Tốt Nhất Em Đừng Khóc - Bảo Quang Tương Trực

Chương 50: Những cánh hoa hồng trên giường



Phản ứng của Sầm Lãng nhanh đến mức nào ư.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt anh siết lại, khóe mắt liếc thấy một vệt sáng bạc lóe lên đâm thẳng về phía mình, anh liền vội vã chụp lấy mũ bảo hiểm chắn trước người, lưỡi dao găm sắc bén cắm sâu vào chiếc mũ bảo hiểm xe máy.
Gã áo đen ngẩng đầu nhìn anh, ngay lúc gã hơi sững sờ thì bị Sầm Lãng lật tay xoay ngược chiếc mũ bảo hiểm, dùng nó móc lấy cổ tay gã rồi dùng sức bẻ ngoặt. Đối phương nhanh chóng đau đớn vì bị tác động lực, buộc phải nghiêng người quỳ một nửa xuống đất. Sầm Lãng nhân cơ hội tung một cú đá bay thẳng vào mũ bảo hiểm của gã.
Vẫn không thể nhìn rõ được tướng mạo của đối phương.
Gã áo đen đeo khẩu trang, một đôi mày và mắt để lộ ra vẻ hung tợn và sắc lạnh, nhưng Sầm Lãng chỉ cần một ánh nhìn đã nhận ra tuổi của gã không lớn.
Trông như một thiếu niên.
Ánh mắt anh rơi xuống con dao găm bị đá văng sang một bên.
Rất quen thuộc, Sầm Lãng nhớ rất rõ, vào đêm Thời Mi bị bắt cóc, gã áo đen đột nhiên đến tấn công cũng cầm trong tay con dao găm màu bạc này.
Sầm Lãng bật cười một tiếng, không vội đứng dậy, anh chống một chân, ngồi tại chỗ, lười biếng vận động gân cốt một chút, ngoài việc bị ngã hơi đau ra thì không có vấn đề gì khác.
Anh cúi đầu, dùng răng cắn lấy đôi găng tay da trên đầu ngón tay, chậm rãi tháo ra, ánh mắt cao ngạo liếc nhìn gã, giọng điệu châm chọc:
“Anh bạn, thù oán gì mà cứ bám riết không tha thế.”
Thiếu niên áo đen không lên tiếng, chộp lấy con dao găm rồi bò dậy từ dưới đất, từng bước tiến về phía anh, xoay ngược hướng dao găm, nắm chặt chuôi dao, lưỡi dao hướng xuống, ngay sau đó lại một lần nữa ra tay với anh.
Sầm Lãng nghiêng đầu né tránh, rút người lộn một vòng về phía sau để nhanh chóng lùi lại, khóe mắt cong lên nụ cười, một giây sau liền cúi người áp sát, tung chân gập gối th*c m*nh vào phần bụng dưới của thiếu niên áo đen.
Đối phương bị trúng đòn liền gập người, phát ra tiếng rên đau nhưng cũng không hề yếu thế, nhân đà đó dùng hai tay ôm xiết lấy eo của Sầm Lãng, đồng thời vớ lấy dao găm đâm về phía tim anh.
Sầm Lãng rõ ràng nhanh hơn một bước. th*n d*** vững chãi, ánh sáng trong đáy mắt sắc lẻm, anh cong khuỷu tay nhắm thẳng vào đốt sống cổ của gã mà chặt mạnh xuống, lực ở eo bị chấn động lỏng ra trong giây lát, anh liền giơ tay túm lấy cổ áo thiếu niên định đá văng người ra.
Không ngờ thiếu niên cũng không hề lép vế, động tác dứt khoát chặn đứng thế tấn công của anh, khéo léo thoát khỏi tay anh.
Trong chốc lát, cả hai bắt đầu đối kháng bằng tay chân trong đường hầm, nền tảng võ thuật của cả hai đều rất vững, tốc độ ra đòn nhanh không thể cản phá.
Nhưng Sầm Lãng căn bản không có tâm trạng ham chiến.
Anh rõ ràng đã mất hết kiên nhẫn, ra tay tàn nhẫn siết chặt xương cổ của thiếu niên rồi đập vào bức tường cứng lạnh, lực đạo âm hiểm, ánh mắt đanh lại lạnh lùng và cao ngạo, “Tối nay cậu chắc chắn không hạ được tôi đâu, hay là để hôm khác quay lại nhé?”
Anh khẽ xoay cổ tay, ra hiệu cho gã nhìn thời gian trên đồng hồ, ánh mắt thờ ơ lười biếng, giọng điệu cợt nhả, như cười như không:
“Tôi còn phải đi lấy bánh kem cho bạn gái, đến trễ là tiệm đóng cửa mất rồi, thật sự không có thời gian để luyện tập với cậu.”
Thiếu niên dường như bị giọng điệu giễu cợt chế nhạo của anh chọc tức, tức giận phản công một đòn, thoát khỏi sự kìm kẹp của tay anh. Trong lúc hai người giằng co qua lại, Sầm Lãng vô tình kéo bung cổ áo sau của gã, đột nhiên liếc thấy hình xăm trên gáy gã.
Thiếu niên dường như cũng nhận ra hình xăm của mình đã bị lộ, ngay lập tức dùng sức đẩy mạnh anh ra, che đi hình xăm sau gáy, bước chân có chút hoảng loạn mà bỏ chạy.
Sầm Lãng nhíu mày, nheo mắt lại.
Hình xăm là một ký hiệu đặc biệt màu xám.
Anh nhìn rất rõ, nhưng không hiểu.

