“Chúng ta đến tìm người ta vào giờ này có thật sự tiện không? Có làm phiền quá không?”
Trên xe, Thời Mi khẽ hỏi Sầm Lãng.
Vốn dĩ là mọi người cùng hẹn ăn tối. Thời Mi đã rất nhiều năm không gặp Lâm Thương Lục, không ngờ hôm nay lại tình cờ gặp ở Cục cảnh sát, nghĩ bụng thế nào cũng phải ăn một bữa, uống vài ly để ôn lại chuyện cũ.
Kết quả, Sầm Lãng đột nhiên gọi cô đi, nói là vị họa sĩ kia sau ngày mai sẽ đi xa, một thời gian rất dài không có ở Cảng Hạ, chỉ còn tối nay rảnh.
Biết sao được, công việc vẫn phải đặt lên hàng đầu, Thời Mi đành phải xin lỗi vì thất hẹn, nói với Lâm Thương Lục rằng khi nào có cơ hội sẽ tụ tập. May mà Lâm Thương Lục cũng không để bụng, chủ động xin phương thức liên lạc của cô, nói lần sau sẽ liên lạc trước.
Bữa tối, chỉ còn lại cặp đôi oan gia Tiểu Kiều và Dụ Trác tự giải quyết với nhau.
“Ở cổng Cục cảnh sát, người mà cô ôm là cảnh sát hình sự à?”
Sầm Lãng đột nhiên hỏi cô, im lặng vài giây rồi lại bổ sung một câu với giọng lạnh lùng, “Trông yếu ớt mỏng manh, cũng không giống lắm.”
Thời Mi bị hỏi thì ngẩn ra, nghĩ một lúc mới nhận ra anh đang nói đến ai.
“Anh nói A Thương à?”
Cô nhếch môi sửa lại, “Người ta là pháp y được Cục cảnh sát đặc biệt mời về đấy.”
“A Thương.”
Sầm Lãng nhếch môi lặp lại cách gọi này, giọng điệu nhấn xuống, khinh miệt cười lạnh một tiếng.
Còn quá đáng hơn cả “anh Lục”.
Thời Mi không để ý đến tiếng cười khẩy của anh.
“Tôi và A Thương…” Cô đột nhiên ngừng lại ở đây, cụp mi mắt xuống, một lúc sau lại ngẩng lên nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ cười một tiếng, “Chúng tôi từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên trong cô nhi viện, lúc đó Tiểu Kiều còn chưa đến, hai đứa chúng tôi gần như ngày nào cũng chơi cùng nhau.”
Tốc độ xe đột nhiên chậm lại vài phần.
Dường như cuộc hội ngộ sau thời gian dài xa cách đặc biệt dễ mang theo hồi ức, hoặc có lẽ là vào khoảnh khắc này, người đàn ông bên cạnh cũng không quá đáng ghét, khiến cô có thể tạm thời buông bỏ phòng bị, thu lại một phần nhỏ những chiếc gai tự vệ của mình.
Rồi cẩn thận đẩy ra cánh cổng đã bị năm tháng phủ bụi.
Thời gian đã trôi qua rất nhiều năm rồi.
Quãng thời gian hiểu được ý nghĩa của “bỏ rơi”, học được cách nhìn mặt đoán ý, chỉ có thể dựa vào nhau để sưởi ấm, có lẽ không hoàn toàn hạnh phúc vui vẻ. Có lẽ chua xót còn nhiều hơn.
Giống như một cánh cổng bị khóa chặt năm này qua tháng khác, một khi đã mở ra, chắc chắn sẽ là bụi bặm vụn vỡ ập vào mặt, sặc đến mức cay mũi khó chịu.
Vì vậy, Thời Mi hiếm khi nghĩ về chuyện quá khứ.
Cô cần phải cứng rắn mới có thể tự mình hòa giải với bản thân.
“A Thương ngoan ngoãn hiểu chuyện, ngoại hình thanh tú, học hành cũng giỏi, trong cô nhi viện không có giáo viên nào không thích anh ấy, thậm chí thường xuyên có những cặp vợ chồng muốn nhận nuôi, tranh nhau đòi đưa anh ấy đi.”
Sầm Lãng không lên tiếng, chỉ khẽ mím môi, liếc nhìn cô một cái.
