Tốt Nhất Em Đừng Khóc - Bảo Quang Tương Trực

Chương 44: Cô từ chối cuộc gọi đến của Sầm Lãng



Dưới lầu, ban nhạc bắt đầu chơi lại, không khí nhanh chóng được hâm nóng trở lại, tiếng huyên náo dâng cao, bầu không khí thong thả, một cảnh tượng lười biếng ngập trong men rượu.
Trên lầu, Hàng Lộ Nông rướn người về phía trước, lại gần Sầm Tộ Chu hơn một chút, nhướng mi nhìn ông, giọng nói hạ thấp:
“Nếu chuyện này bị điều tra ra, không qua một đêm, cả Cảng Hạ sẽ không ai không biết, đến lúc đó, câu chuyện của nhà chúng ta chắc chắn sẽ bị thêu dệt điên cuồng.”
Bà nói “nhà chúng ta”.
Đem những con người đã xa cách nhiều năm, mỗi người một ngả, chưa từng thuộc về cùng một thế giới, đột nhiên vạch đất kết thành đồng minh.
Điều này có chút hoang đường.
Nhưng người phụ nữ lại tỏ ra không có gì khác thường.
Lời lẽ trôi chảy, biểu cảm tự nhiên.
Không có bất kỳ dấu vết cố ý tô vẽ nào, không thấy do dự, không có nửa phần dò xét giả tạo lấy lòng.
Thần thái toát ra từ đuôi mày khóe mắt bà chỉ có sự chuyên chú. Sự chuyên chú khi bàn bạc công việc, chuyên chú đến mức nói ra câu “nhà chúng ta”, dường như cũng không có chỗ nào là không thỏa đáng.
Điều này không có gì lạ.
Bởi vì bà vốn không biết ngụy trang,
Người kỳ lạ không phải là bà, Sầm Tộ Chu nhướng mắt lên, vậy mà lại thuận theo lời bà, đưa ra một câu hỏi kỳ lạ đầy ẩn ý:
“Nhà chúng ta, có câu chuyện gì cơ?”
Hàng Lộ Nông không khỏi sững sờ, dường như vô cùng kinh ngạc tại sao ông lại có thể hỏi một câu không đâu vào đâu như vậy, khoảnh khắc đó cũng không nghĩ nhiều, lời nói theo đà buột miệng thốt ra:
“Anh thật sự không hiểu hay giả vờ không hiểu vậy? Phiên bản câu chuyện hiện tại của nhà chúng ta là gì? Là tôi ung dung rời đi, theo đuổi tình yêu đích thực, anh và con trai một người bị cắm sừng, một người bị bỏ rơi, thậm chí anh còn đến nay chưa tái hôn.”
“Nhưng nếu chuyện Tiểu Lãng không phải con ruột bị phanh phui ra, thì câu chuyện này sẽ hoàn toàn biến chất.”
Bà hơi cau mày “Có khi lại thành anh ngoại tình trước, có con với người phụ nữ khác, tôi trong cơn tức giận trả thù bằng cách cắm sừng lại anh, bỏ chồng bỏ con.”
Nói đến đây, bà khinh thường cười nhẹ một tiếng, giọng điệu có chút chế nhạo “Dù sao người có tiền khi đã có tiền rồi thì chỉ còn lại sự nhàn rỗi. Anh tin không, nếu nhà họ Sầm, gia tộc giàu nhất vốn luôn kín tiếng cao quý, mà xảy ra bê bối vớ vẩn như thế này, thì có thể khiến bọn họ hưng phấn đến mức tự l*n đ*nh trong một thời gian dài đấy.”
Sầm Tộ Chu khẽ nhíu mày, dường như khó chấp nhận cách dùng từ tr*n tr** của bà.
Thật ra năm đó lúc hai người chia tay, đề nghị ban đầu của Sầm Tộ Chu là chia tay trong hòa bình, vui vẻ hợp rồi vui vẻ tan.
Đương nhiên, ông không phải tư lợi cho bản thân.
