Thành tích vừa công bố, tảng đá lớn đè nặng trong lòng Từ Uyển cuối cùng cũng hoàn toàn được gỡ bỏ.
Chiều thứ Bảy, cậu cùng đồng nghiệp đi mua ít trái cây rồi quay về ký túc xá nhân viên. Mượn được máy ép, cậu ép dưa hấu lấy nước, vừa uống nước dưa hấu vừa lướt điện thoại.
Hà Bất Ngôn gửi cho cậu một tấm ảnh bữa tối.
Từ Uyển trả lời: [Phong phú thật đấy.]
Hà Bất Ngôn cầm điện thoại chờ sẵn, lập tức hồi âm:
[Cậu có muốn ăn không?]
Từ Uyển mỉm cười, cũng chụp một tấm ảnh nước dưa hấu gửi sang: [Cậu có muốn uống không?]
Hà Bất Ngôn đáp: [Muốn.]
Từ Uyển: [Thế thì sang đây đi, tới đây tớ mời cậu ăn dưa hấu.]
Hà Bất Ngôn: [Được.]
Từ Uyển sững người, hỏi lại: [Thật hay giả đấy? Cậu thật sự muốn sang à?]
Hà Bất Ngôn trả lời: [Phải thuyết phục mẹ tớ trước, bà đồng ý thì tớ qua.]
Từ Uyển bật cười, cố ý trêu chọc: [Ngoan thật đấy, đúng là hổ con.]
Hà Bất Ngôn lại phớt lờ lời đùa của cậu, nghiêm túc nói: [Lát nữa tớ sẽ nói với mẹ.]
Từ Uyển cười: [Chúc cậu may mắn.]
Sau khi nhắn tin xong với Hà Bất Ngôn, Từ Uyển tựa lưng vào chiếc sofa đơn, lướt mạng linh tinh để giết thời gian.
Rảnh rỗi hẳn ra rồi, cậu lại chẳng biết phải làm gì cho hết thời gian.
Cũng không thể giống Hà Bất Ngôn, lại lôi thêm mấy bộ đề ra làm tiếp được.
Cậu theo phong trào chơi thử vài ván game, nhưng chẳng tìm ra được niềm vui của trò này, chỉ khi nhớ ra thì chơi một chút; còn bình thường thì lướt lung tung, trò chuyện trong các nhóm, xem vòng bạn bè các kiểu.
Nhóm lớp chẳng biết từ lúc nào đã dần trở nên vắng vẻ, không còn náo nhiệt như lúc vừa thi xong, dù hôm qua khi công bố điểm thì lại “sống lại” một phen.
Nhưng đến hôm nay, mọi thứ lại trở về như cũ, trong nhóm chẳng còn mấy người nói chuyện.
Ký túc xá nhân viên ở ba người, hai đồng nghiệp đều đã ra ngoài chơi, chỉ còn mỗi cậu ở lại trong phòng.
Rảnh rỗi đến phát chán, Từ Uyển dứt khoát đi dạo diễn đàn.
Vô tình cậu thấy một bài đăng nhờ nhắn tin hộ. Chủ bài viết nói rất chân thành, rằng có lời gì khó mở miệng nói với người yêu cũ hoặc đối tượng thầm mến thì cô ấy có thể giúp nhắn thay, hoàn toàn miễn phí.
Bên dưới có rất nhiều bình luận.
Từ Uyển đọc một vòng, hầu như đều là nhờ nhắn tin cho người mình thầm thích, lặng lẽ bày tỏ tâm ý.
Cũng có người nhờ nhắn cho người yêu cũ, bảo đối phương đi chết đi.
Từ Uyển xem mà bật cười.
Đọc hết cả bài, cậu đăng ký một tài khoản, suy nghĩ rất lâu, rồi khẽ cong ngón tay gõ trả lời, kèm theo nội dung tin nhắn và số điện thoại của đối phương.
Tin nhắn chỉ vỏn vẹn một câu rất đơn giản:
[Tớ còn khá là thích cậu đấy.]