Khóe miệng cô cong lên, là đang cười.
Nhưng ánh mắt của cô lại tựa như dầm mưa, ẩm ướt và lạnh lẽo, u ám, không có chút ánh sáng nào, nhìn vào khiến người ta không nắm bắt được phương hướng.
“Sau đó thì sao.”
Sầm Lãng lần đầu tiên trong đời chủ động đặt câu hỏi.
Cô không vui như vẻ bề ngoài.
Nhưng trớ trêu thay, dù là như vậy, vẫn có thể nghe thấy cô cố tỏ ra thoải mái nhếch môi, giọng điệu hơi cao lên:
“Sau đó, nghe nói có một cặp vợ chồng rất giàu có bị mất con đến cô nhi viện, nhận nuôi A Thương. Sau đó chúng tôi không bao giờ gặp lại nhau nữa, cho đến tận hôm nay.”
Vì vậy, vừa rồi ở Cục cảnh sát cô mới kích động như thế.
Có lẽ là cảm giác thân thiết khi gặp lại người nhà.
Trong xe đột nhiên rơi vào một khoảng lặng ngắt.
Một lúc lâu sau, màn đêm u tối lướt vội qua ngoài cửa sổ chuyển thành những cụm kiến trúc cao chót vót sừng sững, ánh đèn ảo ảnh lơ lửng, khắp nơi là những vì sao lạnh lẽo lấp lánh như châu báu xa hoa.
Xe chạy vào trung tâm Tiền Than Châu Cảng, người chủ động mở lời vẫn là Sầm Lãng:
“Hôm nay, tại sao cô lại đến Cục cảnh sát?”
Người ngoài không ngừng định hình cô. Cô tham tiền, tinh ranh, thực tế, cô nói dối thành quen, không gì là không thể, dưới lớp vỏ xinh đẹp của cô ẩn giấu một bản chất tâm hồn tồi tệ và không hoàn hảo đến thế.
Vậy tại sao,…
Một người như cô lại xuất hiện ở Cục cảnh sát, giúp anh thu thập chứng cứ biện hộ, chứng minh sự trong sạch cho anh, còn tự ý thừa nhận là luật sư riêng của anh.
Anh không hề yêu cầu cô làm như vậy.
Không, phải nói là cho dù cô làm như vậy, Sầm Lãng cũng không hề hứa hẹn sẽ cho cô bất kỳ lợi ích liên quan nào.
“Trả lại anh một ân tình.”
Thời Mi khẽ nhướng mày, nghiêng đầu nhìn anh, “Lần trước anh cứu tôi khỏi tay Từ Gia Chí, buổi tối hôm đó không phải cũng đã làm nhân chứng cho tôi ở Cục cảnh sát sao?”
Cô đột nhiên cảm thấy mệt mỏi. Hai tay khoanh trước ngực, trượt người xuống một chút, tìm một tư thế ngồi tương đối thoải mái, nhắm mắt lại uể oải nói với anh:
“Có qua có lại thôi luật sư Sầm, chúng ta huề rồi.”
“Huề rồi sao?”
Sầm Lãng liếc cô một cái, lại thả chân ga giảm tốc độ xe, những lời nói mỉa mai nhàn nhạt và hành động chu đáo tinh tế lại tương phản một cách cực độ,
“Sao tôi lại nhớ là, tôi cứu cô không chỉ một lần nhỉ.”
Anh tính toán cũng kỹ thật đấy.
“Đừng tính toán chi li như vậy.” Thời Mi lúc này mở mắt ra, quay đầu nhìn anh, trong đáy mắt nhuốm một chút tinh ranh, từ từ nở nụ cười:
“Cùng trong nhóm hợp tác, sau này chúng ta coi như là một cộng đồng lợi ích rồi.”
“Vậy, luật sư Thời muốn cùng tôi đồng cam cộng khổ à?” Giọng anh lành lạnh.
“Đồng cam thì được.”
Cô quay đầu lại tiếp tục nhắm mắt, đôi môi đỏ khẽ mấp máy, thông minh ném trả lại vấn đề “Cộng khổ chẳng lẽ anh không xót tôi sao?”
