Tốt Nhất Em Đừng Khóc - Bảo Quang Tương Trực

Chương 45: Đầu ngón tay thon dài quấn lấy một lọn tóc mềm của cô



Thời Mi đến tìm Dụ Trác mượn xe.
Lúc đến, cô mặc một cây đen.
Áo khoác hoodie có mũ trùm trên đầu, bên trong là áo hai dây bó sát, quần short bò cạp cao phối với bốt Martin, tôn lên khí chất đặc biệt lạnh lùng.
Khẩu trang che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt, lạnh lẽo trong suốt, không có lấy nửa phần cảm xúc.
Dụ Trác bị cô dọa cho một phen hết hồn:
“Lão đại sao thế? Xảy ra chuyện gì à?”
“Đưa xe cho tôi.” Giọng cô khàn đặc.
“Cậu định đi đâu?” Dụ Trác vừa nói vừa lấy chìa khóa xe ra, bấm nút mở khóa rồi nói, “Để tôi đưa cậu đi.”
Thời Mi không có kiên nhẫn, chìa tay ra trước mặt anh ta.
“Bớt nói nhảm đi, đưa đây.”
Dụ Trác luôn cảm thấy cô có gì đó không ổn, cả người trông như hai người hoàn toàn khác so với bình thường, hệt như sắp đi phạm tội đến nơi.
Anh ta bất giác siết chặt chìa khóa xe, không dám đưa mà cũng không dám không đưa, chỉ có thể thăm dò, uyển chuyển khuyên nhủ một cách cẩn thận: “Lão đại, có phải cậu vì chuyện của Hạ Tiệp…”
“Ơ lão đại?!”
“Lão đại!!!”
Thời Mi không thèm để ý đến anh ta, trực tiếp bước tới giật lấy chìa khóa xe từ tay anh ta, mở cửa nhảy lên chiếc xe địa hingh, nhấn mạnh chân ga rồi lao đi.
Dụ Trác bị dọa đến ngây người ba giây, sau khi hoàn hồn liền vội vàng lấy điện thoại ra, nhanh chóng bấm số gọi đi, thật trùng hợp, điện thoại vừa đổ một hồi chuông chưa dứt đã có người bắt máy.
“Nói.”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lạnh như băng của Sầm Lãng.
Dụ Trác sốt ruột đến mức nói năng có chút lộn xộn, vừa mở lời đã nói: “Anh Lãng, không hay rồi, sắp có chuyện rồi!”
Sầm Lãng gần như không chút do dự, hỏi thẳng:
“Thời Mi làm sao?”

Trên đường đi, Thời Mi sắp xếp lại mọi chuyện trong đầu một lần nữa.
Hạ Tiệp năm nay ba mươi hai tuổi.
Mười hai năm trước, khi còn là sinh viên năm hai, cô ấy vì thành tích các môn đều đứng đầu mà đã thành công giành được suất sinh viên trao đổi do trường Đại học Cảng Đảo cung cấp, toàn bộ học phí đều được miễn giảm.
Cùng lúc đó, Hạ Tiệp nhận được học bổng cả năm.
Dù điều kiện gia đình họ Hạ không quá khá giả, nhưng dựa vào học bổng và việc miễn giảm học phí do trường tài trợ, thu nhập từ việc kinh doanh nhà nghỉ ven biển của bố mẹ Hạ Tiệp dư sức để chu cấp sinh hoạt phí cho cô ấy.
Lẽ ra cô ấy đã được đi du học.
Đến để cảm nhận thánh đường trong lòng những sinh viên nghệ thuật;
Đến để trải nghiệm buổi chiều nhàn rỗi lãng mạn cổ điển như một thước phim cũ ở Florence; đến để ký họa ở Nhà thờ chính tòa Santa Maria del Fiore, thưởng thức ban nhạc đường phố biểu diễn ở Quảng trường Michelangelo, cùng bạn bè uống rượu vui đùa, hưởng thụ niềm vui tột cùng.
Sau đó đến để trải nghiệm hoàng hôn ở Florence, đi qua cây cầu nơi Dante và mối tình đầu Beatrice gặp gỡ.
Bầu trời trong vắt, dòng sông như ngọc bích lấp lánh ánh vàng, hòa quyện thành một nét vẽ đậm màu.
Cô ấy vẽ hoàng hôn bên bờ sông, ánh tà dương tựa như tranh sơn dầu tỏa ra vầng hào quang bao bọc cô ấy, thương xót cô ấy, hôn lên cô ấy.
Cô ấy chính là bản thể của ánh sáng.
Nhưng không.
Chẳng có gì cả.
Cho đến tận hôm nay, việc Hạ Tiệp còn sống sót đã là điều không dễ dàng. Cô ấy chỉ sống nhờ vào chút hơi tàn để chống lại Từ Gia Hợp.
Nữ họa sĩ lẽ ra phải có một tương lai rực rỡ tươi sáng, lại bị chuốc thuốc cưỡng h**p ngay trước thềm du học. Bị phát tán ảnh khỏa thân, bị những lời đồn thổi bào mòn, bị hủy tư cách trao đổi, bị buộc thôi học…
Tất cả tự do và những điều tốt đẹp của cô ấy, đều bị bỏ lại ở năm hai đại học, bị quy trình kết hôn sinh con trói buộc một cách bi thảm.
Linh hồn mắc cạn trong chiếc lồng giam bốn phía.
