Gần đây hình như bố tôi nhận ra tôi đã chia tay, cứ vòng vo sắp xếp cho tôi đi gặp bạn gái.
Vợ tôi là gay thuần túy, nhưng có lẽ tôi không phải, trước em tôi thích con gái, cũng từng có bạn gái. Bố tôi luôn nghĩ tôi sẽ đi theo con đường của ông ấy, nên vẫn chưa từ bỏ việc giáo hóa tôi.
Được thì được, nhưng tôi không có tâm trạng, cũng không muốn đi, nên ông ấy sắp xếp nhiều lần, tôi không nể mặt lần nào. Bị làm phiền không chịu nổi, sau đó ông ấy gọi tôi về nhà ăn cơm, tôi cũng không đi.
Sau khi chia tay vợ, tôi không tự nấu nướng, toàn ăn ngoài hoặc gọi đồ về ăn qua loa.
Cuối tuần này, bố mẹ của chị Diệp mời tôi đến nhà họ ăn cơm, nói sẽ nấu sườn. Trong ấn tượng của tôi, sườn của bác gái nấu lúc nào cũng ngon nhất, ăn lần nào là lời lần đó, có chết cũng không thể bỏ lỡ.
Trước khi bác gái gọi điện, tôi không nghĩ mình thèm đến thế, kết quả đến ngày đó, không biết sao tôi lại đến nhà họ từ sáng sớm. Lái xe đến dưới nhà mới nhận ra, hơi ngượng ngùng, đành mua vài phần đồ ăn sáng mang lên.
Bác gái đi chợ chưa về, anh Hâm cũng vừa dậy. Bác trai nói: "Cháu vẫn như hồi nhỏ, nghe đến ăn thịt là tới nhanh lắm!"
Tôi nói: "Ăn thịt mà không vội thì còn gì để vội nữa ạ."
Hôm trước chị Diệp trực đêm, còn đang ngủ, chúng tôi ăn đồ ăn sáng được một nửa thì chị ấy mới dậy. Chị ấy nếm một cái bánh bao, nói: "Cửa hàng thứ ba ở cổng khu nhà phải không?"
Tôi nói: "Miệng chị tinh đấy. Em không biết nhà nào ngon, ngửi mùi mua đại."
Chị ấy nói: "Vẫn là em giỏi, cả phố chỉ nhà đó bánh bao thịt ngon nhất, lần đầu đã mua trúng."
Tôi mở miệng định nói vợ tôi còn giỏi hơn, em có cái mũi có thể ngửi ra trong nhân có mấy cân hành, mỗi lần ăn đồ ngon ở ngoài, em đều chép miệng phân tích công thức, rồi thuyết phục tôi về nhà làm.
Nhưng khi lời đến miệng, vừa nói hai chữ: "Vợ em..." thì lại ngẩn ra.
Bác trai ngạc nhiên "ồ" lên một tiếng, nói: "Cháu kết hôn khi nào? Sao không nghe nói gì? Gọi đến ăn cơm đi, có vợ rồi không dẫn về cho hai bác xem."
Tôi không biết nói sao, chị Diệp đỡ lời cho tôi: "À, người yêu của cậu ấy, ở bên nhau mấy năm rồi, chưa kết hôn."
Lần trước nói chuyện ở bệnh viện, tôi có nhắc với chị ấy, nhưng không nói vợ là đàn ông. Không phải sợ thừa nhận hay giấu giếm, chỉ là cảm thấy chuyện này không cần thông báo rầm rộ khắp nơi. Đều là người bình thường, không có gì đặc biệt phải cố tình nói rõ. Như người ta giới thiệu vợ mình cũng không nói: "Ồ, đây là vợ tôi, nữ."
Nếu có cơ hội, được gặp lại họ vài năm trước, tôi rất vui lòng giới thiệu em cho họ.
Bác trai vẫn tò mò, nói: "Có người yêu cũng được, gọi đến ăn cơm cùng!"
Tôi nói: "Mấy hôm trước đã chia tay rồi."
Bác trai "a" một tiếng, nói: "Lộn xộn gì thế..." không biết có phải trách tình cảm của giới trẻ bây giờ không chịu được thử thách không.
Tôi chỉ cười với bác.
Sau đó bác gái đi chợ về, lại nói chuyện phiếm vài câu, chị Diệp định đưa anh Hâm đến siêu thị gần đó mua ít đồ dùng, tôi rảnh rỗi đi cùng, định lúc về có thể xách đồ giúp họ.
Anh Hâm là kiểu vào siêu thị là phải đẩy xe, mua chai nước cũng phải có xe đẩy. Chị Diệp ngại, nói: "Không mua nhiều đồ, không cần xe, xách giỏ là được."
Cậu nhóc cũng không làm nũng như trẻ con khác, chỉ không nói gì, rất nghe lời trả xe về chỗ, cố tình làm ra vẻ không sao.
Tôi nói: "Hay là đẩy xe đi, em cũng cần mua ít đồ, giấy vệ sinh ở nhà hết rồi."
Trên đường, cậu nhóc đẩy xe chạy rất hăng hái, đi qua khu đồ ăn vặt, tôi thấy loại hạt mà vợ thích nhất, bế anh Hâm lên cho cậu nhóc chọn. Trong một dãy hạt, do dự hồi lâu, cuối cùng cậu nhóc chọn một túi hạt óc chó giòn và một túi macadamia. Tôi nói hạt hồ đào kem cũng ngon, lấy một gói đi, cậu nhóc lắc đầu: "Chỉ chọn hai túi thôi."
Lúc đó tôi rất cảm thán, xem kìa, nhỏ tuổi mà ngoan ghê, biết tự chủ như vậy. Vợ tôi gần ba mươi tuổi, nếu tự chủ được bằng một nửa trẻ con thì đã không phải cứ dăm bữa nửa tháng lại bỏ ăn giận dỗi.
Ngày đó, điều trùng hợp nhất là, chúng tôi đã mua đồ xong định đi tính tiền, tôi đột nhiên nhớ ra còn thiếu ít đồ, nói với chị Diệp một tiếng quay lại lấy, không ngờ vừa quay người đã thấy vợ đứng sau lưng tôi.
Không xa, đứng cách tôi khoảng bốn, năm mét.
Em cũng nhìn tôi, hơi ngơ ngác. Có lẽ gần đây không nghỉ ngơi tốt, sắc mặt rất kém, mắt cũng rất đỏ.
Vì là cuối tuần, siêu thị lại giảm giá, nên đông người, lúc đi tính tiền, chị Diệp sợ anh Hâm va vào người khác, không cho cậu nhóc đẩy xe. Thế là anh Hâm một tay kéo tôi, một tay kéo chị Diệp, đứng trên thanh ngang sau xe đẩy, lắc lư chân, tôi và chị Diệp đứng đỡ xe hai bên. Ai nhìn vào cũng nghĩ đây là một gia đình hạnh phúc.
Tôi không biết em đi với ai, cũng không biết em nghĩ gì khi thấy chúng tôi, tóm lại, hai đứa cứ thế nhìn nhau không nói gì vài giây, em nhìn tôi, lại nhìn chị Diệp, đột nhiên quay người chạy đi, suốt đường không ngẩng đầu, va vào mấy người.
Khoảnh khắc đó, tôi vô thức muốn đuổi theo em, nhưng chân như mọc rễ không nhúc nhích nổi.
