Chơi ở cổ thành hai ngày thì quay về.
Về đến nhà, Từ Uyển liền thu dọn hành lý, mua vé đi Quảng Châu vào sáng hôm sau.
Hà Bất Ngôn lặng lẽ đứng nhìn cậu.
Từ Uyển chỉ mang theo vài bộ quần áo, lại nhét thêm hai cuốn sách đọc thêm. Bỗng nhớ ra điều gì đó, cậu quay đầu nói với Hà Bất Ngôn:
“Đám lon Gia Đa Bảo(trà thảo mộc) của cậu đừng để đấy không uống, quá hạn là phí lắm.”
Hà Bất Ngôn hỏi: “Sao cậu biết?”
“Hôm trước vô tình thấy.” Từ Uyển cười cười, “Còn cả hũ kẹo kia nữa, cậu giữ mãi không ăn à.”
Hà Bất Ngôn gật đầu, nhỏ giọng nói: “Không nỡ.”
“Đừng không nỡ.” Từ Uyển đóng vali lại, đứng thẳng người, nhìn hắn cười, “Sau này tớ mua cho cậu.”
Hà Bất Ngôn ngước mắt: “Thật không?”
Từ Uyển nói: “Giả đấy.”
Hà Bất Ngôn khẽ cười một tiếng: “Thật.”
Từ Uyển cũng cười, cố ý trêu chọc:
“Tớ đâu dám lừa đại lão hổ, nhỡ đâu bị lão hổ ‘a ngao’ một cái nuốt luôn thì sao.”
Hà Bất Ngôn mím môi, phớt lờ lời trêu chọc của cậu:
“Ngày 23 là có kết quả rồi.”
Từ Uyển thu lại nụ cười: “Cũng sắp rồi.”
“Khi xem kết quả, tớ sẽ gọi điện báo cho cậu ngay.” Hà Bất Ngôn nói.
Từ Uyển đáp: “Ừ.”
***
Từ sau khi Từ Uyển đi Quảng Châu, Hà Bất Ngôn ngày nào cũng nhắn tin cho cậu vào sáng và tối, chào buổi sáng rồi chúc ngủ ngon.
Hễ có thời gian rảnh, Từ Uyển lại trò chuyện với hắn. Chỉ là qua mạng, Hà Bất Ngôn càng tỏ ra ít nói hơn, thường chỉ nói dăm ba câu là kết thúc chủ đề.
Công việc hiện tại nhẹ nhàng hơn nhiều so với làm dây chuyền năm ngoái, lại còn được nghỉ cuối tuần đầy đủ. Nội dung công việc cũng không phức tạp, những thuật ngữ chuyên môn không hiểu đều có thể tra từ điển.
Trong khoảng thời gian này, Từ Uyển đã đọc xong hai cuốn sách đọc thêm mang theo.
Tan làm về, cậu chẳng muốn đi đâu, chỉ ở trong ký túc xá đọc sách, nghịch điện thoại. Đôi lúc buồn chán quá thì lên mạng tìm đề, làm bài cho giết thời gian.
Tối ngày 22, Từ Uyển đang rảnh rỗi lướt bài thì Hà Bất Ngôn đột nhiên gọi tới.
Từ Uyển bắt máy, cười hỏi:
“Sao tự dưng lại gọi cho tớ thế, sắp có điểm nên thấy căng thẳng à?”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Từ Uyển còn tưởng là chưa kết nối được, liếc nhìn màn hình thấy vẫn đang trong cuộc gọi, bèn “alo” thêm một tiếng: “Bất Ngôn?”
“Vô tình bấm nhầm à?” Vẫn không nghe thấy trả lời, Từ Uyển tự hỏi tự đáp một câu rồi định cúp máy.
Nhưng đúng lúc đó, từ đầu dây bên kia truyền đến một giọng trầm thấp, khàn đặc: “Nhớ cậu.”
Tim Từ Uyển đột nhiên đập mạnh.
Cậu hít sâu một hơi, cố giữ giọng điệu thoải mái:
“Làm tớ hết hồn, tự nhiên lên tiếng.”
Giọng Hà Bất Ngôn rất khàn, như cát sạn trong cổ họng: “Từ Uyển.”
"Hử?”
Hà Bất Ngôn lại gọi: “Uyển Uyển.”
Từ Uyển nói: “Nói mau đi chứ.”
Hà Bất Ngôn nhắm mắt, chậm rãi nói: “Tớ bị cảm rồi.”
“Trời nóng thế này mà cũng cảm được.” Từ Uyển chậc lưỡi, giọng bỗng mềm mỏng, “Buổi tối đừng để điều hòa thấp quá, đi uống thuốc cảm đi.”
Hà Bất Ngôn thấp giọng “Ừ.” một tiếng.
Từ Uyển nghĩ ngợi rồi hỏi: “Cậu ở nhà suốt ngày làm gì thế?”
Hà Bất Ngôn khàn giọng: “Chán lắm, tớ đem mấy bộ đề minh họa làm lại một lượt.”