“…”
…
Vốn tưởng Sầm Lãng sẽ đưa cô đến thẳng chỗ người bạn họa sĩ kia, nhưng không ngờ anh lại đi đường vòng đến khu trung tâm thương mại Tiền Than, rồi chọn một nhà hàng Trung Hoa yên tĩnh giữa chốn ồn ào.
Tính ra, đây vẫn là lần đầu tiên họ thật sự ăn cơm cùng nhau theo đúng nghĩa.
Trùng hợp làm sao, lại gặp phải người quen.
“Sầm Lãng.”
Một người phụ nữ cất tiếng gọi anh từ phía sau.
Nào ngờ Sầm Lãng lại chẳng thèm đếm xỉa, đi thẳng vào trong, ngược lại Thời Mi nghe thấy tiếng thì quay đầu lại trước, phát hiện ra đó lại là vị tiểu thư lần trước đến văn phòng luật tìm Sầm Lãng để xử lý vụ kiện người mẫu nam.
“Này, Tần Thiền gọi anh kìa.” Thời Mi kéo anh lại.
Sầm Lãng lúc này mới dừng bước, quay người lại liếc mắt nhìn qua.
Tần Thiền đi về phía hai người, đầu tiên là nhận ra Thời Mi, nhướng mắt cười cợt vẫy tay chào cô: “Em gái luật sư, lại gặp nhau rồi.”
“Trùng hợp quá, cô Tần.” Thời Mi cong môi cười nhẹ.
Tần Thiền ngẩn ra “Cô vẫn còn nhớ tôi à?”
Thời Mi nghiêng đầu, những lời hay ý đẹp cứ thế tuôn ra “Người đẹp thế này, nhìn qua là không quên được cũng là chuyện bình thường mà?”
“Làm nghề của các cô, miệng ai cũng ngọt thế à?” Tần Thiền rõ ràng đã bị chọc vui, quay đầu lại thấy Sầm Lãng đang im lặng với vẻ mặt lạnh lùng, nhướng mày, không câu nệ đưa tay định vỗ lên vai anh, “Vị này thì phải xem xét lại.”
Sầm Lãng nhíu mày, nghiêng người tránh khỏi cú chạm của cô ta, giọng điệu lạnh lùng ném ra hai chữ: “Tránh ra.”
“Hung dữ cái gì, nghe người trong giới nói anh quay lại rồi.” Tần Thiền cũng không để tâm, thản nhiên thu tay về, khoanh tay trước ngực cười nhìn anh “Chuyện của tôi, xem ra là có hy vọng rồi?”
“Cô dựa vào đâu mà cho rằng, tôi sẽ giải đáp thắc mắc cho cô ngoài giờ làm việc?” Sầm Lãng cắt ngang lời cô ta với giọng điệu không kiên nhẫn, từng chữ lạnh lẽo đến đáng sợ,
“Nói lại lần nữa, tránh ra.”
Đối phương bị ánh mắt của anh dọa, bĩu môi, nghiêng người nhường đường cho anh. Sau khi Sầm Lãng thờ ơ bước qua, Tần Thiền liền kéo Thời Mi đang đi theo sau anh lại, khẽ nói với cô:
“Bảo bạn trai cô để tâm đến vụ án của tôi một chút nhé.”
“Bạn trai?” Thời Mi suýt nữa thì bật cười “Sao cô lại có sự hiểu lầm lớn đến vậy?”
“Hai người không phải một cặp à?”
Tần Thiền ngờ vực lên tiếng, lại nghĩ ngợi một chút, rồi xua tay thẳng thắn nói “Cũng phải, ai mà chịu nổi cái vẻ lạnh lùng kiêu ngạo đáng kiếp cô độc cả đời của anh ta chứ.”
Theo động tác của tay cô ta, Thời Mi thuận thế liếc thấy vùng da cổ tay lộ ra bên ngoài của cô ta, dừng lại hai giây, không vì lý do gì mà đột nhiên khen một câu:
“Vòng tay của cô đẹp thật đấy~”
Tần Thiền nghe lời cô nói liền cúi đầu nhìn, lắc lắc chiếc vòng trên cổ tay, phấn khích nói: “Có mắt nhìn đấy, này tôi nói cô nghe đây là…”
Sầm Lãng đi phía trước lúc này dừng lại, quay người nhìn Thời Mi, giọng nói không có chút gợn sóng, hỏi cô: “Đi không?”
