Tốt Nhất Em Đừng Khóc - Bảo Quang Tương Trực

Chương 33: Hôn tôi, ngay bây giờ.



Sùng Kinh ở phía Bắc, Cảng Hạ ở phía Nam.
Từ Cảng Hạ bay đến Sùng Kinh mất khoảng ba tiếng, để không quá gây chú ý, Sầm Lãng không sắp xếp chuyên cơ riêng của gia đình mà chọn đi hàng không dân dụng cùng Thời Mi.
Dù sao thì với tư cách là vị hôn thê của Thái tử gia Cảng Hạ, đã qua tỉnh khác tổ chức tiệc bikini tìm người mẫu nam rồi thì không thể nào còn ngang nhiên để nhà họ Sầm bao chuyên cơ cho cô được.
Hai người đã mua vé chuyến bay đêm.
Sau khi máy bay cất cánh ổn định, Sầm Lãng lôi chiếc tai nghe chụp tai từ trong túi ra đeo lên, điều khiển tay cầm có sẵn trong khoang để chơi game trên màn hình.
Có lẽ khoang hạng nhất quá thoải mái, ban đầu Thời Mi còn đang chăm chú xem phim, chẳng bao lâu sau, Sầm Lãng vô tình ngẩng đầu liếc cô một cái thì phát hiện người phụ nữ đang ngủ gà ngủ gật.
Cô khoanh chân ngồi trên ghế sofa, người rướn về phía trước, đầu gật lên gật xuống liên tục, cả người trông như một con lật đật đang nhắm mắt lơ mơ.
Lúc này, máy bay đi vào vùng nhiễu động không khí.
Thời Mi theo quán tính ngã mạnh về phía trước, mắt thấy đầu cô sắp đập vào màn hình đối diện, Sầm Lãng liền vứt tay cầm xuống, nhanh chóng đưa tay ra đỡ lấy chiếc cằm nhọn của cô.
Chạm vào vừa mềm mại vừa hơi se lạnh. Hơi thở yếu ớt thoang thoảng phả vào lòng bàn tay nóng rực của anh, mang theo chút hơi ấm, tựa như đầu đuôi mềm mại của một chú mèo con khẽ cọ qua, biên độ rất nhỏ, tần suất đều đặn, khơi lên cảm giác ngứa ngáy râm ran.
Sầm Lãng khẽ cụp mi, đốt ngón tay hơi dùng sức bóp nhẹ má cô kéo lại gần, đáy mắt lạnh lùng phô trương vẻ suy đồi của kẻ đi săn và sự xâm lược, ánh mắt như lang sói lặng lẽ đảo quanh trên mặt cô.
Thời Mi đã ngủ thiếp đi trong lòng bàn tay anh.
Đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi dài rũ xuống, trên mí mắt mỏng manh phủ lên những mao mạch màu xanh lam, quấn quýt vào nhau, luôn cô đọng lại vẻ đẹp mang cảm giác bị giày vò.
Ánh mắt trượt xuống, lướt qua đường cong đầy đặn gợi cảm từ mũi đến môi cô, khi đầu ngón tay bất giác chạm lên môi cô, cảm nhận rõ ràng nhiệt độ ẩm nóng từ đôi môi, bờ môi mềm mại bị đầu ngón tay anh ấn vào rồi x** n*n, hoàn toàn không thể chống lại sự trêu chọc lặp đi lặp lại, viền môi nhanh chóng trở nên đỏ mọng quyến rũ.
Sầm Lãng đăm đăm nhìn khuôn mặt này, có chút không hiểu nổi.
Tại sao môi cô lại mềm đến thế, mà lời nói ra lại đâm chọc người ta như vậy;
Tại sao cơ thể cô lại dẻo dai ấm áp đến thế, mà trái tim lại vừa lạnh lùng vừa cứng rắn nhường này.
Khi cô nói ra câu “cướp đi nụ hôn đầu của anh” bằng một giọng điệu cực kỳ thờ ơ, thậm chí còn có chút chế nhạo, thực ra Sầm Lãng không hề tức giận.
Dù sao thì, đó là sự thật.
Khi cô dùng vẻ mặt hoang đường nực cười để cảnh báo anh, “chỉ vài nụ hôn thôi, tất cả đều là người lớn rồi”, bảo anh tỉnh táo lại đi, Sầm Lãng cũng không hề tức giận.
Dù sao thì, đó cũng là sự thật.
Đúng là anh đủ hoang đường.
