Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay

Chương 66: Những điều quen thuộc



Tối nay đi uống rượu với vài người bạn, vì ai cũng uống nên không muốn lái xe, lúc đi tôi chở bảy người trên một xe, cốp sau còn nhét thêm hai người, dọc đường may mà không bị cảnh sát giao thông tóm, đúng là hên.

Vợ đã về quê, chiều qua đưa em ra sân bay, em ngoan lắm, cũng rất yên lặng. Trước khi qua kiểm tra an ninh, em ôm cổ tôi, nói sẽ sớm quay lại. Tôi bảo được, yên tâm ăn Tết với bố mẹ, tôi ở nhà đợi em.

Gần đây vì chuyện viêm phổi, ai cũng rất hoang mang, vừa nãy gọi điện cho em, biết tối nay tôi đi uống với bạn, em tức giận mắng tôi một trận, nhưng nghe em mắng tôi lại thấy rất hạnh phúc.

Tôi hỏi em tối ăn gì, giọng em đột nhiên nghe hơi có vẻ tủi thân, nói mình lặn lội về để thăm bố mẹ, kết quả tối nay bác trai bác gái đi họp lớp, một mình em ăn lẩu tự chọn dưới lầu. Em còn nói tiệm thịt nướng yêu thích ở cổng khu nhà đã đóng cửa, tiệm mạo thái* mở năm ngoái phá sản rồi, rạp chiếu phim hai đứa từng đi hồi năm trước cũng sắp đóng cửa, em không còn cơ hội mua một vé mà bao cả rạp nữa... Có lẽ năm sau về muốn xem phim còn phải chạy vào thành phố...

(*) Mạo thái: Một món ăn Trung Quốc, giống kiểu lẩu một người.

Mấy năm trước nhà vợ đã chuyển đến khu phát triển mới bên chúng tôi, hơi xa trung tâm thành phố. Ban đầu dưới khu nhà em có vài quán ăn nhỏ và một trung tâm thương mại không lớn, rất tiện với những người lười ra ngoài như em. Nhưng vì thành phố nhỏ phát triển chậm, khu mới lại ít người, nên mấy tiệm đó thường không trụ nổi.

Bên kia điện thoại, em rất nghiêm túc nói với tôi chuyện năm 2020 tới ban quản lý nên tập trung giải quyết vấn đề dân chúng khu XX đi ăn xa, khó ăn, làm tôi bật cười.

Nhà không bật đèn, tôi nằm trên giường đôi của hai đứa, đặt điện thoại bên tai nghe em thao thao bất tuyệt than vãn, dễ dàng tưởng tượng ra vẻ mặt hơi trẻ con, cau mày bất mãn của em khi nói những điều này. Một cảm giác mang tên cô đơn càng lúc càng tràn lan xung quanh tôi, không kiểm soát được.

Em tự nói một lúc, chợt hỏi sao tôi không nói gì.

Tôi bảo em cứ nói tiếp đi, tôi muốn nghe giọng em nhiều hơn.

Em nổi da gà, bảo: "Trời ơi, anh sến quá."

Tôi cười, rồi nghiêm túc dặn em mấy ngày tới đừng ra ngoài ăn nhiều quá, dù đó là nơi nhỏ, ít người qua lại, vẫn phải cẩn thận, ra ngoài bắt buộc phải đeo khẩu trang.

Hiếm khi em không chê tôi lải nhải, ngoan ngoãn đáp biết rồi, rồi tiếp tục kể tôi nghe những chuyện nho nhỏ trong ngày.

Đến khi điện thoại nóng ran, vợ ngáp liên tục, không còn gì để nói nữa mới cúp máy.

Mà tôi vẫn không buồn ngủ, nhân hơi men, tự nhiên muốn viết gì đó. Cứ cảm thấy em đi rồi, căn nhà này trở nên quá trống trải.

Thật ra ngày thường, buổi tối em đi trông quán, tôi cũng vẫn vậy, một mình trong phòng sách làm này làm kia, hoặc nghe nhạc, xem phim, hoặc đăng bài trên Tieba, nhưng hôm nay những điều quen thuộc này lại khiến tôi khó chịu khác thường, không quen nổi.

Sự khó chịu này khác với lúc chúng tôi chia tay. Khi chia tay là cảm giác trống rỗng, tê liệt đến gần như mất cảm giác, như trái tim bị ai moi mất, không cảm nhận được nỗi đau quá rõ. Nhưng bây giờ, từng phút từng giây, nỗi khó chịu lại vô cùng chân thật.

Thời gian chúng tôi ở bên nhau thật sự rất khác, dù là những tranh cãi không thể tránh khỏi hàng ngày hay hình ảnh em ôm gối cuộn tròn ở phòng khách xem tivi, đây đều là những gì tôi rất cần ngay lúc này.

Vừa xem điện thoại, thấy tin nhắn vợ gửi 20 phút trước, nói vì tôi giam giữ Stitch nên giờ vịt vàng mất ngủ, kèm ba biểu cảm khóc to.

Tôi nói bây giờ Stitch đang ngủ ngon lành.

Em không trả lời, chắc đã bỏ vịt vàng mà ngủ mất rồi. Thật là dở khóc dở cười.

Thôi, toàn là những chuyện nhỏ nhặt bình thường, những lần xa nhau quen thuộc, những nỗi nhớ em quen thuộc.

Không sến sẩm nữa, chúc ngủ ngon, mơ đẹp nhé.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...