Cô ấy ở dưới đáy vực thẳm, mặc cho đôi bàn tay ma quỷ của Từ Gia Hợp đùa bỡn, từ che đậy đến tê liệt.
Rồi sau đó, thể xác bị bạo lực khống chế, tư tưởng bị lời nói thao túng, nhưng cho dù bị roi vọt đến thân tàn ma dại, máu chảy đầm đìa, ít nhất vẫn còn ước mơ làm trụ cột tinh thần.
Cho đến khi ước mơ cũng bị chà đạp tan nát.
Đó chính là cuộc đời của Hạ Tiệp.
Tất cả mọi chuyện đều đã rõ ràng, chỉ trừ một điểm.
Hạ Tiệp nói, Từ Gia Hợp lớn hơn cô ấy tám tuổi.
Năm quen biết Từ Gia Hợp, Hạ Tiệp đang là sinh viên năm nhất, khi đó người đàn ông đã có chút thành tựu trong sự nghiệp lần đầu tiên đến trường Đại học Cảng Đảo với tư cách là một doanh nhân để tuyển dụng thực tập sinh tốt nghiệp.
Cũng phải thôi, nếu không thì làm sao một gã đàn ông dung tục hám lợi lại có cơ hội quen biết hoa khôi khoa Nghệ thuật với tài năng xuất chúng; nếu không thì làm sao một kẻ bẩn thỉu hèn hạ lại có thể cưới được một nữ họa sĩ có tương lai đầy hứa hẹn.
Không chiếm được, thì hủy hoại, rồi lại xuất hiện trước mặt cô ấy với bộ dạng giả tạo của một vị cứu tinh.
Đặt cho “hủy diệt” một cái tên mới là “cứu rỗi”.
Vì vậy Thời Mi chắc chắn kẻ đã chuốc thuốc cưỡng h**p, hãm hại Hạ Tiệp năm đó, thậm chí là kẻ phát tán những bức ảnh riêng tư của cô ấy, chính là Từ Gia Hợp, nhưng lại không có bằng chứng.
Chuyện đã qua mười hai năm, ngay cả Hạ Tiệp cũng không thể xác định kẻ làm ra chuyện đó năm đó chính là Từ Gia Hợp, việc tìm kiếm bằng chứng trực tiếp khó như lên trời.
Nếu thiếu bằng chứng này, thì chỉ còn lại tội cố ý gây thương tích với bằng chứng là video chặt ngón tay, thiếu đi một tội danh để chỉ ra Từ Gia Hợp đã cưỡng h**p phụ nữ.
Thật sự tức đến nhồi máu cơ tim.
“Mẹ kiếp, Từ Gia Hợp cái tên súc sinh này!”
Thời Mi nhấn mạnh chân ga, đấm mạnh vào vô lăng, đầu lưỡi tì vào má, nheo mắt nhìn màn đêm đặc quánh phía trước kính chắn gió, hơi thở không ổn định, nhịp độ lên xuống ngày càng dồn dập vì tức giận tột độ.
Cô hít một hơi thật sâu, cúi mắt nhìn điện thoại, định vị hiển thị điểm đến ở phía trước năm mươi mét, cô bật đèn pha, liếc mắt nhìn một cái, rồi nhếch mép cười lạnh.
Thời Mi đỗ xe bên đường, nhảy xuống xe mở cốp sau, xách xuống hai thùng nhựa trông không nhẹ, mỗi tay xách một thùng, ánh mắt sắc lẹm, đi thẳng về phía một cửa hàng phía trước.
— Cửa hàng tiện lợi tự phục vụ 24 giờ “Hỷ Sĩ Gia”.
Đây là cửa hàng tiện lợi quy mô lớn đầu tiên mà Từ Gia Hợp mở.
Được xem là cửa hàng chính khởi đầu cho thương hiệu “Hỷ Sĩ Gia”, có độ thân thiện rất cao trong cộng đồng dân cư gần đó, hàng xóm láng giềng không ai là không biết đến Từ tổng, “nhà từ thiện”.
Thời Mi đứng trong khu vực có camera giám sát, ngẩng đầu liếc nhìn, hình ảnh trong video chỉ có thể quay được một người phụ nữ mặc đồ đen cao gầy, đeo khẩu trang, không nhìn rõ mặt.
Cô đút hai tay vào túi đứng trước cửa, ánh mắt khẽ ngước lên, tầm nhìn chậm rãi lướt qua tấm băng rôn màu đỏ treo ngang dưới biển hiệu:
“Nhiệt liệt chúc mừng ông chủ Từ Gia Hợp tiếp tục giữ vững danh hiệu ‘Nhà từ thiện của năm’, trong tuần này tất cả các cửa hàng thuộc thương hiệu Hỷ Sĩ Gia đều được giảm giá 20%.”
Nền đỏ chữ trắng, viết nên tất cả sự mỉa mai.
Thời Mi thu lại ánh mắt, nhìn lướt vào trong cửa hàng, khinh bỉ nhếch môi, đuôi mắt cong lên một đường cong ngạo mạn.
Giây tiếp theo, cô lùi lại vài bước, cúi người lần lượt mở nắp hai chiếc thùng, hai tay nhấc một thùng lên không nói một lời mà hắt thẳng vào cửa kính của cửa hàng, hắt xong một thùng lại tiếp tục thùng kia, động tác gọn gàng, dứt khoát quyết đoán.