Anh ngây thơ cho rằng hành vi không được sự cho phép của cô, trong lúc cô say rượu, mà lén lút lừa lấy nụ hôn của cô là không lịch lãm, không thỏa đáng, dù thế nào anh cũng nên chủ động thừa nhận “tội lỗi” này.
Anh có thể chịu trách nhiệm.
Thế nhưng ngay cả khi anh còn chưa kịp suy nghĩ xem phải chịu trách nhiệm thế nào, thái độ mà anh nhận được từ Thời Mi lại là sự mỉa mai châm chọc, là vạch rõ ranh giới, là xem hành vi “chịu trách nhiệm” của anh như một thứ phiền phức nhàm chán.
Cô đã nói: “Nếu tôi xin lỗi anh thì có khiến anh cảm thấy thoải mái hơn chút nào không?”
Đương nhiên là không.
Sao anh có thể cảm thấy thoải mái được, anh chỉ cảm thấy thất bại.
Thế là liên tiếp mấy ngày Sầm Lãng đều tránh mặt cô. Anh muốn biết, rốt cuộc những hành vi kỳ quặc và bất thường của mình trong khoảng thời gian này có thật sự như lời cô nói, chỉ đơn thuần là do trai đơn gái chiếc ở cùng nhau lâu ngày mà thôi hay không.
Nhưng khi anh phát hiện ra rằng mình thấy cô thì phiền lòng, không thấy cô lại càng phiền lòng hơn, Sầm Lãng biết là không phải rồi.
Vậy thì là gì đây?
Tình cảm mà anh dành cho Thời Mi, rốt cuộc là gì.
Sầm Lãng dời ngón tay cái đi, buông tha cho đôi môi mềm mại căng mọng của cô, giảm nhẹ lực đạo, đặt cô nằm xuống ghế sofa, hạ thấp lưng ghế, lấy chiếc chăn mỏng đắp cho cô.
Thế nhưng trước khi chống người dậy, ánh mắt lại vô thức dán chặt vào đôi môi cô. Rồi khi Sầm Lãng kịp phản ứng lại, anh phát hiện mình đã không biết từ lúc nào mà dần cúi xuống, từng chút một áp sát lại gần môi cô.
Và đúng lúc này, Thời Mi đột nhiên mở mắt.
Cô giật mình vì Sầm Lãng, theo bản năng vịn lấy vai anh, ngửa cổ ra sau, hàng mi mỏng run rẩy kịch liệt, lắp bắp hỏi: “Sao, sao vậy…?”
“Chói mắt.”
Giọng Sầm Lãng lạnh nhạt, sắc mắt không đổi mà giơ tay lên, “soạt” một tiếng kéo mạnh tấm che nắng bên cạnh đầu cô xuống.
Ngay sau đó, anh thản nhiên liếc qua môi cô, bình tĩnh ung dung đứng thẳng người dậy, cầm lấy tay cầm bắt đầu một trận chiến game mới, ngoài vành tai không nhớ đeo lại tai nghe đang đỏ lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được ra thì không có gì khác thường.
“Tấm che nắng không phải có thể tự động điều chỉnh sao?”
Thời Mi nhìn anh lẩm bẩm một câu.
Sầm Lãng hắng giọng, ánh mắt vẫn dán vào màn hình game, không quay đầu lại mà lạnh lùng đáp:
“Quên mất.”
“Nhưng mà…” Thời Mi lật người nằm nghiêng về phía anh, một tay chống đầu, tay kia giơ lên khẽ lướt qua vành tai anh, dần nở nụ cười,
“Sầm Lãng, sao tai anh lại đỏ nữa rồi.”
Đầu ngón tay người phụ nữ lành lạnh, lướt qua vành tai như có dòng nước mềm mại chảy qua, mềm mại, ướt át, lại như một đốm lửa châm lên thảo nguyên, trắng trợn không chút giới hạn.
Cô luôn như vậy.
Luôn nhắc nhở anh rằng anh đang ở thế yếu, mang đến phiền phức cho anh, lại khiến anh tham lam.
Sầm Lãng nhíu mày bắt lấy ngón tay cô, lạnh lùng hất ra, nghiêng đầu cụp mi nhìn chằm chằm cô, hỏi:
“Cô muốn nói gì?”
Thời Mi hứng thú nhướng đuôi mày, lúm đồng điếu thấp thoáng hiện ra, thích thú nhìn anh:
“Tôi muốn biết, tối hôm đó… thật sự là nụ hôn đầu của anh à?”
Sầm Lãng bình thản nhìn cô một lúc lâu, rồi khóe môi chợt cong lên, trả lời dứt khoát: “Phải.”
