Tốt Nhất Em Đừng Khóc - Bảo Quang Tương Trực

Chương 49: Dao găm đâm vào anh



“Sau khi vụ án của Hạ Tiệp kết thúc, tôi sẽ trả lời anh.”
Đây là câu trả lời của Thời Mi vào ngày hôm đó ở bến cảng.
Sầm Lãng nói: “Được.”
Đã đợi lâu như vậy, anh đương nhiên không ngại đợi thêm nữa, cho cô đủ thời gian suy nghĩ là điều đúng đắn.
Dù sao thì, bất kể cô đồng ý hay từ chối, anh cũng không định buông tay nữa rồi.
Thời gian trôi đến sáng thứ tư đầu tiên của cuối thu, ngày vụ án của Hạ Tiệp được đưa ra xét xử.
Vụ kiện ly hôn với lý do bạo lực gia đình có tính không chắc chắn quá lớn, mà Hạ Tiệp thì không thể chịu đựng thêm bất kỳ sự giày vò nào nữa. Vì vậy, Sầm Lãng đề nghị không đi theo hướng dân sự mà chuyển sang hình sự.
Sau màn kịch lộn xộn trong phòng họp lần trước, Từ Gia Hợp đã bị cảnh sát khống chế.
Sầm Lãng và Thời Mi chia nhau hành động.
Sầm Lãng đi tố cáo Từ Gia Hợp gian lận thương mại và cung cấp bằng chứng phạm tội thực tế không thể chối cãi; còn Thời Mi, với tư cách là người đại diện được ủy thác toàn quyền của Hạ Tiệp, đã cung cấp cho cảnh sát bằng chứng phạm tội của Từ Gia Hợp về việc xâm phạm tự do và an toàn cá nhân.
Chuỗi bằng chứng được xâu chuỗi lại, Từ Gia Hợp bị cơ quan công tố khởi tố, truy tố các tội danh như cố ý gây thương tích, ngược đãi, lăng mạ, gian lận thương mại, chiếm đoạt tài sản của người khác và bạo lực can thiệp vào tự do hôn nhân.
Thời Mi, với tư cách là người đại diện tố tụng dân sự trong vụ án hình sự, cùng Hạ Tiệp có mặt tại phiên tòa.
Còn Sầm Lãng, mặc dù ban đầu anh đã nhân danh mình để nhận vụ án này trước mặt chủ nhiệm Hoàng Thế Hải, nhưng từ đầu đến cuối anh chưa hề ký bất kỳ thỏa thuận ủy thác nào với Hạ Tiệp.
Vào ngày xét xử, anh cũng không ra tòa mà chỉ ngồi ở hàng ghế dưới để dự thính.
Dù sao thì người duy nhất Hạ Tiệp tin tưởng là Thời Mi, và cũng chỉ có Thời Mi mới có đủ tư cách để chiến đấu bên cạnh cô ấy.
Dù sao thì người phát hiện ra sự bất thường của Hạ Tiệp là cô, người đầu tiên đưa tay về phía Hạ Tiệp, cũng là cô.
Trong một vụ án hình sự có đầy đủ bằng chứng, cho dù Từ Gia Hợp có chi bộn tiền để mời luật sư bào chữa thì cũng không ảnh hưởng quá lớn đến kết quả phán quyết cuối cùng của vụ án này.
Tuy nhiên, có một điểm đáng tiếc, trong số rất nhiều tội danh mà Từ Gia Hợp bị cáo buộc, vẫn còn thiếu một tội.
“Công tố viên, đối với cáo buộc của cô rằng bị cáo trước khi kết hôn đã đi ngược lại ý muốn của nguyên đơn, sử dụng thuốc mê trong tình huống khiến nguyên đơn không thể phản kháng để thực hiện hành vi giao cấu mang tính cưỡng chế, cô có cung cấp được chứng cứ mới hoặc nhân chứng mới nào không?”
Trên tòa, thẩm phán chủ tọa đặt câu hỏi.
Công tố viên hơi bẻ cong chiếc micro hội nghị, ghé sát lại và nói: “Vâng, thưa có. Vì vậy, tôi xin đề nghị tòa án triệu tập nhân chứng đến tòa để làm chứng.”
Thẩm phán chủ tọa gật đầu: “Triệu tập nhân chứng đến tòa.”
Lúc này, Hạ Tiệp quay đầu nhìn Thời Mi bên cạnh, Thời Mi hơi cúi mắt xuống, rồi từ từ nắm lấy bàn tay đang bất giác siết chặt của cô ấy dưới bàn, vẻ mặt dịu dàng, khẽ nói với Hạ Tiệp:
“Đừng sợ, chị rất dũng cảm, chị không sai.”