Tiết lợn màu đỏ ngay lập tức nhuộm đỏ toàn bộ cửa kính, tựa như máu người văng tung tóe thành từng mảng lớn chảy xuống, máu đỏ sền sệt đông lại, càng giống như một ngọn lửa lớn thiêu rụi đống tro tàn, nhanh chóng che đi những dòng chữ trắng khoa trương trên tấm băng rôn.
Vết máu từ cửa kính chảy lan ra, không ngừng tuôn xuống, thấm vào từng kẽ nứt trên mặt đất.
Khung cảnh ngoạn mục như thể sau lớp kính đang giấu một xác chết. Bởi chính Thời Mi đã là người giơ búa lên, cố chấp lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác việc đục tường đào vách, cho dù có đâm thủng cả lòng bàn tay cũng thề chết phải đào cho ra dấu vết, để rồi sự thật cuối cùng hiện ra lại lạnh lẽo và bi thương đến độ khốc liệt đổ máu như vậy.
Thời Mi không vội rời đi, cô đứng ở cửa thêm một lúc, đợi cho mảng màu đỏ trước mắt hơi đông lại, rồi lấy ra một bình sơn xịt graffiti từ trong túi áo khoác.
Đế bốt màu đen hoàn toàn không màng vết máu bẩn thỉu, cứ thế giẫm lên, cô bước về phía trước, đứng trước tấm kính màu đỏ, lười biếng lắc lắc bình sơn trong tay vài cái.
Sau đó, ngón trỏ nhấn vào vòi xịt, từng nét một, viết rõ ràng hai hàng chữ lớn màu xanh lá:
— TỪ GIA HỢP, KẺ GIẾT NGƯỜI.
Cô không rời đi ngay, mà đứng ở cửa thêm một lúc, chụp vài tấm ảnh ở các góc độ khác nhau, sau đó rời đi đến cửa hàng tiếp theo.
Mục đích của cô tối nay là,
Chọn ra mười cửa hàng tiện lợi có quy mô lớn nhất thuộc “Hỷ Sĩ Gia”, lần lượt hắt tiết lợn, lần lượt xịt chữ, chụp ảnh gửi cho một phóng viên mạng mà cô quen biết.
Không có gì khác, chỉ là để bôi nhọ hắn.

Khi cô đến cửa hàng tiện lợi thứ ba, Sầm Lãng đã tìm thấy cô.
Vừa xuống xe, từ xa đã thấy người phụ nữ dáng vẻ mỏng manh một hơi xách liền hai thùng chất lỏng màu đỏ, không cần suy nghĩ mà hắt mạnh lên cửa hàng.
Sau đó lắc lắc bình sơn xịt vài cái, xịt lên kính sáu chữ lớn “Từ Gia Hợp, kẻ giết người”.
Một cách làm ngây thơ, ấu trĩ, hoang đường, không có chút tác dụng nào.
Thật ngốc nghếch.
Sầm Lãng ngay lập tức nhíu chặt mày, đóng sầm cửa xe, nhanh chóng bước tới.
Trước khi đến gần, anh tưởng Thời Mi hắt sơn đỏ, cho đến khi lại gần, một mùi hôi thối tanh tưởi của thứ gì đó bị phân hủy lập tức xộc vào mũi.
Chân mày nhíu càng sâu hơn, khi nhìn thấy lờ mờ có ruồi nhặng bay đến tụ tập, Sầm Lãng mới nhận ra.
Cô vậy mà lại đi hắt tiết lợn.
Tiết lợn thối đã biến chất.
Nửa đêm nửa hôm, cô đi đâu kiếm ra tiết lợn chứ?
“Làm gì vậy.”
Sầm Lãng nén sự khó chịu lại gần cô.
Có lẽ chỉ nghe giọng nói cũng có thể nhận ra là ai, Thời Mi không ngẩng đầu, tiếp tục động tác xịt chữ trong tay, nói:
“Nếu anh không đến để giúp thì về đi.”
Đuôi mắt Sầm Lãng hơi lạnh đi, ra tay dùng sức giữ chặt cô lại, giọng nói cuối câu trầm xuống, thờ ơ lặp lại câu hỏi trước đó:
“Tôi hỏi em đang làm gì.”
“Không thấy à?” Thời Mi trong lòng bực bội, giọng điệu không tốt, giằng tay ra khỏi anh rồi chất vấn “Chưa thấy tiết lợn hay chưa thấy vẽ graffiti bao giờ?”
Sầm Lãng hít một hơi, chậm rãi nói: “Về với tôi trước đã.”
Thời Mi từ chối: “Việc chưa làm xong.”
“Có đi không?”
Anh kiên nhẫn hỏi lại một lần nữa.
Thời Mi vốn đã nén một bụng lửa giận, đúng lúc anh lại đến đâm vào họng súng, lập tức bị chọc giận, bình sơn xịt trong tay “loảng xoảng” một tiếng bị ném mạnh ra ngoài, cô quay đầu trừng mắt nhìn anh.
“Không đi, nghe rõ chưa, anh ít quản…”
Giây tiếp theo, cơ thể đột nhiên mất trọng lượng, vào khoảnh khắc bị Sầm Lãng vác thẳng lên vai, Thời Mi càng tức giận hơn.
Cơn phẫn uất dồn nén trong lòng lập tức trút giận lên người Sầm Lãng, bắp chân giãy giụa loạn xạ, hai tay đấm mạnh vào vai và lưng anh, lớn tiếng buộc tội anh:
“Sầm Lãng anh là đồ khốn! Thả tôi ra nghe thấy không, tôi ra lệnh cho anh thả tôi xuống ngay lập tức!”