Hồi đáp xong, cậu liền chuyển sang làm việc khác.
Buổi tối ra ngoài ăn tạm chút gì đó, thấy nóng quá liền quay về phòng bật điều hòa.
Trước khi ngủ, Hà Bất Ngôn lại như thường lệ nhắn tin chúc ngủ ngon.
Từ Uyển đáp: [Ngủ sớm đi, ngủ ngon.]
Dạo này Hà Bất Ngôn ngủ khá sớm, trước mười hai giờ đã ngủ, nhưng hôm sau cũng dậy rất sớm.
Từ Uyển ra ngoài chạy bộ một lúc, buổi sáng ghé hiệu sách dạo một vòng, mua vài quyển sách rồi mới về.
Buổi trưa ngủ một giấc, tỉnh dậy liền tựa đầu giường nghịch điện thoại, sực nhớ đến bài đăng hôm qua nên bấm vào xem có phản hồi không.
Chủ bài đăng đã trả lời cậu:
[Lầu trên ơi!
Người kia cứ hỏi tôi là ai, nhắn hộ cho ai, lại còn cách vài phút là gọi điện một lần! Cứu với! Tôi sắp phát điên rồi!]
Một tiếng trước, chủ bài đăng lại nhắn thêm:
[Lầu trên... đối tượng của cậu ghê thật... Anh ta đã tra ra hết thông tin của tôi rồi, cả tên lẫn địa chỉ... Không còn cách nào khác, tôi đành phải khai hết [nằm bẹp].]
Vừa đọc xong, lông mày Từ Uyển bỗng giật mạnh.
Giây tiếp theo, điện thoại của Hà Bất Ngôn liền gọi tới.
Từ Uyển nhìn màn hình, không nhịn được chậc lưỡi một tiếng.
Đúng là đúng lúc thật - vừa xem xong đã gọi ngay.
Cậu hít sâu một hơi, điều chỉnh cảm xúc rồi mới bắt máy.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, Từ Uyển cũng không nói gì.
Rất lâu sau, cuối cùng Hà Bất Ngôn vẫn là người lên tiếng trước, giọng khàn khàn, nhưng ngữ khí lại vô cùng chắc chắn: “Từ Uyển, cậu thích tớ.”
Từ Uyển “A” một tiếng, giả vờ không hiểu: “Gì cơ?”
Hà Bất Ngôn im lặng vài giây, rồi nói tiếp:
“Con hổ không nói chuyện - ID của cậu.”
Từ Uyển không nhịn được bật cười:
“Chẳng phải con hổ không nói chuyện là cậu sao?”
Hà Bất Ngôn mím chặt môi, cúi mắt nhìn nền đất sạch sẽ, giọng trầm xuống: “Vậy nên, cậu thích tớ.”
Từ Uyển bật cười: “Cậu vận dụng quan hệ nhân quả đúng là ghê thật.”
Hà Bất Ngôn như không nghe thấy, lại thấp giọng nói một câu: “Cậu nói là cậu thích tớ.”
Từ Uyển nghe thấy bên kia điện thoại mơ hồ truyền đến tiếng thông báo soát vé, từng chữ rõ ràng. Cậu sững người, hít vào một hơi: “Cậu đang ở ga tàu à?”
Hà Bất Ngôn đứng dậy, soát vé lên tàu:
“Ừ. Hơn mười giờ tối sẽ tới Quảng Châu. Cậu đến đón tớ chứ?”
Từ Uyển lại hít sâu một hơi, hạ thấp giọng:
“Cậu đã được gia đình đồng ý chưa?”
“Chưa.” Giọng Hà Bất Ngôn vẫn bình thản, “Lên tàu rồi tớ sẽ gọi cho họ.”
Từ Uyển: “... Hà Bất Ngôn, cậu đúng là gan thật đấy.”
Đầu dây bên kia, giữa những âm thanh ồn ào, vang lên giọng trầm thấp của Hà Bất Ngôn:
“Tớ không chờ nổi nữa, muốn gặp cậu.”
