Tôi thường tỉnh giấc vào khoảng hai, ba giờ sáng, rồi không thể ngủ lại được nữa. Không liên quan đến tâm trạng, dường như chỉ là thói quen.
Trước đây, khi tỉnh dậy, tôi thường hay nhích sang bên vợ, ôm em vào lòng. Hầu hết mọi lúc, em đều ngủ say như heo, nhưng thỉnh thoảng trong những ngày ngủ không sâu, em sẽ dụi mắt, ngái ngủ hỏi tôi: "Anh lại tỉnh rồi à?" rồi lại quay mặt vào ngủ tiếp trong vòng tay tôi.
Những lúc tôi tỉnh giấc một mình trong đêm khuya như thế, dường như cũng là một điều hạnh phúc, có lẽ do trời cao ban tặng, trong cuộc đời vội vã này, để tôi được tỉnh táo yêu em nhiều hơn một chút. Như vậy, 365 ngày một năm, tôi có thể yêu em thêm thật nhiều thời gian.
Lúc đó, khi nhìn em, tôi hay nghĩ đến mấy chuyện sống chết. Người chết rồi có thể tiếp tục yêu một người không? Có kiếp sau không? Nếu không có thì sao? Nếu có thì sao...
Nên tôi hay hỏi em: "Kiếp sau cũng ở bên anh nhé?" Em tưởng tôi lại nói mấy lời tình cảm sến sẩm. Tôi cũng ngại nói với em rằng, tôi thực sự đang nghĩ về những điều xa vời này, haha.
Tình yêu có thể biến hóa thành rất nhiều phong cách khác nhau, từ lúc ban đầu chỉ ước có thể dùng cái chết để chứng minh điều gì đó với em, đến sau này, từng lời nói, hành động, bữa cơm, suy nghĩ đều trở nên thật bình dị. Rất nhiều lần tôi tưởng rằng tình yêu đã biến mất, nhưng thật ra, nó chỉ thấm vào củi gạo muối dầu trong cuộc sống hàng ngày, thấm vào từng bữa ăn, từng món đồ nội thất, từng cơ quan trong cơ thể. Tình yêu đã không còn quá mãnh liệt và nóng bỏng, không còn khiến tôi vừa nhìn em đã hạnh phúc đến mức lòng chợt đau thắt lại, nhưng giờ đây khi xa em, thế giới như không còn sự sống.
Từ ba giờ sáng, tôi bắt đầu gõ những dòng chữ này, lúc viết lúc dừng, thật ra cũng không biết mình đang nói gì nữa. Chỉ là khi tỉnh dậy, không biết đặt vòng tay vào đâu, bên trái trống không, như thể tim bị rạch mất một đường, mọi cảm xúc tồi tệ từ mọi ngóc ngách trong bóng tối ùa ngay vào lồng ngực.
Chắc chỉ là có hơi nhớ em rồi.
