Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay

Chương 56: Điểm yếu



Đúng là buồn ngủ lại gặp chiếu manh, trưa nay, cái chiếu manh vô lương tâm nhà tôi tự gọi điện cho tôi, giọng nghe có vẻ không vui lắm, hỏi tôi hôm nay có rảnh không, nói muốn trả đồ cho tôi.

Tôi nói có rảnh, rồi hai đứa hẹn gặp ăn tối ở một nhà hàng quen thuộc.

Đó là một nhà hàng Tứ Xuyên, gần trường đại học cũ của tôi. Vợ tôi không giỏi ăn cay lắm nhưng lại rất thích món Tứ Xuyên. Hồi đại học, sau mấy lần tôi đưa em đến đây, em đã hoàn toàn mê mẩn, thường không ngại phiền phức, còn chạy từ xa đến ăn.

Thật ra, dù hôm nay em không gọi cho tôi, có lẽ vài ngày nữa tôi cũng sẽ gọi cho em, không có gì, chỉ muốn biết gần đây em sống có ổn không.

Em đến sớm hơn tôi, khi tôi đến, em đã ngồi chờ sẵn ở cái ghế quen thuộc gần cửa sổ. Gầy đi nhiều, tóc cắt ngắn, đeo kính trông như học sinh cấp ba vừa tan học.

Tôi hỏi em đã gọi món chưa, em nói chưa, tôi bèn gọi vài món quen thuộc.

Em nói muốn trả đồ cho tôi, bạn đoán thử xem là gì. Sau khi tôi ngồi xuống, em "bộp" một tiếng, đặt một túi tiền mặt lớn lên bàn, đựng trong túi mua sắm của siêu thị. Tôi nghĩ em cố tình.

Em nói: "Đây là một trăm ngàn, còn nợ anh ba trăm sáu mươi ngàn, phần còn lại tôi sẽ trả dần."

Cả buổi chiều em cứ xách một túi tiền mặt to đùng đi lung tung, còn không sợ bị cướp, tôi chỉ muốn đánh chết em.

Tôi nói: "Em làm gì vậy, khoe của à? Sợ xã hội pháp chế không gặp cướp được hả?"

Em bực bội đẩy túi về phía tôi, nói tình cờ trong quán có tiền mặt, không muốn đến ngân hàng. Có cái khỉ mà tôi tin em, hễ em nói dối là lại không dám nhìn vào mắt tôi.

Tôi không vạch trần, sau đó, khi đợi món, hai đứa chẳng nói gì. Em nhìn ra ngoài cửa sổ, ngẩn ngơ, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, ngẩn ngơ. Đây cũng là trạng thái bình thường, trước đây, khi ra ngoài ăn hai đứa vẫn thường như vậy, thi thoảng nói vài câu vô nghĩa, phần lớn thời gian đều tự suy nghĩ, ngồi ngẩn người. Sau khi nghĩ ngợi một lúc, lại quay sang trao đổi xem mình vừa nghĩ gì. Thường thì tôi chỉ nhìn ngẩn ngơ, trong đầu chẳng có gì, còn em thì hay quan sát người đi đường, nói với tôi rằng vừa có một đứa trẻ bị bố kẹp dưới nách băng qua đường, trông rất buồn cười, hoặc vừa có một người đàn ông cứ nhổ nước bọt xuống đất, rất ghê, vân vân...

Tôi không biết lúc này em đang nghĩ gì, nhưng tự dưng tôi lại nhớ đến nhiều năm trước, ngày tôi tốt nghiệp, tôi đã nhét cho em một vé dự lễ, năn nỉ em đến xem lễ tốt nghiệp của tôi.

Lúc đó, chúng tôi mới ở bên nhau chưa được bao lâu, còn khi em tốt nghiệp thì hai đứa vẫn chưa yêu, nên đương nhiên, lễ tốt nghiệp của em không có phần tôi.

Tôi gọi em đến, không phải để làm chuyện sến sẩm như tỏ tình công khai trong lễ tốt nghiệp, chỉ là muốn em đến thôi.

