Tốt Nhất Em Đừng Khóc - Bảo Quang Tương Trực

Chương 37: Giúp tôi tắm à?



Nhà nghỉ Sơ Hạ có quy mô không nhỏ.
Sáu tầng lầu, 48 phòng, xây dựng sát biển, trang trí theo phong cách riêng biệt và tinh tế, các tiện ích giải trí đi kèm đều có đủ. Nơi đây không có nhân viên nào khác, chỉ do một đôi vợ chồng trung niên tự tay chăm sóc và kinh doanh.
Đôi vợ chồng trung niên này chính là bố mẹ của Hạ Tiệp.
“Giáo sư Hướng Dương nói, muốn tiến thêm một bước đến gần…” Thời Mi nói đến đây thì đột ngột dừng lại, chạy ra cửa lén lút mở một khe hở, thò đầu ra ngó nghiêng trái phải hai lượt, thấy không có ai mới rụt về, khóa cửa lại rồi nói tiếp,
“Muốn tiến thêm một bước đến gần Hạ Tiệp, chúng ta có thể bắt đầu tìm hiểu từ gia đình gốc của cô ấy.”
“Xem ra bố mẹ cô ấy không hề biết những gì con gái mình đang phải chịu đựng.” Cô đi đến bên cửa sổ, ngón tay nghịch ngợm gân lá của cây trầu bà, cất lên một tiếng hừ cười nhàn nhạt,
“Vẫn còn có tâm trạng trồng hoa cơ đấy.”
Sầm Lãng nhướng mí mắt, thờ ơ liếc qua bức tranh sơn dầu nhỏ treo trên tường, chậm rãi lên tiếng: “Đừng vội phỏng đoán, có lẽ mọi chuyện không bi quan như cô tưởng tượng đâu.”
“Không, tôi không bi quan.”
Thời Mi quay người lại, tựa vào bệ cửa sổ, hai tay khoanh trước ngực, giọng điệu có chút mỉa mai, “Tôi chỉ tương đối thực tế mà thôi.”
Lời của cô nghe qua không có cảm xúc gì.
Thế nhưng bên dưới con chữ, lại luôn thấm đượm vài phần ý giễu cợt như có như không, thoáng nghe thì không rõ ràng, nhưng ngẫm kỹ mới có thể nhận ra những chiếc gai nhọn hoắt dựng đứng trên bề mặt từng câu chữ.
Tình thân cha mẹ là gì?
Thời Mi chưa bao giờ được trải nghiệm, cho nên không hiểu.
Môi trường lớn lên từ nhỏ đã khiến cô chứng kiến quá nhiều những kẻ được gọi là “bố mẹ” vô phẩm chất, không làm tròn trách nhiệm, yếu đuối và ích kỷ.
Vì vậy, cô mới có lối suy nghĩ theo thói quen như vậy. Không phải cặp bố mẹ nào cũng có thể là con đường lui để con cái chữa lành nỗi đau, cũng không phải gia đình gốc nào cũng có thể trở thành sức mạnh to lớn không thể phá vỡ.
Điều này không thể trách cô được.
Sầm Lãng hiểu rằng, hiện tại hai người tạm thời không thể đạt được sự đồng thuận về chủ đề này, nếu nói tiếp e rằng sẽ chỉ xảy ra những tranh cãi không cần thiết.
Mà anh tuyệt đối không muốn cãi nhau với cô.
Hay nói đúng hơn, nếu có thể, anh chỉ muốn cô vui vẻ nhiều hơn; nếu có thể, anh làm bên nhượng bộ mãi thì có sao đâu.
Chỉ cần cô vui vẻ.
Vậy thì, từ lúc nào anh bắt đầu có những cảm xúc này với Thời Mi, mềm lòng, đau lòng, rung động, lo lắng bất an, phá lệ hết lần này đến lần khác đến mức không còn giống anh nữa, rồi lại tận hưởng việc phá lệ vì cô hết lần này đến lần khác.
Còn gì nữa?
Còn có ảo tưởng chiếm đoạt thời gian ban đêm của cô.
Cảm nhận cô sâu hơn nữa, sự ngọt ngào của cô, sự e thẹn của cô, sự sống động của cô khi khóc vì anh nhưng lại chẳng bao giờ chịu cầu xin tha thứ, những rung đ*ng t*nh cảm vừa hèn mọn lại vừa tham lam khó có thể mở lời như thế.
