Tôi Muốn Giành Vị Trí Số Một

Chương 42



Lần này, dự báo thời tiết lại chuẩn xác.

Từ trong phòng thi bước ra, tuyết bay lả tả khắp trời, mặt đất phủ một lớp tuyết mỏng, bị người qua lại giẫm nát thành vệt nước ngổn ngang, hơi vẩn đục. Trên lá cây ven đường cũng đọng đầy tuyết trắng.

Từ Uyển đội mũ, kéo chặt khăn quàng cổ, hai tay nhét vào túi áo phao, cúi đầu bước đi.

Họ thi ở những điểm thi khác nhau, đã hẹn với thầy tập trung ở một quán ăn bên ngoài.

Cậu đến nơi đầu tiên, sau đó là Thái Tĩnh Nghị, cuối cùng mới là Hà Bất Ngôn.

Hà Bất Ngôn mặc áo khoác đen, trên vai còn vương hoa tuyết. Hắn cụp mắt, không nhìn ai, lặng lẽ ngồi xuống.

Khoảng thời gian này, trong lúc học bù, Từ Uyển cũng không nói chuyện hay trao đổi bài với Hà Bất Ngôn. Giáo viên Vật lý nhận ra sự bất thường, nhìn hắn rồi cười hòa hoãn hỏi:

“Thi xong rồi thì thư giãn một chút, lát nữa ăn xong thầy dẫn mấy đứa đi dạo?”

Thái Tĩnh Nghị có vẻ làm bài tốt, tâm trạng phấn chấn, hỏi: “Đi đâu ạ?”

Hà Bất Ngôn ngẩng lên nhìn thầy một cái, khẽ nói:

“Xin lỗi, em không đi.”

Từ Uyển đang nhắn tin cho Từ Phúc Phúc, nghe vậy động tác dừng lại một chút, cuối cùng vẫn cúi đầu, không nhìn sang.

Thầy hơi ngạc nhiên, vô thức hỏi: “Sao thế?”

Hà Bất Ngôn không muốn nhiều lời: “Không sao ạ.”

Ăn xong, từ quán bước ra, Hà Bất Ngôn một mình trở về khách sạn. Giáo viên Vật lý đưa Từ Uyển và Thái Tĩnh Nghị đi taxi đến một danh lam thắng cảnh nổi tiếng trong tỉnh.

Tuyết vẫn rơi, lạnh buốt.

Từ Uyển im lặng nhìn qua cửa kính, cảnh tuyết vụt qua ngoài đường.

Tài xế có lẽ thấy nhàm chán, bật nhạc DJ cực sôi động.

Từ Uyển nghe mà khó chịu, cảm giác không chỉ tai mà cả chiếc xe cũng đang rung theo.

Cậu bỗng nhớ đến dáng vẻ Hà Bất Ngôn hôm trước - mặt không cảm xúc, hai tay bịt tai.

Vừa buồn cười, vừa đáng yêu.

Thầy Vật lý ngồi ghế phụ, cúi đầu xem điện thoại.

Từ Uyển hơi nghiêng người về trước, tay chống vào ghế phụ, mở miệng nói: “Thầy ơi.”

Thầy quay đầu: “Sao vậy?”

Thái Tĩnh Nghị đang nhắm mắt nghỉ, nghe tiếng Từ Uyển liền mở mắt nhìn sang.

Từ Uyển cong môi cười nhẹ: “Em không đi nữa, thầy cho em xuống ở đây được không ạ?”

Cậu bước xuống taxi. Con đường này cậu chưa từng qua bao giờ, nên dứt khoát mở bản đồ tìm lối về khách sạn.

Nửa tiếng sau, cậu về tới nơi.

Đi thang máy lên, quẹt thẻ mở cửa, cậu liền thấy Hà Bất Ngôn ngồi bên bàn, cúi đầu viết gì đó.

Thấy cậu về, ánh mắt Hà Bất Ngôn thoáng chút ngạc nhiên, chỉ lặng lẽ nhìn cậu không nói.

Từ Uyển tháo khăn quàng, tay chạm vào áo, tuyết trên đó đã tan, làm ẩm vải. Cậu dứt khoát cởi cả áo phao, ném lên ghế, rồi nhìn về phía hắn, vẫy tay:

“Lại đây.”

Vẻ mặt Từ Uyển rất bình tĩnh, không nhìn ra cảm xúc gì.

Hà Bất Ngôn buông bút, đứng dậy đi đến trước mặt cậu.

Hắn vừa đứng vững, Từ Uyển liền đưa tay nắm lấy vai hắn, tay còn lại siết thành nắm đấm, đấm mạnh vào bụng hắn.

Hà Bất Ngôn không kịp phòng bị, bị cậu đánh cho lảo đảo, lùi mấy bước mới đứng lại được.

Từ Uyển nhìn hắn, giọng thản nhiên: “Rồi, hòa rồi đấy.”

Hà Bất Ngôn ôm bụng, vẻ mặt ngơ ngác, không tin nổi.