Lúc đó, tôi tham gia một tiết mục, là một tiểu phẩm do lớp tôi tự biên tự diễn, nói chung là về một sinh viên nhà giàu tốt nghiệp đi phỏng vấn, người phỏng vấn là anh trai của cậu ta. Kịch bản rất hay, hài hước, phản ánh hiện thực và tình hình việc làm của sinh viên lúc bấy giờ. Tôi đóng vai anh trai của cậu nhà giàu.

Tiểu phẩm đó rất thành công, lúc trên sân khấu vẫn liên tục nghe thấy tiếng cười và vỗ tay từ khán giả. Tôi tìm cho vợ một chỗ ngồi khá gần, sau khi chào cảm ơn xong, tôi tới tìm em, em cười đến ch** n**c mắt, nói: "Anh diễn cũng ra dáng phết."

Rồi đột nhiên, em lấy từ trong túi ra một bó hoa nhỏ đã gói sẵn, đưa cho tôi, nói: "Chúc mừng tốt nghiệp." Tôi không ngờ em sẽ chuẩn bị riêng cái này. Vì lúc tôi rủ em đến, em có vẻ không muốn lắm. Thế nên lúc đó, nhìn bó hoa, tôi vô cùng cảm động.

Sau khi lễ tốt nghiệp kết thúc, tôi đưa em đi ăn, đến cửa sảnh lớn, một bạn nữ cùng khoa mà tôi không nhớ rõ lắm đột nhiên đến hỏi tôi có thể nói chuyện riêng không, tôi cũng đoán được cô ấy muốn nói gì, mà chắc vợ tôi cũng đoán được, nhưng em chẳng ghen, còn vô tâm tỏ vẻ tò mò, dùng khuỷu tay huých tôi. Tôi chỉ đành ôm vai em, nói với cô gái: "Xin lỗi, tôi phải đưa người nhà đi ăn cơm."

Chẳng biết có phải hai đứa tôi trông không hợp nhau không, hay vì cô gái đó cũng thiếu tinh tế như vợ tôi, cô ấy liếc nhìn vợ tôi, nói: "Đây là em trai anh à? Oa, dễ thương quá, học lớp mấy rồi?"

Lúc đó mặt vợ tôi lập tức xị ra, em rất ghét bị người ta coi là trẻ con, vì vẫn thường bị nhầm là học sinh cấp ba.

Tôi nhịn cười, nói: "Lớp 12 rồi, sắp thi đại học, thời gian eo hẹp, ăn xong còn phải làm bài tập."

Phía sau lưng, vợ tôi nhéo mạnh mu bàn tay tôi.

Sau đó, tôi đưa em đến nhà hàng này ăn, em soi gương trong kính đến nửa tiếng, bực bội lẩm bẩm: "Không được, em phải đi phẫu thuật thẩm mỹ, phải cắt thêm hai nếp nhăn ở đuôi mắt."

Tôi nói: "Thôi đi, em cắt rồi cũng lắm cũng chỉ giống học sinh cấp ba học hành quá mức, tiều tụy thôi."

Em vẫn không vui, một mình lầm bầm phàn nàn: "Bạn học của anh không biết mắt mũi để đâu... phiền thế chứ... ghét quá đi... giống học sinh cấp ba chỗ nào hả... bây giờ học sinh cấp ba đều đã là 9x rồi..."

Tôi an ủi: "Trẻ con thì trẻ con, trẻ thì tốt mà, xem anh này, từ cấp hai đã có người hỏi anh làm việc ở đâu, em trẻ, anh già, sau này sinh con là vừa đẹp."

Em không nhịn được cười, nói: "Được, không sinh được thì anh chờ đấy."

Tôi nói: "Biết đâu được, thành tâm ắt sẽ linh, tối nay về nhà, chúng ta bắt đầu cố gắng."

Trong chuyện mồm mép này, em chưa bao giờ thắng tôi, chỉ biết trừng mắt nói: "Nói nhảm đủ rồi đấy!"

