Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay

Chương 58: Đêm không sao



Hôm nay ăn cơm với chị Diệp trò chuyện về chuyện cũ, đột nhiên tôi bị kéo vào những ký ức xa xôi.

Lúc đó, trong cuộc đời tôi còn chưa có vợ tôi, người bên cạnh tôi là một người khác. Nhưng trong ký ức của tôi, hình ảnh về người đó luôn là một bức ảnh đen trắng viền vàng, dù có cố gắng thế nào cũng không cảm thấy chân thực. Thậm chí, có đôi khi tôi còn nghi ngờ mọi thứ về cô ấy chỉ là một thước phim câm trong giấc mơ thuở trước.

Đây là câu chuyện của tôi và một người khác, hoặc có lẽ là câu chuyện của riêng tôi. Không liên quan đến vợ tôi, viết để tự xem, mọi người có thể bỏ qua không đọc.

Trước vợ tôi, tôi từng có hai bạn gái, đều lớn tuổi hơn tôi. Người đầu tiên là hồi cấp hai, tôi theo đuổi cô ấy; người thứ hai là hồi cấp ba, cô ấy theo đuổi tôi. Họ có điểm giống nhau, đều là kiểu người trưởng thành, dịu dàng.

Vợ hỏi tôi có phải có phức cảm mẹ* không, tôi nói nếu tôi có phức cảm mẹ thì sao có thể thích em được.

(*) Phức cảm mẹ (恋母) là tập hợp những nút thắt tâm lý bắt nguồn từ mối quan hệ với người mẹ, đóng vai trò như một "bản đồ" vô hình chi phối sâu sắc cách một cá nhân yêu đương, hành xử và định vị giá trị của chính mình khi trưởng thành.

Quay lại chủ đề chính, người ảnh hưởng đến tôi nhiều nhất là người tôi gặp khi mới lên cấp hai, lớn hơn tôi ba tuổi. Năm đó, gia đình chị Diệp gặp biến cố, có thể nói là bốc hơi chỉ sau một đêm. Đối với tôi lúc đó, nhà chị Diệp còn giống một nơi gọi là "nhà" hơn nhà tôi. Và rồi cái "nhà" ấy lại đột nhiên biến mất, tôi là người duy nhất bị bỏ lại.

Chuyện này vốn dĩ là lẽ đương nhiên thôi, chỉ là lúc đó tôi còn nhỏ tuổi, nên đã suy sụp một thời gian dài, thời kỳ nổi loạn cũng dữ dội hơn người khác.

Khi ấy tôi không muốn về nhà, thường chỉ lui tới hai chỗ - tiệm net và sân bóng rổ. Ban ngày đi học, tan học là rủ một đám bạn ra tiệm net chơi máy thùng, chơi đến tám, chín giờ tối. Khi hầu hết mọi người bị bố mẹ giục về, tôi lại chuyển sang sân bóng rổ, chơi với đám trường nghề đến mười một, mười hai giờ đêm mới về ngủ.

Lúc đó trên đường về sau khi chơi bóng, tôi thường xuyên thấy một cô gái say khướt.

Có hôm đi chơi bóng về, tôi lại thấy cô ấy vịn vào cột điện bên đường nôn thốc nôn tháo, trên người còn mặc đồng phục của một trường cấp ba gần đó. Lúc ấy tôi đứng đó do dự vài phút, rồi đi tới đưa chai nước uống dở trên tay cho cô ấy, ý định ban đầu là để cô ấy rửa mặt, vì cô ấy nôn trông bẩn quá. Kết quả cô ấy lại lẩm bẩm nói cảm ơn  rồi ừng ực uống cạn cả chai. Mẹ nó, tôi chết trân tại chỗ.

Uống xong cô ấy lầm bầm bảo khó chịu quá.

Tôi buột miệng đáp khó chịu thì chị còn uống làm gì.

Cô ấy cười hì hì, vỗ vào mặt tôi bảo: "Em nhỏ, chị không vui mới uống, nếu một người rất vui thì không cần uống rượu."

Thật ra, lúc đó tôi không hiểu ý cô ấy, cũng không để tâm, lời của người say thôi, nhưng không hiểu sao tôi cứ nhớ mãi câu nói đó.