Hạ Tiệp nhờ những lời của cô mà dần thả lỏng hơn một chút, các đầu ngón tay buông lơi, im lặng nắm ngược lại tay cô.
Thời Mi nhướng mi, phóng tầm mắt về phía hàng ghế dự thính, ánh mắt nhanh chóng bị Sầm Lãng bắt trọn một cách chính xác, ánh mắt của cả hai xuyên qua không khí trang nghiêm, trầm mặc của phiên tòa, đột ngột giao nhau.
Ngay sau đó, cuộc đối thoại của hai người vang lên bên tai cô.
“Không có bằng chứng trực tiếp chứng minh hành vi cưỡng h**p bằng thuốc mê của Từ Gia Hợp đối với Hạ Tiệp mười hai năm trước, hắn ta có thể sẽ được giảm mười năm tù, điều này đối với Hạ Tiệp là một sự bất công.”
Nửa tháng trước, Thời Mi đứng trên sân thượng của công ty luật, quay người lại, chau mày nhìn anh, giọng điệu có chút tiếc nuối.
“Sầm Lãng, tôi nghĩ tôi vẫn chưa làm được trọn vẹn.”
“Không phải em chưa làm được trọn vẹn.”
Sầm Lãng tiến lại gần hơn một chút, đưa cốc cà phê trong tay cho cô, đưa tay lên xoa xoa sau gáy cô, thản nhiên nói với cô:
“Khi không nhìn thấy đáp án, chứng tỏ em cần phải thay đổi hướng suy nghĩ, nhìn lại quá khứ, biết đâu đáp án đó lại là một điểm ẩn mà em từng xử lý qua nhưng không hề hay biết.”
Thời Mi bất giác lẩm bẩm:
“Thay đổi hướng suy nghĩ, nhìn lại quá khứ…”
“Tên nhân chứng.”
Trên tòa, thẩm phán chủ tọa đang kiểm tra thông tin cá nhân.
Người đàn ông đứng ở bục nhân chứng, đầu tiên quay đầu lướt qua khu vực bị cáo, ánh mắt dò xét Từ Gia Hợp đầy vẻ khinh miệt ngạo mạn, thậm chí còn ẩn hiện một chút đắc ý.
Sau đó anh ta lại nhìn về phía khu vực nguyên đơn, lướt qua Hạ Tiệp và Thời Mi với vẻ mặt không cảm xúc, dường như dù ra tòa với tư cách là nhân chứng có lợi cho phía Hạ Tiệp, anh ta cũng không hề tỏ ra có ý muốn giúp đỡ.
So với việc giúp đỡ, sự xuất hiện của anh ta càng giống một kiểu trả thù hơn.
Thẩm phán chủ tọa lạnh giọng, hỏi lại một lần nữa:
“Tên nhân chứng.”
Người đàn ông thu lại ánh mắt từ phía Hạ Tiệp, ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô cảm nhìn về phía thẩm phán chủ tọa ở trên cao, trả lời:
“Tôi tên là Từ Gia Chí.”

Một tháng trước.
Buổi chiều cuối tuần.
Sầm Lãng lái mô tô đến khu phố cổ Than Vĩ, dựng xe ở khoảng đất trống đầu hẻm, đi theo địa chỉ vào sâu trong con hẻm nhỏ, rồi dừng bước trước một cánh cửa rách nát ở cuối hẻm.
Anh liếc nhìn biển số nhà rồi đưa tay gõ cửa.
“Két” một tiếng, cánh cửa gỗ cũ kỹ không hề khóa.
Theo động tác gõ cửa của Sầm Lãng, cánh cửa gỗ hé ra một khe hở vào trong, như thể tùy ý cho phép người ngoài bước vào.
Sầm Lãng dừng lại hai giây, rồi đưa tay từ từ đẩy cánh cửa gỗ ra, bước qua ngưỡng cửa đi vào.
Một khoảng sân nhỏ của căn nhà cấp bốn trống trải nhưng không mấy sáng sủa, u ám và ẩm ướt, xung quanh chất đống củi lửa và sắt vụn, tường bị nứt ẩm, thấm đẫm mùi tanh của sắt gỉ, bức tường trắng phía dưới ngả sang màu nâu trà, khắp nơi bao trùm sự suy tàn và hoang vắng của cảnh nhà không có gì.
