Nhóc Chiến đã ngủ, tôi ở phòng khách, không ngủ được, có thể tiếp tục viết gì đó.
Về những dòng tùy bút này, thật ra đây chỉ là sản phẩm của chứng mất ngủ thôi, không ngủ được thì tôi viết, ngủ được thì không viết nữa. Nên đừng giục tôi, vì không phải ngày nào cũng có chuyện để nói.
Vừa dỗ nhóc Chiến ngủ, đột nhiên nhớ lại trước đây có một thời gian thần kinh vợ tôi hơi suy nhược, tối ngủ hay gặp ác mộng, nói trong mơ luôn có một đám người đuổi giết em, rất chân thực, sợ đến mức không dám ngủ.
Thời gian đó, ngày nào tôi cũng dỗ em ngủ rồi mới lén vào phòng sách đăng bài. Có một lần nói chuyện với bạn trên Tieba hơi muộn, về phòng ngủ, nằm xuống giường mới phát hiện không biết vợ đã tỉnh từ lúc nào, đang lén khóc, cũng không gọi tôi.
Tôi hỏi có phải em lại gặp ác mộng không, em gật đầu.
Tôi kéo em sang bên tôi, nói: "Tỉnh rồi sao không gọi anh?" Em vừa nấc vừa thở hổn hển: "Anh bận thế, có thời gian quan tâm đến em đâu?"
Vừa đau lòng, vừa thấy hơi dở khóc dở cười. Từ đó, tôi không đăng bài vào buổi đêm nữa.
Lúc không ngủ được, trong đầu có rất nhiều suy nghĩ lung tung. Kể từng cái một, nghĩ gì nói nấy.
Gần đây trên mạng ồn ào về chuyện bạo hành gia đình, tự dưng tôi lại nhớ có một lần, tôi và vợ cãi nhau trên đường, lúc đó em đang tức, tôi nói vài câu, em đã quay đầu chạy băng qua đường bên kia, đoạn đó không có vạch sang đường, cũng không có đèn đỏ, xe cộ rất nhiều, em còn chẳng thèm nhìn. Tôi sợ đến phát điên, kéo em lại, đá một cái vào mông.
Lúc đó, tôi sợ như mất trí, thân thể nhỏ bé của vợ làm sao chịu nổi cú đá của tôi, bị tôi đá ngã xuống đất.
Tôi nhớ mình chỉ đá một cái, nhưng vợ cứ khăng khăng nói tôi đã kéo em dậy rồi đá thêm cái nữa.
Không biết chuyện này có tính là bạo hành gia đình không, chắc là có, dù sao tôi cũng đã thật sự động tay.
Nói vậy thì những lần bạo hành gia đình giữa hai đứa nhiều vô kể, em cũng từng tát tôi không ít lần, lúc tức còn cắn. Có lẽ hai thằng đàn ông sống với nhau, thật sự khó mà không động tay động chân được.
Nghĩ vậy, hai đứa ở bên nhau bao năm như thế cũng coi như kỳ tích rồi, haha.
Cũng có thể vì cả hai đều biết đối phương sẽ không thật sự làm tổn thương mình.
Hôm nay chỉ nghĩ được nhiêu đây, tiêu đề viết bừa, trong tai nghe đang phát bài này.
Mai còn phải đưa nhóc Chiến đi học, lại bận rộn, may mà ngày kia bố mẹ nó về, nuôi trẻ con bây giờ đúng là vất vả. Ngủ thôi, chúc ngủ ngon.