Bị cắm sừng, bị bỏ rơi, bị người yêu phản bội, những từ ngữ mang tính phỉ báng nghe có vẻ sỉ nhục này, ông chưa bao giờ để tâm.
Khi một người đứng trên đỉnh cao mà người khác căn bản không thể lay chuyển, sở hữu quyền lực ưu việt có tính khống chế tuyệt đối, sự mạnh mẽ, cứng rắn, quyền thế của ông đủ để tiện tay lật đổ cả chuỗi thức ăn chỉ trong một cái nhướng mắt cúi đầu.
Khi sóng to do ông mà nổi lên, khi bão lớn vì ông mà khởi thế, thuần phong mỹ tục liền tỏ ra thừa thãi, ngây thơ, yếu ớt đến mức không thể gây ra chút tổn thương nào cho ông.
Cho nên, ông đề nghị chia tay hữu nghị thực ra phần lớn là nghĩ cho Hàng Lộ Nông.
Dù sao, chuyện bỏ chồng bỏ con cho dù là bà chiếm thế chủ động trong tình cảm, nhưng một khi lan truyền dưới hình thức dư luận, danh tiếng của bà dù gì cũng sẽ bị lăn qua lăn lại trên đầu môi chót lưỡi của những kẻ không có não đó. Điều này không có lợi cho bà.
Lúc Hàng Lộ Nông khăng khăng muốn làm như vậy, Sầm Tộ Chu đã từng kiên nhẫn phân tích cho bà nghe.
Chỉ là bà không nghe lọt tai mà thôi.
Cô gái trẻ tuổi lúc đó khí thế quá bướng bỉnh, quá kiêu ngạo, quá tức giận đến hóa thẹn.
Còn về tại sao bà lại có những cảm xúc như vậy, chẳng phải đã nói xong là mọi người chỉ diễn kịch qua đường, chỉ là một ván game đổi chác lợi ích thôi sao?
Đó lại là một chủ đề khác rồi.
“Có ảnh hưởng không?”
Hồi lâu sau, Sầm Tộ Chu giãn mày, đột nhiên hỏi bà một câu bình thản như vậy.
“Cái gì?” Hàng Lộ Nông không theo kịp nhịp của ông.
Người đàn ông xưa nay kiệm lời như vàng, lạ thường kiên nhẫn, lặp lại và mở rộng câu hỏi trước đó cho bà, hỏi:
“Nếu sự việc thật sự biến thành như lời em nói, có ảnh hưởng gì đến em, đến nhà họ Hàng không?”
Biến thành thế nào?
Ông ngoại tình trước, bà bỏ nhà đi sau sao?
Vậy thì đương nhiên là, không có ảnh hưởng.
Thậm chí đối với bà mà nói, lẽ ra là không sao cả, là có lợi chứ không có hại.
“Tôi nhận được tin rồi.”
Sầm Tộ Chu dễ dàng nhìn thấu câu trả lời trong sự im lặng của bà, lười biếng khẽ nhướng đuôi mày, giơ chiếc túi hồ sơ bà đưa trong tay lên, dặn dò bà một cách thiếu cảm xúc:
“Chuyện thế này có thể nói trong điện thoại, lần sau không cần mất công đến đây, đi một chuyến vô ích.”
Ông vẫn lạnh lùng, ánh mắt xa cách, giọng điệu lạnh lẽo hoàn toàn không gần tình người.
“Tôi đã nói rồi” nhưng Hàng Lộ Nông không hề sợ anh “Tôi đến để giúp anh.”
“Tôi biết anh có ý định để Tiểu Lãng quay về.”
Bà ngả người ra sau ghế, hai tay hơi cong đặt lên hai bên tay vịn, tư thái ung dung nhìn thẳng vào ông “Giới này coi trọng huyết thống thuần khiết đến mức nào, anh rõ hơn bất kỳ ai, những từ như con riêng, con hoang, cha mẹ không rõ một khi đã dính vào là cả đời.”