Anh đi xuyên qua sân, vặn tay nắm cửa bước vào căn phòng đối diện duy nhất có khả năng có người ở.
Ngay sau đó, một mùi hôi thối nồng nặc xộc tới.
Sầm Lãng nhíu mày, ghét bỏ quạt quạt hai cái trước mũi, cố nén mùi rượu thối và mùi chua hôi nồng nặc trên người đàn ông đang vô cùng khó chịu lúc này, lạnh nhạt đảo mắt nhìn một vòng.
“Ồ, đây không phải là thái tử gia của Nhất Lãng sao.”
Từ Gia Chí trông bộ dạng sa đọa, nằm nghiêng trên chiếc ghế sofa sẫm màu bẩn thỉu, cười khẩy một tiếng.
“Cái nơi rách nát này của tôi mà cũng tìm được, thật là làm khó cho cậu rồi.”
Sầm Lãng không hề tức giận trước giọng điệu châm chọc của anh ta, anh đá văng lon bia rỗng dưới đất, xách một chiếc ghế gỗ từ bên cạnh qua, ung dung bình tĩnh ngồi xuống đối diện anh ta.
Dù đang ngồi, lời nói của anh vẫn toát ra khí thế tao nhã của kẻ bề trên, anh nhẹ nhàng chế nhạo một tiếng:
“Sao nào, rời khỏi vòng tay bao bọc của anh trai là thảm hại thế này à.”
“Mẹ kiếp nhà mày!” Từ Gia Chí vẫn không có chút tiến bộ nào, vẫn dễ dàng bị kích động vì Từ Gia Hợp, đứng dậy định ra tay với Sầm Lãng, nhưng lại bị Sầm Lãng trở tay dùng một cây gậy chọc thẳng vào người khiến anh ta không thể động đậy trên ghế sofa.
Chỉ có thể gào thét vô ích: “Mẹ kiếp, mày muốn nói gì thì mau nói đi!”
Sầm Lãng ngược lại không vội, anh từ tốn nâng cây gậy lên gõ gõ vào mặt anh ta, đuôi mắt ánh lên vẻ bất cần cao ngạo.
“Miệng bẩn như vậy, xem ra chỉ nhớ ăn không nhớ đòn* phải không?”
Nhớ ăn không nhớ đòn*: Ý chỉ những kẻ chỉ nhớ những lúc được hưởng lợi lộc, nhưng lại quên rất nhanh những bài học hay hình phạt đã phải gánh chịu, do đó thường không biết điều và dễ dàng lặp lại sai lầm
Có lẽ nhớ lại lần bị đánh rồi bị tống vào tù trước đó, anh ta rõ ràng đã thu lại hành động, vẻ mặt căm ghét tức giận, bộ dạng xấu xí, nghiêm giọng ra lệnh cho anh: “Cút khỏi nhà ông đây!”
Sầm Lãng đương nhiên không sợ anh ta, anh thu lại cây gậy gỗ nhặt được tiện tay, dựng trước người, hai tay chống lên đó, lười biếng nghiêng đầu.
“Trước khi cút, tôi còn muốn hỏi anh một câu,” anh liếc nhìn người đàn ông đang tỏ vẻ hùng hổ đối diện, đi thẳng vào vấn đề.
“Những năm nay anh đe dọa Từ Gia Hợp, lý do khiến hắn ta phải đáp ứng mọi yêu cầu của anh là gì?”
Đây là một điểm ẩn quan trọng mà anh phát hiện ra khi xem lại hồ sơ vụ án tranh chấp tài sản mà Thời Mi bào chữa cho Từ Gia Hợp lúc ban đầu.
Sao kê ngân hàng không thể làm giả, những năm trước đó Từ Gia Hợp quả thực đã chuyển không ít tiền vào tài khoản của Từ Gia Chí, mỗi một khoản đều không hề nhỏ.
Nhưng đó không phải là điểm chính.
Điểm chính mà Sầm Lãng nhận thấy là, thời điểm Từ Gia Hợp đột ngột bắt đầu chuyển tiền cho Từ Gia Chí là mười hai năm trước.
Mười hai năm trước, điều này không thể không khiến anh liên tưởng, bởi vì đó không xa không gần, vừa hay chính là thời điểm Hạ Tiệp bị cưỡng h**p bằng thuốc mê và bị tung ảnh khỏa thân vào năm hai đại học.
“Ai đe dọa hắn ta, mẹ kiếp là do Từ Gia Hợp kia tự làm chuyện mờ ám, trong lòng hắn ta tự thấy cắn rứt lương tâm—”
“Tại sao hắn ta lại cắn rứt lương tâm?”
