Từ Uyển làm xong hai tờ đề thi thì đã mười giờ tối.
Cậu đặt bút xuống, duỗi người một cái. Đột nhiên thấy bụng hơi đói. Mấy món ăn vặt buổi chiều căn bản chẳng đủ no, giờ đã tiêu hóa sạch rồi:
“Ây, đói quá.”
Hà Bất Ngôn nghe thấy, do dự rất lâu muốn nói gì đó, nhưng lại thấy Từ Uyển đứng dậy đi đến cạnh cửa sổ.
Hắn nuốt lời, lặng lẽ nhìn bóng lưng cậu.
Bên ngoài tuyết vẫn đang rơi, mà cũng đã khá muộn.
Từ Uyển kéo rèm lại, khẽ chậc một tiếng:
“Đêm rồi, khỏi lăn tăn nữa. Tắm rửa rồi ngủ.”
Thật ra, vào lúc đêm khuya, vừa làm bài xong mà được ăn một bát Oden nóng hổi thì thoải mái nhất. Nhưng nghĩ đến việc phải ra ngoài, cậu lại lười. Nhịn một lát, ngủ rồi sẽ quên mình còn đói.
Từ Uyển đi rửa mặt chuẩn bị nghỉ ngơi, khi đi ngang qua Hà Bất Ngôn, thấy hắn vẫn đang đọc sách. Cậu thuận miệng nhắc:
“Hôm nay ngủ sớm chút đi, đừng đọc muộn quá.”
Hà Bất Ngôn lặng lẽ gấp sách lại. Khi quay đầu, Từ Uyển đã vào phòng tắm.
Cửa đóng lại, bên trong mơ hồ truyền ra tiếng nước.
Hà Bất Ngôn đứng nguyên một lúc, rồi lấy khăn choàng và mũ đội lên, mặc chỉnh tề rồi ra ngoài.
Từ Uyển tắm nước nóng xong, khoác áo choàng, sấy khô tóc mới bước ra.
Phòng không có ai, Hà Bất Ngôn không ở đây.
Sách trên bàn đã được đóng lại, bên cạnh đặt điện thoại - điện thoại của hắn vẫn còn, không mang theo.
Áo khoác và khăn choàng cũng biến mất, hẳn là đã ra ngoài.
Từ Uyển ngồi xuống mép giường, bật TV, tùy tiện chọn một kênh. Trên màn hình là chương trình tạp kỹ, ngôi sao cười nói huyên náo.
Nhưng tâm trí cậu không đặt vào đó.
Đợi được một lúc, Hà Bất Ngôn trở về, trong tay quả nhiên mang theo đồ ăn.
Từ Uyển thầm thở dài trong lòng: sớm biết vậy đã không buột miệng nói mình đói.
Trên vai Hà Bất Ngôn còn vương bông tuyết, chắc bên ngoài tuyết rơi khá lớn.
Cả người hắn phảng phất hơi lạnh của mùa đông, môi nhạt màu, con ngươi đen tuyền, khó đoán được cảm xúc trong đáy mắt.
Từ Uyển đứng lên, lặng lẽ nhìn hắn.
Hà Bất Ngôn không nói gì, đặt hai phần đồ ăn lên bàn, mở nắp. Hương thơm lan ra, hắn hít sâu một hơi rồi khẽ nói: “Tớ mua Oden.”
Từ Uyển khựng một chút, theo bản năng hỏi: “... Sao lại mua cái này?”
Hà Bất Ngôn đáp: “Đi ngang thấy, nên mua.”
Trùng hợp như vậy? Từ Uyển bật cười, vừa định lên tiếng thì Hà Bất Ngôn nói tiếp: “Tớ cũng đói.”
Ý là - không phải mua riêng cho cậu.
Từ Uyển chỉ cười, không nói gì thêm. Cậu nhận đũa, bảo: “Ăn thôi.”
Một bát Oden nóng vào bụng, dạ dày lập tức ấm lên.
Từ Uyển uống sạch cả nước, cảm thấy thoải mái vô cùng.
Hà Bất Ngôn vẫn đang ăn. Thấy cậu hình như còn thèm, hắn do dự vài giây rồi đẩy bát của mình lại gần một chút, thấp giọng:
“Cậu... có muốn ăn thêm không?”
Hắn hỏi mà không chút tự tin. Từ lúc mơ hồ cảm thấy Từ Uyển biết tâm tư mình, hắn luôn lo lắng mình làm gì cũng sẽ vượt giới hạn, khiến đối phương khó chịu.
Từ Uyển cúi mắt liếc bát, tầm nhìn vô thức lướt qua gương mặt Hà Bất Ngôn. Cậu hơi ngẩn ra, rồi cầm đũa: “Được, tớ ăn miếng củ cải.”
Cậu trực tiếp gắp một miếng củ cải trong bát hắn.