Sầm Lãng mặc cho cô quậy phá trên vai mình, bước đi vững vàng, cánh tay kìm kẹp cô với một lực không hề lay chuyển, chút giãy giụa không đáng kể của cô căn bản không thể lay động được anh.
Anh ném người vào ghế phụ, đóng cửa khóa lại, sau đó quay người bước lên ghế lái, lúc khởi động xe thì liếc cô một cái, thấy cô tức đến mức má hơi ửng đỏ, liền nhướng mày cười khẽ, tốt bụng nhắc nhở: “Dây an toàn.”
Thời Mi như cố tình chống đối anh, hai tay khoanh trước ngực, mắt không thèm liếc nhìn, làm như không nghe thấy mà không hề nhúc nhích.
Sầm Lãng cũng không tức giận, giây tiếp theo không hề báo trước mà nghiêng người lại gần, giọng nói trầm thấp trêu chọc:
“Để tôi thắt giúp em nhé?”
Thời Mi bực bội trừng mắt nhìn anh một cái, đẩy người anh ra, tự mình im lặng kéo dây an toàn.
Tuy đang giận, nhưng vẫn khá ngoan,
Đáng yêu phết.
Sầm Lãng lùi người lại, nhấn ga, một tay xoay vô lăng, tay kia bật bluetooth gọi điện.
Loa ngoài được bật lên, nhanh chóng truyền đến giọng của Hào:
“Chào buổi tối, thiếu gia.”
“Ba cửa hàng tiện lợi “Hỷ Sĩ Gia’ ở đường Hối Giang, đường Nhân Hà, đường Bình Phủ, cậu dẫn người đến dọn dẹp một chút, đi ngay bây giờ, trước khi trời sáng nhất định phải dọn sạch.”
“Vâng, thưa thiếu gia.”
Hiệu suất làm việc của Hào trước nay luôn rất cao, bên kia nhanh chóng truyền đến tiếng bước chân sột soạt, ngay sau đó là tiếng xe khởi động.
Nghe thấy Sầm Lãng chưa cúp máy, Hào hiểu ý, nhẹ nhàng ôn hòa hỏi:
“Thiếu gia, còn có gì dặn dò không ạ?”
Sầm Lãng lái xe dừng trước đèn đỏ, vị thiếu gia trước nay luôn lạnh lùng kiệm lời lại đi ngược với thói quen nói xong là cúp máy, anh dừng một chút, rồi ra vẻ nghiêm túc nói với Hào:
“Cửa kính của mấy cửa hàng bị người ta hắt tiết lợn thối, bảo anh em nhớ đeo khẩu trang.”
Nói rồi, anh hơi liếc mắt, ánh mắt lướt qua người phụ nữ rõ ràng đang nghe lén, đôi môi mỏng khẽ cong lên, đầy ẩn ý bổ sung thêm hai chữ: “Thối lắm.”
Cúp điện thoại của Hào, Sầm Lãng khuỷu tay cong lại chống lên cửa sổ xe, không vội nói chuyện, tầm mắt xuyên qua kính chắn gió nhìn vào màn sương đêm, im lặng chờ đèn đỏ.
Người phụ nữ bên cạnh lại có chút hành động nhỏ.
Đầu tiên là lấy khăn ướt từ trong túi ra lau sạch vết màu đỏ xanh trên tay, không lâu sau, cô ngẩng đầu nhìn Sầm Lãng, thấy anh không để ý đến mình.
Thế là cô cúi đầu, nhấc cổ áo trước ngực lên ngửi ngửi, rồi lại ngửi đi ngửi lại mấy lần trên vải áo ở cánh tay.
Cô không lên tiếng, nhưng đầu ngón tay nhanh chóng mò đến nút cửa sổ xe, hành động im lặng hạ kính xuống vẫn để lộ ra chút tâm tư của cô.
Hình như…cũng không ngửi thấy mùi gì lạ,
Khứu giác của cô hỏng rồi sao?
Sầm Lãng đã sớm thu hết toàn bộ hành động nhỏ của cô vào mắt nhưng không hề biểu hiện gì, luôn giả vờ không nhìn thấy, cánh tay vẫn lười biếng đặt trên cửa sổ xe, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* môi, để che đi nụ cười như có như không ở khóe miệng.

Sầm Lãng chở Thời Mi đến một bến tàu.
Anh xách một chiếc hộp gỗ từ trên xe xuống, trên tay vắt một tấm chăn len cashmere, dẫn Thời Mi lên một chiếc du thuyền tư nhân cỡ trung đậu ven bờ, nhiệt tình chào hỏi chủ nhân:
“Bác ơi, muộn thế này rồi vẫn còn câu cá ạ.”
“Ấy, Tiểu Lãng đến rồi à.” Bác trai đã ngoài sáu mươi rõ ràng là người quen của Sầm Lãng, mặt lộ vẻ vui mừng, quay đầu nhìn thấy Thời Mi thì có chút bất ngờ, rồi lập tức hiểu ý trêu chọc “Ối, lần này dẫn bạn gái đến à.”
Sầm Lãng không tự nhiên ho khan một tiếng, nghiêng đầu nhìn Thời Mi đang đứng bên ngoài khoang thuyền. Thời Mi vẫn còn hơi không muốn để ý đến anh, nhưng không thể thiếu lịch sự, cô cúi người đi vào khoang thuyền, ngoan ngoãn chào hỏi bác trai: “Cháu chào bác ạ.”