Sau này, không hiểu sao lại quen nhau, có lần tôi ngồi với cô ấy ở ven đường ăn oden, hỏi cô ấy có muốn làm bạn gái tôi không, cô ấy phì cười, đồng ý rất nhanh. Giờ nghĩ lại, có lẽ cô ấy không coi lời của một đứa trẻ là nghiêm túc.

Nhà cô ấy ở trong khu chung cư đơn thân gần sân bóng rổ, tôi rảnh rỗi thường hay sang đó chơi, chưa bao giờ gặp bố mẹ cô ấy, cô ấy bảo cô ấy sống một mình.

Cô ấy nấu ăn rất ngon, giỏi nhất là món Tứ Xuyên, lần nào cũng bỏ rất nhiều ớt, nhìn tôi cay đến nước mắt nước mũi giàn giụa thì một mình cắn điếu thuốc cười khanh khách, sau đó bưng cho tôi một bánh trôi rượu nếp. Thế nên sau này món tủ của tôi cũng là món Tứ Xuyên, nhưng vợ tôi không ăn cay được, nên món Tứ Xuyên tôi làm ít khi bỏ ớt, không còn là vị chính gốc, nhưng em rất thích ăn.

Nhà cô ấy lúc nào cũng bừa bộn, trên sàn đầy đĩa lậu và băng cassette. Có một máy VCD, một máy CD cũ, và một máy ghi âm chạy băng.

Phần lớn thời gian tôi ở bên cô ấy đều là rúc trên sô pha cùng xem đĩa, tuổi tôi lúc đó bình thường chỉ xem phim hoạt hình như "Vua hải tặc" hay "Bảy viên ngọc rồng", còn phim cô ấy xem tôi không hiểu lắm, cũng chẳng hứng thú, nên cứ xem được một lúc là gối lên chân cô ấy ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh dậy luôn thấy cô ấy đang nheo mắt hút thuốc, tivi đã tắt tiếng, một tay che trên mặt tôi, sợ tàn thuốc rơi xuống làm tôi bị bỏng mặt.

Tôi hỏi cô ấy xem phim không tiếng thì có gì hay?

Cô ấy cười bảo xem nhiều lần quá nên thuộc hết rồi.

Hai bộ phim cô ấy thích nhất là "Tâm trạng khi yêu" của Trương Mạn Ngọc và "Tung hoành tứ hải" của Trương Quốc Vinh, cứ mở ra xem đi xem lại mãi. Tôi thường tỉnh dậy vào lúc hoàng hôn, điều duy nhất tôi nhớ là khi xem hai bộ phim này, cô ấy hút thuốc nhiều hơn bình thường.

Lúc ở bên cô ấy, tôi hơi giống vợ khi ở bên tôi. Cảm xúc nhạy cảm, hay buồn vì những chuyện nhỏ nhặt không đâu, vì đọc mấy bài phổ cập khoa học về vũ trụ trên tạp chí mà nảy ra suy nghĩ kỳ quặc rằng, chắc hẳn sao Diêm Vương rất buồn bã, còn hỏi cô ấy mấy câu viển vông kiểu: "Sao Diêm Vương có thấy cô đơn không?"

Cô ấy bảo không đâu, vũ trụ có Ultraman, có Gundam, có Siêu Xayda, mọi người tụ tập trên sao Diêm Vương đánh bài, chơi mạt chược, náo nhiệt lắm.

Thế là những nỗi buồn văn vẻ của tôi lập tức bị mấy lời nhảm nhí của cô ấy thổi bay hết, nhưng tôi lại thực sự cảm thấy được an ủi.

Buổi tối đôi khi không xem đĩa, chúng tôi lại nằm trên giường nghe nhạc bằng máy ghi âm, tắt đèn, không ai nói câu nào. Cô ấy có rất nhiều băng cassette, nhà cứ như một tiệm cho thuê băng đĩa nhỏ vậy, lần đầu tôi nghe Trần Dịch Tấn là ở đó. Cô ấy thích Koji Tamaki, thường xuyên tua đi tua lại một bài trong băng để nghe, tôi đã quên tên bài hát đó là gì, chỉ nhớ giai điệu rất buồn, không muốn nghe lại nữa, nên cũng chưa bao giờ đi tìm.

