Tốt Nhất Em Đừng Khóc - Bảo Quang Tương Trực

Chương 16: Nhìn cô ôm người đàn ông khác



“Anh Minh, tình huống gì đây ạ?”
Thời Mi ngơ ngác.
Lương Minh nhìn qua nhìn lại giữa hai người, lắc đầu cười, cầm một tập tài liệu trên bàn đưa cho Thời Mi, giải thích:
“Cô xem đi, cô gái chịu trách nhiệm đóng vai học sinh cấp ba, dùng thân phận này làm vỏ bọc để nạn nhân mất cảnh giác, đa số chọn mục tiêu là những người đi làm có mức sống khá giả. Đồng bọn thì đóng vai kẻ ác và quay lén, dùng hình ảnh, video để ngay lập tức đe dọa ngược lại, vu khống họ có hành vi bất hợp pháp với ‘trẻ vị thành niên’, đòi một khoản tiền không nhỏ, dọa rằng nếu không đưa tiền sẽ phanh phui mọi chuyện với công ty và gia đình của nạn nhân.”
“Hóa ra là phiên bản nâng cấp của ‘mỹ nhân kế’ à?” Thời Mi hỏi.
Lương Minh gật đầu “Cô cũng có thể hiểu như vậy.”
“Nhưng tại sao lần này lại đổi thủ đoạn gây án?”
Thời Mi cảm thấy kỳ lạ, “Bọn họ không trực tiếp đe dọa Sầm Lãng, mà dường như chỉ đơn thuần muốn làm lớn chuyện, trong băng nhóm này còn có người của giới truyền thông sao?”
Lương Minh cũng cau mày, nhìn về phía Sầm Lãng.
Thời Mi thuận thế liếc sang anh.
Sầm Lãng khoan thai vặn nắp chai, ngẩng đầu uống một ngụm nước, ánh mắt bình tĩnh, nói một câu chẳng mặn chẳng nhạt:
“Gần đây Nhất Lãng đang cạnh tranh với Trường Thực trong dự án đấu thầu bến cảng Tây Hải.”
“Song hùng” của Cảng Hạ, Nhất Lãng và Trường Thực.
Do hai Tập đoàn lớn đều có dính líu đến nhiều lĩnh vực khác nhau nên đôi bên thỉnh thoảng vẫn đụng độ, xem như đối thủ lâu năm, vị trí người giàu nhất năm nào cũng thay phiên nhau ngồi. Cái gọi là “thần tiên đánh nhau” trong giới thượng lưu chính là để chỉ hai nhà này.
“Tôi nhớ hình như mấy ngày nữa là công bố kết quả trúng thầu.”
Tố tụng dân sự và thương mại không tách rời, Thời Mi thường ngày cũng tương đối nhạy bén với một số tin tức tài chính kinh tế, về cơ bản đều có thể nắm bắt được những động thái lớn trong giới theo thời gian thực.
Cô chợt bừng tỉnh, “Trường Thực đã mua chuộc những người này để lợi dụng sự kiện xã hội tiêu cực nhằm cản trở việc trúng thầu của Nhất Lãng sao?”
Giá cổ phiếu của một tập đoàn niêm yết quy mô lớn luôn gắn bó chặt chẽ với danh tiếng của Tập đoàn, thường là động một chút sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ Tập đoàn. Nếu hôm nay tiêu đề tin tức từ “Con trai độc nhất của gia tộc hào môn hàng đầu” biến thành “Thái tử Nhất Lãng dụ dỗ trẻ vị thành niên giữa đêm khuya”, thì cho dù Nhất Lãng là doanh nghiệp gia đình chứ không phải công ty cổ phần, sẽ không xảy ra thảm cảnh “ép vua thoái vị” trong cuộc họp hội đồng quản trị, nhưng e rằng lúc này thị trường chứng khoán của Nhất Lãng cũng sẽ không mấy khả quan.
Cho nên, vì sao thương nhân lại máu lạnh, tất cả là do sức hút của đồng tiền quá lớn.
Sầm Lãng lạnh lùng khẽ hừ: “Chút thủ đoạn này, cùng lắm là Trường Thực biết tôi đã về nước, thay tôi ‘nhắn nhủ’ với bố tôi một tiếng thôi.”
Thời Mi không khỏi thầm than trong lòng.