Cúp điện thoại, Từ Uyển vẫn cứ đứng ngồi không yên.
Từ Phúc Phúc gọi cho cậu, nói rằng Hà Bất Ngôn sang tìm cậu chơi, bảo tối nhớ ra ga đón người.
Từ Uyển lo đến mức chẳng buồn ăn tối. Lười ra ngoài, cậu pha tạm một gói mì, nhưng mới ăn được vài miếng đã nuốt không trôi. Nghĩ một lúc, cậu lại nhắn tin cho Hà Bất Ngôn, hỏi xem đã đến đâu rồi.
Hà Bất Ngôn trực tiếp chia sẻ vị trí cho cậu.
Cả buổi tối, Từ Uyển gần như đếm từng phút trôi qua. Cậu tra trước giờ tàu, rồi đến ga sớm hơn nửa tiếng để đợi.
Đợi hơn nửa giờ, cuối cùng cậu cũng nhìn thấy Hà Bất Ngôn.
Hà Bất Ngôn chỉ đeo một chiếc balo đơn giản. Vừa trông thấy Từ Uyển, đôi mắt đen lập tức ánh lên ý cười. Hắn sải bước dài về phía cậu, gọi một tiếng: “Từ Uyển.”
Từ Uyển xụ mặt, đấm nhẹ vào vai hắn một cái, tặc lưỡi nói: “Có ai như cậu không, tự ý quyết định rồi mới báo? Ba mẹ không mắng cậu à?”
Cú đấm chẳng dùng mấy sức, Hà Bất Ngôn hoàn toàn không để tâm, khóe môi cong lên, hạ thấp giọng:
“Không. Họ còn bảo tớ cứ chơi cho thoải mái.”
“Thế cậu tự đi mà chơi.” Từ Uyển chậc một tiếng, “Tớ lười tiếp cậu lắm.”
Miệng thì nói vậy, nhưng cậu vẫn liếc nhìn Hà Bất Ngôn, giọng không mấy vui vẻ: “Ăn tối chưa?”
Tâm trạng Hà Bất Ngôn rất tốt, đến giọng nói cũng mang theo ý cười: “Chưa.”
Từ Uyển vừa đi vừa nói: “Thế tớ đưa cậu đi ăn trước... À, cậu định chơi bao lâu?”
Hà Bất Ngôn nhíu mày:
“Tớ mới vừa tới, cậu đã muốn đuổi tớ về rồi sao?”
“Không.” Từ Uyển đáp, “Chỉ hỏi vậy thôi.”
Hà Bất Ngôn nghĩ một lúc, giọng có phần do dự:
“Vậy... tớ có thể về cùng cậu không?”
Từ Uyển nhếch môi cười đểu: “Trong mơ nhé.”
Hà Bất Ngôn thu lại nụ cười, nhìn cậu đầy vẻ không hài lòng.
Từ Uyển rốt cuộc cũng không nhịn được, bật cười thành tiếng, giơ tay khoác vai hắn:
“Muốn chơi bao lâu thì chơi bấy lâu, được chưa? Vui rồi chứ?”
Hà Bất Ngôn nghiêng đầu, dường như vẫn chưa dám tin: “Thật không?”
Từ Uyển cố ý nói: “Không tin thì thôi.”
Lúc này Hà Bất Ngôn mới cười rạng rỡ: “Tớ tin.”
Từ Uyển dẫn hắn đi ăn tối, rồi ghé qua siêu thị mua mấy thứ như bàn chải, khăn mặt.
Hà Bất Ngôn sang đây vội vàng, chỉ mang theo một bộ quần áo, đến cả sạc điện thoại cũng không đem theo.
Về tới ký túc xá, hai đồng nghiệp của Từ Uyển đang nằm trên giường lướt điện thoại.
Từ Uyển đã nói trước là em trai sang chơi mấy ngày, nên vừa thấy Hà Bất Ngôn, họ liền tươi cười chào hỏi rất nhiệt tình: “Em trai tới rồi à.”