Cô ấy là một người kỳ quặc, dường như không có bất kỳ người thân hay bạn bè nào, ít nhất thì mấy năm ở bên cô ấy, tôi chưa từng gặp ai. Đi học cũng rất tùy hứng, hôm nay không có việc gì thì đi, mai uống say thì nghỉ. Những gì tôi hiểu về cô ấy chỉ giới hạn ở việc cô ấy nấu ăn rất ngon và vài bộ phim hay xem, tôi thậm chí còn không biết tên thật của cô ấy.

Lần đầu tôi hỏi cô ấy tên gì, cô ấy bảo cô ấy là Athena, cũng có thể gọi là Nữ thần trí tuệ. Nếu giờ cô ấy còn sống, chắc sẽ là người rất biết tạo trend trên mạng. Nhưng năm tôi học lớp chín, cô ấy nhảy lầu, không có dấu hiệu gì, hoặc có lẽ nên nói là đã có dấu hiệu từ lâu. Hôm đó tôi đến tìm cô ấy thì đúng lúc thấy cô ấy được đưa lên xe cứu thương, mặt phủ khăn trắng của bệnh viện, dưới lầu có rất nhiều người vây xem.

Lúc đó, tôi không quá sốc, cũng không quá đau buồn, có lẽ do đã có dự cảm từ trước. Tôi không ủng hộ thuyết bi quan chán đời, tôi chỉ có thể nói rằng, tôi hy vọng cô ấy sống tốt, nhưng nếu có một ngày cô ấy chọn rời bỏ thế giới này, tôi cũng sẽ không cảm thấy cô ấy đã làm sai.

Mỗi lần tỉnh dậy trên chân cô ấy lúc hoàng hôn, thấy đầy tàn thuốc trên sàn, cô ấy nheo mắt vô cảm, như đang ngẩn người, lại như đang chăm chú xem phim không bật tiếng, lúc đó tôi không biết dùng từ gì để hình dung bầu không khí ấy, nhiều năm sau mới lờ mờ hiểu ra, có lẽ chỉ có thể gọi đó là tuyệt vọng.

Tôi hoàn toàn không biết gì về câu chuyện của cô ấy, cô ấy từng là người thế nào, kết bạn với ai, tại sao luôn một mình, tại sao không vui, tại sao lại ở bên tôi, cô ấy chưa bao giờ nói với tôi, tôi cũng không đào sâu tìm hiểu. Những chuyện đó, nếu tôi cố tình đi hỏi chắc chắn sẽ biết được, nhưng tôi chưa từng có ý định tìm hiểu, ngày xưa vậy, bây giờ cũng vậy. Tôi chỉ cần nhớ về cô ấy trước mặt tôi là đủ, dù rằng bây giờ ngay cả khuôn mặt cô ấy tôi cũng đã không còn nhớ rõ.

Thật ra tôi không biết nên định nghĩa mối quan hệ giữa chúng tôi thế nào, tôi ở bên cô ấy gần ba năm, làm tất cả những việc mà các cặp đôi hay làm, trong thời gian đó tôi cũng từng thấy cô ấy thản nhiên hôn một người đàn ông khác dưới lầu. Để trả thù, tôi cũng từng hôn người khác ngay trước mặt cô ấy, cô ấy rít thuốc cười dửng dưng, đi tới vỗ đầu tôi bảo: "Muốn xem chị ghen à?"

Rồi giả vờ giận: "Tối nay không nấu cơm cho em, đứng ban công hít khí trời đi."

Cô ấy chưa từng yêu tôi, đó là điều hiển nhiên, tôi cũng không biết tình cảm tôi dành cho cô ấy rốt cuộc là gì. Tôi chỉ biết đến tận hôm nay, những ảnh hưởng của người này với tôi vẫn còn sót lại.

Khi vợ tôi bị cay, tôi sẽ gọi cho em một bát bánh trôi rượu nếp, khi em buồn vì những chuyện nhỏ nhặt, tôi sẽ dùng mấy lời nhảm nhí để chuyển hướng chú ý của em, khi xem phim cũ ảnh hưởng tâm trạng, tôi sẽ im lặng hút thuốc, khi nấu ăn thì sẽ nghe nhạc, vân vân...

Cô ấy và vợ tôi dạy tôi hai thứ hoàn toàn khác nhau. Cô ấy cho tôi cảm giác giống như một sự ăn ý về tâm hồn, còn vợ tôi lại mang đến cho tôi một loại d*c v*ng không có điểm dừng.