“Ừ ừ ừ, tốt.” Bác trai rất vui vẻ, vẫy tay với hai người nói “Hai đứa đến đúng lúc lắm, chiều nay bác vừa câu được một con cá béo mập, ngồi đi, bác đi hấp cho hai đứa ngay đây.”
Sầm Lãng đáp: “Vâng, phiền bác ạ.”
Hai người ngồi ở một bên khoang thuyền.
Không lâu sau, Thời Mi cảm thấy du thuyền bắt đầu khởi động, cô tò mò đi lên boong tàu, lúc này mới kinh ngạc nhận ra từ góc nhìn này có thể thấy rõ toàn bộ cảnh đêm của bãi sông từ hạ lưu đến cuối dòng Cảng Giang.
“Bình tĩnh lại chưa?” Sầm Lãng đút tay vào túi bước lên boong tàu.
Thời Mi chống tay lên lan can vân gỗ, phóng tầm mắt ra xa.
Gió đêm trên sông trong trẻo mát lạnh, trăng sáng sao thưa.
Vầng trăng lưỡi liềm khuyết treo cao giữa những đám mây mỏng như lụa, lặng lẽ di chuyển.
Ánh trăng trong vắt như một tấm gương được chạm rỗng, làm loãng đi lớp sương bạc, soi bóng xuống mặt sông gợn sóng lăn tăn mà vẫn giữ nguyên hình hài, không bị dòng nước cuốn đi làm cho tan vỡ. Tất cả chỉ để tô điểm thêm cho giấc mộng ảo giữa màn mưa bụi.
“Anh không định dạy đời tôi đấy chứ?”
Gió sông lướt qua đuôi tóc, Thời Mi khoanh tay dựa vào lan can, nghiêng đầu nhìn lại anh.
“Dạy đời em?” Sầm Lãng lười biếng khịt mũi một cái, nhướng mày “Tôi có phải Hoàng Thế Hải đâu.”
“Vậy anh muốn nói gì?”
Giọng Thời Mi đã trở lại bình tĩnh, cô biết anh đưa mình đến đây, tuyệt đối không đơn giản chỉ là ăn một bữa khuya.
“Có chuyện muốn hỏi em.” Sầm Lãng hai tay đút túi, dáng người phóng khoáng đứng trước mặt cô, khẽ nheo mắt, trong từng câu chữ ẩn chứa sự nghiêm nghị lạnh lẽo.
“Vừa rồi, em đang làm gì thế?”
Tối nay đây là lần thứ ba, anh lặp lại câu hỏi này. Chỉ là lần này anh không cho Thời Mi cơ hội trả lời, mà liếc mắt ra mặt sông, nói nốt câu còn lại.
“Tôi hỏi là, với tư cách là luật sư biện hộ được ủy thác toàn quyền duy nhất của Hạ Tiệp, vừa rồi em đang làm gì.”
Cùng là cấp trên, nhưng đây chính là sự khác biệt giữa Sầm Lãng và Hoàng Thế Hải.
Sầm Lãng thông minh hơn rất nhiều.
Nếu tối nay đổi lại là Hoàng Thế Hải, không cần nghĩ cũng biết sẽ là một trận chửi xối xả, chửi cô làm bừa, chửi cô không chuyên nghiệp, chửi cô chỉ biết kiếm chuyện làm những việc vô ích không có chút ý nghĩa nào.
Và Thời Mi chưa bao giờ sợ ông ta. Tài ăn nói lanh lợi có thể giúp cô có thể tùy ý đối đáp lại trong vài phút, tệ lắm thì cũng tranh cãi đến cùng.
Dù sao thì khi trong lòng cô đang bực tức, cô tuyệt đối không nhượng bộ.
Nhưng Sầm Lãng thì khác.
Từ lần tiếp xúc đầu tiên, Thời Mi đã rõ người này rất giỏi phân tích và thấu hiểu, trông thì có vẻ là một thiếu gia cao quý kiêu ngạo lạnh lùng, ngu ngốc nhiều tiền, phóng túng qua loa, nhưng đó chẳng qua chỉ là vì anh không muốn mà thôi.
Chỉ cần anh muốn, đôi khi chỉ cần một cái liếc mắt tùy ý là có thể nhìn thấu một người từ da vào xương, lột tr*n tr**.
Đấu tâm lý, không ai chơi lại anh.
Giống như lúc này đây,
Anh không hề chỉ trích, quở trách, hay chửi bới ầm ĩ, anh không làm gì cả, thậm chí giọng điệu hỏi cũng không phải là chất vấn, ánh mắt bình tĩnh sáng suốt, giọng nói đều đều ổn định.
Nhưng chính là,…
Chính một câu hỏi lại hơn mười câu chửi.
Anh chính là có thể ngay sau khi nói xong câu này, khiến Thời Mi tự kiểm điểm một cách sâu sắc và rõ ràng.
Dù cho, cô đã sớm biết, tối nay mình không nên làm vậy. Điều này quả thực không thể ngu ngốc hơn được nữa.
Thực ra Thời Mi đã nhanh chóng bình tĩnh lại.
Sau khi bị Sầm Lãng vác lên xe, lúc nghe anh gọi điện cho Hào bảo đối phương đi dọn dẹp hiện trường, cô đã tỉnh táo lại rồi.
Như Sầm Lãng đã nói, cô đang làm gì, với tư cách là luật sư biện hộ của Hạ Tiệp cô đang làm gì, với tư cách là người duy nhất mà Hạ Tiệp trông cậy vào lúc này, cô có thể làm được gì chứ.