Sầm Lãng nhanh chóng nắm lấy từ ngữ gây tranh cãi vô tình bị lọt ra trong câu nói của anh ta, ánh mắt sắc bén, lại một lần nữa truy hỏi.
“Và làm sao anh biết, hắn ta đã làm chuyện mờ ám?”
Tuyệt đối không cho Từ Gia Chí cơ hội hoàn hồn, anh giả vờ dùng giọng điệu khinh bạc, vẻ mặt nghi ngờ, cười nhạo khích tướng:
“Không phải là anh giở trò vu khống bôi nhọ đấy chứ?”
“Vớ vẩn, ông đây đương nhiên là có bằng chứng!” Từ Gia Chí đột ngột ngồi bật dậy từ ghế sofa, nhổ một bãi nước bọt, chửi ầm lên.
“Mày tưởng thằng Từ Gia Hợp đó là loại tốt đẹp gì à? Phải, tao thích rượu chè cờ bạc, ăn không ngồi rồi, nhưng ít nhất tao chưa từng hại ai.”
“Tên ngụy quân tử Từ Gia Hợp đó, bề ngoài ra vẻ người ngợm đàng hoàng, còn cái gì mà nhà từ thiện chó má, mày có biết hắn đã làm những chuyện bẩn thỉu gì với vợ mình không?”
Anh ta dường như càng nói càng hăng, “Năm đó nếu không phải hắn chuốc thuốc cưỡng h**p, còn chụp ảnh khỏa thân của Hạ Tiệp tung lên trường cô ấy, thì chỉ với cái bộ dạng mù chữ tốt nghiệp tiểu học của hắn mà cưới được nữ thần khoa nghệ thuật sao? Tao khinh!”
Quả nhiên.
Sầm Lãng đã cược đúng.
Bằng chứng cuối cùng nằm trong tay Từ Gia Chí.
Anh khẽ nhướng mày, nheo mắt nhìn chằm chằm Từ Gia Chí, hỏi một câu không mặn không nhạt: “Anh tận mắt nhìn thấy à?”
“Đương nhiên rồi.” Từ Gia Chí cười lạnh “Năm đó tao nợ tiền cờ bạc bên ngoài, lẻn vào nhà hắn định trộm ít tiền, vừa lấy được tiền định đi thì xui xẻo thế nào lại đụng phải lúc hắn đưa Hạ Tiệp về, thậm chí hắn còn không đợi được vào phòng, ngay tại phòng khách đã đ*ng d*c trên người con gái nhà người ta như một con chó đực.”
Sầm Lãng cau mày, thu lại vẻ cà lơ phất phơ ban nãy, trầm giọng hỏi anh ta: “Bằng chứng đâu.”
Từ Gia Chí nghe thấy câu này, đột nhiên im lặng một lúc, quay người nằm lại xuống, một lúc lâu sau mới nói: “Đưa cho Từ Gia Hợp rồi.”
Sầm Lãng không vội lên tiếng, suy nghĩ vài giây.
“Anh đưa bằng chứng cho hắn ta, hắn ta hứa sẽ bảo lãnh anh ra ngoài, đúng không?”
“Không hổ là thái tử gia, đầu óc nhanh nhạy thật.” Anh ta đổi tư thế nằm nghiêng, liếc Sầm Lãng một cái, cười khẩy, “Chuyện này còn phải cảm ơn cô luật sư bên cạnh cậu đấy, nếu không phải cô ta hại tôi lúc đầu thì cũng không cho Từ Gia Hợp cơ hội này.”
Sầm Lãng chợt hiểu ra.
Trước khi đến đây, anh vẫn còn một điểm chưa nghĩ thông suốt.
Nếu Từ Gia Hợp biết Từ Gia Chí nắm giữ điểm yếu của mình, và anh ta đã liên tục bị Từ Gia Chí tống tiền trong mười mấy năm qua, tại sao đột nhiên lại khởi kiện vì di sản?
Anh ta không sợ hành vi xấu xa của mình bị công khai sao.
Cho đến vừa rồi, anh đột nhiên nghĩ thông suốt điểm này.
Nếu đối với Từ Gia Chí, bằng chứng này là con át chủ bài cuối cùng để anh ta đe dọa Từ Gia Hợp, vậy thì anh ta chắc chắn sẽ không dễ dàng đưa ra.