Đúng là mạng lưới tình báo của giới hào môn có thể sánh ngang với FBI, cô nhớ Dụ Trác từng nói, việc bao trọn hộp đêm là lần đầu tiên Sầm Lãng tuyên bố trở về, kết quả là ngay tối hôm đó đã bị để ý và gây chuyện.
Chẳng trách trước đó Sầm Lãng lại về nước một cách kín đáo như vậy.
“Vậy tại sao anh lại ở đây?”
Thời Mi thắc mắc nhìn Sầm Lãng, rồi lại quay đầu nheo mắt, nhìn Lương Minh đầy ẩn ý.
“Đừng, hiểu lầm rồi, thật sự không phải tôi bắt.” Lương Minh xua tay, “Thật ra thì băng nhóm lừa đảo này, người của chúng tôi cũng đã theo dõi một thời gian, nhưng khổ nỗi những nạn nhân đó luôn sợ chuyện vỡ lở sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của mình nên không chịu hợp tác cung cấp chứng cứ.”
“Vẫn là cậu Sầm đây đủ thực lực, tin tức vừa đăng, cậu ấy đã trực tiếp đóng gói cả người lẫn chứng cứ gửi đến cục cảnh sát.”
Nói rồi, Lương Minh cười trêu chọc Thời Mi, “Nếu cô đến muộn một chút nữa, người ta đã chuẩn bị về nhà ăn tối rồi.”
Thời Mi: “…”
Hóa ra là cô lo chuyện bao đồng rồi à.
Công cốc một chuyến.
“Không công cốc đâu.” Sầm Lãng đột nhiên lên tiếng, lời này là nói với Lương Minh, nhưng ánh mắt lại lơ đãng lướt trên khuôn mặt Thời Mi, đuôi mắt hơi nhướng lên, “Luật sư riêng của tôi, chẳng phải đã đến đây giúp anh khép kín chuỗi chứng cứ rồi còn gì.”
Lương Minh cúi đầu nhìn chiếc USB trên bàn, cười tán thành: “Cũng phải, luật sư Thời xem như đã giúp chúng tôi một việc lớn rồi.”
Thời Mi nghiêng đầu nhìn Sầm Lãng, khẽ nhướng mày.
Cũng được, rất biết giữ thể diện cho cô.
Xem như có lương tâm.
Lúc này Lương Minh nhận điện thoại “Được, tôi biết rồi.”
Sau đó ông ta cúp máy, nói với Sầm Lãng: “Người của Ban pháp chế Nhất Lãng đến rồi.”

“Cô muốn hỏi gì?”
Ra khỏi văn phòng của Lương Minh, Thời Mi đi bên cạnh Sầm Lãng, dáng vẻ cứ ngập ngừng muốn nói.
“Anh phát hiện cô gái kia… người phụ nữ kia có gì đó không ổn từ lúc nào?”
Thời Mi không thể chờ đợi mà hỏi anh.
Sầm Lãng liếc cô một cái “Bao trọn quán.”
Quả nhiên là vậy.
Thời Mi thắc mắc: “Nhưng ngay cả Dụ Trác cũng biết tối đó anh bao trọn quán, chẳng lẽ bọn họ không điều tra trước sao? Muốn gài anh mà lại thiếu thành ý như vậy sao.”
Cô chỉ mải mê nhìn anh để thỏa mãn sự hiếu kỳ của mình mà hoàn toàn không để ý đến viên cảnh sát đang ôm một chồng tài liệu lớn đi tới, hai người suýt chút nữa là đâm sầm vào nhau.
“Người đã ở trên xe của tôi,” Trong lúc nói, Sầm Lãng ra tay kéo cô ra để tránh người kia, rồi nhanh chóng buông tay, “Cô ta dù có tìm cớ gì thì cũng không có gì khác biệt.”
Thời Mi lại càng thêm nghi hoặc, hỏi anh:
“Nếu anh đã phát hiện ra, tại sao không đuổi cô ta xuống xe?”
Sầm Lãng chau mày, giọng điệu có chút giễu cợt: “Cô nghĩ, ‘mua dâm và bỏ rơi trẻ vị thành niên giữa đêm khuya’, sẽ dễ nghe hơn ‘dụ dỗ trẻ vị thành niên giữa đêm khuya’ sao?”
“…”
Lời nói tuy thẳng thắn nhưng rất có lý.
Đã muốn khép tội thì lo gì không có cớ.