Từ Uyển thấy hắn còn ôm bụng thì ngẩn ra:

“Đau à? Tớ đâu có dùng nhiều sức.”

“Không.”

Hà Bất Ngôn buông tay, đôi mắt đen nhìn chằm chằm Từ Uyển rất lâu, rồi khàn giọng, khó chắc chắn: “Thật không?”

Từ Uyển đáp: “Giả.”

Hà Bất Ngôn im lặng, nghĩ một lúc rồi nói nhỏ: “Thật.”

Từ Uyển liếc hắn, rồi bật cười.

Hàng chân mày đẹp cong lên - nụ cười quen thuộc đã rất lâu không thấy.

“Đây m* nó là nụ hôn đầu của lão tử đấy.” Từ Uyển ngồi xuống mép giường, giọng tỉnh queo, “Thế mà bị cậu cướp mất.”

Hà Bất Ngôn đứng trước mặt cậu, suy nghĩ vài giây:

“Tớ cũng là nụ hôn đầu.”

Từ Uyển ngước mắt nhìn, ánh mắt chậm rãi lướt qua gương mặt hắn, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười chế giễu: “Muốn tớ khen cậu à?”

Hà Bất Ngôn mím môi: “Không cần.”

Từ Uyển bật cười, lại nói:

“Sau này đừng uống rượu nữa. Uống say rồi không biết lần sau lại đi hôn Vương Xán.”

Hà Bất Ngôn: “... Không uống.”

Từ Uyển lại cười, rõ ràng đang tưởng tượng ra cảnh đó, vui vẻ ra mặt.

Sắc mặt Hà Bất Ngôn tối hẳn: “Cậu đừng nghĩ linh tinh.”

“Tớ đang nghĩ nếu Xán Xán bị cậu hôn thì sẽ phản ứng thế nào.” Từ Uyển vui vẻ cười nửa ngày, cười đến mức giọng có hơi run, “Có lẽ phải lấy thân báo đáp luôn, vừa hay cậu là nam thần của cậu ấy.”

Hà Bất Ngôn đổi chủ đề, hỏi: “Sao tớ lại là nam thần của cậu ấy?”

Từ Uyển thu lại nụ cười bên môi, thản nhiên giải thích:

“Cậu ấy không phải thích tiếng Anh nhất sao, nói là rất thích phát âm của cậu, còn đề nghị sau này cậu nói chuyện với cậu ấy thì dùng tiếng Anh, để thỏa mãn cậu ấy.”

Cậu dừng một chút, nhớ ra điều gì lại bổ sung:

“À, nữ thần của cậu ấy là giáo viên tiếng Anh.”

Giáo viên tiếng Anh là một phụ nữ trung niên hơn bốn mươi tuổi, đã kết hôn, có hai con, bình thường nghiêm túc đàng hoàng, trình độ giảng dạy rất cao. Từ khi cô dẫn lớp này, trình độ tiếng Anh của cả lớp nhìn chung đã tăng lên không ít.

Hà Bất Ngôn nói: “Vương Xán là người tốt.”

“Người thì không tệ.” Từ Uyển cười cười, liếc Hà Bất Ngôn rồi nói tiếp, “Thực ra có rất nhiều người thú vị, cậu nên thử tiếp xúc thêm.”

Hà Bất Ngôn hiểu rõ ý trong lời Từ Uyển.

Hiện tại, Từ Uyển chắc hẳn đã biết, nhưng cậu không nói trắng ra, còn bỏ qua hiềm khích trước đây, chủ động hòa giải với hắn.

Hắn cũng hiểu rằng Từ Uyển có thể chủ động nói chuyện với mình là vì không muốn ảnh hưởng đến hắn vào thời điểm quan trọng như kỳ thi đại học.

Hắn cảm thấy - Từ Uyển so với Vương Xán còn tốt hơn rất nhiều, rất nhiều.

Hà Bất Ngôn khẽ cong khóe môi, nhưng không cười, thấp giọng đáp: “Được.”

Từ Uyển nhảy xuống giường, hỏi: “Muốn ra ngoài chơi một lát không?”

Hà Bất Ngôn ngẩn ra: “Đi đâu?”

“Tùy tiện đi dạo.” Từ Uyển giơ điện thoại lên, cười nói, “Đi theo bản đồ, đi lung tung một vòng.”

Hai người rời khách sạn, tìm các địa điểm vui chơi gần đó, rồi bắt tàu điện ngầm đi.

Vừa chơi vừa ăn đến chạng vạng mới quay lại.

Về đến khách sạn, họ tình cờ gặp Thái Tĩnh Nghị ở hành lang. Cô ấy kinh ngạc nhìn họ: “Hai cậu đi chơi cùng nhau à?”

Từ Uyển lên tiếng, mỉm cười: “Đi ra ngoài ăn chút gì thôi.”

Thái Tĩnh Nghị trầm ngâm một lát, gật đầu, bước lướt qua họ, để lại một câu: “Chúc mừng hai cậu.”

Từ Uyển: “...”

Chúc mừng cái gì?