Vậy nên anh ta mới theo dõi Thời Mi trước, gây khó dễ cho cô, định dọa cô, không ngờ lại bị Thời Mi tống vào tù. Và nếu tất cả những điều này đều nằm trong tầm kiểm soát của Từ Gia Hợp…
Hắn ta đã đoán được với tính cách của Từ Gia Chí chắc chắn sẽ đi tìm luật sư đại diện của mình là Thời Mi trước; lại đoán được Thời Mi không phải dạng vừa, sẽ khiến Từ Gia Chí không ngóc đầu lên được; cuối cùng khi Từ Gia Chí không thể không cầu cạnh hắn ta, hắn ta mới ra tay lấy lại bằng chứng video, bảo lãnh anh ta ra ngoài.
Nhưng mà,…
Sầm Lãng càng lúc càng cau mày.
Từ kinh nghiệm mấy lần đối đầu với Từ Gia Hợp, anh không cảm thấy Từ Gia Hợp là một người tinh thông tính toán đến mức còn hiểu cả một chút tâm lý học. Cứ cảm thấy sau lưng hắn ta… có người chỉ điểm.
“Tôi nghe nói con đàn bà đó gần đây lại giúp Hạ Tiệp kiện tụng, cậu hôm nay đến đây là muốn tìm tôi lấy bằng chứng chứ gì?” Người đàn ông suy đồi hả hê.
“Cái này gọi là gậy ông đập lưng ông—”
Sầm Lãng đá một phát vào chiếc ghế sofa cạnh mặt anh ta, lười vòng vo với anh ta, đi thẳng vào vấn đề, buông một tiếng cười khẩy vạch trần:
“Bản sao lưu ở đâu?”
Từ Gia Chí như thể nghe được chuyện cười gì đó “Mẹ kiếp mày là cái thá gì, cho dù tao có thì tại sao tao phải đưa cho mày?”
“Không muốn thắng một lần sao?”
Sầm Lãng bất chợt hỏi một câu như vậy, ánh mắt lạnh lùng như băng ghim chặt vào anh ta, từng từ từng chữ nửa chế giễu nửa châm biếm.
“Từ nhỏ đã sống dưới cái bóng của Từ Gia Hợp, bố mẹ không thương, trưởng bối không yêu, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào người anh trai, điều đó khiến anh lúc nào cũng sống trong đau khổ, phải không?”
Cơ thể Từ Gia Chí tức thì cứng đờ, sắc mặt đột ngột thay đổi.
“Bây giờ, cơ hội đang ở ngay trước mắt anh.” Sầm Lãng cầm cây gậy gỗ gõ xuống đất mấy cái, ánh mắt anh đầy vẻ chế nhạo, giọng điệu từ từ dẫn dụ càng giống như một loại áp chế tâm lý.
Anh nói: “Có muốn thử một lần, cùng nhau hủy hoại hắn ta không.”

Phiên tòa kéo dài suốt cả một buổi sáng, dù có kinh nghiệm phong phú đến đâu, Thời Mi vẫn không khỏi đổ một vệt mồ hôi.
May mắn là, tâm lý của cô đủ vững vàng.
May mắn là, trước đó Sầm Lãng đã sắp đặt mọi chi tiết cho cô, cùng cô diễn tập đi diễn tập lại phiên tòa, với một hệ thống logic hợp lý chính xác và một chuỗi bằng chứng khép kín gồm các vật chứng thực tế chặt chẽ và có hệ thống.
May mắn là, kết quả phán quyết sơ thẩm đã không làm cô thất vọng.
Sự thật rõ ràng, bằng chứng xác thực, tổng hợp hình phạt cho nhiều tội, coi như nửa đời sau của Từ Gia Hợp phải ngồi tù mọt gông, và khoản bồi thường trong vụ kiện dân sự kèm theo vụ án hình sự mà Thời Mi đề xuất cũng đã được chấp thuận.
May mắn là, cô cũng không làm Hạ Tiệp thất vọng.
Đương nhiên, Từ Gia Hợp nhất định sẽ kháng cáo.
“Không sao cả, vụ kiện này tôi nhất định sẽ theo chị đến cùng, cứ kiện đến khi nào hắn không còn tiền để kháng cáo nữa thì thôi.”
Trước cổng tòa án, Thời Mi nói với Hạ Tiệp như vậy.
Hôm nay Hạ Tiệp đã thay chiếc váy đen.
Cởi bỏ đôi tất quần màu đen, cô áy mặc một chiếc váy liền ngắn tay màu đỏ nhạt, vạt váy dài đến vị trí đầu gối, để lộ vùng da bắp chân trắng nõn quanh năm không được thấy ánh mặt trời. Chiếc khăn lụa đỏ che vết sẹo trên cổ được thay bằng một chiếc vòng cổ hoa trà cổ điển.