Thời Mi không khỏi len lén liếc anh một cái, thấy sắc mặt anh vô cùng bình tĩnh, không có bất kỳ gợn sóng cảm xúc nào, như thể đã quá quen với những trò bẩn thỉu này, điều này đột nhiên khiến cô cảm thấy hình như…
Người giàu cũng không phải lúc nào cũng vui vẻ?
“Nhưng nếu anh nhắc tôi, tôi có thể trực tiếp lái xe đưa cô ta đến Cục cảnh sát mà.” Thời Mi có chút bất bình.
Sầm Lãng cụp mi mắt nhìn cô, không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô mà hỏi ngược lại:
“Cô có biết nếu Nhất Lãng truy cứu công ty truyền thông kia thì kết quả sẽ là gì không?”
Tuy Thời Mi không hiểu những mánh khóe trong giới kinh doanh, nhưng là một công dân của Cảng Hạ, ít nhất cô cũng có nhận thức rõ ràng về thực lực và địa vị của tập đoàn Nhất Lãng.
“Chắc là… công ty đó sẽ biến mất?”
Thời Mi suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp, “Nhưng họ rất thông minh, dùng những từ ngữ chỉ mang tính định hướng để đăng bài, cho dù giá cổ phiếu của Nhất Lãng thật sự có biến động vì tin tức này thì e rằng cũng rất khó khởi kiện truy cứu.”
“Thiếu cái gì?” Sầm Lãng tiếp tục hỏi.
“Chứng cứ trực tiếp.”
Thời Mi trả lời dứt khoát: “Chứng cứ trực tiếp có thể chứng minh bài báo đó có liên quan đến anh, hoặc là đến Nhất Lãng.”
“Biển số xe.”
Sầm Lãng trực tiếp đưa ra câu trả lời.
—— Cảng AA1919
Thời Mi chợt sững người.
Cô lập tức nhớ lại buổi sáng mình cũng đã từng so sánh, biển số xe lờ mờ được chụp trong tấm ảnh minh họa mờ ảo đó, chính là biển số xe của Sầm Lãng.
Điều này cũng đồng thời giải đáp một thắc mắc khác của Thời Mi.
Một khi bất kỳ tin tức tiêu cực nào cũng có thể tiềm ẩn rủi ro ảnh hưởng đến lợi ích, thì một tập đoàn tay mắt thông thiên như Nhất Lãng, bộ phận quan hệ công chúng của họ chắc chắn sẽ theo dõi xu hướng trên mạng 24/7 không gián đoạn.
Họ tuyệt đối không cho phép bất kỳ mối đe dọa tiềm tàng nào tồn tại.
Thế mà tin tức sáng nay lại có thể treo trên mạng hơn 3 tiếng đồng hồ, thậm chí còn leo lên top tìm kiếm.
Theo thủ đoạn quen thuộc của giới tư bản, chỉ cần họ muốn, thậm chí còn không cần bộ phận quan hệ công chúng ra mặt, chỉ cần vung tiền bịt miệng, gỡ bài là được.
Trừ khi, Nhất Lãng cố tình khoanh tay đứng nhìn.
Chuyện đến bước này, về cơ bản đã rõ ràng đến bảy tám phần rồi.
“Vậy nên, tối hôm đó anh giả vờ mắc bẫy, để đối thủ mất cảnh giác mà đăng tin. Tin tức vừa ra, Nhất Lãng mặc kệ nó phát triển, như vậy chỉ cần phải chịu bất kỳ tổn thất nào, hoặc thậm chí không có tổn thất gì, cũng đủ để lấy lý do ‘danh dự tập đoàn bị tổn hại’ mà khởi kiện, từ đó dẹp luôn công ty truyền thông kia, để răn đe kẻ khác.”
Thời Mi mạch lạc sắp xếp lại mọi chuyện.
Đột nhiên, cô dường như lại nhận ra trong chuỗi logic này tồn tại một yếu tố biến động vô cùng quan trọng.
“Nhưng tiền đề để tất cả những điều này thành lập là tấm ảnh đó phải trở thành chứng cứ trực tiếp.” Cô cau mày, hỏi:
“Làm sao anh chắc chắn đối phương nhất định sẽ chụp được biển số xe của anh?”
Sầm Lãng cũng kiên nhẫn trả lời:
“Lúc cô đưa người phụ nữ đó vào nhà, ‘110’ đã bắt được đồng bọn quay lén của cô ta rồi.”
110 này không phải là 110 kia, mà là chỉ trợ lý riêng của Sầm Lãng.