Anh nhấn mạnh một cách uể oải, lười biếng thờ ơ ném ngược lại câu hỏi cho cô: “Vậy, cô định đền cho tôi thế nào?”
Thời Mi ngược lại bị anh hỏi cho ngẩn ra, vô thức buột miệng: “Là tôi chủ động trước à? Anh đừng có nhân lúc tôi say mà lừa tôi đấy.”
“Lừa cô?” Sầm Lãng khẽ cười khẩy “Tôi cho người trích xuất camera giám sát, giúp cô nhớ lại một chút nhé?”
Thời Mi: “…”
Thế thì không cần thiết lắm đâu, có ai lại muốn xem video ghi lại cảnh mình mất mặt sau khi say xỉn chứ…
“Trả lời câu hỏi.”
Thấy cô ngẩn người không nói, Sầm Lãng cong ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn trước mặt cô, thâm ý nhắc nhở.
Thời Mi vẫn còn hơi mơ màng “Câu, câu hỏi gì?”
Sầm Lãng híp mắt “Giả vờ à?”
Thời Mi nghiêm túc suy nghĩ một chút mới giật mình nhận ra câu hỏi vừa rồi của anh mập mờ đến mức nào, sau gáy mơ hồ dâng lên chút nóng ran, cô cứng miệng nói:
“Vậy anh muốn tôi đền thế nào?”
“Nếu là đền tiền thì…”
“Đừng có mơ.” Thời Mi nhanh chóng dứt khoát ngắt lời anh, thậm chí còn kích động đến mức ngồi bật dậy, vẻ mặt kiên định “Nghĩ cũng đừng nghĩ.”
Đùa kiểu gì vậy. Vụ án của Tần Thiền này vốn dĩ là để gặp được Hạ Tiệp mà phải vào ở nhà anh, là lao động nghĩa vụ miễn phí mà cô buộc phải đồng ý.
Tối qua để tốc chiến tốc thắng, cô đã khó khăn lắm mới nghĩ ra được một đề xuất hay, chẳng qua chỉ là phải để anh chịu thiệt giả làm l**m cẩu một lúc.
Chỉ là giả vờ thôi mà!
Kết quả là anh lại đòi thêm tiền.
Không thêm tiền thì không phối hợp.
Tính ra cô không lấy một đồng nào mà còn phải bù tiền vào, bù tiền thì thôi đi, bây giờ anh lại còn dám nói chuyện tiền nong với cô?
Sầm Lãng khẽ nhướng mày, không hề bất ngờ, dường như chỉ chờ câu nói này của cô.
“Đền tiền, hoặc trả lại nụ hôn để trừ nợ.”
Anh đưa ra gợi ý với vẻ lười biếng pha chút bất cần, nói với cô “Tôi cho phép cô chọn một trong hai.”
“Trả lại nụ hôn để trừ nợ?”
Thời Mi kinh ngạc lặp lại mấy chữ này.
Một lúc lâu sau, “Trừ bao nhiêu?” Cô lại có thể hỏi như vậy.
Sầm Lãng khẽ nhếch môi “Cho đến khi hết nợ.”
Thời Mi nằm xuống lại, kéo chăn mỏng che gần hết mặt, chỉ để lộ đôi mắt sáng quắc đang chớp chớp nhìn anh, giống như là…
Giống như là thật sự đang suy nghĩ về đề nghị của anh.
“Cứ từ từ nghĩ.” Sầm Lãng quay đầu đi, khóe môi âm thầm cong lên sâu hơn, chuyển màn hình về lại game, lơ đãng để lại cho cô một câu “Tối nay, chúng ta có rất nhiều thời gian.”

Nhiệt độ ở Sùng Kinh thấp hơn Cảng Hạ, vừa xuống máy bay, Sầm Lãng liền lôi một chiếc áo khoác dày từ vali xách tay ra cho Thời Mi mặc vào.
Sau đó Thời Mi theo anh đi lấy hành lý, đến bãi đỗ xe ngầm, tóm lại là đi lòng vòng suốt cả quãng đường mà Thời Mi không cần phải lo lắng hay động não gì cả.
Cứ đi theo anh là được.
Thời Mi đi phía sau nên thản nhiên nghịch điện thoại, mãi cho đến khi xuống tầng hầm mới phát hiện Hào và một trợ lý nam khác đã đợi từ lâu.
Phía sau hai người là hai chiếc siêu xe.
Một chiếc Bugatti màu trắng kem, một chiếc Ferrari màu xanh bơ.
“Cô lái chiếc nào?”
Sầm Lãng nhận chìa khóa xe từ tay Hào, quay người hỏi Thời Mi.