Hành vi hắt tiết lợn ngu xuẩn đến mức nào, lẽ nào cô không biết sao?
Không, cô hiểu rõ hơn bất kỳ ai, đừng nói là cô hắt chút tiết lợn thối trước cửa hàng, cho dù cô chấp nhận phạm tội dìm Từ Gia Hợp vào lồng heo, cũng sẽ không có bất kỳ thay đổi nào.
Cuộc đời của Hạ Tiệp đã đến mức này, những tổn thương đã phải chịu lẽ nào có thể xóa bỏ chỉ vì Từ Gia Hợp chết đi sao? Không thể quay lại chính là không thể quay lại.
Nói cho cùng, Thời Mi chỉ là quá tức giận.
Không chỉ tức giận vì sự vô liêm sỉ của Từ Gia Hợp, mà điều khiến cô tức giận hơn là cô phát hiện mình chẳng thể làm được gì, làm luật sư lâu như vậy cô chưa bao giờ cảm thấy bất lực như thế.
“Luật sư.” Thời Mi cúi đầu cười lạnh một tiếng “Luật sư thì sao? Luật sư được ủy thác toàn quyền thì có thể làm gì?”
Gió sông từ khi nào lại trở nên chói mắt thế này, Thời Mi quay mặt đi không muốn bị anh phân tích, hơi nghiêng đầu, chớp mắt vài cái để cố gắng làm dịu đi cảm giác khô rát đang dâng lên trong đáy mắt.
“Có những công lý, ngay cả cảnh sát cũng bất lực phải không.”
“Vậy nên, em đang thay Hạ Tiệp đòi lại công lý sao?”
Sầm Lãng vẫn ôn hòa.
Ôn hòa đến mức đâm vào lòng người.
“Rốt cuộc anh muốn nói gì?” Thời Mi có chút không vui.
“Với tư cách là đồng nghiệp của em, tôi hoàn toàn hiểu được cảm giác tức giận mà em, với tư cách là một người phụ nữ, đã đặt mình vào khi đối mặt với vụ án này, không còn nghi ngờ gì nữa, sự đồng cảm của em đối với Hạ Tiệp là vô cùng quý giá.”
Anh khẽ cười tự giễu, thành thật và thẳng thắn.
“Dù sao thì, đây là điều mà một người đàn ông như tôi không thể làm được, rất tiếc tôi chỉ có thể thấu hiểu, chứ không thể hoàn toàn đồng cảm một cách trọn vẹn.”
Sầm Lãng rất ít khi nói nhiều như vậy, có lẽ chỉ khi ở trước mặt Thời Mi, anh mới chịu vứt bỏ hết tất cả sự cao ngạo và lạnh lùng, kiên nhẫn và tỉ mỉ dẫn dắt cô, không mang chút tư tâm nào, xây dựng cho cô một sơ đồ tư duy đúng đắn.
“Nhưng với tư cách là cộng sự của em, tôi không thể không nhắc nhở em phải ghi nhớ nhiệm vụ chính của mình, phân biệt rõ việc muốn làm và việc nên làm, phân biệt rõ thân phận của em và Hạ Tiệp.”
Anh chăm chú nhìn vào gò má nghiêng của cô, nói với cô:
“Nếu em không phân biệt được, em sẽ đau khổ, giống như bây giờ.”
Thời Mi hơi sững sờ, quay đầu nhìn anh, vô thức mấp máy môi, khẽ hỏi:
“Nhiệm vụ chính của tôi là gì?”
Có lẽ vì đã nhập tâm quá sâu, khiến cô có chút không phân biệt được mình có thể làm gì, nên làm gì, và nhiệm vụ chính của mình là gì. Điều gì là thật, điều gì là hư ảo.
Sầm Lãng nghiêng mắt nhìn xuống, hỏi ngược lại: “Đối với em, thân phận của Hạ Tiệp là gì?”
“Thân chủ của tôi.” Cô nói.
“Đúng vậy, vậy nên hãy mãi mãi bước đi trên con đường bôn ba vì thân chủ, cố gắng hết sức để giành được lợi ích tối đa cho mỗi một thân chủ, không liên quan đến hoàn cảnh hay phẩm hạnh của đối phương.”
Giọng anh dịu dàng, từ từ dẫn dắt.
“Đó chính là nhiệm vụ chính của em, đó mới là sân khấu chính của em.”
“Nhưng tôi căn bản không thể làm gì cho cô ấy cả! Không, không đúng, phải là cho dù tôi có làm gì đi nữa, thì đối với Hạ Tiệp cũng không có ý nghĩa gì cả.”
Thời Mi bất giác cao giọng, khi gió thổi qua, mơ hồ mang đi một chút chán nản và suy sụp của cô, khiến cô nghe có vẻ kích động hơn.
“Tôi có thể làm gì, giành thêm cho cô ấy một ít tài sản ư? Hạ Tiệp còn quan tâm đến những thứ này sao? Để Từ Gia Hợp vào tù? Loại người này vào tù là đủ rồi sao? Cho dù hắn có xuống mồ cũng không thể bù đắp được những tổn thương mà Hạ Tiệp đã phải chịu, đúng không?”
“Em nghĩ, tại sao Hạ Tiệp có thể chống chọi đến tận bây giờ?” Sầm Lãng đột nhiên hỏi cô một câu không đầu không đuôi.
“Muốn báo thù Từ Gia Hợp.”
