Bây giờ là 4 giờ 22 phút sáng. Mất ngủ đã thành thói quen từ lâu.
Vừa nãy lúc đứng dậy, trước mắt tôi đột nhiên tối sầm, khi phản ứng lại thì đầu đã đập vào tủ tivi. Giờ thì cầm máu rồi.
Tôi mới nhớ ra từ hôm kia đến giờ mình đã hơn 48 tiếng không ăn gì.
Không biết sao tôi thường không cảm thấy đói, tôi đã phát hiện ra vấn đề này từ mấy năm trước. Bình thường vì phải ăn cùng vợ, nên gần như ba bữa đều ăn đúng giờ, vấn đề này tự nhiên bị bỏ qua. Đến bây giờ mới nhớ ra.
Căn nhà này chắc ít khi dùng, trong bếp không có đến cả một viên đường phèn. Tôi nhìn khuôn mặt tái nhợt của mình phản chiếu trên tủ kính, tưởng tượng nếu mình bị hạ đường huyết chết ở đây, thằng bạn tôi sẽ nghĩ gì.
Có lẽ cậu ta sẽ để ảnh tôi ở trong nhà này, ngày ngày thắp hương cầu xin tôi phù hộ cho cậu ta ăn nên làm ra. Haha. Tôi xấu tính quá.
Đường huyết thấp đến mức tôi toát mồ hôi lạnh đầy trán, kiềm chế cơn khó chịu lục lọi ba vali đựng đồ đôi của chúng tôi, tôi nhớ bình thường vợ hay thích ăn socola gì đó, lúc đi dạo phố cứ thỉnh thoảng lại móc ra một cái, có thể trong túi có đồ dự trữ. Quả nhiên, quá hiểu em, tôi thật sự tìm được hai thanh Snickers.
Hôm nay là ngày thứ hai chúng tôi chia tay. Trước đây tôi cũng từng tưởng tượng nếu có một ngày chúng tôi chia tay, thì chắc mình sẽ rất nhẹ nhõm hoặc rất đau khổ.
Nhưng hình như không có gì cả.
Trong lòng tôi không có cảm giác nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, vẫn mệt mỏi. Đau khổ thì cũng đau khổ, nhưng không đau khổ như tôi tưởng.
Có lẽ vì cách chia tay của chúng tôi quá thiếu nghi thức.
Tám năm. Dù gì cũng là tám năm.
Không biết sao tôi cứ canh cánh chuyện này. Cứ cảm thấy nếu không đau đến xé lòng, khóc đến đứt ruột thì có lỗi với tám năm bên nhau của chúng tôi.
Tôi ngớ ngẩn quá.
Dù tôi không muốn chấp nhận, nhưng có lẽ sự thật là vậy. Tám năm đủ để làm một đoạn tình cảm trở nên nhạt nhẽo đến mức, khi nó biến mất, bạn cũng vô cảm. Từng nghĩ rằng mình đã khắc trong xương máu của nhau, mất nhau chắc chắn phải đau đến lột da xẻ thịt, hóa ra khi chia tay lại không đau đến thế.
Tất nhiên cũng có thể là tôi phản ứng chậm, cơn đau đó chưa đến. Dù sao, đến giờ tôi vẫn hơi đờ đẫn.
Trước đây tôi có một người bạn, biệt danh là Bánh Bao. Hồi cấp ba qua đời vì tai nạn xe. Hôm trước gặp nhau ở nhà vệ sinh trong trường, cậu ấy còn vỗ vai tôi nói: “Ê, kỳ nghỉ hè đến nhà cậu nấu lẩu đi! Chúng ta uống một bữa ra trò!”
Tôi nói được.
Hôm sau khi tôi đang xem phim ở rạp với bạn gái, một người bạn chung gọi cho tôi ba cuộc tôi không nghe, về nhà lại quên béng mất, xem xong một bộ phim trên máy tính mới nhớ ra gọi lại. Còn đang xem phim hài.
Khi ấy, mở điện thoại ra mới thấy một tin nhắn: “Bánh Bao mất rồi.”
Lúc đó, cảm giác của tôi giống như bây giờ. Mơ màng. Không có cảm giác gì.
Hôm sau đến bệnh viện mới bắt đầu sụp đổ. Hình như đến giờ phút ấy, tôi mới đột nhiên nhận ra “ồ, sau này sẽ không gặp lại người này nữa.”
Không biết trong đó có bao nhiêu phần đau buồn và bao nhiêu phần sợ hãi, tóm lại, năm đó cứ hễ lúc nào mấy đứa chúng tôi ngồi với nhau, ba chai bia vào là lại khóc như mấy đứa ngốc.
Sau đó tôi và nhóm bạn kia cũng dần tản ra. Đến nay đã mười năm không liên lạc.
Không biết sao đột nhiên nhắc đến chuyện này, tôi không ngủ được, rất khó chịu, tóm lại bây giờ tôi chỉ muốn khóc một trận cho đã rồi ngủ say trăm năm.
Thế là tôi mở topic tôi từng viết trên Tieba, lướt xuống từ bài đầu tiên, hy vọng có thể chắp vá ra chút đau buồn từ hồi ức để k*ch th*ch tuyến lệ của mình.
Tôi đã bắt đầu viết trên Tieba từ lúc mới theo đuổi vợ, gián đoán đứt quãng, cho đến hai năm trước. Đã viết hơn sáu nghìn bài.
Vừa định cảm động một phen, nhưng khi lướt đến topic đầu tiên thấy tiêu đề do chính mình đặt, tôi lại buồn nôn vì văn phong ngớ ngẩn của mình năm xưa.
Tiêu đề là “Đường quang rẽ ngoặt! Cây khô nở hoa! Lần đầu hẹn với bạn tình, hóa ra lại là mối tình đầu của tôi!!!”
