nề mà kéo dài - nghe tiếng bước chân thôi cũng biết là Từ Phúc Phúc đang lên.
Chẳng mấy chốc, Từ Phúc Phúc đẩy cửa bước vào, tay bưng một đĩa quýt, đặt lên cạnh bàn học. Ông hơi cúi người xuống, ghé lại gần xem bài làm của Từ Uyển. Rõ ràng trình độ văn hóa không cao, chẳng hiểu được, nhưng lần nào lên ông cũng nhìn tượng trưng vài cái.
Nhìn qua bài thi rồi lại liếc sang khuôn mặt nghiêng của con trai, Từ Phúc Phúc cười híp mắt:
“Con trai, làm bài à? Có muốn ăn chút trái cây không?”
Đĩa quýt đã được bóc sạch vỏ, những sợi trắng trên múi quýt cũng được gỡ hết, chất đống trong đĩa trông như những chiếc lồng đèn màu cam vàng nhỏ.
Từ Uyển thu ánh mắt lại, tiếp tục cắm cúi làm bài thi, vừa nói:
"Đợi chút, con làm xong bài thi đã."
Từ Phúc Phúc lấy một chiếc ghế, ngồi xuống bên cạnh Từ Uyển, chăm chú nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Chờ Từ Uyển làm xong bài thi, Từ Phúc Phúc đẩy đĩa trái cây về phía cậu:
"Ăn chút quýt nghỉ ngơi đi con."
Từ Uyển cầm một múi quýt, đưa cho Từ Phúc Phúc.
Từ Phúc Phúc sửng sốt, rồi bật cười, khóe mắt nhăn lại, phảng phất vẻ trải đời nhưng thỏa mãn.
Từ Uyển lại cầm một múi quýt, cho vào miệng. Cắn một cái, nước quýt ngọt thanh trào trong khoang miệng:
"Ngọt lắm, bao nhiêu tiền một cân vậy?"
"Không đắt đâu, bây giờ quýt không đắt."
Từ Uyển im lặng một lát, ăn hết múi quýt còn lại, rồi nói: "Ba, có chuyện gì thì ba cứ nói thẳng đi."
Từ Phúc Phúc hai tay cầm quýt mà không ăn, suy nghĩ rất lâu mới cẩn thận mở lời:
"Uyển Uyển, con có phải không thích dì Hà không?"
Giọng ông lúc này hơi căng thẳng, ẩn chứa sự lo lắng bất an. Tối qua Từ Uyển không về nhà, ông cũng gần như thức trắng đêm, trong đầu cứ luẩn quẩn những chuyện này, như mèo cào cuộn len, càng nghĩ càng rối.
Từ Uyển ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Từ Phúc Phúc.
Đôi mắt Từ Uyển rất đẹp, giống mẹ cậu, mắt đen hai mí, hốc mắt hơi sâu, ánh mắt trầm lắng và u sầu. Cả người cậu chỉ có đôi mắt là giống mẹ nhất.
Từ Phúc Phúc nhìn vào đôi mắt ấy liền nhớ đến Viên Mai, mẹ Từ Uyển. Kể từ khi ly hôn, ông đã 12 năm không gặp lại bà ấy, hình ảnh bà ấy trong đầu ông cũng ngày càng mờ nhạt, giờ chỉ còn nhớ đại khái.
Từ Uyển đột nhiên cười, đôi mắt đen cong lên.
"Sao có thể, dì ấy là người rất tốt." Cậu nói, "Ba nên tìm một người bạn đồng hành. Sang năm con lên đại học, để ba ở nhà một mình, con thấy có chút lo lắng. Có người chăm sóc ba, hai người có chỗ dựa cho nhau cũng rất tốt."
Từ Phúc Phúc không giấu nổi vẻ vui sướng hỏi:
"Con thật sự nghĩ như vậy à?"
Từ Uyển gật đầu: "Thật sự."
