Đầu tháng 9 năm 2008, Olympics Bắc Kinh vừa bế mạc không lâu, cả thành phố vẫn đắm chìm trong không khí đó, từ phố lớn ngõ nhỏ đến trung tâm thương mại, ngày nào cũng là bài "Bắc Kinh hoan nghênh bạn".
Năm ấy, tôi mới giải ngũ từ quân đội, về trường học lại.
Chúng tôi gặp lại nhau vào lúc đó.
Năm thứ hai ở trong quân đội, sau khi nói chuyện với tiểu đội trưởng, dường như tôi đã nhận ra xu hướng tính dục của mình, nhưng không chắc chắn.
Năm 2008, chưa có Blued, cũng không có những ứng dụng hẹn hò đa dạng như bây giờ. Mọi người chắc đều đăng bài trên diễn đàn. Chúng tôi cũng quen nhau trên một diễn đàn về quyền bình đẳng cho người đồng tính.
Lúc đó, em là người sáng lập tổ chức bảo vệ quyền bình đẳng cho người đồng tính ở trường đại học, ID là Bé Phúc Đáng Yêu*, có lẽ do Olympics còn chưa qua.
(*) Bé Phúc là mascot của Olympics Bắc Kinh.
Nói ra thật khó tin, thế giới rộng lớn thế, dù cộng đồng này có nhỏ đến mấy cũng phải tới hàng nghìn người, sao lại đưa em về tay tôi nhỉ. Vì vậy, sau chuyện này, tôi trở nên rất tin vào định mệnh. Tôi phải yêu em, đó là định mệnh.
Lúc đó, tôi là người mới gia nhập giữa chừng, không hiểu gì về cộng đồng này, hơn nữa thật ra... nói thế nào nhỉ, vẫn cảm thấy hơi khó chịu. Tôi cũng không biết tại sao, tóm lại lúc đó rất hoang mang, luôn tự hỏi rốt cuộc mình có phải là gay không.
Lúc đó, em đã là người ở lâu năm trong cộng đồng, thấy tôi là người mới, rất săn sóc tôi, bình thường mọi người tụ tập ở đâu, từ nào có nghĩa gì, một số cử chỉ hay hành động ý là sao, em đều rất kiên nhẫn nói cho tôi biết.
Có lẽ chính vì cảm giác quen thuộc ấy, nên lúc đó trong cộng đồng, tôi chỉ không bài xích em. Chúng tôi nói chuyện khoảng ba tháng, hoàn toàn không nhận ra đối phương là ai, haha.
Cách giao tiếp giữa đàn ông thường khá trực tiếp, hơn nữa, lúc đó tôi thực sự cần xác nhận bản thân, nên có một ngày, tôi đã thẳng thắn hỏi em, bọn mình có thể thử không.
Tôi cũng nói với em, tôi muốn xác định xem mình có phải là gay không, dù sao đến giờ, trong cộng đồng này, tôi chỉ không bài xích em.
Lúc đó, tôi biết cộng đồng này khá loạn, cũng không sạch sẽ lắm. Nhìn cấp độ trên diễn đàn của em, tôi cứ nghĩ em là người có kinh nghiệm, nhưng em lại do dự hai ba ngày mới trả lời tôi, nói được.
Sau đó, chúng tôi hẹn thời gian, tôi thuê một phòng ở khách sạn, gửi số phòng cho em.
Tôi cũng không biết em nghĩ gì, lúc đó chúng tôi thậm chí còn chưa từng xem ảnh của nhau, cao thấp mập ốm đen trắng đẹp xấu đều không biết, cứ thế đi thuê phòng. Bạn nói xem, nhỡ chúng tôi không gặp được đối phương, mà là một người xấu xí, haha, mẹ nó, giờ nghĩ lại vẫn cảm thấy thật bồng bột. Có lẽ linh hồn thực sự có thể thu hút nhau.
Trước đây, tôi đã kể về những chuyện thời cấp ba của chúng tôi, sau khi tốt nghiệp, chúng tôi đã mấy năm không gặp nhau. Vì vậy, hẳn là bạn biết lúc đó em nhắn tin nói em đến cửa rồi, sau đó tôi mở cửa, hai chúng tôi cầm điện thoại nhìn thấy nhau, chúng tôi đã sốc và bối rối đến mức nào. Đối diện nhau gần ba mươi giây không nói được một lời.
Có lẽ vợ còn ôm hy vọng có thể là mình tìm nhầm chỗ.
Kết quả, tôi nói: "Cậu là Bé Phúc Đáng Yêu à."
Lúc đó, mặt mày em thực sự đã tái mét.
Hai người đàn ông đứng ở cửa phòng thế này rất ngượng ngùng, tôi nói: "Vào trước đi."
Tôi đóng cửa lại, em vẫn đứng ở cửa, nhìn tôi với ánh mắt đầy hoang mang và cảnh giác.
Thật ra, tôi cũng ngỡ ngàng như em. Hơn nữa, tim đập rất nhanh.
Sau đó, sắc mặt em khá hơn một chút, lạnh lùng nhìn tôi nói: "Cậu lại chơi tôi à?"
Đây là câu đầu tiên em nói với tôi sau khi tốt nghiệp cấp ba, mà phản ứng đầu tiên trong lòng tôi lại là cảm thán giọng em chẳng thay đổi chút nào. Người cũng không thay đổi.
Tôi cảm thấy lúc đó giọng mình không giống với bản thân, tôi nói: "Không, tôi cũng không biết cậu là ai."
Tôi lại nói: "Tôi chính là 'Không Uống Thuốc'."
Em dựa vào tường, khoanh tay ngẩng đầu nhìn tôi, trên mặt viết bốn chữ thật lớn: Hoàn toàn không tin.
