Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay

Chương 30: Tạm biệt nhé em yêu, chúng ta cũng nên nhìn về phía trước rồi



Phải nói rằng, "cú vả mặt" đúng là đến nhanh thật. Mới mấy hôm trước còn nói đủ thứ chuyện, hôm nay đã bị bố tôi lôi đến bệnh viện kê một đống thuốc về.

Không biết gần đây tình phụ tử của ông ấy dâng trào hay là tuổi già rảnh rỗi, hôm qua gọi điện hỏi tôi đã đi gặp bác sĩ mà ông ấy giới thiệu chưa, tôi nói chưa, gần đây bận. Ông ấy bảo ông ấy vừa hẹn mai đi, bảo tôi đi cùng.

Tôi từ chối, nói không có thời gian, khi nào rảnh tôi tự đi.

Trong điện thoại ông ấy cũng không nói gì, chiều nay lại đến tận công ty tôi.

Tôi, một người đàn ông cỡ ba mươi tuổi, bị bố dắt đi bệnh viện, chuyện này chắc lúc tôi ba tuổi cũng chưa từng có tiền lệ, thật sự mất mặt...

Ông ấy thì không thấy sao, chỉ nói là đi trò chuyện chút thôi.

Thật lòng mà nói, từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng gặp bác sĩ tâm lý nào cuốn hút cả, toàn nghe người ta bảo người này là chuyên gia, người kia là bác sĩ uy tín, nhưng kiểu người vừa mở miệng đã khiến bạn cảm thấy "ồ, yên tâm quá, thư giãn ngay, được cứu rồi, có lối thoát rồi" như trong tiểu thuyết thì toàn là bịa đặt thôi. Tôi chưa từng gặp bao giờ.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Hỏi mấy câu quen thuộc, "trò chuyện" xong cũng chẩn đoán như cũ, khuyên phải nói hết lòng mình ra, kiểm tra định kỳ, chú ý vệ sinh tâm lý, kê ít thuốc uống tạm.

Thật cạn lời, có lẽ nói hết lòng mình không phải chuyện dễ đối với 80% đàn ông, dù là với người thân, người yêu hay bạn bè. Thứ nhất, khó mở miệng, thứ hai, dù có nói cũng chẳng mấy khi nghe được lời an ủi nào.

Nói trắng ra, trên đời không có nỗi đau nào có thể đồng cảm, tôi không muốn ai thương hại, cũng không muốn ai nói "không sao" thay tôi.

Khi bác sĩ kê một đống thuốc, tôi khó tránh khỏi áp lực tâm lý, nhất là với người từng tự ý ngừng thuốc và phải chịu phản ứng cai nghiện như tôi. Tôi tự nhủ rằng mình chỉ đang uống vitamin, sống chết do số, kệ đi.

Hôm nay, tài khoản phụ trên Weibo của vợ đăng một status, kèm ảnh hồ bơi lộ thiên trên nóc khách sạn, nói "Thật ra một mình cũng tốt."

Giống như topic của tôi, tài khoản phụ của em cũng là sự tồn tại không ai biết, nhưng tôi lại phát hiện ra. Thỉnh thoảng đăng vài dòng trạng thái và suy nghĩ, đều là những điều chưa từng nói với tôi, cũng không có trên tường WeChat.

Tôi không biết Lão Phú có nói với em những lời tôi nói hôm đó không, và nói như thế nào. Nhưng thấy em một mình vẫn sống tốt, tôi rất vui, nói là vui, thật ra là giảm chút cảm giác tội lỗi. Dù sao tôi cũng từng nói sẽ chăm sóc em cả đời, kiểu đánh cũng không đi ấy.

Trong tình cảm nếu bớt đi một chút chân thành, chuyện rút lui cũng sẽ dễ dàng hơn. Bài học này cả hai đều từng trải qua. Đôi khi chỉ tiếc rằng tình yêu của chúng tôi không đúng lúc, không ai có thể đáp lại nhau vào thời điểm nó đang mãnh liệt nhất.

Chúng tôi đã yêu nhau, có một khoảng thời gian rất đẹp, gần như một nửa cuộc đời đều viết đầy tên nhau. Thật ra, câu chuyện của chúng tôi nên có một kết thúc tốt đẹp, lúc chia tay nghiêm túc nhìn nhau, trịnh trọng nói lời cảm ơn, tôi yêu em, tạm biệt nhé em yêu, chúng ta cũng nên nhìn về phía trước rồi.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...