Thời Mi nghĩ như vậy “Đối với cô ấy, không thể vẽ nữa cũng đồng nghĩa với việc không còn gì cả, nếu không phải vì muốn báo thù Từ Gia Hợp, có lẽ cô ấy đã không thể chống chọi đến bây giờ.”
Sầm Lãng nhìn vào mắt cô, ánh mắt từ từ tiếp xúc với cô, khẽ lắc đầu, giọng điệu không đồng tình nhưng vẫn nhẹ nhàng khoan thai, đưa ra một giả thuyết:
“Nếu tôi là Hạ Tiệp, trong tình huống đã hoàn toàn tuyệt vọng, cách báo thù hả hê nhất, là cùng chết.”
Thời Mi đột nhiên cứng đờ.
Cô nghe thấy Sầm Lãng nói một cách rành mạch:
“Chứ không phải là cầu cứu một luật sư. Em có từng nghĩ không, tại sao cô ấy lại phải xé toạc những trải nghiệm đau khổ đến tê liệt của mình một cách đẫm máu, rồi nhớ lại một lần nữa, rồi chia sẻ lại từ đầu với em một lần nữa?”
Thời Mi chưa từng nghĩ đến.
Cô hoàn toàn không nghĩ theo hướng này.
“Theo góc độ tâm lý học, cô ấy không những không phải đã hoàn toàn tuyệt vọng, mà ngược lại là đang tìm cách để sống sót.” Và Sầm Lãng cũng không để cô đợi quá lâu, hào phóng đưa ra câu trả lời.
“Dù đau khổ đến mấy cũng phải làm như vậy, đó là bản năng sinh tồn vô cùng mãnh liệt của cô ấy.”
Bản năng sinh tồn.
Bốn chữ ngắn gọn nhưng mạnh mẽ, lại như một cây kim thép khổng lồ, đâm mạnh vào cơ thể cô.
Khiến cô đột ngột bừng tỉnh, khiến cô run rẩy như bị điện giật.
Cô có chút không thể tin được, đồng tử khẽ run, ánh mắt xám xịt dần sáng lên trong chốc lát, lặp lại:
“Hạ Tiệp, cô ấy đang tìm cách để sống sót…?”
Sầm Lãng lại gần cô một chút, hơi giơ tay lên, lòng bàn tay ấm áp xoa xoa đỉnh đầu cô hai cái, khẽ gọi tên cô, giọng nói trả lời cô trầm ấm mà mạnh mẽ:
“Thời Mi, em có thể nhập tâm vào cảm xúc của cô ấy, nhưng em không phải là cô ấy, tôi cũng không phải, chúng ta không thể thay cô ấy đưa ra bất kỳ quyết định nào.”
“Tài sản, chúng ta phải giúp cô ấy giành lại những gì đáng có, cho dù cô ấy không quan tâm, cô ấy vẫn còn bố mẹ, còn có con cái. Từ Gia Hợp, chúng ta đương nhiên cũng phải đích thân giúp cô ấy tống hắn vào tù, ly hôn không phải là mục đích, hoàn toàn thoát khỏi cơn ác mộng này mới là mục đích.”
Sầm Lãng vén sợi tóc bên khóe miệng cho cô, nói với cô:
“Những tổn thương trong quá khứ đã xảy ra rồi, nếu ngay cả bản thân Hạ Tiệp cũng không từ bỏ việc sống sót, vậy thì điều chúng ta cần làm, chính là đẩy cô ấy tiến về phía trước một lần nữa.”
Chính vào khoảnh khắc này, Thời Mi,
Phải thừa nhận rằng mình thực sự khâm phục dung lượng tinh thần của Sầm Lãng.
Anh dường như lúc nào cũng tự tin và điềm tĩnh.
Mục tiêu chính xác rõ ràng, luôn biết rõ quỹ đạo của mình, sự phóng khoáng ngông cuồng khiến anh chưa bao giờ đi theo lối mòn, nhưng cho dù như vậy, anh vẫn luôn kiểm soát được “sự cân bằng” cho chính mình.
Tinh thần đủ đầy.
Giữ vững bản chất.
Kiên định không đổi.
Có lẽ, chỉ có một gia đình dùng hết tình yêu thương tuyệt đối mới có thể vun trồng nên một Sầm Lãng như vậy, để anh ở độ tuổi này đã sở hữu khả năng thấu hiểu và bao dung vượt trội, rực rỡ sáng ngời, lại trong trẻo nhiệt thành.
Thời Mi vẫn còn nhớ,
Bố của anh cũng là một quý ông khiêm tốn lịch sự, nội tâm kín đáo, mang đầy phong thái của một danh sĩ.
Thấy cô đột nhiên im lặng, bàn tay Sầm Lãng đang đặt sau gáy cô khẽ vỗ một cái, trầm giọng hỏi cô:
“Nghĩ gì vậy?”
Thời Mi hoàn hồn, tâm trạng đột nhiên thoải mái mới phát hiện trong dạ dày mơ hồ có chút trào ngược, cô cong khóe miệng, chớp mắt nói: “Đói rồi.”
Sầm Lãng cười một tiếng, dắt tay cô đi về phía khoang thuyền, nói giọng trêu chọc có chút lưu manh: “Tiếc thật, ở chỗ bác chỉ có cá, không có tiết lợn.”
“…”
Thời Mi nhấc chân đá anh, bị anh nhướng mày nghiêng người né được.