Hà Bất Ngôn lặng lẽ nhìn, khóe môi khẽ mím, như cố giữ biểu cảm bình tĩnh. Nhưng trong đáy mắt đen thẫm lại dần lan ra ý cười.
Từ Uyển chịu ăn một miếng trong bát của hắn, hắn đã cảm thấy thỏa mãn - vô cùng thỏa mãn.
Những cảm xúc này đối với Hà Bất Ngôn rất xa lạ - vì một chuyện nhỏ mà thấy mãn nguyện.
Thật khó tin.
Nhưng cũng... rất vui.
Ăn xong bữa khuya, Hà Bất Ngôn cũng đi tắm rồi nghỉ sớm.
Ngày hôm sau, đồng hồ sinh học đánh thức họ, sáu giờ sáng đã tỉnh. Trong phòng tối om như đêm khuya, rèm cửa đóng kín mít, không lọt nổi một tia sáng.
Từ Uyển lần mò lấy điện thoại xem giờ, rồi bật đèn bàn nhỏ cạnh giường.
Hà Bất Ngôn cũng tỉnh, xoay người nhìn về giường của Từ Uyển. Bị ánh sáng chiếu vào mắt, hắn theo bản năng nheo lại, hỏi: “Bây giờ mấy giờ rồi?”
Mới ngủ dậy, giọng hắn còn hơi khàn khàn, mang chút lười biếng mơ màng.
Từ Uyển chống người ngồi dậy: “Sáu giờ mười.”
Hà Bất Ngôn lại vùi mặt vào chăn, im lặng một lúc rất lâu mới ngồi dậy hỏi: “Cậu dậy luôn hả?”
“Không.” Từ Uyển xuống giường lấy tai nghe trong ba lô, rồi lại chui vào ổ chăn ấm, “Nằm thêm chút nữa, vừa nằm vừa nghe tiếng Anh.”
Cậu mở ứng dụng tiếng Anh hằng ngày, chọn mấy đoạn đọc sáng để nghe.
Hà Bất Ngôn cũng nằm lại vào chăn, lầm bầm: “Tớ ngủ thêm một lát.”
Và đúng thật là chỉ một lát.
Chưa đầy mười phút ngủ bù, Hà Bất Ngôn đã dậy, thay quần áo, đi rửa mặt, sau đó ngồi vào bàn đọc sách.
Chín giờ sáng họ phải lên xe về Vân Thành, trở về trường đi học tiếp.
Từ Uyển nghe xong mấy đoạn văn tiếng Anh cũng dậy. Không lâu sau, thầy Vật lý đến gõ cửa đưa họ đi ăn sáng, ăn xong thì thẳng tiến ra ga.
Tuyết đã rơi suốt cả đêm, mặt đường phủ một lớp tuyết dày trắng xóa, bước một bước là để lại một dấu.
Từ Uyển quay đầu nhìn hàng dấu chân kéo dài sau lưng, vui vẻ đùa:
“Trên nền tuyết xuất hiện cả đàn họa sĩ nhí: gà con vẽ lá tre, chó con vẽ hoa mai, vịt con vẽ lá phong, ngựa con vẽ trăng non, còn Từ Uyển vẽ kim nguyên bảo—”
Thầy Vật lý bật cười:
“Cái này hình như bài học lớp Một đúng không?”
“Vâng, lớp Một.” Từ Uyển đáp, “Lúc đó cô giáo bảo bọn em lên bảng vẽ tranh, nên nhớ khá rõ.”
Năm Từ Uyển học lớp Một, Viên Mai và Từ Phúc Phúc ly hôn. Khi cô giáo bảo cậu lên bảng vẽ tranh, cậu đã vẽ mẹ. Nhưng cậu vẽ không đẹp, tranh vừa xấu vừa méo, các bạn nhỏ nhìn đều cười - chỉ có cậu là không cười.
Bao nhiêu năm trôi qua, cậu vẫn nhớ bài học ấy.
Khi trở lại trường, giáo viên Tiếng Anh đang lên lớp.
Thấy hai người họ, cô gật đầu ra hiệu cho vào phòng học.
Từ Uyển ngồi xuống chỗ, rút sách từ chồng sách bên tay trái, khẽ chọc Lý Mộ, hạ giọng hỏi cô giáo đang giảng đến trang nào. Lý Mộ vừa nói xong, Từ Uyển liền quay đầu nói trang đó cho Hà Bất Ngôn.
Lý Mộ sững người, có chút chưa kịp phản ứng.
Vừa tan học, cậu ấy lập tức quay qua, hứng thú hỏi:
“Hai cậu làm hòa rồi hả?”
Từ Uyển cúi đầu nhìn phần ngữ pháp trong sách, thản nhiên đáp: “Cái gì?”
“Hai cậu chứ còn ai.” Lý Mộ nháy mắt với cậu, “Cuối cùng cũng chịu nói chuyện lại rồi!”