Sầm Tộ Chu không động, cũng không lên tiếng, ánh mắt lặng lẽ lướt trên mặt bà, sắc mặt không đổi.
Người phụ nữ lúc này lại dời mắt đi, nhún vai, lúc nghiêng đầu khẽ rũ mi, ngón trỏ như có như không mân mê đôi khuyên tai bên tóc, giọng nói thả nhẹ hơn nữa:
“Nếu không thì, chúng ta đã không kết hôn, anh cũng sẽ không cần tôi cho nó một danh phận người mẹ.”
Dứt lời, bà thẳng lưng lấy chai rượu Tây trong xô đá ra, biết Sầm Tộ Chu không uống rượu, bà cũng lười khách sáo nhường nhịn, trực tiếp rót cho mình nửa ly.
Dường như, cũng không ung dung như vẻ bề ngoài.
“Dọn đường nhiều như vậy.” Sầm Tộ Chu khẽ khép mắt, lặng lẽ liếc qua ly rượu Tây trước mặt bà, dời mắt nhìn bà, đi thẳng vào vấn đề:
“Rốt cuộc muốn nói gì?”
Hàng Lộ Nông đặt ly rượu đã uống cạn xuống, đầu ngón tay lơ đãng xoay tròn ly rượu, mắt hơi rũ xuống nói: “Tái hôn với tôi, là lựa chọn tốt nhất hiện giờ.”
“Chỉ cần chúng ta tái hợp, tất cả những lời đồn về thân thế của Tiểu Lãng sẽ tự khắc bị phá vỡ.”
Bà lại rót cho mình một ly rượu nữa.
Sầm Tộ Chu hơi nheo mắt, không nói gì.
“Anh đừng có hiểu lầm.”
Hoặc có lẽ, Hàng Lộ Nông vốn không định cho ông cơ hội nói, lúc uống cạn ly thứ hai, bà l**m môi, nói bằng một giọng điệu giễu cợt đầy bất cần “Tôi chỉ là ghét nghe lời đồn biến thành vì tôi không đủ quyến rũ, nên mới khiến anh ngoại tình có con với người phụ nữ khác.”
“Đừng quên, năm đó không phải anh đuổi tôi đi, là tôi không cần anh trước.”
Bà cố chấp nhấn mạnh điểm này, trong giọng điệu bộc lộ một chút bá đạo gần như sắc bén.
Bá đạo đến mức, càng giống như đang che giấu sự chột dạ.
Bởi vì Hàng Lộ Nông hiểu, Sầm Tộ Chu trước nay luôn rạch ròi trắng đen. Ông ghét sự mơ hồ về giới hạn, phản cảm với định nghĩa hỗn loạn, người đàn ông luôn tuân thủ nguyên tắc của bản thân không dung thứ cũng không cho phép bất kỳ hành vi vượt rào nào xuất hiện trước mắt mình.
Mà những lời tối nay của mình, đã năm lần bảy lượt phá vỡ quy tắc của ông.
Tiếp theo, ông hẳn là sẽ chế nhạo mỉa mai, cười cợt bà không biết tự lượng sức mình, dùng ánh mắt như xem một tên hề nhảy nhót hoặc là, ngay cả ánh mắt cũng keo kiệt không thèm ban cho.
“Lúc đầu không phải là đuổi em đi” nhưng không ngờ Sầm Tộ Chu lại rất bình thản, bình thản sửa lại lời bà “Là để em đi.”
Ly rượu Hàng Lộ Nông đưa đến bên môi bỗng khựng lại.
Sầm Tộ Chu nhướng đuôi mắt, đưa tay dễ dàng gạt ly rượu của bà xuống, lúc đứng dậy trở tay đổ rượu vào xô đá, ánh mắt hạ thấp chậm rãi bao bọc lấy bà, nói với bà “Đã đi rồi thì không cần phải quay đầu, điều này đối với em, đối với nhà họ Hàng không có chút ý nghĩa nào.”
Sầm Tộ Chu đi vòng qua bà bước xuống cầu thang.