Thực ra, thời tiết cuối thu đã rất lạnh rồi. Chiếc váy trên người Hạ Tiệp không hợp với mùa này cho lắm, nhưng có hề gì.
Ít nhất nó phù hợp với tâm trạng của cô ấy lúc này, thoát khỏi ràng buộc, hít thở tự do, tái sinh một lần nữa, từ nay về sau chỉ sống vì chính mình.
Mái tóc dài ngang vai rẽ ngôi lệch thay thế cho mái tóc dài đến eo ban đầu, phần tóc mái dày trước trán cũng không còn. Lần đầu tiên quan sát ngoại hình của cô ấy ở khoảng cách gần như vậy, Thời Mi buột miệng nói:
“Hạ Tiệp, chị rất đẹp.”
Còn một câu nữa: “Chị thật sự rất đẹp, không chỉ riêng hôm nay.”
Hạ Tiệp ngước mắt lên, đôi mắt vốn luôn u ám mờ mịt vào khoảnh khắc hôm nay đã ánh lên một tia sáng yếu ớt, cô ấy mỉm cười.
Mặc dù chỉ là một đường cong rất nhẹ, rất nhạt, nhưng cô ấy vẫn cười.
Cô ấynhìn Thời Mi, giọng không lớn, nhưng từng chữ rõ ràng nói với cô một câu: “Cảm ơn.”
Cô ấy còn một câu nữa: “Cảm ơn cô, Thời Mi.”
Cảm ơn sự giúp đỡ của cô, cảm ơn sự đồng hành của cô, cảm ơn cô đã khen tôi đẹp.
Ma nữ thường ngày khéo léo trăm bề, giờ đây đối mặt với lời cảm ơn chân thành và thẳng thắn như vậy của Hạ Tiệp lại có chút ngượng ngùng, cô vô thức đưa tay sờ sờ tóc, nói:
“Chị đừng vội cảm ơn, tiếp theo chúng ta vẫn còn một trận chiến nữa.”
Vụ kiện ly hôn với Từ Gia Hợp.
Từ Gia Hợp bị kết án, vậy thì vụ kiện ly hôn của Hạ Tiệp với hắn ta sẽ không còn khó kiểm soát như trước nữa, cô phải giúp Hạ Tiệp giành được quyền lợi ở mức độ cao nhất, tiền, xe, nhà, con cái, không thiếu một thứ gì.
“Xin hỏi, có phải là cô Hạ Tiệp không ạ?”
Trước khi Hạ Tiệp lên tiếng, phía sau đột nhiên vang lên giọng của một người phụ nữ, xen vào cuộc trò chuyện của hai người.
Cả hai cùng quay người lại nhìn,…
Một người phụ nữ mặc chiếc váy lụa thật kiểu cổ điển họa tiết gốm hoa lam, khoác ngoài là chiếc áo khoác nhung chồn màu xanh rêu thắt eo. Tuổi khoảng bốn mươi lăm, mái tóc dài được búi lên một cách tinh xảo, cài xiên một cây trâm ngọc Hòa Điền, khí chất cao nhã thoát tục, được bảo dưỡng rất tốt.
Người lạ mới gặp vẫn khiến Hạ Tiệp có chút bối rối bất an, cô ấy hơi lùi lại hai bước, cúi đầu khẽ nói:
“Là tôi.”
Thời Mi bất giác định bước lên che cho Hạ Tiệp, nhưng đột nhiên lại thấy Sầm Lãng xuất hiện phía sau người phụ nữ trung niên, có lẽ là một khoảnh khắc tâm linh tương thông với anh đã khiến Thời Mi dừng bước, đứng yên tại chỗ không động đậy.
Trực giác mách bảo cô rằng, người phụ nữ trung niên này sẽ không làm hại Hạ Tiệp.
Có lẽ…
“Chào cô, tôi là người phụ trách của phòng trưng bày nghệ thuật ‘Biệt Bất Đồng’, đây là danh thiếp của tôi.”
Người phụ nữ trung niên không tiến lại gần Hạ Tiệp hơn, mà chỉ đứng tại chỗ, hai tay đưa danh thiếp của mình, ánh mắt hiền hòa, nói với tốc độ chậm rãi và nhẹ nhàng.
“Có lẽ tôi đường đột đến làm phiền thế này có chút đột ngột. Chuyện là thế này, tháng trước tôi đến bờ biển thị trấn Bình Đàm để lấy cảm hứng sáng tác, tình cờ ở lại tại ‘Nhà nghỉ Sơ Hạ’.”