Vậy thì, đây được xem là gì đây.
Đây là…
Thích ư?
Anh thích cô, phải không?
“Sầm Lãng!” Thời Mi gọi anh lần thứ ba.
Sầm Lãng bị cô làm cho giật mình, cũng bị suy nghĩ vừa rồi của chính mình dọa cho hết hồn, anh như có điều suy nghĩ mà dời tầm mắt từ bức tranh treo tường về phía cô, giọng nói trầm thấp đáp lại một tiếng: “Ừm?”
“Tôi đang hỏi anh đấy.”
“Chuyện gì?”
Thời Mi đưa tay huơ huơ trước mắt anh, ngạc nhiên vì anh lại có thể ngẩn người, đành phải kiên nhẫn lặp lại một câu:
“Anh tắm trước hay tôi tắm trước?”
Sầm Lãng có chút chưa hoàn hồn, hơi nhíu mày, hàng mi rũ xuống nhìn cô với vẻ hoang mang hiếm thấy. Một ánh mắt đã xuyên thấu vẻ trêu chọc lấp lánh như ánh sáng vụn vỡ trong con ngươi cô, nụ cười tinh quái khẽ nhướng đuôi mày về phía anh, ánh mắt đầy ẩn ý.
Sầm Lãng nghiêng đầu, đuôi mắt liếc đến phòng tắm duy nhất phía sau, trong khoảnh khắc bừng tỉnh, vành tai bỗng chốc nóng ran như sốt nhẹ, giọng nói cũng trở nên khô khốc:
“Cô trước đi, tôi ra ngoài hút điếu thuốc.”
“Ra ngoài hút? Đừng mà chồng ơi.” Thời Mi chặn anh lại, lưng dựa sát vào cửa, cố tình nghiêng đầu cười đầy ẩn ý,
“Tôi vừa mới nguỵ tạo ra dáng vẻ chúng ta đi nghỉ mát ngọt ngào, kết quả là anh lại nửa đêm ra ngoài hút thuốc một mình, bị người ta nhìn thấy còn tưởng ‘đời sống vợ chồng’ của chúng ta không hòa hợp…”
Những lời phóng túng chưa kịp nói hết của cô, trong khoảnh khắc anh đột nhiên áp sát lại gần, tất cả đều tan biến.
Cô hoàn toàn bị vây hãm dưới bóng của anh.
“Tôi phát hiện cô rất thích ra vẻ ta đây với tôi đấy.”
Sầm Lãng véo má cô, đầu ngón tay tùy tiện ma sát, ánh mắt nặng trĩu lướt trên mặt cô, giọng điệu nhàn nhạt đầy vẻ chế giễu,
“Tiếc là chẳng có chút khí phách nào, lần nào khiêu khích xong cũng tự mình nhát gan trước.”
Chết tiệt,
Bị phát hiện rồi.
Bởi vì cô cảm nhận được rõ ràng, khi cô gọi tiếng “chồng” đầu tiên, Sầm Lãng không thể chống lại được sự trêu chọc bất ngờ như vậy của cô, cả người ngay lập tức cứng đờ. Thế là cô nảy sinh ý xấu muốn thử lại một lần nữa.
Rốt cuộc, không có chuyện gì có thể mang lại cảm giác thành tựu hơn việc nhận được cảm xúc từ một người thiếu thốn cảm xúc; càng không có gì tội lỗi hơn việc khiến cho một thiên chi kiêu tử kiêu ngạo lạnh lùng thể hiện sự ngây thơ.
Bất kể là cơ thể hay cảm xúc, cảm nhận được những thay đổi chưa từng có của anh do chính mình tạo ra, không chỉ Sầm Lãng, mà cô cũng vô cùng tận hưởng.
“Nói ai nhát gan hả?” Thời Mi cứng miệng phản bác.
Sầm Lãng nhếch môi “Cô không có sao?”
“Đương nhiên là không, tôi có gì mà phải nhát gan chứ?”
Anh gật gật đầu, khẽ “chậc” một tiếng: “Tốt.”
Ngay sau đó, Sầm Lãng cúi người vác cô lên rồi quay người ném lên giường, Thời Mi theo bản năng lùi về phía sau, lại bị anh không cho phép nói lời nào mà kéo eo lại.
“Chạy cái gì?” Anh nhướng giọng.
Thời Mi cũng biết mỗi lần anh đều nói lời cay độc, nhưng trên thực tế chưa bao giờ làm tổn thương mình, thế nên dứt khoát không trốn nữa.