“Cho nên, tấm ảnh minh họa đó,” Sầm Lãng khinh miệt cười, “là do chính tay tôi chọn rồi gửi cho truyền thông.”
“…”
Quả nhiên là thái tử gia lớn lên trong vòng xoáy đầy mưu mô.
Thật là một ván cờ lớn.
“Còn một chuyện nữa, cô nói sai rồi.” Sầm Lãng lười biếng nhướng mày.
“Chuyện gì?” Thời Mi hỏi.
“Nhất Lãng không định truy cứu trách nhiệm pháp lý của công ty truyền thông đó.” Ánh mắt anh đầy vẻ bất cần phóng túng, dùng từ uyển chuyển mà sắc bén, nói với cô bằng giọng điệu bạc bẽo:
“Chỉ là bắt họ đăng lại một tin tức khác thôi.”
Lúc này, thành viên của Ban pháp chế Nhất Lãng gọi Sầm Lãng đi.
Thời Mi vì tò mò nên rút điện thoại ra, vào trang tin tức, đập vào mắt là tiêu đề chiếm giữ vị trí đầu bảng tìm kiếm:
—— “Chúc mừng Tập đoàn Quốc tế Nhất Lãng trúng thầu thành công dự án Bến cảng container Tây Hải”
Cùng một cơ quan truyền thông,
Hai bài báo bom tấn trước và sau.
Nếu như tin tức này đã thể hiện rõ sự khen ngợi đối với Nhất Lãng, thì thứ nước bẩn mang ý nghĩa hạ bệ ngấm ngầm của bài báo kia, mũi dùi ẩn ý bên trong lại nhắm thẳng vào một “gia tộc hào môn hàng đầu” khác, tập đoàn Trường Thực.
Trong khoảnh khắc, gió đổi chiều, tương kế tựu kế, lấy gậy ông đập lưng ông.
Đủ tàn nhẫn.
Đủ mỉa mai.
“Mi Mi~~!”
Tiếng thở dài thầm của Thời Mi về cuộc chiến thương trường bị cắt đứt trong tiếng gọi ngọt lịm đầy nũng nịu của Tiểu Kiều.
Thời Mi đưa tay xoa đầu Tiểu Kiều, nháy mắt với cô ấy: “Đói quá đói quá, tan làm chưa!”
Tiểu Kiều khoác tay cô, bắt chước theo: “Tan rồi tan rồi, ăn gì đây!”
“Chuyện đi ăn nhà hàng, vẫn phải hỏi anh Trác nhà ta.”
Thời Mi kéo cô ấy ra khỏi cục cảnh sát, vừa hay thấy Dụ Trác và Sầm Lãng cũng cùng nhau đi ra từ phía bên kia, thế là cô nửa đùa nửa thật gọi một tiếng:
“Anh Trác, tối nay chúng ta đi đâu quẩy đây?”
Dụ Trác nắm tay đấm đấm vào ngực trái, tự cho là mình đẹp trai mà chỉ vào cô, ra vẻ đáng tin cậy nhưng lại không hoàn toàn đáng tin cậy, “Vụ này cậu hỏi đúng người rồi, đừng hỏi nữa, đi theo tôi là được.”
Nói xong, anh ta quay đầu hỏi Sầm Lãng: “Anh Lãng, đi cùng không?”
“Không rảnh.”
Sầm Lãng cúi đầu nghịch điện thoại, mắt cũng không ngẩng lên.
“Đây là… vị ‘anh Lãng’ đó à?” Tiểu Kiều nhón chân, thì thầm to nhỏ với Thời Mi, “Quả nhiên vừa lạnh lùng vừa kênh kiệu, so với vị lãnh đạo kia của bọn em đúng là khó phân cao thấp.”
Thời Mi cười xấu xa hùa theo: “Hôm nào sắp xếp cho hai người họ một bữa, xem ai kênh kiệu chết ai.”
Hai người lập tức cười phá lên.
Cười một hồi, Tiểu Kiều đột nhiên dùng sức kéo kéo tay áo Thời Mi, khẽ kinh ngạc thốt lên: “Mi Mi Mi Mi!! Chính là anh ấy! Đại lão trong giới pháp y, lãnh đạo của em, Lâm Thương Lục.”
?!
Thời Mi lập tức ngẩng đầu, nheo mắt nhìn về phía người đàn ông vừa bước ra khỏi cục cảnh sát.