Từ Uyển vốn không thích thay đổi, nhất là những thay đổi trong cuộc sống, nên phản ứng đầu tiên của cậu với việc Từ Phúc Phúc tái hôn là bài xích.
Nhưng nếu đó là thay đổi theo hướng tốt, cậu nghĩ mình vẫn có thể chấp nhận.
Chỉ cần Từ Phúc Phúc vui vẻ, cảm thấy cuộc sống đã vững vàng trở lại, thì cảm nhận của cậu không quan trọng.
Từ Uyển dọn bài thi sang góc bàn, dùng hộp bút đè lên, lát nữa sẽ đối chiếu đáp án.
Cậu mở cửa sổ ra một chút, để không khí trong lành ùa vào.
Tiếng xe cộ ngoài đường trở nên rõ ràng hơn.
Từ Uyển nhìn ra ngoài cửa sổ, quay đầu cười hỏi Từ Phúc Phúc:
"Hai người tính khi nào làm lễ cưới?"
Từ Phúc Phúc trở nên bối rối, người lớn tuổi nhắc đến chuyện cưới xin thì ngượng ngùng, cười khổ nói:
"Tái hôn thì làm gì có lễ cưới, ngại lắm. Không cần phô trương, lãng phí như vậy. Mời bạn bè, người thân hai bên ăn bữa cơm là được rồi."
Từ Uyển nhướng mày: "Vậy có chụp ảnh cưới không?"
Từ Phúc Phúc trầm ngâm một lát nói:
"Chụp chứ. Dì Hà của con chưa từng mặc váy cưới. Hồi đó nghèo, kết hôn không mặc nổi. Giờ khá giả hơn một chút, cũng phải làm dì ấy vui."
Từ Uyển vui vẻ đùa:
"Phúc Phúc, không ngờ ba lại chu đáo và thấu hiểu đến vậy, đúng là người đàn ông tốt!"
"Con quá trớn rồi." Từ Phúc Phúc vỗ nhẹ trán cậu, cũng bật cười, "Đến lúc đó con với Bất Ngôn cũng đến, chúng ta cùng chụp một tấm ảnh gia đình. Bảo studio cho con mặc vest, dáng con cao, mặc vest chắc chắn rất bảnh bao."
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Từ Uyển hơi nhạt đi, cười gượng: "... Ảnh gia đình?"
Từ Phúc Phúc chìm đắm trong niềm vui:
"Đúng vậy, đến lúc đó thương lượng giá với studio một chút, sau này cũng không cần phải chuyên đi chụp ảnh gia đình nữa."
Từ Uyển mím chặt môi, im lặng một lúc lâu, rồi nói với ý tứ khó đoán: "Chụp đi."
Từ Phúc Phúc nói xong liền ra ngoài, xuống lầu trông cửa hàng.
Từ Uyển đối chiếu đáp án bài thi, chỉ sai hai câu nhỏ. Cậu thu thập các câu sai, rồi đặt bài thi vào tủ sách, sau đó ra khỏi phòng chuẩn bị bữa trưa.
Từ thứ Hai đến thứ Sáu, buổi trưa Từ Uyển ăn ở căng tin trường. Buổi tối cậu làm thêm ở chỗ A Hà và tiện thể dùng bữa tối luôn. Chỉ có trưa cuối tuần cậu mới có cơ hội nấu ăn ở nhà.
Từ Uyển đã biết nấu ăn từ hồi tiểu học. Chủ yếu vì Từ Phúc Phúc nấu ăn quá tệ, gần như không thể nuốt nổi. Hai ba con sống cùng nhau, không thể cứ ăn ngoài hàng mãi, mà điều kiện gia đình cũng không cho phép. Thế là Từ Uyển đi hiệu sách thuê một quyển sách nấu ăn, rồi học theo đó. Hồi đó còn là học sinh tiểu học, cậu chưa với tới bếp, chỉ có thể đặt cái ghế nhỏ để đứng lên.
Con nhà nghèo sớm phải trưởng thành, cậu chính là Tiểu Đầu bếp Trung Hoa.