Ngược lại còn nheo mắt lại, ngón trỏ trắng nõn móc lấy cổ áo anh, đốt ngón tay dùng sức cong lại kéo anh đến gần trước mặt, cô ngẩng đầu, ánh mắt phóng túng giao nhau với ánh mắt của anh,
“Làm gì, lại muốn doạ tôi à?”
“Doạ cô?” Sầm Lãng cười một cách lười biếng mệt mỏi, giọng nói vừa hoa mỹ lại vừa tàn nhẫn, nói cho cô biết “Tôi nghĩ tôi không cần phải phiền phức như vậy.”
Thời Mi dường như không hiểu “Ý gì đây?”
Sầm Lãng dí sát chóp mũi lại gần cô, phần eo và bụng vẫn giữ khoảng cách chừa cho cô một đường lui, anh kiên nhẫn giải thích cho cô từng chữ một cách chậm rãi, nhưng chữ nào chữ nấy đều bức người:
“Người ngoài tưởng chúng ta là vợ chồng mới cưới, mà ở đây cũng chỉ có một chiếc giường, đã chiếm hết cả thiên thời địa lợi, có phải đại diện cho việc dù tôi có làm gì thì cũng không ai để ý đến cô không.”
Lần này Thời Mi đã hiểu.
Nhưng cô giả vờ không hiểu, ngón tay nhanh chóng rút khỏi cổ áo anh, mím môi cười, chơi trò chơi chữ cắt câu lấy nghĩa với anh:
“Đúng là chỉ có một chiếc giường, cho nên tối nay, anh ngủ dưới đất.”
“Chồng cũng đã gọi rồi, còn ngủ riêng giường à.”
Sầm Lãng híp mắt, lười nhác “chậc” một tiếng, “Khách sáo quá rồi đấy?”
Thời Mi châm chọc lại “Thích nghe tôi gọi chồng đến thế à?”
“Thích chứ.” Anh đáp rất nhanh.
Có lẽ không ngờ anh lại thẳng thắn như vậy, Thời Mi đột nhiên sững sờ, ngơ ngác chớp chớp hàng mi mấy cái, cơ thể ngay lập tức bị anh kéo lại gần trong lòng, nghe thấy anh nói:
“Nào, gọi thêm tiếng nữa đi.”
Thời Mi nghiến răng, cứng họng không dám lên tiếng.
“Sao, không gọi được à?” Sầm Lãng khẽ cười một tiếng, ánh mắt rơi trên môi cô, tốt bụng nhắc nhở,
“Có cần tôi giúp cô làm gì không?”
Biết rõ ý cười ẩn hiện trong mắt anh mang theo sự trêu chọc như thế nào, trêu chọc cô chỉ biết ra vẻ ta đây, chế giễu cô lại giống như lời anh nói, đang nhát gan.
Thời Mi có chút bị anh chọc cho tức điên lên.
Cô dùng sức đẩy mạnh người anh ra, đứng dậy khỏi giường, cúi đầu tìm quần áo sạch, lẳng lặng xách đồ đi về phía phòng tắm.
Sầm Lãng tưởng rằng cô sẽ ngoan ngoãn hơn.
Thế nhưng,…
Thế nhưng anh đã quên, sự nhát gan trong chốc lát của ma nữ chỉ là đang cân nhắc lợi hại, cô không những không ngoan ngoãn hơn, mà còn có thù tất báo.
“Tôi rất tò mò, anh có thể giúp tôi làm gì?”
Ngay trước khi bước vào phòng tắm, Thời Mi đột nhiên dừng lại, quay người, ánh mắt ướt át hỏi ngược lại anh “Giúp tôi tắm à?”
Cô nhếch khóe môi, cất lên một tiếng cười nửa châm chọc nửa chế giễu, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, nói với anh như thế này:
“Dám thì vào đây.”
Dứt lời, cô quay người bước vào phòng tắm, tiện tay đẩy cửa lại, nhưng không khóa.
Không, không phải là không khóa.
Mà là ba giây sau, cánh cửa gỗ của phòng tắm lại bị người từ bên trong vặn mở, cố ý chừa lại cho anh một khe hở chứa đầy ý vị khiêu khích.
Cô lại có thể ngang nhiên, phơi bày lời mời như vậy.