Áo sơ mi trắng rộng rãi phối cùng quần dài đen, cổ áo cài cúc nghiêm chỉnh, tay áo xắn lên hai nấc để lộ đường cơ bắp ở cẳng tay, vai rộng thẳng tắp, dáng người cao ráo, trông vừa lạnh lùng sắc sảo lại vừa thanh cao quý phái.
Thời Mi hơi cứng người tại chỗ, hỏi lại:
“Em nói anh ấy tên gì?”
Tiểu Kiều không hiểu gì mà lặp lại: “Lâm Thương Lục, Lâm trong song mộc (hai chữ Mộc), Thương Lục trong vị thuốc bắc ấy.”
“…Anh Lục?”
Thời Mi dè dặt gọi thử một tiếng.
Sầm Lãng khẽ chau mày, rồi ngay lập tức ngước mắt liếc qua.
Ngay lúc Dụ Trác và Ngô Tiểu Kiều cũng đồng thời kinh ngạc nhìn cô——
Người đàn ông đột ngột dừng bước, khựng lại một chút, đôi mắt đờ đẫn quay đầu, ánh nhìn lạnh lùng cô độc đáp xuống khuôn mặt cô. Ngay giây tiếp theo, mày mắt hơi giãn ra, sự kinh ngạc khẽ nảy lên trong đáy mắt lạnh lẽo của anh ta.
Hồi lâu sau, anh ta vậy mà lại bước về phía Thời Mi.
Ngược lại khiến Thời Mi ngẩn ra, không chắc mình có nhận nhầm người không, cô có chút lúng túng, đắn đo xem nên tự giới thiệu như thế nào.
Nhưng khi cô vô tình rơi vào đôi mắt trầm buồn như nước của đối phương, những lời định nói đến bên miệng đều trở nên gượng gạo.
Cô dứt khoát từ bỏ, cuối cùng chỉ mím môi, nói một câu: “Em là…”
“Thời Mi?”
Lâm Thương Lục nói tiếp một cách tự nhiên.
Là câu hỏi, nhưng ngữ khí lại là câu trần thuật.
Đôi mắt Thời Mi tức thì sáng lên, tràn đầy kinh ngạc và vui mừng, sự hân hoan trong lời nói hoàn toàn không hề che giấu:
“Em quả nhiên không nhận nhầm người!!”
Lâm Thương Lục khẽ cong môi, trút bỏ vẻ nghiêm nghị lạnh lùng, hơi cúi mắt, ánh mắt nho nhã ôn hòa, giọng nói trong trẻo nhìn cô nói:
“Lớn rồi.”
Cười, cười rồi…?!
Ngô Tiểu Kiều kinh ngạc trợn to hai mắt, trơ mắt nhìn vị “Diêm Vương mặt lạnh” kia vậy mà lại cười, người đàn ông chưa từng có lấy nửa điểm biểu cảm thừa thãi, vậy mà giờ phút này lại đang cười với Mi Mi.
Thế nhưng điều càng khiến người ta không ngờ tới hơn là, sau khi Thời Mi xác nhận mình không nhận nhầm người, dường như hoàn toàn không thể che giấu được tâm trạng quá đỗi vui mừng, dưới ánh mắt của tất cả mọi người, cô trực tiếp lao tới ôm chầm lấy Lâm Thương Lục, kích động đến mức dậm chân tại chỗ.
“Lâu quá không gặp, anh Lục!”
Lâm Thương Lục theo bản năng đưa tay đỡ lấy cô, giữ cho thân hình cô ổn định, rồi nhanh chóng buông tay ra, chỉ hờ hững vòng sau lưng cô.
Thật là lịch thiệp và có giáo dục.
Sầm Lãng đứng ở vị trí có tầm nhìn tốt nhất để chiêm ngưỡng cảnh này, im lặng nửa phút, rồi đột nhiên khẽ hừ một tiếng, đôi mắt vô cảm, giọng điệu lạnh lùng hỏi Dụ Trác: “Anh ta là ai?”
Dụ Trác cũng mờ mịt nhìn Tiểu Kiều, hai người nhìn nhau, gãi gãi sau gáy nghi hoặc nói:
“Chưa nghe nói lão đại còn có một anh Lục nào cả…”
Ánh mắt Sầm Lãng càng lạnh đi mấy phần.
Cái gì mà anh Minh,
Cái gì mà anh Trác,
Rồi lại anh Lục.
Sao một ngày mà cô ta lại có nhiều ông anh tốt thế chứ.

 

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...