Món cá hấp của bác trai quả thực rất ngon, cộng thêm việc Thời Mi thật sự đói, cô cầm đũa lên bắt đầu nghiêm túc ăn cơm.
“Ăn chậm thôi.” Sầm Lãng cẩn thận gỡ xương cá cho cô, gắp toàn bộ phần thịt cá béo và mềm nhất ở giữa thân cá cho cô, rồi lại như nhớ ra điều gì đó, nói:
“Vẫn muốn giúp Hạ Tiệp trút giận à?”
Thời Mi hơi sững sờ, động tác nhai trong miệng đột nhiên dừng lại, vẻ mặt khó hiểu nhìn anh, ngậm thịt cá mà ú ớ nói:
“Anh vừa mới…”
Sầm Lãng rót cho cô một ly nước “Nuốt xuống rồi hẵng nói.”
Thời Mi nhanh chóng nhai nuốt, uống một ngụm nước lớn, tiếp tục nói: “Không phải anh vừa nói giúp Hạ Tiệp thắng kiện sao?”
Sầm Lãng nghiêng người về phía trước, khuỷu tay chống lên bàn, chống cằm, ánh mắt từ từ lướt trên mặt Thời Mi, lười biếng nói một câu:
“Kiện thì cứ kiện, giận thì vẫn phải trút chứ.”
Thời Mi ngửa cổ ra sau, hỏi anh: “Anh định làm gì?”
“Giống em, bôi nhọ Từ Gia Hợp.”
Đuôi mắt Sầm Lãng cong lên ý cười, đột nhiên chuyển chủ đề, trêu cô, “Có điều, kế hoạch của tôi, chắc là hiệu quả hơn mớ tiết lợn thối của em đấy.”
Thời Mi: “…”
Ý là, cái chuyện tiết lợn này không qua được rồi.
Bất đắc dĩ cô đầy lòng hiếu kỳ, cũng không thể so đo với anh, nghiêng người lại gần anh vội vàng hỏi:
“Là gì là gì?”
“Muốn biết à?” Sầm Lãng khẽ nheo mắt.
Thời Mi gật đầu lia lịa.
“Muốn biết cũng được,” anh lười biếng giơ tay, đầu ngón tay thon dài quấn lấy một lọn tóc mềm của cô, hứng thú quấn quanh đùa nghịch, giọng nói trầm thấp mê hoặc.
“Nhưng em có phải nên thể hiện chút gì đó không?”
“Thể hiện?” Thời Mi bị chủ đề đột ngột thay đổi của anh làm cho có chút choáng váng, nửa hiểu nửa không đáp lời “Anh muốn tôi thể hiện phương diện nào…”
Chưa nói hết lời, điện thoại của Thời Mi đặt trên bàn đột nhiên vang lên, cô đang tập trung hết vào Sầm Lãng, vớ lấy điện thoại không thèm nhìn mà bật thẳng loa ngoài:
“Alô?”
Đầu dây bên kia là một chàng trai trẻ:
“Chị, em là Lê Duệ đây, ảnh tối nay chị định gửi cho em đã chụp xong chưa ạ?”
Thời Mi vỗ trán một cái, lúc này mới nhớ ra.
Lê Duệ là một phóng viên của một trang tin mạng, quan hệ với cô khá tốt, tối nay Thời Mi đã tìm cậu ta, ban đầu định gửi những video về tiết lợn và ảnh graffiti “kẻ giết người” của Từ Gia Hợp cho cậu ta, để cậu ta viết một bài báo.
Kết quả bị Sầm Lãng chen ngang làm gián đoạn, trực tiếp quên mất cậu em phóng viên này luôn.
Sau đó, giây tiếp theo, Sầm Lãng cứ thế trơ mắt nhìn người phụ nữ trước mặt, tự nhiên nở nụ cười, tự nhiên mềm giọng, tự nhiên dỗ dành qua điện thoại:
“À xin lỗi nhé Duệ Duệ, sau đó tôi nghĩ lại thấy làm vậy hình như không ổn lắm, hơn nữa nói thế nào thì đây cũng coi như là bịa đặt rồi, đều là do tôi nhất thời hồ đồ mà còn kéo cả cậu vào làm tin giả cùng tôi, thật sự xin lỗi nhé Duệ Duệ~”
Cậu em lại rất thẳng thắn, cười nói:
“Không sao đâu chị, chuyện của chị cũng là chuyện của em, với em thì đừng khách sáo, có cần gì chị cứ nói một tiếng em lập tức có mặt.”
Thời Mi rõ ràng đã được cậu em dỗ ngược lại đến vui vẻ, cười càng ngọt ngào hơn: “Chậc, đúng là Duệ Duệ của chúng ta!”
Cậu em nói: “Vậy cũng muộn rồi, em không làm phiền chị nữa nhé, mấy hôm nữa em về Cảng Hạ sẽ hẹn chị đi ăn.”
Thời Mi: “Được thôi được thôi~ Vậy ngủ ngon nhé.”
Lê Duệ: “Chị ngủ ngon.”
Sầm Lãng quả thực bị màn kịch trước mắt làm cho tức đến bật cười.
“Cạch” một tiếng đặt đũa xuống, ngả người ra sau dựa vào lưng ghế, hai tay khoanh trước ngực, vắt chéo chân, nheo mắt l**m l**m môi, không nói gì.
Chị chị em em, chúc nhau ngủ ngon.
Được lắm, người còn chưa theo đuổi được, mà tình địch thì hết tên này đến tên khác.

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...