Tủ lạnh vẫn còn chút đồ ăn thừa.
Từ Uyển xào súp lơ xanh và làm một đĩa cá hấp.
Hai người ăn, thường chỉ có hai món.
Làm xong cơm, cậu đứng ở chân cầu thang gọi Từ Phúc Phúc lên ăn.
Từ Phúc Phúc múc cơm rồi lại xuống lầu ngồi ở quầy thu ngân. Hiện tại là buổi trưa, cũng có người đến mua đồ. Nhà nào nhà nấy xào rau mà phát hiện hết muối hay nước tương thì sẽ gọi con cái đi mua.
Từ Uyển ăn xong bữa trưa lại ngủ một giấc ngắn. Ngủ khoảng mười lăm phút cũng đủ để lấy lại tinh thần. Tỉnh dậy, cậu lại tiếp tục đọc sách, lát nữa còn phải đi làm ở chỗ A Hà.
A Hà, tên đầy đủ là quán ăn A Hà. Từ Uyển làm việc bán thời gian ở đây, phụ trách bưng bê và rửa chén. Mỗi ngày làm việc 3 tiếng vào buổi chiều tối, lương tháng 800 tệ. Kỳ nghỉ hè, cậu làm việc ở một nhà máy điện tử tại Quảng Châu, kiếm được 6000 tệ trong hai tháng. Về lại huyện thành, cậu không nghỉ ngơi mà lập tức đi khắp các con phố tìm việc. Sau vài ngày tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm được công việc bán thời gian này.
Vân Thành quá nhỏ, người trẻ đều muốn ra ngoài bôn ba ở các thành phố lớn, chẳng mấy ai muốn ở lại. Ở đây ít việc có tương lai, lương cũng thấp, càng không nói đến việc làm thêm. Tìm được việc đã là may mắn lắm rồi, phải biết trân trọng.
Từ Uyển đang học thuộc từ vựng tiếng Anh thì điện thoại bên tay phải đột nhiên rung lên.
Hà Bất Ngôn gửi tin nhắn cho cậu.
Từ Uyển ngạc nhiên nhướn mày, mở khung chat ra. Hà Bất Ngôn gửi một tấm ảnh, chưa kịp xem rõ thì lại hiện ra đoạn chữ:
[Từ Uyển, cậu biết làm bài này không?]
... Hà Bất Ngôn hỏi bài cậu sao?
Lần này Từ Uyển còn ngạc nhiên hơn. Chẳng lẽ hắn kết bạn với cậu chỉ để tiện hỏi bài?
Từ Uyển bật cười vì chính ý nghĩ của mình. Cậu dụi mắt, bấm mở hình ảnh - là một bài toán hàm số lượng giác.
Cậu trả lời: [Đợi chút.]
Lấy giấy nháp ra, nhìn đề bài trầm tư một lúc, rồi cầm bút vẽ vời lên giấy.
Hà Bất Ngôn nhắn lại: [Ừm, được.]
Đề này khá khó, Từ Uyển mất khá lâu mới giải ra. Cậu chụp lại quá trình giải gửi cho Hà Bất Ngôn hỏi:
[Đáp án đúng không?]
Lâu sau, Hà Bất Ngôn mới trả lời: [Đúng.]
Từ Uyển xem xong tin nhắn, không trả lời thêm, cất bút vào hộp, dọn dẹp bàn học.
Đã đến lúc phải đi làm ở quán A Hà.
Vừa khoác xong áo, điện thoại trên bàn lại rung lên. Hà Bất Ngôn nhắn:
[Cảm ơn.]
Từ Uyển ngay lập tức bật cười. Người này nói câu cảm ơn mà cứ như vừa chạy marathon mới thở ra được.
Cậu không đáp lại, nhét điện thoại vào túi rồi vội vàng ra khỏi nhà.
Tôi Muốn Giành Vị Trí Số Một
Chương 4
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