Không lâu sau, bên trong mơ hồ truyền đến tiếng nước chảy, xuân quang vô độ, chính là mồi câu dẫn dụ anh phạm tội. Giống như chiếc lưỡi câu sắt ngược vào da thịt, lôi kéo anh.
Nếu anh không khuất phục, sẽ phải đau khổ.
Sầm Lãng buộc phải hít một hơi thật sâu, nuốt xuống đau khổ, đè nén khát vọng, anh cầm thuốc lá đi ra khỏi phòng, lúc đi ngang qua phòng tắm liền “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại.
Nếu lắng nghe kỹ trong tiếng nước chảy, sẽ nghe thấy tiếng cười khẽ của Thời Mi sau bao lần thảm bại, nay đã có được thắng lợi đầu tiên.

Những đốm sáng vỡ vụn của trăng sao bị con sóng mặn mòi nhấn chìm, vẻ đẹp lộng lẫy lan tỏa, thấm đẫm hơi ấm còn sót lại của cơn gió đêm tanh nồng, dâng trào từng lớp.
Dáng vẻ biến đổi vạn trạng tựa như dải ngân hà sáng mãi, vĩnh viễn không tàn lụi.
Trên bãi cát có một con thuyền cũ kỹ dùng để ngắm cảnh, Sầm Lãng lười biếng ngồi dựa vào boong tàu, châm điếu thuốc, ngón tay cái tùy ý lướt trên điện thoại.
Đột nhiên, tiêu đề của một bản tin lá cải, ngay lập tức đập vào trung tâm tầm mắt của Sầm Lãng.
Anh khẽ nhíu mày.
—— “Sóng ngầm hào môn, ‘Tiểu Tam Lãng’ Cảng Hạ sẽ nghênh đón ‘Thái tử kế vị'”.
Sau khi Sầm Lãng trưởng thành liền ra nước ngoài du học, sau khi về nước cũng đến thẳng công ty luật. Từ nhỏ đến lớn, giữa anh và tập đoàn, giữa những cuộc chiến thương trường thực sự, luôn có bố là Sầm Tộ Chu làm tấm khiên bảo vệ.
Về việc anh không có hứng thú với sự nghiệp gia đình, Sầm Tộ Chu lòng dạ biết rõ, đối với chuyện này cũng luôn mắt nhắm mắt mở cho qua.
Nhưng cho dù là vậy, cho dù Sầm Lãng chưa bao giờ nhúng tay vào việc kinh doanh của tập đoàn, anh cũng biết rõ, bộ phận quan hệ công chúng của tập đoàn Nhất Lãng có thực lực không thể xem thường đến mức nào.
Một tờ báo lá cải quèn, nếu không có sự cho phép ngầm của ai đó, thì làm sao có thể ngang nhiên đăng tin chỉ mặt điểm tên dưới mí mắt của bộ phận quan hệ công chúng Nhất Lãng được.
Mà chuyện liên quan đến Nhất Lãng, người có tư cách bàn đến hai chữ “cho phép”, ngoại trừ bố của anh ra, thì không còn ai khác.
Thành thật mà nói, mặc dù Sầm Tộ Chu đối với việc giáo dục Sầm Lãng luôn tự mình làm lấy, hơn nữa phương diện nào cũng vô cùng nghiêm khắc. Nhưng chỉ cần không liên quan đến vấn đề nguyên tắc, ông chưa bao giờ can thiệp vào sự tự do và cuộc sống cá nhân của Sầm Lãng.
Đây cũng là lý do tại sao Sầm Lãng về nước không cần phải đặc biệt thông báo cho Sầm Tộ Chu, không phải vì quan hệ không tốt, mà là sự ăn ý ngầm đã được hai bố con họ hình thành từ lâu.
Cho nên lần trước, Sầm Tộ Chu đến nhà đặc biệt nhấn mạnh việc bảo anh trở về Nhất Lãng, Sầm Lãng đã cảm thấy có chút kỳ lạ.
Bây giờ thậm chí còn lợi dụng dư luận, càng không bình thường.
Sầm Lãng dụi tắt điếu thuốc, thoát khỏi giao diện tin tức, vào danh bạ bấm một dãy số.
Chưa đến hai tiếng chuông, điện thoại đã nhanh chóng được bắt máy:
“Alo, thiếu gia.”
Sầm Lãng ngước mắt nhìn mặt biển xa xăm không thấy bến bờ, khựng lại một chút, rồi chậm rãi lên tiếng:
“Thạch Vũ, có phải bố tôi gặp rắc rối rồi không?”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...