Nghe đến nhà trọ của bố mẹ, Hạ Tiệp ngẩn người một lúc, một lúc lâu sau hốc mắt đỏ hoe, vội vàng hỏi: “Có phải bố mẹ tôi đã xảy ra chuyện gì không…”
“Không phải đâu, cô đừng hiểu lầm.”
Người phụ nữ trung niên cười nhẹ lắc đầu, bà dường như có một sức mạnh đủ để trấn an lòng người, nhanh chóng khiến Hạ Tiệp bình tĩnh lại, sau đó giải thích rằng:
“Tôi nhìn thấy những bức tranh treo của cô trong phòng, cảm thấy thực sự có linh khí và tôi rất thích, vì vậy đã hỏi bố mẹ cô để lấy thông tin liên lạc.”
Hạ Tiệp gần như ngây người tại chỗ.
Một lúc sau, cô ấy như phản ứng lại, cúi đầu nhìn danh thiếp trong tay, kinh ngạc thốt lên:
“Biệt Bất Đồng… Bà, bà là Giáo sư Biệt Doãn?!”
Sau khi nghe thấy cái tên này, Thời Mi lặng lẽ lấy điện thoại ra, mở Baidu và nhanh chóng nhập để tìm kiếm.
Kết quả xem xong mà giật mình.
Giáo sư Biệt Doãn.
Viện trưởng Học viện Mỹ thuật Cảng Hạ.
Sinh viên nghệ thuật học vẽ trên toàn quốc ai mà không biết, một suất học lớp của giáo sư Biệt Doãn còn khó cầu hơn cả tranh của bà.
Lúc này, Biệt Doãn tiến lên hai bước, đưa một lá thư trong tay cho cô ấy, cười nhạt nói:
“Phòng trưng bày của chúng tôi gần đây vừa thành lập một chi nhánh mỹ thuật ở Xuyên Tây, đang rộng rãi thu hút nhân tài trong ngành, không biết cô Hạ Tiệp có hứng thú tìm hiểu một chút không.”
Theo phản xạ, phản ứng đầu tiên của Hạ Tiệp khi nghe câu nói của đối phương là nhanh chóng thu bàn tay phải bị đứt ngón của mình lại, giấu sau lưng, ánh mắt trở nên có chút khó xử.
Biệt Doãn đương nhiên nhận ra hành động nhỏ của cô ấy, bà khẽ cong môi một cách tự nhiên, như thể hoàn toàn không để ý đến sự bất thường của cô ấy, tiếp tục cười nói:
“Nếu cô có ý định, có thể thử đến chỗ tôi bắt đầu từ vị trí thuyết minh viên phòng tranh, lương bổng đãi ngộ mọi thứ đều dễ thương lượng. Không cần vội, cô có thể về nhà từ từ suy nghĩ.”
Nói xong, Biệt Doãn khẽ gật đầu với hai người rồi rời đi.
Thời Mi cũng nhanh chóng chào tạm biệt Hạ Tiệp, sau đó cô đi về phía Sầm Lãng, người vẫn luôn đứng cách đó không xa, nheo mắt lại, hỏi anh một câu không đầu không cuối:
“Giáo sư Biệt Doãn và Giang Tiếu có quan hệ gì?”
Cô không quên, Giang Tiếu, bạn của Sầm Lãng, đang theo học tại Học viện Mỹ thuật Cảng Hạ.
Sầm Lãng khẽ ho một tiếng, hai tay đút túi quần quay người dẫn cô về phía bãi đỗ xe, trên đường đi anh trả lời có chút không tự nhiên:
“Bà ấy là mẹ của Giang Tiếu.”
Thảo nào.
“Vậy những bức tranh của chị Hạ Tiệp ở ‘Nhà nghỉ Sơ Hạ’, thực ra là anh đã đưa cho giáo sư Biệt Doãn, đúng không?”
Giọng Thời Mi chắc nịch.
Cô cũng nhớ rõ, lúc hai người tranh cãi trong phòng vì Hạ Tiệp, Sầm Lãng đã không ngừng quan sát những bức tranh treo trong phòng.
Nếu cô nhớ không lầm, anh còn chụp ảnh lại.
“Tôi chẳng qua chỉ là người bắc cầu thôi.”
Mãi đến khi lên xe, mới đợi được câu trả lời nhẹ như không của người đàn ông.
“Là do bản thân Hạ Tiệp đã đủ xuất sắc rồi.”