Thời Mi nhún vai, chào Tần Thiền một tiếng đơn giản, trước khi đi còn đặc biệt chú ý liếc nhìn cổ tay cô ta, cũng không nói thêm gì, đi theo Sầm Lãng rẽ vào phòng riêng trên hành lang đã đặt trước.
“Không phải nói là thời gian của vị họa sĩ kia có hạn sao, sao lại có thời gian rảnh rỗi đến đây ăn cơm?”
Vừa ngồi xuống, Thời Mi mới cảm thấy kỳ lạ.
Sầm Lãng lạnh nhạt liếc cô một cái, nhẹ bẫng ném ra hai chữ: “Đói rồi.”
“…”
Thôi được rồi, thiếu gia tùy hứng.
Không ăn thì phí.
Nhân viên phục vụ rất biết ý đứng bên cạnh Thời Mi, Thời Mi cũng không khách sáo, mắt lướt nhanh qua thực đơn, nhanh chóng gọi ra những món mình thích ăn.
Nhân viên phục vụ yên lặng ghi chép, sau đó ngẩng đầu len lén liếc nhìn người đối diện.
Sầm Lãng cầm ấm trà rót trà cho hai người, ngước mắt gật đầu với nhân viên phục vụ, ý bảo chỉ cần nhiêu đó.
Thời Mi bưng chén trà lên nhấp một ngụm, càng nghĩ càng thấy có gì đó kỳ lạ, liền đặt chén trà xuống, ánh mắt có chút cảnh giác hỏi anh:
“Anh đây… chắc không phải là sắp đặt cho tôi một bữa Hồng Môn Yến (bữa tiệc có âm mưu hãm hại) đấy chứ?”
Đột nhiên tốt bụng như vậy?
Hơi đáng sợ.
“Có chuyện muốn nhờ tôi làm à?” Cô lại hỏi.
Thấy vẻ mặt đầy cảnh giác của cô, Sầm Lãng vừa tức vừa buồn cười, “Xem ra ấn tượng của tôi trong lòng luật sư Thời, thật sự tệ hại.”
Thời Mi bĩu môi, “Dù sao thì tôi cũng không cho rằng, chúng ta đã đến mức thân thiết có thể cùng nhau ăn tối.”
Cô đoán trước được giây tiếp theo Sầm Lãng nhất định sẽ vặn lại mình, trong lòng đã bắt đầu chuẩn bị sẵn lời đáp trả, nào ngờ người đàn ông đối diện chỉ khẽ cười khẩy một tiếng, giọng điệu không mặn không nhạt:
“Yên tâm, không lấy tiền cơm của cô đâu.”
Thế thì tốt quá rồi.
Rất nhanh, vài nhân viên phục vụ lần lượt mang thức ăn lên, cắt ngang cuộc trò chuyện tiếp theo của hai người. Thời Mi cũng nhanh chóng bị những món ngon trước mắt thu hút vị giác, không suy nghĩ nhiều nữa.
Dường như không bị ảnh hưởng bởi những hồi ức ở cô nhi viện, Thời Mi trông có vẻ tâm trạng tốt, khẩu vị cũng tốt, không chút phân tâm mà gắp rau diếp ăn.
Dáng vẻ lúc ăn của cô yên tĩnh mà nghiêm túc, mí mắt hơi cụp xuống, nhai nuốt từng miếng nhỏ, không phát ra tiếng động. Động tác gắp thức ăn cũng không vội vàng, cử chỉ rất nhỏ.
Có lẽ thức ăn là món cô thích, rất hợp khẩu vị, nên cũng không kén chọn.
Sầm Lãng gần như không động đũa nhiều, cầm ly thủy tinh lên uống một ngụm nước, ánh mắt hạ thấp, khẽ liếc nhìn dáng vẻ ăn uống nghiêm túc của cô, sự lạnh lùng trong đáy mắt dường như đã phai đi vài phần.
Khóe miệng bất giác khẽ nhếch lên.
Anh đương nhiên không có mục đích gì cả. Chỉ là biết rõ cô chắc hẳn đã phải chạy đôn chạy đáo cả ngày để giúp mình thu thập chứng cứ, vì vậy chỉ đơn thuần muốn ăn với cô một bữa cơm mà thôi.