Tuy nhiên, người đàn ông trước sau không dừng lại nửa bước, lại đột ngột dừng lại khi bước đến giữa cầu thang.
Mặc dù trong sảnh vẫn ồn ào,
Nhưng thính lực cực tốt của ông vẫn không gặp bất kỳ trở ngại nào mà nghe thấy, lời tố cáo tức giận của người phụ nữ trên lầu:
“Cái gì mà để tôi đi, ai cần anh để tôi đi!”
“Sao người đàn ông này vẫn cái nết đó vậy, không có lương tâm, không biết điều, dùng xong là vứt.”
Còn có một câu:
“Còn tưởng tôi là cô bé cần anh cứu tế sao? Tôi đã sớm không thích anh nữa rồi, biết không hả.”
Sau đó tiếng tố cáo dừng lại, qua một lúc, lại truyền đến giọng nói không chắc chắn lắm của bà khi hỏi cấp dưới:
“Lúc nãy tôi không để lộ quá chứ?”
“Không nhìn ra là tôi vẫn còn tình cảm với anh ta chứ?”
“Vốn dĩ là muốn tỏ ra cái khí chất nữ hoàng khiến anh ta không thể với tới…”
“…”
Sầm Tộ Chu híp mắt, một lúc sau, khẽ lắc đầu, khóe môi thoáng hiện một đường cong cực nhạt.
Cô bé đã lớn rồi, thông minh hơn rồi, biết tận dụng ưu thế của mình để đạt được mục đích rồi.
Chỉ là kỹ năng diễn xuất quá tệ,
Kỹ thuật nói dối chẳng tiến bộ chút nào.

“Lúc bắt đầu, anh ta rất tốt.”
Nhà thờ lớn Thánh Tâm Banni.
Tối nay Từ Gia Hợp đi công tác ngoại tỉnh, Thời Mi ở đây gặp lại Hạ Tiệp sau nhiều ngày.
Cô ấy đã dũng cảm hơn lần trước,
“Sau khi tôi trải qua chuyện như vậy, anh ta vẫn kiên quyết muốn cưới tôi, giấu người nhà đi đăng ký kết hôn với tôi, còn không tiếc tuyệt giao với cả nhà để muốn tổ chức hôn lễ với tôi.”
“Chỉ là tôi thực sự không còn dũng khí nữa, cứ đến nơi đông người là vô cùng hoảng sợ, cứ nhìn thấy máy ảnh là run đến co giật. Năm đầu tiên mới cưới tôi ngày nào cũng gặp ác mộng, anh ta cũng cả đêm ôm tôi không ngủ, khóc còn dữ dội hơn cả tôi.”
Có lẽ đã có thành kiến từ trước, nên khi nghe những điều này, Thời Mi chẳng những không cảm nhận được chút tốt đẹp nào, mà chỉ cảm thấy người đàn ông đó diễn kịch giả nhân giả nghĩa như vậy càng khiến người ta ghê tởm, hoang đường đến nực cười.
Nhưng cô vẫn nén những cảm xúc này lại, cố gắng hạ giọng, tuần tự hỏi cô ấy:
“Từ lúc nào thì, anh ta thay đổi?”
“Sau khi Từ Kỳ ra đời.”
Có lẽ những tháng ngày quá khứ đau khổ đến vượt qua giới hạn của sự tê liệt, cho dù nhớ lại, cảm xúc của cô ấy cũng gần như không có gợn sóng, ánh mắt để lộ ra màu sắc vẩn đục,
“Trưa hôm đó nắng rất đẹp, tôi ngồi trên bệ cửa sổ lồi trong phòng khách, cố ý chọn một chiếc váy liền màu trắng đã lâu không mặc, muốn vẽ một bức chân dung tự họa cho mình.”
“Chân dung tự họa?”