Công ty luật Libra gần đây liên tiếp thắng lớn trong mấy vụ án.
Hoàng Thế Hải nhất thời cao hứng, đột nhiên nói buổi tối sẽ tổ chức tiệc liên hoan, công ty luật tức thời chìm trong tiếng hoan hô.
Tất cả mọi người đều cho biết sẽ tham gia, chỉ riêng Thời Mi là không có tin tức.
“Luật sư Thời sao lại không nghe điện thoại thế này.”
Trong văn phòng, Hoàng Thế Hải không ngừng gọi cho Thời Mi, nhưng đối phương lại không bắt máy một cuộc nào, ngược lại khiến vị Chủ nhiệm “sấm rền gió cuốn” này trong lòng không yên.
Không phải là vì thắng vụ kiện của Hạ Tiệp rồi, vẫn còn hận những lời khó nghe mà ông ta mắng lần trước chứ.
Không thù dai đến thế chứ?
Không phải là… muốn nhảy việc đấy chứ!?
“Tiểu Sầm à, cái này cái này, cậu gọi điện thử cho luật sư Thời xem, không biết có phải điện thoại của tôi có vấn đề không, cậu hỏi xem tối nay cô ấy có đến liên hoan với chúng ta không.”
Ngày thường mắng thì mắng, nhưng cô nàng ma nữ này là cây hái ra tiền của ông ta, ai đi cũng được chứ cô thì không thể đi được.
Sầm Lãng lười biếng dựa vào ghế sofa da mềm, hai chân vắt chéo gác lên bàn, ra cái vẻ tản mạn bất cần của một cậu ấm.
Nghe thấy yêu cầu có phần chột dạ của Hoàng Thế Hải, anh khinh khỉnh cười một tiếng, cầm điện thoại lên, ngón tay dài bấm số của Thời Mi, động tác vừa nhanh vừa thành thạo.
Điện thoại được kết nối, tiếng chuông đầu tiên còn chưa reo xong, đã được Thời Mi bắt máy ngay lập tức.
Sầm Lãng cố ý bật loa ngoài, giọng nói nghe có vẻ vô cùng vui vẻ của Thời Mi truyền đến ngay sau đó, rõ ràng rành mạch:
“Sao thế Lãng Lãng?”
Hoàng Thế Hải gọi mười cuộc đều bị từ chối: “…”
Sầm Lãng nheo mắt liếc Hoàng Thế Hải một cái, cong môi lên, cầm điện thoại lại gần hơn một chút, giọng điệu trầm ấm dịu dàng:
“Đang ở đâu thế?”
Bên kia truyền đến tiếng Thời Mi bấm mật khẩu khóa “Tôi vừa về đến nhà, Dụ Trác không phải nói tối nay liên hoan sao, tôi về tắm rửa trang điểm, tối nay phải làm mọi người phải lóa mắt một phen!”
“Vậy tiện thể mang giúp tôi cái bật lửa từ nhà nhé, đúng rồi, ở phòng trà sân sau.” Sầm Lãng nói.
Hoàng Thế Hải: “?”
Ông ta đã nghe thấy cái gì?
Đây là có ý gì?
Hai đứa này ở chung với nhau từ bao giờ??
Lúc này, Sầm Lãng đột nhiên cười một tiếng, hỏi: “Sao không nghe điện thoại của Chủ nhiệm?”
Giọng điệu của Thời Mi lập tức trở nên mất kiên nhẫn “Không muốn nghe, dùng đầu gối nghĩ cũng biết ông ta chắc chắn lại định mắng tôi, suốt ngày la la hét hét, nếu cứ to mồm là có lý thì lừa đã thống trị thế giới rồi.”
Hoàng Thế Hải: “???”
Sầm Lãng cúi đầu cười cười sờ sờ đuôi mày, trước khi cúp máy còn nói: “Ở nhà đợi tôi, tôi về đón em.”

Nhưng kế hoạch luôn không theo kịp sự thay đổi.
Trên đường về nhà, khi Sầm Lãng đang lái mô tô qua đường hầm Cảng Giang, đột nhiên một chiếc mô tô phân khối lớn khác lao thẳng về phía anh với một lực rất mạnh.
Sầm Lãng cả người lẫn xe ngã nhào xuống đất. Anh nhíu mày nén đau tháo mũ bảo hiểm, còn chưa kịp đứng dậy khỏi mặt đất thì… ngay khoảnh khắc tiếp theo, một con dao găm màu bạc không hề báo trước đã đâm một cách nhanh chóng và tàn nhẫn vào vùng eo bụng của anh.

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...