Từ Uyển bật cười không dứt:
“Cậu đúng là lạ thật. Chán thì đi tìm Vương Xán, Lý Mộ mà chơi, tụi nó đều ở nhà cả, đi ăn kem hay dạo phố đi.”
Hà Bất Ngôn chỉ đáp một chữ: “Không.”
Từ Uyển cười, nhượng bộ:
“Thôi được rồi. Ngày mai 10 giờ là biết điểm, đi ngủ sớm đi.”
Hà Bất Ngôn hỏi: “Cậu định cúp máy à?”
Từ Uyển ngẩn người: “Cậu cúp trước đi.”
Hà Bất Ngôn thấp giọng: “Tớ không muốn cúp.”
“Thế thì nói chuyện tiếp vậy.” Từ Uyển mỉm cười ôn hòa, “Nhưng đừng gọi điện thoại nữa, gọi video đi cho đỡ tốn tiền.”
***
Đây là lần đầu Từ Uyển gọi video với hắn.
Qua màn hình, sắc mặt Hà Bất Ngôn vẫn lãnh đạm như thường, nhưng quầng thâm dưới mắt hiện rõ, rõ ràng là tối qua ngủ không ngon.
Từ Uyển ngồi trên giường, chân dài co lại, lưng tựa vào tường.
Cậu giơ điện thoại lên, nhếch môi cười với Hà Bất Ngôn: “Tớ có đẹp trai hơn chưa?”
Hà Bất Ngôn nhìn chằm chằm, một lúc mới gật đầu: “Có.”
Từ Uyển nhướng mày, ánh mắt trêu chọc:
“Chớp mắt một cái đi, người anh em, cứ nhìn trân trân không thấy mỏi à?”
Hà Bất Ngôn khẽ chớp mắt, thấp giọng nói: “Chớp rồi.”
Từ Uyển vui vẻ: “Cười một cái xem nào.”
Hà Bất Ngôn suy nghĩ một lát rồi cong môi, đáy mắt cũng ánh lên ý cười, hắn nói: “Cười rồi.”
Từ Uyển cười ngất một hồi: “Tiểu lão hổ ngoan thật đấy.”
Hà Bất Ngôn điều chỉnh lại biểu cảm, bình thản nhìn cậu.
Không khí trở nên yên lặng. Từ Uyển thu lại nụ cười, giọng không rõ cảm xúc: “Cậu có gì muốn nói với tớ không?”
Hà Bất Ngôn đáp: “Tớ nói rồi mà.”
Từ Uyển hơi bối rối: “Câu nào cơ?”
Hà Bất Ngôn nói: “Câu đầu tiên.”
Từ Uyển mím môi, đáy mắt ánh lên niềm vui, dịu dàng nói: “Thôi được rồi, mai nói chuyện tiếp, đi ngủ sớm đi.”
Hà Bất Ngôn im lặng vài giây rồi đáp: “Được.”
***
Ngày hôm sau là thứ Sáu, Từ Uyển vẫn phải đi làm.
Đúng 9 giờ 58 phút, cậu đã ngồi đợi sẵn để tra điểm.
Đúng lúc đó, Hà Bất Ngôn gọi tới: “Cùng tra nhé.”
Từ Uyển cười: “Được, rồi cùng báo điểm luôn.”
Vừa qua 10 giờ, Từ Uyển nhanh chóng nhập thông tin.
Giao diện hiện ra số điểm và ảnh thẻ của cậu.
Nhịp thở của Từ Uyển bỗng nghẹn lại, cậu nói vào điện thoại: “Bất Ngôn, tớ được 705 điểm.”
Ngữ văn: 135, Toán: 144, Tiếng Anh: 140, Tổ hợp Tự nhiên: 286.
Vài giây sau, giọng Hà Bất Ngôn vang lên với một chút nụ cười nhàn nhạt: “Tớ cũng xấp xỉ thế, vừa vặn 700.”
Từ Uyển ngẩn người rồi bật cười sảng khoái:
“Sao lại giống hệt điểm thi thử lần hai vậy?”
Hà Bất Ngôn khẽ cười: “Trùng hợp thôi.”
Từ Uyển cười nói:
“Tớ phải báo cho bà chủ quán trọ biết, bảo bà ấy tớ cũng được 700 điểm.”
Hà Bất Ngôn hỏi: “Cậu có liên lạc của bà ấy à?”
“Ừ, có kết bạn WeChat mà.” Từ Uyển đang định nói tiếp thì bỗng nghe giọng Hà Linh ở đầu dây bên kia. Bà dường như đã cầm điện thoại, “Uyển Uyển, con được bao nhiêu điểm thế?”
Từ Uyển báo điểm, đầu dây bên kia im bặt vài giây rồi vang lên tiếng reo hò mừng rỡ. Hai đứa nhỏ đều thi tốt khiến bà vui đến mức nói năng lộn xộn, cứ thế cười mãi.
“Phải đặt tiệc ăn mừng thôi.” Hà Linh không ngừng lẩm bẩm, “Uyển Uyển, hay con về đi? Mời cả thầy cô bạn bè nữa, phải mời họ một bữa cơm.”