Hà Bất Ngôn khựng lại một chút, nghiêng đầu nhìn Từ Uyển.
Từ Uyển khẽ ho một tiếng, giả vờ không thấy ánh mắt kia: “Tôi có mua đồ ăn, xuống ăn chung đi.”
Sau đó, Từ Uyển đưa Hà Bất Ngôn đi tắm:
“Đây là dầu gội với xà phòng của tớ, cậu dùng của tớ đi.”
Trong mắt Hà Bất Ngôn ánh lên ý cười, hắn khẽ đáp một tiếng.
Từ Uyển ra khỏi phòng tắm, đợi Hà Bất Ngôn tắm xong rồi mới vào sau.
Ngày mai còn phải đi làm, khoảng mười một giờ, ký túc xá tắt đèn.
Không có giường trống, Từ Uyển và Hà Bất Ngôn đành ngủ chung.
Mùi dầu gội trên người Hà Bất Ngôn lan ra rất rõ, cảm giác tồn tại mạnh mẽ đến mức không thể phớt lờ.
Căn phòng yên tĩnh đến lạ, mấy đồng nghiệp dường như đã ngủ say.
Chỉ có hai người họ vẫn chưa ngủ.
Hà Bất Ngôn nằm nghiêng, hơi nín thở.
Một lúc sau, hắn vẫn không nhịn được, lặng lẽ đưa tay chạm vào tay Từ Uyển.
Từ Uyển nhận ra ý đồ của hắn, hạ giọng xuống thật thấp, trong bóng tối nghe có phần mơ hồ: “Làm gì đấy?”
Hà Bất Ngôn không nói gì, nắm lấy tay phải của cậu. Những ngón tay thon dài chậm rãi luồn qua kẽ tay, khẽ nắm chặt lại.
Khoảnh khắc hai làn da ấm nóng áp sát, tim Từ Uyển bất chợt giật mạnh một nhịp.
Hà Bất Ngôn nắm tay cậu, trong đáy mắt dâng lên ý cười không sao giấu nổi, khẽ gọi: “Uyển Uyển.”
Từ Uyển đáp lại một tiếng không tập trung, chỉ cảm thấy lòng bàn tay sắp toát mồ hôi.
Đúng lúc ấy, từ phía đối diện bỗng vang lên tiếng ngáy của đồng nghiệp - to, đều, như sấm rền.
Hà Bất Ngôn khẽ bật cười, thân người hơi nghiêng lại gần. Từ Uyển lập tức cứng đờ, chăm chăm nhìn hắn, chờ đợi động tác tiếp theo.
Không ngờ Hà Bất Ngôn hơi nghiêng đầu, môi áp sát bên tai cậu, gần như dùng hơi thở để nói, giọng trầm thấp khàn khàn: “... Tớ có thể hôn cậu không?”
Giọng hắn rất khẽ, nhưng Từ Uyển nghe rõ từng chữ.
Tiếng ngáy vẫn vang lên không dứt, như đánh thẳng vào tai.
Từ Uyển vô thức nuốt khan. Trong bóng tối, lại còn người khác ở đó, cậu bỗng trở nên căng thẳng, đến cả nhịp thở cũng nóng rực.
Hà Bất Ngôn cũng chẳng dễ chịu hơn, cố kìm nén, chờ đợi câu trả lời của cậu.
Từ Uyển lặng lẽ hít sâu một hơi, khẽ hỏi:
“Sao cậu không nói là mình say rồi?”
Hà Bất Ngôn nhìn cậu: “Giờ không cần cái cớ đó nữa.”
Hắn dừng lại một chút, rồi hỏi ngược lại: “Không phải sao?”
Từ Uyển sững người, sau đó khẽ bật cười: “Phải.”
Hà Bất Ngôn nhìn cậu không chớp mắt, giữa mày khẽ nhíu lại, như thể cuối cùng cũng mất kiên nhẫn. Không đợi cậu nói thêm, hắn trực tiếp cúi xuống, chặn lấy môi cậu.
