Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay

Chương 54: Nếu bạn cũng có một người vợ kén ăn



Hôm nay, thằng bé nhóc Chiến kia đã về nhà. Vừa đưa nó đến trường, trên đường về, một mình lái xe, trong lòng tôi lại hơi trống vắng.

Lúc tôi đi, nó hỏi tôi chiều nay có đến đón nó không.

Tôi bảo: "Hôm nay mẹ em về rồi, chiều mẹ em sẽ đến đón."

Tôi quên rằng nhà trẻ có phục vụ bữa sáng, lúc ra khỏi nhà, tôi mua cho nó một cái hotdog. Nó cứ chậm rãi nhai suốt dọc đường, đến trường vẫn chưa ăn xong.

Tôi đứng ở cổng giục nó: "Ăn nhanh lên, ăn xong còn vào lớp học."

Tôi thấy nó cũng no rồi, cứ ăn được một miếng lại dừng, bèn nói: "Ăn không hết thì vứt đi."

Nó bảo ăn hết được, rồi tiếp tục đứng ở cổng làm tôi sốt ruột. Nó ngó nghiêng, rõ ràng là có chuyện muốn nói với tôi.

Tôi cũng không hối nó, khoanh tay chờ nó mở lời.

Đợi đến khi cô giáo ra giục, nó mới hỏi lại lần nữa: "Vậy chiều nay anh có đến đón em không?"

Tôi nói: "Vừa nói rồi mà, chiều nay mẹ em về, mẹ em sẽ đến đón."

Nó hỏi: "Thế anh có đến không?"

Haha, đột nhiên tôi thấy thằng nhóc này cũng đáng yêu đấy.

Tôi cố tình hỏi: "Sao, muốn anh đến đón à?"

Nó dễ xấu hổ, cúi đầu vò vò mảnh giấy gói hotdog, giả vờ không hiểu.

Trẻ con thật sự rất ngây thơ, dù không nói gì, tất cả đều hiện rõ trên mặt.

Có lẽ vì đã quen với tôi, từ hôm qua thằng nhóc này đã bắt đầu hơi được nước lấn tới. Lúc ăn cơm, nó còn có vẻ giống như vợ tôi hồi xưa, ớt xanh, hành tây, cà rốt bày đầy bàn, chỉ ăn thịt, không đụng đến gì khác. Bình thường mẹ nó quản nó rất nghiêm, ở nhà ăn cơm chưa bao giờ thấy nó dám như vậy.

Nếu là vợ tôi, dám kén ăn, chắc chắn tôi sẽ nhét từng miếng vào miệng. Nhưng với nhóc Chiến, tôi cũng không buồn để ý.

Quả thật, tôi có h*m m**n kiểm soát rất mạnh với vợ, nên em luôn mắng tôi độc tài, mắng tôi phát xít, gào lên rằng như vậy là bất công, em có quyền đối xử công bằng với mọi thức ăn.

Tôi nói: "Chuyện này không có thương lượng, thả cho em là còn bất công với thức ăn hơn đấy."

Em nói: "Đệt đệt đệt..."

Nếu bạn không để ý đến em, em có thể một mình làm ầm ĩ suốt bữa ăn.

Chủ yếu là vợ tôi giống như chưa bao giờ lớn, một thanh niên hai mấy ba chục tuổi, mấy năm nay càng sống càng trẻ con. Đôi khi tôi nói chuyện với em cũng không tự chủ được mà dùng giọng điệu dỗ trẻ con, tôi nói: "Anh chỉ lo em ăn cơm thôi, ngoài đường bao nhiêu người, sao anh không lo các bạn nhỏ khác?"

Em không chịu, nói: "Ai là bạn nhỏ chứ? Ai là bạn nhỏ? Đừng nói như thể em là con trai anh ấy."

Tôi nói: "Vậy em biểu hiện đàng hoàng chút đi, xem có ai lớn thế này mà kén ăn như em không?"

Em tự tin nói người lớn kén ăn nhiều lắm, ai cũng có một hai thứ không thích ăn.

Tôi nói: "Thôi đi, nếu em chỉ có một hai thứ không thích, anh cũng chẳng buồn để ý đến em. Có phải em chỉ có một hai thứ không ăn đâu? Ăn một nồi lẩu, em có thể nhặt ra nửa nồi, ngoài khoai tây và bắp cải, em còn nuốt trôi thứ gì khác không?"

Em đuối lý, không nói lại được, bắt đầu kiếm chuyện, trừng mắt, chống nạnh nói: "Anh có tư cách nói em không? Xem lúc anh uống thuốc kìa, cứ làm như một viên VC bạc kiều* có thể giết anh luôn ấy, anh mới là trẻ con, anh... anh chọc em tức chết!"

(*) VC Bạc Kiều (维C银翘片) là một loại thuốc Đông y Trung Quốc, thường được sử dụng để điều trị các triệu chứng cảm lạnh, cảm cúm.

Tôi không thèm để ý, nói: "Tùy em, chết thì anh cúng, nhưng trước khi chết, em phải ăn hết những thứ đã nhặt ra, không thì chết cũng đừng hòng chết."

Em bĩu môi, bắt đầu ăn, rất miễn cưỡng, ăn một miếng lại nói một câu "ông nội nhà anh"...

Trước đây vợ tôi ăn cơm rất vất vả, phần lớn những thứ người ta không thích như ớt xanh, cà rốt, rau mùi, cần tây thì tôi không nói, ngoài ra đậu đũa không ăn, cà tím không ăn, nấm hương không ăn, rau chân vịt không ăn, súp lơ xanh cũng không ăn... còn lại thì tùy tâm trạng, hôm nay thích, mai có thể không động đến nữa. Bạn nói khó chiều, thật ra cũng không phải, xào khoai tây với xúc xích có thể ăn một tháng, bắp cải thì nấu kiểu gì cũng thích.

Trước đây em còn đắc ý nói với tôi rằng chỉ cần cho em một bao tải khoai tây và bắp cải, em có thể đi khắp thế giới.

Tôi thấy buồn cười, kể chuyện này cho Lão Trương nghe, Lão Trương rất ngưỡng mộ nói: "Vậy vợ mày dễ chiều đấy, không như vợ tao, cái gì đắt thì thích ăn cái đó."

Nghe cậu ta nói, tôi đột nhiên cảm thấy hình như đúng là như vậy...

Tôi lại nhớ đến tám, chín năm trước, khi Kim Tiền Báo* còn khá tốt, có lần tôi đưa em đi ăn, lúc đó em biểu hiện không tệ, ăn khá nhiều, ngoài dự đoán của tôi. Thời ấy, hai đứa còn chưa ở bên nhau, tôi trêu em: "Em ăn thế này, ai nuôi nổi."

(*) Tên chuỗi nhà hàng buffet Trung Quốc từng thịnh hành, sau đó đã suy giảm danh tiếng và đóng cửa nhiều chi nhánh.

Lúc đó em đang gặm chân cua, nói: "Tôi ăn rất ít, dễ nuôi lắm."

Sau này mới biết đúng là vậy, không phải lúc nào em cũng ăn nhiều như ở Kim Tiền Báo. Món ngon thì ăn nhiều hơn, không thích thì nhai qua loa. Chỉ khi ăn vặt mới hăng, một tối miệng vẫn nhai không ngừng. Hơn nữa em còn là kiểu người không dễ béo, bao năm qua dù có cho ăn thế nào, em cũng vẫn gầy như khỉ.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...