Anh thừa nhận lúc đầu khi gặp cô ở Cục cảnh sát, đã nghĩ rằng cô sẽ nhân cơ hội này để đàm phán, giao dịch với anh, dù sao cô cũng đã nói thời gian của cô rất quý giá, sẽ không làm chuyện không công.
Nhưng không có.
Và bây giờ Sầm Lãng ngược lại cảm thấy, cho dù cô thật sự có mục đích, mới đến Cục cảnh sát làm chứng cho anh.
Dường như cũng không sao cả.
“Tần Thiền kết hôn rồi à?”
Đang ăn, Thời Mi đột nhiên buột miệng hỏi về chủ đề này.
Sầm Lãng trầm giọng, đáp một tiếng: “Phu nhân của Tổng giám đốc tập Công nghệ Trí An.”
“Vậy Tổng giám đốc của Công nghệ Trí An là người thế nào?”
Sầm Lãng lướt ngón tay trên chiếc bật lửa, giọng điệu bình thản, đưa ra một câu trả lời nước đôi: “Bộ dạng mà một thương nhân nên có.”
“Vừa rồi tôi thấy, trên cổ tay Tần Thiền có vết thương.”
Thời Mi dừng động tác gắp thức ăn, cắn môi suy nghĩ, khẽ nhíu mày nói, “Nhưng vừa rồi tôi đã cố tình thăm dò cô ta, phát hiện cô ta không có phản ứng căng thẳng nào, cô ta và Hạ Tiệp… không giống nhau lắm.”
Không giống như lần đầu cô gặp Hạ Tiệp, chỉ cần đến gần một chút, cũng sẽ kích động đối phương có hành động phản kháng.
Thời Mi ngước mắt nhìn anh, đưa cho anh một ánh mắt đầy ẩn ý, “Anh thấy sao?”
“Bạo hành gia đình ư?” Sầm Lãng nói ra ý của cô.
Thời Mi ngồi thẳng người, mím môi hỏi: “Có khả năng không?”
“Không loại trừ, nhưng rất nhỏ.”
Ngón tay bật nắp bật lửa, rồi lại lật tay đóng nắp, trong tiếng kim loại va chạm lạnh lẽo vô hồn, giọng của Sầm Lãng được tô điểm trở nên đặc biệt trầm ấm,
“Tập đoàn Tần thị và Công nghệ Trí An thế lực ngang nhau, liên hôn vì lợi ích của nhau, mỗi tháng hai vợ chồng đóng vai thân mật tham dự các buổi tiệc lớn nhỏ không dưới mấy chục lần. Dù thật sự là bạo hành gia đình, vị trí ra tay cũng không nên là nơi người ngoài có thể nhìn thấy ngay được.”
Thời Mi chống cằm, chăm chú nghe anh phân tích, “Nói tiếp đi.”
“Hết rồi.” Sầm Lãng nhìn cô, ánh mắt lướt qua vết nước sốt trên khóe miệng cô, vung tay ném một gói khăn giấy qua.
“Những chuyện khác thì cô cũng biết rồi, thích chơi bời, thích tiêu tiền, thích tổ chức tiệc tùng. Còn có thể qua tỉnh khác mời người mẫu nam, ít nhất chứng tỏ cô ta kinh tế độc lập, đồng thời tính cách hướng ngoại mạnh mẽ.”
Một người phụ nữ như vậy, có lẽ rất khó bị bạo hành gia đình mà còn nhẫn nhịn chịu đựng.
Nhưng Thời Mi nghe đến đây, lại có chút mất tập trung.
Cô chỉ cảm thấy bất ngờ.
Vị thiếu gia cao ngạo kiêu căng, lại không đáng tin cậy này, khi nói về chuyện trong giới hào môn dường như không gì không biết, đối mặt với sự vu khống danh dự của đối thủ cũng không hề kinh ngạc, có thể rút củi dưới đáy nồi, dễ dàng lật ngược tình thế phản công, thủ đoạn thành thục như đã trải qua vô số lần chuyện này.
Vậy thì, anh vẫn luôn ứng phó một cách tự nhiên như vậy sao?
Không phải đâu.
Vậy là gì chứ.