Thời Mi nhạy bén nắm bắt từ khóa này, ánh mắt hơi sững lại, thử mở miệng hỏi “Lúc đó chị đã có thể…”
Hạ Tiệp hơi cúi mắt, sau đó, gật đầu,
“Tôi nghĩ lúc đó chắc là đã vượt qua được rồi, vì anh ta quả thực đối xử với tôi không tệ, ít nhất tôi đã bằng lòng chủ động đối mặt với chính mình.”
Nhưng kết quả, có lẽ là sự đáng tiếc có thể đoán trước được.
Thời Mi không lên tiếng ngắt lời nữa, trong tầm mắt vẫn là bóng lưng đen gầy gò của cô ấy, Thời Mi ngồi phía sau cô ấy, nghe cô ấy nói:
“Nhưng bức chân dung tự họa mới vẽ được một nửa, thì Từ Kỳ đói tỉnh dậy, khóc rất to, thế là tôi bế con qua cho nó bú.”
“Đó là lần đầu tiên tôi bị đánh.”
Cảm xúc của cô ấy vẫn bình ổn.
Nhưng tim Thời Mi lại run lên một cái, cô vô thức siết chặt ngón tay.
“Sau này mỗi lần bị đánh tôi đều thất thần.” Cô ấy dường như cười rất nhẹ một tiếng, lại hình như không phải, cũng đúng thôi, làm sao cô ấy còn có thể cười nổi chứ.
“Lúc thất thần, chị đã nghĩ gì?”
Thời Mi run giọng hỏi cô ấy.
“Đang tự kiểm điểm.” Cô ấy trả lời, “Kiểm điểm lại ngày đầu tiên tôi bị đánh, rốt cuộc là đã sai ở bước nào.”
“Là vì tôi ngồi trên bệ cửa sổ vẽ tranh sao?”
“Hay là vì con khóc quá to.”
“Lẽ nào là vì hôm đó tôi mặc một chiếc váy màu trắng mà anh ta không thích sao?”
Cô ấy dừng lại vài giây.
Lời kể của cô ấy quá bình tĩnh,
Bình tĩnh đến mức Thời Mi mấy lần suýt ngạt thở, mà cô rõ ràng chỉ là đang nghe Hạ Tiệp kể lại mà thôi.
Một lát sau, Hạ Tiệp đưa ra câu trả lời: “Sau này có một ngày, lúc tôi tưởng mình sắp bị anh ta đánh chết, tôi mới biết, thì ra là vì lúc tôi vẽ chân dung tự họa, đối diện có một người đàn ông đang đồng thời phơi quần áo.”
Cho nên, từ đó về sau, mỗi một lần Thời Mi gặp Hạ Tiệp, đều là một thân váy dài màu đen, tất dài, từ đầu đến chân che kín mít.
“Lúc đó… có phản kháng không?” Thời Mi khẽ hỏi.
“Không có.”
“Một lần cũng không có sao?”
“…Không có.”
“Lúc đó tuy đau khổ, nhưng vẫn có thể vẽ, chỉ cần trước mặt đặt một tờ giấy vẽ, chỉ cần mắt còn phân biệt được màu sắc, chỉ cần còn cầm được bút lên, cũng không khó khăn đến thế.”
Nhắc đến tranh, hơi thở của cô ấy có chút gợn sóng.
“Cái video đó,” Thời Mi nói đến đây, bên tai tức thì tràn ngập cảnh tượng hỗn loạn tiếng gào thét đau đớn của Hạ Tiệp, cô nhíu chặt mày, nghiến răng hỏi.
“Là chuyện của nửa năm trước, đúng không?”
Trước khi đến, Sầm Lãng nói với cô, lúc ở nhà nghỉ anh đã chụp lại bức tranh treo trong phòng và bức tranh mà bố Hạ Tiệp nhận được do người gửi mang tên Hạ Tiệp.
Anh gửi cả hai tác phẩm cho Giang Tiếu xem,
Kết quả không ngoài dự đoán, bức tranh treo trong phòng và bức ” Bức tranh quỳ lạy” mà Hạ Tiệp vẽ bằng tay trái có nét tương đồng, còn bức tranh mà bố Hạ Tiệp nhận được là hàng giả.