Khi ở bên cô ấy, tôi luôn là người được chăm sóc, còn khi ở bên vợ, dù có lẽ biểu hiện của tôi vẫn chưa đủ chín chắn, nhưng tôi vẫn coi như là người lớn hơn trong hai đứa trẻ. Đương nhiên, khi ở bên cô ấy tôi mới mười ba, mười bốn tuổi, giờ đã đến tuổi, giờ đã ba mươi rồi.

Khi cô ấy chọn giải thoát, tôi có cảm giác bị bỏ rơi, nhưng nghĩ đến việc sau này cô ấy sẽ không còn phải đau khổ nữa, tôi lại cảm thấy chết cũng không phải chuyện gì không thể tha thứ. Lý lẽ tương tự lại không thể áp dụng được với vợ tôi, dù biết chắc kết cục của ai cũng sẽ là cái chết, tôi vẫn không thể tưởng tượng nổi có một ngày em mất đi hơi ấm, dẫu là ở nơi tôi nhìn thấy được hay không. Cho dù có một ngày em muốn giải thoát, thì cũng phải có tôi đi cùng, có lẽ là cảm giác như vậy.

Lần cuối tôi nghĩ về người nọ hình như là năm 2006, lúc ấy tình cờ đọc được tin tức sao Diêm Vương cuối cùng đã bị gạch tên ra khỏi danh sách chín hành tinh lớn, giáng cấp thành hành tinh lùn, tôi bỗng nhớ đến câu nói của cô ấy, rằng sao Diêm Vương không cô đơn, cảm xúc hơi trào dâng.

Khi còn nằm trong chín hành tinh lớn, sao Diêm Vương luôn gây tranh cãi, giờ mọi chuyện tạm thời đã ngã ngũ. Nhưng các nhà khoa học vẫn tin rằng xung quanh sao Diêm Vương còn có rất nhiều hành tinh lùn khác, cùng với sự tiến bộ của khoa học, một ngày nào đó sẽ được con người tìm ra. Tôi nghĩ có lẽ cô ấy nói đúng, sao Diêm Vương không cô đơn.

Lúc đó, tôi đã gặp vợ rồi, tuy vẫn đang lẽo đẽo theo đuổi em trên con đường không thấy điểm dừng, nhưng tôi đã không còn cô độc như trước.

Lúc mới quen vợ, tôi đã lờ mờ cảm thấy ánh mắt em rất khác với những người xung quanh, trong đó có thứ tôi chưa từng thấy bao giờ. Tôi luôn trêu chọc em, cố gắng khiến em nhìn về phía tôi, vì tôi thích đôi mắt em mỗi khi em nhìn tôi, biểu cảm đó là thứ tôi chưa từng thấy trên khuôn mặt của người nọ.

Sau này tôi mới biết, đó là ánh mắt khi nhìn một người mình rất thích, xung quanh có nhiều người như vậy, trong mắt em chỉ có mình bạn.

Trước đây có bạn bè bảo tôi và vợ tôi là những người có bản chất rất giống nhau, đó chắc chắn là vì họ không biết trước khi gặp vợ, tôi còn từng gặp người nọ.

Hai người quá giống nhau có lẽ chỉ có thể sưởi ấm cho nhau thôi, nếu nói rằng Thượng Đế đã dùng xương sườn của một người để tạo ra một người khác, thì cô ấy chắc chắn không phải là cái xương sườn đó của tôi. Nói ví von, tôi và cô ấy đều là người mất đi xương sườn.

Giờ nghĩ về người nọ, tôi không còn còn chìm đắm trong cảm xúc tiêu cực như hồi bảy tám năm trước nữa, nhưng ít nhiều vẫn ảnh hưởng đến tâm trạng.

Chỉ là nhớ đến một câu chuyện về sao Diêm Vương, Charon đưa tiễn vong linh cho Pluto*. Đêm nay trời không sao.

(*) Câu chuyện dựa trên thần thoại Hy Lạp, trong đó Charon là người lái đò trên sông Styx có nhiệm vụ chở linh hồn người chết qua sông để đến vương quốc âm phủ do thần Pluto (Hades) cai quản.

Theo thiên văn học, Pluto (sao Diêm Vương) là hành tinh cách xa mặt trời nhất, Charon là nơi phát ra nguồn ánh sáng duy nhất cho hành tinh này.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...