Thời Mi trả lời tin nhắn Wechat của Dụ Trác, liếc nhìn xe, rồi lại liếc nhìn anh, ngạc nhiên hỏi: “Ý gì đây, anh không đi cùng tôi à?”
“Đi riêng, tập trung ở khách sạn.” Nói rồi, Sầm Lãng nhướng mắt liếc cô một cái, cười khẩy, ghé sát vào tai cô nói nhỏ “Không phải muốn bao nuôi tôi sao?”
Thời Mi chớp mắt, lập tức hiểu ý anh. Theo phương án cô đưa ra, hai người phải giả vờ không quen biết, tối nay trong bữa tiệc bikini phải liếc mắt đưa tình với nhau rồi mới cặp kè. Vì vậy đương nhiên không thể cùng nhau từ sân bay vào khách sạn được.
“Nhập vai nhanh thật đấy.” Thời Mi không nhịn được trêu chọc.
Sầm Lãng lười để ý đến cô, khẽ hất cằm, ném ra một chữ: “Chọn.”
Thời Mi mím môi, trông có vẻ hơi do dự.
Sầm Lãng đọc được sự chần chừ của cô trong một giây, khẽ nhếch môi, trực tiếp nắm tay cô nhấn nút ghi âm, gửi đoạn ghi âm bằng chứng này cho Dụ Trác:
“Xe có bảo hiểm toàn bộ, xảy ra tai nạn không cần cô đền.”
Mắt Thời Mi lập tức sáng lên, cong môi, chỉ vào chiếc Ferrari màu xanh bơ nói: “Cái này… màu sắc hợp với anh quá đi.”
Sầm Lãng: “?”
Thời Mi cười híp mắt, di chuyển ngón tay, lại chỉ sang chiếc Bugatti màu trắng kem bên cạnh nói: “Tôi muốn chiếc này.”
Sầm Lãng giơ tay ném chìa khóa xe cho cô, “Vị trí đã gửi cho cô rồi, xuất phát.”

Nói là không cần cô chịu trách nhiệm,
Nhưng dù sao Thời Mi cũng không có nhiều kinh nghiệm lái xe, cộng thêm chiếc xe này còn quý hơn cả người cô, chân ga cô căn bản không dám nhấn sâu.
Sầm Lãng vốn dĩ cố tình đi cách cô một con phố, nhưng khổ nỗi tốc độ xe của Thời Mi chỉ giảm chứ không tăng, càng lái càng chậm, cứ lái thế này e là trời sáng cũng chưa đến được khách sạn.
Sầm Lãng thực sự không nhịn nổi nữa, dứt khoát chuyển làn tăng tốc đuổi theo, hạ mui xe xuống, giơ tay ra hiệu từ chiếc xe phía trước, ý bảo cô đi theo.
Thời Mi bấm còi hai tiếng đáp lại, sau đó suốt quãng đường cứ thế bám theo anh lao vun vút trong dòng xe cộ sầm uất của Sùng Kinh.
Nửa tiếng sau, hai chiếc siêu xe một trước một sau lái vào sân sau của một khách sạn kiểu vườn hoàng cung.
Thời Mi thấy Sầm Lãng dừng xe thì cũng dừng theo, sau khi hai người đưa chìa khóa cho nhân viên đỗ xe, Thời Mi đột nhiên bị Sầm Lãng kéo chạy về phía lối vào một khu rừng rậm bên cạnh.
“Nhớ kỹ chỗ này, đi thẳng đến cuối chính là bữa tiệc bể bơi trong rừng tối nay.” Sầm Lãng chỉ cho cô xem, dặn dò, “Lát nữa thay đồ ăn cơm xong, khoảng mười một giờ thì xuống đây, tôi ở đây đợi cô.”
“Được.” Thời Mi gật đầu đồng ý, nhưng vừa ngẩng đầu lên, cô lại thấy ánh mắt của Sầm Lãng có vẻ không đúng lắm “Còn chuyện gì à?”
“Chuyện chính nói xong rồi, có phải nên nói chuyện riêng một chút không?” Sầm Lãng híp mắt, từ từ tiến lại gần cô.
Thời Mi bị ép lùi lại liên tiếp, cho đến khi lưng dán vào thân cây cứng rắn thô ráp, cô thăm dò hỏi anh:
“Chuyện… riêng gì?”
Sầm Lãng áp sát người vây cô lại, hơi nghiêng đầu, đầu ngón tay dùng sức cọ xát qua đôi môi đỏ mọng mềm mại mỏng manh của cô, nói:
“Hôn tôi, ngay bây giờ.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...