Có lẽ là do Từ Gia Hợp để phòng ngừa bố mẹ Hạ Tiệp phát hiện, đã tùy tiện chọn vài bức tranh, gửi đến nhà nghỉ.
Mà thời gian đề trên bức tranh trong phòng, chính là nửa năm trước, trước khi Hạ Tiệp bị bẻ gãy ngón tay.
Lần này, Hạ Tiệp im lặng rất lâu.
Ngay lúc Thời Mi tưởng cô ấy sẽ không trả lời nữa, nửa phút sau, vẫn nghe thấy giọng của cô ấy.
Cô ấy nói: “Phải.”
Sống mũi Thời Mi đột nhiên cay xè, trước mắt tức thì nhòe đi, cô vội hắng giọng, không muốn để Hạ Tiệp phát hiện ra những biểu hiện chua xót, thương hại, vô dụng này của cô.
May mà, Hạ Tiệp cũng không phát hiện ra gì, cũng không che che giấu giấu như Thời Mi, mà trực tiếp nói thẳng ra, không chút né tránh:
“Thật ra trước khi bị chặt ngón tay, có một thời gian rất dài anh ta không ra tay nữa, chỉ dùng lời nói để giao tiếp với tôi, giống như trong video vậy.”
Dùng lời nói để giao tiếp, mặt khác của giao tiếp là nhồi nhét, tẩy não, thuần hóa để đạt đến một tầng cao hơn cả áp chế bằng bạo lực,
Là khống chế tinh thần sao?
“Bạo lực trước kia chỉ có thể khiến thân thể tôi phục tùng, tôi luôn cho rằng trái tim tôi, tinh thần của tôi còn có, linh hồn của tôi không thuộc về anh ta, cũng không thuộc về chính tôi, chúng thuộc về những tác phẩm của tôi.” Đến đây, cô ấy mới thật sự cười khẽ một tiếng,
“Chỉ cần tôi có thể vẽ, vậy thì, tôi là tự do. Mà dưới sự tự do, sẽ không cảm thấy nỗi đau của thể xác.”
Thời Mi dường như đã hiểu ra điều gì, “Sau này sự khống chế tinh thần của anh ta đối với chị đã có tác dụng, đúng không?”
“Đúng vậy.” Hạ Tiệp dường như có chút mệt, cô nghiêng người về phía trước dựa vào bàn, hai tay chống đầu,
“Khoảng thời gian đó tôi lúc nào cũng cảm thấy mình đã làm sai, tôi không trong sạch, tôi đã làm lỡ dở anh ta, tôi có lỗi với anh ta, đến nỗi h*m m**n thể hiện khi vẽ tranh cũng dần dần mất đi.”
“Cho đến khi.”
“Tôi hiểu rồi.”
Lần này, Thời Mi chủ động ngắt lời Hạ Tiệp.
Đã đủ rồi. Không cần phải nói tiếp nữa, cô đều biết cả.
Nếu tiếp tục, sẽ quá tàn nhẫn.
Cho đến khoảnh khắc bị chặt ngón tay, đã khiến Hạ Tiệp bừng tỉnh.
Cô ấy bắt đầu lưu giữ bằng chứng, ví dụ như video; cô ấy thử cầu cứu bên ngoài, ví dụ như Thời Mi; cô ấy học cách dùng sức phản kháng, ví dụ như lúc này.
Nhưng điều khiến Thời Mi không ngờ tới là…
“Sau khi kết hôn, tôi và bố mẹ không thường xuyên gặp mặt nữa, nhưng không phải vì anh ta.” Không ngờ Hạ Tiệp cũng có lúc chủ động,
“Là bố mẹ tôi cảm thấy, họ là người ở huyện nhỏ, trước mặt anh ta vừa có tiền vừa có thế, bố mẹ tôi không muốn mỗi lần họ xuất hiện, lại luôn nhắc nhở anh ta về gia cảnh bình thường của tôi, tôi biết, họ chỉ sợ làm tôi mất mặt.”