Ngày mai họ sẽ lên xe trở về Vân Thành. Hiện tại toàn khối 12 đã kết thúc một vòng ôn tập, sắp bước vào kỳ thi cuối kỳ, thi xong liền nghỉ đông để chuẩn bị đón Tết.

Từ Uyển mở TV xem một lúc, còn Hà Bất Ngôn thì ngồi yên bên bàn đọc sách.

Hắn đến đây thi vẫn mang theo bài tập của các môn khác. Hà Bất Ngôn chính là kiểu người mà Lỗ Tấn tiên sinh từng nói - biết “vắt thời gian như vắt nước trong bọt biển”.

Bên cạnh có người chăm chỉ học như vậy, Từ Uyển cũng ngại không dám tiếp tục xem TV.

Cậu đi tới xin Hà Bất Ngôn một bộ đề, môn nào cũng được, rồi ngồi xuống bên cạnh bắt đầu làm.

Khi thầy Vật lý đến gõ cửa gọi họ đi ăn tối, cả hai đều đang im ắng làm bài.

Nhìn thấy sách bài tập và đề thi trải đầy trên bàn, thầy không khỏi cảm thán:

“Thầy Trương của các em mà thấy hai em chăm thế này, chắc vui đến cười thêm hai nếp nhăn nữa.”

Từ Uyển bật cười: “Vậy phải quay ngay cái video gửi cho thầy Trương, cho thầy ấy vui cái đã.”

Thầy Vật lý cũng cười: “Chút nữa hãy quay, đi ăn cơm trước.”

“Chiều nay em với Bất Ngôn ra ngoài dạo một vòng, ăn dọc đường nhiều đồ ăn vặt lắm, còn chưa đói, tụi em không ăn đâu ạ.” Từ Uyển nói, “Thầy đi ăn đi.”

Thầy theo bản năng liếc sang Hà Bất Ngôn, nở nụ cười thật lòng: “Vậy hai em tiếp tục đọc sách nhé, thầy không làm phiền nữa.”

Thầy vừa rời đi, Từ Uyển liền nhét điện thoại vào tay Hà Bất Ngôn, hứng thú tràn trề: “Nhanh, quay cho tớ một đoạn tớ nghiêm túc làm bài, lát nữa gửi cho thầy Trương.”

Hà Bất Ngôn: “Thật sự muốn quay?”

“Nói nhảm.” Từ Uyển chậc một tiếng, “Tớ ngồi rồi, cậu bật chế độ quay đi.”

Hà Bất Ngôn mở camera, vài giây sau hình ảnh mới hiện ra.

“Điện thoại cậu lag quá.” Hà Bất Ngôn nói.

“Dạo này càng lag hơn.” Từ Uyển hờ hững nói, “Quen là được. Quay chưa?”

Hà Bất Ngôn lại ấn một cái, cuối cùng cũng chuyển sang chế độ quay: “Đợi chút... quay bao lâu?”

“Nửa phút.”

Hà Bất Ngôn nhấn quay.

Từ Uyển lập tức ngồi ngay ngắn, cầm bút nghiêm túc viết, tư thế thẳng tắp, ánh mắt chuyên chú.

Một lúc sau, cậu bỗng đặt bút xuống, quay đầu nhìn vào ống kính.

Hà Bất Ngôn hơi sững lại.

Từ Uyển không chú ý đến biểu cảm của hắn, nhìn thẳng vào màn hình, nhe tám cái răng, cười mẫu mực, giọng rõ ràng, nghiêm trang tuyên bố:

“Tôi yêu học tập, học tập khiến tôi vui vẻ.”

Hà Bất Ngôn suýt bật cười thành tiếng, vội vàng bấm dừng quay, may mà không để lọt tiếng cười vào.

Từ Uyển tiến lại lấy điện thoại, mở video xem.

Điện thoại cậu lag đến mức bấm một cái phải mấy giây sau mới chạy.

Đứng bên cạnh, Hà Bất Ngôn khẽ nói: “Đổi điện thoại đi.”

Từ Uyển mất tập trung “ừ” một tiếng. Video cuối cùng cũng mở, cậu đáp: “Đợi thi đại học xong.”

Video dài đúng ba mươi giây, thời gian dừng vừa chuẩn.

Xem đến cuối, Từ Uyển bị chính mình chọc cười, vui cả đoạn dài, rồi gửi luôn cho Trương Chí Minh.

Gửi xong cậu cất điện thoại, vừa quay mặt lại thì suýt đụng phải Hà Bất Ngôn.

Từ Uyển ngẩng lên đánh giá hắn một lượt, hồi lâu mới chậc một tiếng: “Má nó, cậu lại cao lên nữa hả?”

Hà Bất Ngôn không chắc lắm: “Không đâu.”

Từ Uyển nhìn thêm lần nữa, càng chắc chắn hắn đúng là cao hơn.

Cậu dời mắt, giọng mang theo chút ý vị khó hiểu:

“Tuổi mười sáu, mùa hoa nở mưa rơi, đúng là dễ cao thật.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...