Chắc là anh thật sự đã gặp phải rất nhiều uất ức như thế, bị vu oan, bị chỉ trích, bị hãm hại, rồi trong quá trình rèn giũa trăm ngàn lần mà tự kiểm điểm, thu được kinh nghiệm.
Chắc là đằng sau những danh xưng tưởng chừng như hào nhoáng đáng kinh ngạc như “Thái tử Cảng Hạ”, “Con trai độc nhất của gia tộc hào môn hàng đầu”, “Người thừa kế của Nhất Lãng”, anh đã phải trả những cái giá không đáng phải đổ lên đầu anh trong từng bước đi gian nan.
Điều đáng mừng là, người đàn ông này sở hữu tầm nhìn đủ cao, và qua lời kể của Dụ Trác, dù sinh ra đã lớn lên trong vòng xoáy tiền bạc tội lỗi, nhưng Sầm Lãng, vẫn giữ được một trái tim trong sạch.
Điều này rất hiếm có.
Và có lẽ đây, là lý do hôm nay cô không cầu mục đích mà đến cục cảnh sát vì anh.
Cứ coi như là trả nợ giúp Dụ Trác đi.
Ăn no uống đủ lên xe, Thời Mi cũng hoàn toàn không coi mình là người ngoài, yên tâm vững vàng ngủ một mạch, cho đến khi con đường ngày càng gập ghềnh không bằng phẳng, cuối cùng là lực giật của xe làm cô tỉnh giấc.
Vừa mở mắt ra, quả thật đã dọa cô một phen.
Sầm Lãng đang lái xe trên một con đường đèo quanh co không tên nào đó, bên phải là vách đá dựng đứng, bên trái là vực sâu vạn trượng, mỗi khúc cua trên đường đèo đều uốn lượn hiểm trở, độ dốc cực lớn, chiều rộng con đường đột ngột thu hẹp.
Nguy hiểm đến mức sau khi Thời Mi mượn ánh đèn xe miễn cưỡng nhìn rõ tình hình vực sâu bên trái, liền đờ người ra không dám nhìn lần thứ hai, cả người đều tỉnh táo hẳn.
“Xem ra vị họa sĩ này sống thọ thật, ở trong núi sâu rừng già hẻo lánh thế này…” Thời Mi lại đang lặng lẽ siết chặt dây an toàn.
Qua khúc cua cuối cùng, con đường đèo cũng đến cuối, Sầm Lãng đỗ xe ở một khoảng đất trống hoang vắng lưng chừng núi, nhìn cô một cái, nói: “Xuống xe.”
Không phải chứ, sao lại còn phải đi bộ vào núi nữa?
Thấy cô ngây người ngồi yên không nhúc nhích, Sầm Lãng đi vòng qua đầu xe, mở cửa xe một tay chống lên nóc xe, hỏi cô: “Hay là cô muốn tự mình ở lại trong xe?”
Nửa đêm canh ba, một mình ở nơi hoang vu hẻo lánh trước không có làng sau không có quán này.
Khoảnh khắc đó, trong đầu cô đã lướt qua hết các vụ án giết người hàng loạt đặc biệt lớn trong nước gần mười năm qua, không nghĩ thì thôi, nghĩ đến lại càng rùng rợn.
Nơi này, quả thực có thể so sánh với hiện trường vứt xác…
Thời Mi không nói hai lời, nhanh như bay nhảy xuống xe, trong lòng tự nhủ không được nhìn lung tung, căng thẳng thần kinh, một lòng một dạ cắm đầu đi về phía trước.
“Đi nhanh thế cô có biết đường không.”
Phía sau truyền đến một tiếng chế nhạo lười biếng của Sầm Lãng, “Sao thế, sợ rồi à?”
“Tôi đương nhiên không sợ!” Cô bất giác cao giọng nói với anh, cũng như đang tự nói với chính mình, cố gắng dùng cách này để lấy can đảm, miệng còn cứng hơn xương, “Đừng tưởng chỉ có các anh làm án hình sự mới…”
“Có rắn.”
“A a a a a a!”
Phòng tuyến của Thời Mi sụp đổ trong nháy mắt, từ da đầu tê dại đến tận gót chân, cảm xúc kinh hoàng tột độ khiến cô hét lên nhảy dựng, giây tiếp theo không màng gì nữa mà lao thẳng vào người Sầm Lãng, ôm chặt cứng eo anh.