Thời Mi lúc này lại nhớ đến lời nói của cô ấy trong video, kinh ngạc lí nhí: “Nhưng bố mẹ chị lại mua cho chị một căn nhà.”
Bây giờ nhớ lại hình ảnh trong video. Căn nhà đó không hề nhỏ, ở nơi tấc đất tấc vàng như Cảng Hạ, tiền trả trước cho một căn nhà thậm chí có thể tiêu tốn hết số tiền tiết kiệm cả đời của hai ông bà.
Hạ Tiệp vào giây phút cuối cùng này, rưng rưng cất tiếng:
“Lúc kết hôn, bố mẹ tôi sợ nhà chồng vì xuất thân của tôi mà đối xử tệ với tôi, họ lo tôi ở đây chịu ấm ức, cho nên căn nhà đó…”
“Căn nhà đó… là chỗ dựa để tôi có thể ưỡn thẳng lưng.”
Cả người Thời Mi ngây ra tại chỗ.
Cô không thể tưởng tượng, nếu bố mẹ nhà họ Hạ biết được cô con gái bảo bối mà mình nâng niu trong lòng bàn tay, mười mấy năm qua đều phải chịu sự ngược đãi vô nhân đạo của Từ Gia Hợp. Ngay cả căn nhà mà hai ông bà dốc hết tiền tiết kiệm mua cho con gái, cũng bị Từ Gia Hợp tùy tiện vứt đi để chăm sóc cho bố mình lúc lâm chung, thì sẽ tuyệt vọng đến nhường nào.
Thì ra, Sầm Lãng đã đúng.
Bố mẹ nhà họ Hạ không sai. Cái sai là tư tưởng cố hữu “lấy thế giới quanh mình làm cả thế giới” của cô.
Vậy nên, tại sao Hạ Tiệp phải chịu đựng tất cả những điều này.
Cô ấy rõ ràng mạnh mẽ như vậy,
Dù cho thể xác bị đối xử tàn bạo, linh hồn vẫn tự do.
Cô ấy rõ ràng kiên định như vậy, dù cho đến nay vẫn suy sụp hoang tàn, vẫn sẽ phản kháng cầu cứu.
Cô ấy rõ ràng kiên cường như vậy, dù cho hồi tưởng chẳng qua là một lần nữa chịu đựng hành vi ngược đãi của bạo lực, vẫn chưa từng trốn tránh, đối mặt với từng câu hỏi của Thời Mi.
Vậy rốt cuộc, đến cuối cùng,
Thân chủ của cô là Hạ Tiệp, trong cuộc hôn nhân như bị chôn sống này, đã nhận được gì.
Trong khoảnh khắc đó, Thời Mi cố nén cơn giận kết thúc cuộc gặp mặt lần này với Hạ Tiệp.
Sau đó, cô mang theo lồng ngực đầy lửa giận không thể nguôi ngoai bước ra khỏi nhà thờ, từ chối cuộc gọi đến của Sầm Lãng, tắt điện thoại, đưa tay kéo mũ áo hoodie lên đầu, hai tay đút túi, đi thẳng về hướng ngược lại với nơi Sầm Lãng đang đợi cô.
Cùng là phụ nữ, cô có sự đồng cảm nhập vai một trăm phần trăm. Càng nhập vai, càng cảm thấy vạn kiếp bất phục.
Cô dường như đã quên mất mục đích ban đầu của mình,
Quên mất mình đã từng khoe khoang “kinh nghiệm và thực lực” với Chủ nhiệm, càng quên đi sự chuyên nghiệp, bình tĩnh, lý trí và đạo đức nghề nghiệp mà một luật sư nên có.
Cô chỉ nhớ sâu sắc lời Hạ Tiệp nói. Thứ mà Từ Gia Hợp quan tâm nhất là danh vọng. Hắn coi thể diện như mạng sống.
Vậy thì tốt, tối nay cô sẽ thay Hạ Tiệp hủy đi “mạng sống” của hắn.

 

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...