Nghĩ tới nghĩ lui, thật ra toàn là mấy câu nói chẳng có ý nghĩa gì, nhưng tôi cứ nghĩ đến là lại bật cười.

Tôi không nhận ra, vợ liếc tôi một cái, hỏi: "Anh đang nghĩ gì mà cười thế?"

Tôi nói: "Không có gì." Rồi hai đứa lại tiếp tục im lặng.

Em đột nhiên nói một câu rất thần kỳ: "Có phải anh đang nhớ lại chuyện hồi xưa, bạn học nữ của anh nói tôi giống học sinh cấp ba không?"

Thật sự để em đoán trúng rồi.

Tôi nhìn sườn mặt của em, đang giơ tay chống cằm, nhìn ra ngoài cửa sổ, vẫn là dáng vẻ năm xưa, dường như bao năm qua em chẳng thay đổi chút nào. Bỗng có một thoáng chốc, tôi cảm giác em chưa lớn, tôi cũng chưa lớn, em vẫn ở đây, hai đứa vẫn luôn ở đây, tôi vừa tan học, tìm thấy em ở quầy bán bánh bao nhân thịt ở cổng trường, nói: "Đi, đưa cậu đi Mao Huyết Vượng."

Sau đó, đồ ăn được dọn lên, lúc ăn, em rõ ràng muốn nhặt ớt xanh ra, rồi bỗng khựng lại một chút, lại bỏ vào miệng. Một bữa ăn, vậy mà em không nhặt ra một miếng nào, đây chắc chắn là cảnh xưa nay chưa từng có lần đầu xuất hiện trong lịch sử.

Em cứ gắp hết những thứ trước đây không bao giờ ăn, nhét đầy miệng. Lúc trước món ớt xanh xào thịt này, hai đứa chúng tôi chia nhau rất rõ, thịt là của em ớt là của tôi. Bây giờ nhìn vậy, tôi không chịu nổi, đổ hết đĩa ớt vào thùng rác, nói: "Thôi, đừng ăn nữa."

Em cay đến mức mặt, mũi, miệng đều đỏ, lông mi còn dính nước mắt, vẫn cãi: "Trước đây tôi không ăn, anh giận, giờ tôi ăn rồi, anh vẫn giận!"

Tôi cảm thấy em cố tình, em chắc chắn cố tình, một ngày không chọc tức tôi là em không thoải mái.

Tôi nói: "Không ai bắt em ăn như vậy, chỉ cần ăn một chút, cân bằng dinh dưỡng là được."

Mắt em còn đỏ, tôi rót cho em cốc nước, ép em uống.

Sau khi làm loạn xong, em ngoan ngoãn ngồi xem tôi ăn, không kiếm chuyện nữa. Thật ra, mỗi lần em vô lý gây rối xong, trong lòng đều rất rõ ràng.

Tôi hỏi: "No chưa, gọi cho em một bát bánh trôi rượu nếp nhé."

Mắt em đỏ hoe, lắc đầu nói no rồi. Tôi đoán em cũng no thật, hôm nay ăn đủ rồi, ăn nữa là căng bụng.

Tôi không nhịn được cảm thán: "Nếu bữa nào tôi nấu em cũng biểu hiện ngoan như vậy, tôi sẽ bớt lo biết bao."

Tôi tưởng em sẽ cãi lại tiếp, nói mấy câu kiểu "Chia tay rồi, anh đừng trông chừng tôi" gì đó.

Kết quả, em nhìn tôi một lúc, khẽ nói: "Được thôi, sau này em luôn có thể biểu hiện ngoan như vậy."

Câu nói này như một vết bỏng nóng rát.

Nhìn vào đôi mắt vẫn còn ướt của em, tôi nhận ra rằng, có lẽ cả đời này tôi đã định trước sẽ bị em nắm thóp. Em quá hiểu điểm yếu của tôi, biết cách làm tôi đau lòng, biết cách chọc tức tôi, và cũng biết cách làm tôi không thể giận em được.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...