Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay

Chương 11: Tiếp tục



Ngủ chập chờn cả ngày, lúc dậy đã hơn mười giờ tối. Đêm nay chắc chắn lại là một đêm không ngủ, chẳng có gì làm, thôi thì tiếp tục kể chuyện hôm đó ở bệnh viện vậy.

Hôm đó giữa trưa, chị hộ lý còn chưa đến, thì “nữ thần” đã mang cơm trưa đến trước. Tôi nhìn bảng tên của chị ấy, cách hơn chục năm rồi tôi mới biết tên chị ấy.

Hồ Quýnh Diệp. Nghe chẳng giống tên con gái chút nào, nhìn là biết ngay do thầy bói đặt.

Cơm nước đều do chính chị ấy nấu, đúng là thơm thật, thằng bạn tôi vốn định đi mà chân không nhấc nổi, cứ thế cướp mất nửa bát canh của tôi mới chịu biến đi. Vừa uống vừa khen, bảo nhà mà có một người phụ nữ thì đúng là khác thật, thế này mới gọi là sống chứ.

Chị Diệp hiền lành, nhìn chúng tôi cười.

Tôi hỏi chị ăn chưa, chị bảo ăn rồi, ăn ở căng tin bệnh viện.

Chị còn nói: “Hồi nhỏ em đã kén ăn, chắc chắn em không nuốt nổi cơm bệnh viện đâu.”

Lúc ấy tôi mới phản ứng lại, đây vốn là bữa trưa của chị ấy. Tự nhiên thấy ngại ghê.

Có lẽ chị ấy cũng nhìn ra, cười bảo: “Không sao, em ăn của chị còn thiếu một bữa này à? Cơm thừa hôm qua thôi, em không chê là được.”

Tôi nhét một miếng cơm to vào miệng, nói: “Vẫn là cái vị ấy. Em nhớ món này bao nhiêu năm rồi.”

Chị ấy thở dài, tôi không biết vì sao chị thở dài, nhưng hình như cũng hiểu, vì tôi cũng muốn thở dài.

Có lẽ chị ấy đang nghĩ về ngôi nhà hơn chục năm trước, hoặc cũng có thể nghĩ, sao bao nhiêu năm rồi mà thằng nhóc Chiến Dữ Đình này vẫn chẳng có ai hỏi han, chẳng có ai quan tâm? Haha.

Tôi không dám hỏi thẳng bác trai bác gái thế nào rồi, chỉ hỏi: “Làm ở bệnh viện chắc bận lắm nhỉ? Bình thường ai trông con?”

Chị ấy nhìn tôi một cái, cười nhẹ nói: “Bình thường để ở chỗ bố mẹ chị, họ giờ mở một tiệm tạp hóa nhỏ. Cũng ổn.”

Cứ cảm thấy dù là hồi nhỏ hay bây giờ, dường như chị ấy chỉ cần liếc một cái là đã nhìn thấu tôi.

Công việc y tá đúng là bận thật, mới nói được hai câu chị ấy đã bị gọi đi. Tôi bảo chị đi làm việc đi.

Chị ấy đi chưa được bao lâu thì chị hộ lý do bố tôi thuê xách bảy tám hộp cơm tới, tôi bảo chị ấy tôi đã ăn rồi. Chị ấy đột nhiên căng thẳng, nói: “Trời ơi tôi đến muộn quá à?”

Tôi nói: “Không không không, vừa nãy một người bạn đến thăm, mang cơm cho tôi, tiện thể tôi ăn luôn.”

Chị ấy vẫn áy náy, cảm thấy mình đến muộn, tôi bèn nói: “Không sao, chị để đồ ăn lại đây đi, tối tôi ăn.”

Chị ấy không chịu, bảo để một lúc là nguội, tối sẽ mang đồ khác đến.

Tôi tò mò không biết bố tôi trả chị ấy bao nhiêu tiền.

Tôi nằm viện năm sáu ngày, vốn dĩ hạ sốt là có thể xuất viện, nhưng lần này tôi vào viện nguy kịch quá, nên lại quan sát thêm vài ngày, làm kiểm tra tổng quát luôn.

Cái người tàn nhẫn kia, năm ngày chẳng gọi cho tôi lấy một cuộc.

Lão Phú thì có nhắn tin, báo cáo lịch trình của vợ mấy ngày qua: đi ăn nướng một lần, đến quán hai lần, còn một ngày thì trốn việc. Bảo chồng không có nhà nên em ỉu xìu như bánh đa nhúng nước.

Cô ấy hỏi tôi sao lần này lâu thế mà chưa đón em về, không phải cãi nhau thật đấy chứ.

Tôi bảo gần đây đi công tác chưa về, về là đón em ngay, nhờ cô ấy chăm thêm vài ngày.

Đúng là trước đây chúng tôi chưa từng cãi nhau thật sự, cùng lắm chỉ có lần đó thôi thì phải, lần đập nhà ấy, ngoài ra chắc không còn lần nào nữa. Chuyện em bỏ nhà đi thì rất thường xuyên, chưa đến ba ngày là tôi tới đón về, đôi khi bạn em bị hai đứa làm phiền đến phát cáu, bảo: “Chưa chơi chán à? Đây không phải thú vui của hai người đấy chứ?” Haha.

Ngày tôi xuất viện đúng vào thứ sáu, vốn định đi thẳng đến chỗ Lão Phú đón vợ, ai ngờ vừa ra cửa thì gặp chị Diệp. Hôm đó chị ấy được nghỉ, cũng đang định về nhà, sáng sớm thấy tôi thì ngạc nhiên lắm, hỏi tôi không ở lại theo dõi thêm mấy ngày à. Tôi bảo không sao, hết sốt là được.

Chuyện bình thường thôi, hai chị em quen biết bao năm, gặp nhau thì đưa chị ấy về là lẽ đương nhiên.

Sau khi ly hôn, chị ấy đã cho thuê căn hộ được chia, giờ vẫn luôn ở nhà bố mẹ chị, bốn người chen chúc trong căn hộ một phòng khách một phòng ngủ 80 mét vuông, nhưng cũng đủ dùng.

Lúc đưa chị ấy đến dưới lầu, tôi đột nhiên muốn lên thăm bác trai bác gái, năm xưa nhà họ không chỉ giúp tôi có vài bữa cơm đơn giản. Tôi cảm thấy đó là tình thân.

Vừa lúc chị ấy cũng mời tôi, thế là tôi lên.

Bác trai bác gái đúng là đã già đi rồi, tôi cứ nghĩ bố mẹ tôi mấy năm nay chẳng thay đổi gì, nên hơi bất ngờ.

Nhưng nghĩ lại thì cũng bình thường, họ vốn dĩ lớn hơn bố mẹ tôi. Dù sao thì cháu họ cũng đã chín tuổi rồi mà.

Bác trai bác gái thấy tôi cũng phấn khởi lắm, vẫn thân thiết như ngày nào. Cảm giác như, nói thế nào nhỉ, dù trải qua bao chuyện không hay, dường như gia đình họ vẫn không đổi thay.

Thấy họ, tôi thật sự rất vui, bác gái giữ tôi ăn cơm, bác trai còn mở chai rượu đòi uống với tôi. Chị Diệp bảo bác trai là tôi vừa xuất viện, tốt nhất đừng uống. Nhưng tôi muốn uống, nên cuối cùng vẫn uống.

Hôm đó tôi cười suốt, đến mức mặt hơi mỏi, lâu lắm rồi không vui như thế.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...