Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay

Chương 68: Chỉ để tưởng nhớ Kobe Bean Bryant



Tôi từng nửa đùa nửa thật nói với vợ, cả đời này tôi chỉ yêu sâu đậm hai người đàn ông, một là em, hai là Kobe.

Lần đầu thích Kobe là năm 2006, khi ở trong quân đội, bị một chiến hữu cuồng Kobe tẩy não, cộng thêm cái tình cảm chủ nghĩa anh hùng cá nhân* tràn lan khắp nơi khi ấy, không biết từ lúc nào chính bản thân cũng trở nên cuồng nhiệt. Nói vậy, thời gian tôi yêu Kobe còn dài hơn yêu vợ một chút.

(*) Anh hùng cá nhân: chỉ việc một cá nhân có hành động can đảm, hy sinh vì một mục đích cao cả, là một anh hùng theo chủ nghĩa cá nhân.

Sáng nay hơn sáu giờ tỉnh dậy, vợ còn ngủ, tôi theo thói quen cầm điện thoại lướt Weibo, tin đầu tiên là thông báo từ trang chính thức của hội Kobe, nói Kobe đã qua đời.

Cảm giác vừa ngẩn ngơ vừa rất phức tạp, không thể miêu tả nổi rốt cuộc là tâm trạng thế nào. Năm 2016, ngồi trước tivi xem trận đấu chia tay của Kobe, tôi từng khóc như một đứa ngốc, lao vào phòng ngủ ôm vợ, nói thanh xuân của tôi đã giải nghệ rồi. Em ngái ngủ vỗ đầu tôi, bảo có gì đâu, thanh xuân của em đã giải nghệ từ ngày Vương Phi kết hôn.

Thật ra hôm nay định nói mấy chuyện khác, về giao thừa hôm đó vợ bất chấp tất cả bay về bên tôi, về những ngày vừa bình thường vừa không bình thường với bao nhiêu chuyện nhỏ nhặt này. Nhưng những dòng đã viết sẵn giờ chẳng còn tâm trạng muốn khoe với mọi người nữa.

Nói ra thì, nguồn gốc cho tên của loạt tùy bút này cũng đến từ năm 2011, khi tìm tin tức về Kobe, tôi tình cờ thấy một bài viết trên mạng, không biết tác giả là ai, chỉ nhớ mở đầu có câu: "Hôm nay là kỷ niệm 10 năm ngày cưới của vợ chồng Kobe, tôi nghĩ chúng tôi sắp chia tay rồi." Nhiều năm sau, tự dưng lại cảm thấy bất ngờ hiểu được tâm trạng người anh em đó từng viết, thế nên mới có những trang tùy bút rời rạc này.

Dù đã sớm chấp nhận cái chết là hành trình tất yếu của mỗi người, nhưng khi thật sự đối mặt với từ này, tôi vẫn không thể nào nghĩ thoáng nổi. Vừa thấy khó chịu, vừa không khỏi cảm thán một câu - mãi đến lúc ra đi, anh ấy vẫn là một huyền thoại.

Sáng xem tin tức làm vợ tỉnh giấc, em sờ mặt tôi, giọng mơ màng hỏi tôi có bị cảm không, tôi nói không, Kobe qua đời rồi.

Vợ bật dậy khỏi giường, kích động như thể em mới là fan cuồng Kobe hơn mười năm.

Chắc nghĩ tôi khóc, em bật đèn bàn, nheo mắt nhìn tôi hồi lâu, xác nhận tôi không khóc mới ngã lại xuống giường, nhích lại vỗ lưng tôi an ủi.

Vừa nhớ tới sắp đến kỷ niệm 20 năm ngày cưới của vợ chồng Kobe, càng thấy người ở lại thật sự quá khổ sở, không khỏi nghĩ cuộc đời này thật sự vô thường, biết đâu ngày nào đó tôi lại đi trước em, giờ có thể làm gì cho em trước. Nhưng như vợ nói, có những chuyện cả đời chúng tôi đều không thể chuẩn bị trước được.

Chỉ để tưởng nhớ Kobe Bean Bryant.

THANK YOU KOBE, GOODBYE KOBE.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...