Ngày mai vợ tôi sẽ về quê, hôm nay bận rộn thu dọn hành lý cả ngày. Em nói muốn về sớm để giúp bố mẹ việc nhà, tôi khen em, bảo em hiếu thảo, tuy chẳng biết làm gì, nhưng thái độ rất nghiêm túc. Em tự hào nói: "Chứ còn gì nữa."
Miệng thì vẫn đấu khẩu với em, nhưng trong lòng thật ra không yên tâm. Đây là lần đầu tiên tôi không về quê ăn Tết cùng em kể từ khi chúng tôi ở bên nhau. Tôi cứ lo em không để ý gì sẽ làm mất hành lý ở sân bay, quên điện thoại trên taxi, thậm chí có khi lúc chờ máy bay còn mải đeo tai nghe ngồi xem phim hoạt hình rồi không nghe thấy tiếng thông báo, cuối cùng lỡ chuyến, đành ngậm ngùi gọi tôi đến đón. Trước đây em cũng từng làm mấy chuyện như vậy. Nghĩ đến đây, tự dưng tôi thấy nếu như thế thật thì cũng tốt. Nếu vậy, tôi sẽ đưa em đến nhà bố tôi ăn Tết, để nhóc Chiến kéo em chơi cờ nhảy.
Mỗi lần em chuẩn bị hành lý là cả một công trình lớn. Tính toán cả đi lẫn về chỉ chừng nửa tháng, mà giờ em đã chất đầy ba vali. Trước đây, khi tôi về cùng, em có thể mang theo bốn cái, nhưng lần này không ai xách giúp em, em lại hay quên trước quên sau, nên tôi ép em cắt bớt một vali.
Em không chịu, thái độ làm việc cực kỳ tiêu cực, mặt mày bí xị ngồi dưới sàn, nói: "Hai vali thì đựng được gì chứ..."
Tôi mặc kệ, nói gối ôm chỉ được mang một cái, vịt vàng hoặc Stitch, em chọn đi.
Em nói không có vịt vàng thì em không ngủ được.
Tôi nói được, vậy mang vịt vàng.
Em lại bảo nhưng nếu không có em và vịt vàng, Stitch sẽ cô đơn lắm.
Tôi nói Stitch có tôi chơi chung, sao mà cô đơn được.
Thế là em vừa gào vừa lăn trên sàn phòng sách: "Stitch, anh xin lỗi nhóc, Stitch, nhóc phải mạnh mẽ lên..."
Tôi thật sự muốn quay lại cảnh này đăng lên mạng xã hội.
Sau đó, dưới sự giám sát của tôi, em lại bỏ đi hai chai nước hoa, một đôi giày bóng rổ, một hộp xếp hình, một máy tạo ẩm nhỏ... cùng với một đống đồ linh tinh khác, cuối cùng cũng nén được ba vali thành hai. Em ngồi cạnh hành lý, nhìn đống đồ bị bỏ lại mà thở dài. Tôi vào bếp nấu cơm, cho em nửa tiếng để tạm biệt đống hành lý đó.
Giao thừa năm nay tôi quyết định đến chỗ bố tôi để đón năm mới cùng ông. Lần trước đi lấy tổ yến, tôi tình cờ phát hiện bố tôi còn phải chia riêng giờ ăn cơm với mẹ kế và nhóc Chiến. Hỏi ra mới biết tháng trước ông đi kiểm tra, dạ dày có vấn đề, vi khuẩn HP hay gì đó, thêm việc thường xuyên tiệc tùng, uống rượu nhiều năm, đường huyết tăng, cao huyết áp, mỡ máu cao, chức năng gan có vấn đề, không thiếu thứ gì. Hôm đó nói chuyện với bố một lúc, nhìn ông làm bài tập cùng nhóc Chiến, giúp mẹ kế rửa rau, tôi đột nhiên nhận ra ông đã già thật rồi rồi. Trước đây tôi luôn nghĩ Tết đoàn viên của họ chẳng liên quan gì đến tôi, nhưng bố nói những cái Tết trước không gọi là đoàn viên, vì còn một thằng con trai ở ngoài chưa về. Đoàn viên, đoàn viên, thiếu một người thì không gọi là đoàn viên. Trong lòng tôi đủ thứ cảm xúc lẫn lộn.
Sau đó kể chuyện này cho vợ, em cũng thấy năm nay tôi nên về chỗ bố ăn Tết.
Cơm chưa nấu xong, vợ đã đói, chạy vào bếp tìm đồ ăn. Tôi đưa em móng giò hầm tương làm từ hôm qua, em bèn kê một cái ghế nhỏ ngồi cạnh chân tôi mà gặm. Tôi nói em ra ngoài ăn, ngồi đây cản trở tôi làm việc. Em nhích nhích mông sang một bên, miệng lẩm bẩm: "Cứ kệ em, em không chắn anh đâu."
Tôi hỏi: "Sao dạo này em cứ bám dính lấy anh thế?"
Em nói: "Không quen à?"
Tôi nói: "Hơi hơi."
Em nói: "Thật ra em cũng không quen."
Hai đứa im lặng hai giây, không biết sao đột nhiên cùng bật cười.
Nhắc đến móng giò, tôi lại nhớ một chuyện vui. Hôm qua lúc hầm móng giò, vợ phấn khích chạy khắp nhà, vì em cực kỳ thích món này, ba tiếng hỏi tôi xong chưa những sáu lần. Thế là lúc gần xong, tôi vội cắt cho em một miếng để thử vị.
Tôi hỏi thế nào, em nghĩ một lúc, nói hơi nóng, làm tôi cạn lời...
Tôi nói: "Anh hỏi vị thế nào, có mặn không? Vừa ra lò mà không nóng à?"
Em m*t ngón tay cười ngây ngô.
Tối qua một mình em gặm hết cả cái móng giò, vừa gặm vừa lên kế hoạch tương lai cho hai đứa: "Lão Chiến, sau này chúng ta mở tiệm móng giò hầm tương nhé, mở ngay cạnh tiệm Tứ Xuyên gần trường anh, một cái móng giò 50 tệ, mỗi ngày bán 100 cái, kiếm đủ 5000 tệ là dọn hàng đi mua đậu phụ thối với mực nướng..."
Tôi nói được thôi, tôi lo hầm móng giò, em lo gì?
Em nghĩ một lúc, nhìn tôi rất nghiêm túc, hỏi: "Anh thấy em nên lo gì?"
Tôi nói: "Em lo nằm mơ đi."
Vợ tôi luôn có những giấc mơ giữa ban ngày kiểu này, kể cho tôi nghe suốt không bao giờ chán, còn tôi thì cũng không bao giờ chán cười nhạo em. Nhưng nghĩ lại cũng hay, mở một tiệm nhỏ, cùng người tôi yêu nhất bán món em thích nhất, tôi hầm móng giò, em kê ghế nhỏ ngồi ở cửa như bây giờ, vừa gặm vừa mời chào khách, rồi chẳng được mấy ngày, tiệm của hai đứa bị em ăn đến phá sản. Thế thì dọn hàng về hứng khí trời, hoặc dẫn em đi ăn mực nướng như em muốn.