Từ Uyển hiểu ra, ngẩng đầu liếc cậu ấy một cái, chậc một tiếng: “Này, sao cậu rảnh rỗi quan tâm người ta dữ vậy.”
Lý Mộ vô tội nói:
“Lúc hai cậu lạnh nhạt, tụi này bên cạnh bị ảnh hưởng đó nha. Tớ suýt bị đông lạnh, không dám nói tiếng nào luôn.”
Nói xong, cậu ấy lại cười, nói tiếp: “Nhưng anh em mà, hòa rồi thì vẫn là anh em!”
Lần trước ăn BBQ ở nhà cậu ấy, Vương Xán muốn đến nhà Từ Uyển làm bài tập, vô tình lỡ lời để lộ chuyện Từ Uyển và Hà Bất Ngôn thành người một nhà. Lúc ấy Lý Mộ mới biết mình hiểu lầm hai người họ suốt cả buổi - hóa ra không phải quan hệ kia.
Bảo sao trước đó cứ thấy sai sai.
Vương Xán chạy tới, phấn khởi nói:
“Từ ca, mày về rồi à! Có mang quà cho tao không?”
“Có.” Từ Uyển mắt cũng không ngước, “Mang tuyết của tỉnh lị về cho mày.”
Vân Thành cách tỉnh lị khá xa, tuyết ở đây rơi nhỏ, vừa chạm đất đã tan.
Vương Xán sững người: “Hả?”
Từ Uyển hất cằm về phía Hà Bất Ngôn, trong mắt mang ý cười: “Tuyết viên đâu?”
Hà Bất Ngôn đáp: “Đặt ở lan can hành lang.”
Vương Xán càng ngơ: “Hả??”
“‘Hả’ cái gì mà ‘hả’.” Từ Uyển chậc một tiếng, “Bọn tao cạy tuyết trên xe ô tô xuống, vo thành nắm, y như dân miền Nam lần đầu thấy tuyết, chỉ để mang về cho mày đó.”
Lý Mộ vừa nghe đã chạy ra ngoài hành lang xem.
“Không phải...” Vương Xán cuối cùng cũng hiểu ra, kinh ngạc hỏi, “Từ ca mày hết giận rồi hả?”
Từ Uyển nói: “Không giận, tao rộng lượng.”
“Cười cái là bỏ qua?”
Từ Uyển nghĩ một chút, sửa lại: “Một đấm là bỏ qua.”
Vương Xán giật mình: “Hai người lại đánh nhau?!”
Hà Bất Ngôn lên tiếng: “Không có.”
“Đánh một cái.” Từ Uyển nói xong lại cau mày, chậc, “Ê, không phải tao nói chứ, sao mấy người không quan tâm bọn này thi thế nào, cứ chú ý mấy chuyện trời ơi đất hỡi vậy.”
Vương Xán cười híp mắt, lập tức hỏi: “Vậy hai người thi sao rồi?”
Từ Uyển và Hà Bất Ngôn đồng thời trả lời.
Từ Uyển: “Cũng ổn.”
Hà Bất Ngôn: “Rất tốt.”
Vương Xán nghe xong càng vui, trêu chọc:
“Nam thần tự tin ghê, lỡ bị Từ ca tớ vượt nữa thì sao—”
Giọng Hà Bất Ngôn nhàn nhạt, không chút dao động:
“Thế cũng bình thường.”
Từ Uyển nhướng mày:
“Nghe chưa, nam thần của mày chịu thua tâm phục khẩu phục rồi.”
Thời gian này Vương Xán thân với Hà Bất Ngôn hơn chút, nên hơi “bay”, giả bộ trách yêu: “Nam thần tỉnh táo lại đi! Lấy tinh thần càng thua càng tiến lên của cậu ra! Lần sau chiến nữa!”
Hà Bất Ngôn liếc cậu ta một cái, ánh mắt đầy vẻ cạn lời.
Mặc dù Từ Uyển nói hắn nên giao lưu nhiều hơn với mọi người, nhưng nhìn Vương Xán, Hà Bất Ngôn nghĩ nghĩ, vẫn quyết định không thèm để ý.
“Không thấy tuyết tỉnh lị.” Lý Mộ bước vào, “Chắc tan rồi, hoặc bị ai lấy mất.”
“Không sao.” Từ Uyển lại đùa, “Lại đây cho cậu ngửi thử mùi dầu gội ở tỉnh lị.”
Cậu vừa nói xong đã tự bật cười:
“Má, nghe như dân lao động lên thành phố vậy.”
Vương Xán cũng cười nói:
“Vậy tối nay cùng nhau đi ăn đi, lâu rồi chưa tụ tập, tao đãi!”
“Được chứ.” Từ Uyển nói, “Mày đãi không ăn thì uổng.”
Cậu huých khuỷu tay vào Hà Bất Ngôn, cười nói:
“Tụi mình gọi toàn món đắt, chém cậu ta một bữa.”
Tôi Muốn Giành Vị Trí Số Một
Chương 43
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