Từ Uyển đáp: “Con không thể về giữa chừng, họ sẽ không trả lương đâu mẹ. Có Bất Ngôn ở nhà rồi, mẹ cứ mời mọi người đi là được.”
Hà Linh khuyên thêm vài câu không được, đành thở dài:
“Đừng làm việc mệt quá nhé, nhớ ăn uống đầy đủ, trời nóng phải uống nhiều nước và ăn nhiều trái cây...”
Bà lải nhải hồi lâu mới lưu luyến mà cúp máy.
Từ Uyển vừa đặt điện thoại xuống bàn thì chỉ vài giây sau, Hà Bất Ngôn lại gọi tới.
Cậu hơi sững người rồi bắt máy: “Sao thế?”
Giọng Hà Bất Ngôn vang lên, mang theo chút ảo não, hạ thấp giọng nói: “Sao hai người đột nhiên lại cúp máy thế?”
Từ Uyển “A” một tiếng, nhất thời chưa kịp phản ứng.
Giọng Hà Bất Ngôn có phần không tự nhiên: “Tớ còn chưa kịp nói gì mà.”
Nghe vậy, Từ Uyển nhướng mày, trong mắt ánh lên ý cười, thuận theo lời hắn: “Vậy cậu muốn nói gì? Tớ đang nghe đây.”
Hà Bất Ngôn im lặng vài giây, chậm lại nhịp nói, không nhanh không chậm nhưng vô cùng nghiêm túc: “Từ Uyển, cậu chắc chắn sẽ là thủ khoa.”
Từ Uyển sững người một chút rồi bật cười: “Mượn lời chúc của cậu nhé.”
Hà Bất Ngôn im lặng hồi lâu, hít sâu một hơi, giọng khàn khàn nói: “Vậy... tớ cúp máy đây, tạm biệt.”
Từ Uyển nghĩ ngợi một lát rồi hỏi: “Cảm lạnh đỡ hơn chút nào chưa?”
Câu vừa dứt, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng đáp, nhanh đến mức như thể chỉ đang chờ cậu mở lời: “Đỡ hơn rồi.”
Từ Uyển khẽ cười, có phần tìm chuyện để nói:
“Nhưng nghe giọng cậu vẫn hơi khàn.”
Hà Bất Ngôn bật cười khẽ, chậm chạp nói: “Tớ sẽ uống nhiều nước hơn.”
Nói chuyện thêm một lúc nữa, Từ Uyển cúp máy.
Cậu tựa lưng vào ghế, cuối cùng cũng thở phào một hơi.
Nhóm lớp lại náo nhiệt hẳn lên, mọi người đều đang hỏi điểm.
Trương Chí Minh tag cậu, hỏi cậu thi được bao nhiêu.
Đến trưa lúc ăn cơm, Từ Uyển mới nhìn thấy, tiện tay trả lời một câu.
Tin nhắn vừa gửi đi, nhóm chat đang ồn ào bỗng im lặng hẳn trong chốc lát.
Bất chợt, có người gửi tới một loạt dấu chấm than khiến người ta giật mình.
Ngay sau đó, như thể copy dán, mọi người lần lượt gửi ra hàng loạt dấu chấm than để bày tỏ sự kinh ngạc.
Từ Uyển đành kéo cả Hà Bất Ngôn vào nói: “Hà Bất Ngôn cũng trên 700.”
Sau đó...
Dấu chấm than còn nhiều hơn nữa.
Cả màn hình toàn dấu chấm than, suýt làm chói cả mắt Từ Uyển.
Chỉ có mỗi Trương Chí Minh là gửi liên tiếp rất nhiều icon chúc mừng.
Vương Xán thấy tin, liền chạy sang nhóm căn cứ tám chuyện, cảm thán:
[Mấy người đúng là nhân phẩm bùng nổ thật đấy! Bình thường thi thử có mấy khi vượt 700 đâu, đệch... 705 điểm cơ mà, cao quá đáng luôn. Từ ca, có khi nào mày là thủ khoa khối Tự nhiên của tỉnh không?]
Từ Uyển hỏi: [Xán Bảo, mày thi được bao nhiêu?]
Vương Xán gửi lại một con số: [538.]
Trình Tư nãy giờ lặng lẽ hóng chuyện, thấy điểm của Vương Xán thì bật cười, nhảy ra:
[Ha ha ha ha ha, cái điểm này đúng là sinh ra để dành cho cậu đấy.]
Vương Xán hỏi: [Cậu được bao nhiêu?]
Trình Tư đáp: [Không nói cho cậu biết.]
Từ Uyển tag Lý Mộ, hỏi điểm thi.
Mãi một lúc sau Lý Mộ mới trả lời:
[462 điểm, không biết có qua được điểm sàn đại học loại 2 không.]
Từ Uyển trấn an:
[Năm nay điểm sàn chắc không cao như năm ngoái đâu, cứ đợi thêm, chờ công bố điểm sàn rồi hẵng tính.]
