Khi một người bạn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp lại bỗng dưng xuất hiện trước mặt bạn, đầu óc bạn sẽ gần như không còn hoạt động nữa.
Tôi cảm thấy mình đang mơ, nhưng tim đập rất nhanh, đầu óc choáng váng, tai ù, tay run. Lớn đến từng này tuổi, tôi mới phát hiện mình đúng là không có chí khí.
Nhưng tôi cảm thấy vợ lúc đó nhìn rất bình tĩnh, tôi không biết liệu bề ngoài tôi trông có bình tĩnh được như em không.
Có lẽ em đã nhớ lại những tin nhắn của chúng tôi trong ba tháng qua, cảm thấy tôi không giống đang giả vờ.
Sự im lặng kéo dài, khiến tiếng hát "Bắc Kinh hoan nghênh bạn" từ ngoài cửa sổ vọng vào vang khác thường.
Tôi cũng không biết tại sao câu đầu tiên tôi nói lại là: "Vậy chúng ta còn thử không?"
Em nhìn tôi cười một cái, giọng điệu vô cùng bình tĩnh nói: "Không phải cậu chê tôi kinh tởm à?"
Tôi hoàn toàn không thể phân biệt được trong câu nói đó của em có ý châm biếm không. Đến bây giờ vẫn vậy.
Tôi không nói được gì. Hai từ "xin lỗi" quá nhẹ, không xứng với em. Lúc đó tôi chỉ lắc đầu, giống như một tên ngốc.
Trước đó khi trò chuyện trên diễn đàn, tôi đã nói với em rằng hồi cấp ba tôi từng thích một người, nhưng lúc đó tôi không biết mình là gay. Tôi không biết bây giờ em có đoán ra người đó là ai không.
Hôm đó em mặc một chiếc áo phông trắng bên trong, bên ngoài là áo sơ mi caro màu tím, mặt không biểu cảm nhìn tôi một lúc, sau đó vừa cởi áo sơ mi vừa đi vào trong phòng, nói: "Thử chứ, sao không thử."
Sau đó em ném áo sơ mi lên sofa, ngồi trên mép giường ngẩng đầu nhìn tôi. Ánh mắt bình tĩnh kỳ lạ.
Tôi không động đậy, vì chưa phản ứng kịp.
Em nói: "Cậu biết cách làm không?"
Tôi nói: "Biết, nhưng chưa..." thử bao giờ.
Trước đây luôn là em luống cuống tay chân trước mặt tôi, bây giờ vị trí của chúng tôi đã hoàn toàn hoán đổi. Hơn nữa, bây giờ em không còn đỏ mặt nữa.
Em nhìn xuống thảm, nói: "Đã mua đồ chưa?"
Tôi nói: "Mua rồi."
Em đứng dậy nói: "Vậy tôi đi tắm trước."
Tôi nói: "Được."
Giờ nghĩ lại, hôm đó tôi chẳng khác nào một kẻ thiểu năng.
Sau khi em vào phòng tắm, tôi ngồi bên giường ngẩn ngơ một lúc, rồi bắt đầu mở bao bì của gel bôi trơn.
Hồi cấp ba, tôi từng làm chuyện đó với bạn gái. Sau này cũng đã xem thử phim của đồng tính, nhưng hiệu quả không tốt lắm. Khi nhìn thấy hai người đàn ông râu ria xồm xoàm tr*n tr**ng quấn lấy nhau, tôi suýt đập máy tính. Sau đó mới biết mình tìm sai hướng, một người bạn biết về xu hướng tính dục của tôi đã giúp tôi tìm hai bộ phim châu Á. Quả thật tốt hơn nhiều, nhưng vẫn có cảm giác không thoải mái, vì những diễn viên bị đè trên giường trong video không đẹp bằng người trong lòng tôi, những người đẹp gần bằng thì giọng không hay bằng, giọng hay thì da không trắng bằng. Tóm lại, tôi luôn cảm thấy họ trông kỳ quặc.
Người bạn đó nói nếu tôi tìm phim theo yêu cầu này, cả đời cũng không tìm được. Ai lại đi tìm mối tình đầu trong phim G chứ?
Vì vậy sau đó tôi không xem nữa. Nhưng nhìn chung cũng biết phải làm thế nào.
Khi em ra khỏi phòng tắm, không mặc áo choàng của khách sạn, có lẽ sợ bẩn, nên vẫn mặc áo phông trắng và quần jeans của mình. Tôi chắc chắn hôm đó em mặc rất bình thường, rất kín đáo, nhưng tôi vẫn cảm thấy hình ảnh đó quá k*ch th*ch.
Em cúi đầu nói: "Cậu đi đi." Tóc phía trước vẫn còn nhỏ nước.
Cổ họng tôi khô như sắp bốc cháy.
Khi tôi tắm xong ra ngoài, em đang ngồi một mình yên lặng bên giường, hai tay chống trên mép giường, cúi đầu không biết nghĩ ngợi gì.
Tôi đi đến bên cạnh em, thậm chí không dám đứng quá gần. Tôi đột nhiên phát hiện mình không dám chạm vào em. Haha, tay chân luống cuống như một đứa trẻ.
Tôi nghĩ em giàu kinh nghiệm, sau này mới biết hôm đó cũng là lần đầu tiên của em.
Tôi đứng đó hồi lâu chẳng phản ứng gì, có lẽ em cũng cảm thấy mất tự nhiên, cau mày không kiên nhẫn hỏi: "Rốt cuộc có làm không?"
Tôi không nói lời nào, em đứng dậy bỏ đi, khi đi ngang qua tôi, cánh tay em chạm nhẹ vào cánh tay tôi.
Chỉ là một cái chạm nhẹ, tôi cảm thấy mình lập tức bùng cháy.
Có những thứ chỉ là bản năng. Khi tôi nắm cổ tay em đẩy em lên giường, em hoàn toàn ngỡ ngàng.
Sau đó mọi chuyện diễn ra rất tự nhiên. Da em quá trắng, cắn một cái là nổi một dấu đỏ, đến khi tôi phát hiện mình nghiện điều này kì lạ thì trên người em đã gần như không còn chỗ nào lành lặn.
Cả hai chúng tôi đều là lần đầu, lăn lộn từ khi trời chưa tối đến khi trời sắp sáng. Tôi chỉ nhớ hôm đó khi em ngủ, môi và khóe mắt đều đỏ. Ga giường đã không thể nằm được nữa, tôi bế em sang sofa, lột hết ga giường, sau đó lấy một bộ chăn khác từ tủ khách sạn trải lên, rồi bế em trở lại.
Tối hôm đó, khi em gối đầu lên cánh tay tôi, nằm trong vòng tay tôi, tôi cảm thấy người này phải là của mình. Vốn dĩ là của mình. Lúc đó tôi nghĩ vậy.
Sau này tôi hỏi em tại sao hôm đó đồng ý thử với tôi, em nói hồi cấp ba đã vì tôi mà chịu bao nhiêu khổ cực, dù là một miếng thịt hết hạn cũng phải nếm một miếng. Nếu không thì có lỗi với bản thân hồi đó. Haha.
Thật ra có những quy tắc em đã sớm nói với tôi. Chúng tôi đã hết hạn từ lâu, là tôi cứ cố thay nhãn hạn sử dụng hết lần này đến lần khác, lừa chúng tôi rằng thật ra vẫn còn tốt.