Sầm Lãng không hề nói dối.
Để chúc mừng Thời Mi thắng kiện phiên tòa đầu tiên của vụ án Hạ Tiệp, anh quả thực đã đặt trước một chiếc bánh kem mâm xôi ba tầng từ rất lâu.
Chuyện thế này, thông thường chỉ cần gọi một cuộc điện thoại cho Hào là có thể giải quyết nhanh gọn.
Nhưng vì liên quan đến Thời Mi, anh nhất định phải tự mình làm.
Nửa đêm không ngủ, tự mình ngồi trong phòng trà chọn kiểu bánh kem, chọn suốt mấy ngày trời. Chọn xong kiểu dáng thì hẹn thợ, kiên nhẫn và tỉ mỉ trao đổi với người thợ.
Cuối cùng khi đã định xong mọi thứ, người thợ nói có thể giao hàng tận nơi, nhưng Sầm Lãng vẫn kiên quyết tự mình đến lấy.
Tuy không bị đâm trúng, nhưng cú ngã từ trên xe máy xuống vẫn khiến mặt anh bị trầy xước. Sầm Lãng cũng không mấy để tâm, giờ này đúng lúc là giờ cao điểm tan làm buổi tối, để có thể nhanh chóng lấy được bánh kem, anh mới không lái ô tô.
Thế là cứ với khuôn mặt mang vết thương như vậy, Sầm Lãng đến tiệm bánh kem đặt riêng ở khu trung tâm Tiền Than vào lúc hoàng hôn chạng vạng.
Không sử dụng bất kỳ đặc quyền nào, giữ vững một trái tim vừa thành kính vừa vui sướng, cứ tuần tự như vậy, anh hòa vào dòng người đang xếp hàng dài, chỉ để mua cho cô gái mình yêu chiếc bánh kem chúc mừng đã chuẩn bị cho cô từ sớm.
Sau khi lấy bánh kem xong, Hào đã sớm đợi sẵn ở bãi đỗ xe bên cạnh, “Thiếu gia, anh bị thương rồi ạ?” Hào sợ hết hồn.
“Lúc đi xe bị ngã.” Sầm Lãng ngăn động tác lập tức gọi xe cứu thương của anh ta lại, nhận lấy chìa khóa xe từ tay anh ta, trước khi đi còn đặc biệt dặn dò một câu “Đừng nói cho bố tôi biết.”
Anh lái xe rẽ vào tiệm hoa lần trước đã đến, lại là 999 đóa hoa hồng Miss Jenny, sau đó vòng vào trung tâm mua sắm Hoàn Lãng Thiên Hợp, nhận thành công món quà đã đặt trước ba tháng.
Trên đường lái xe về nhà, Sầm Lãng chưa bao giờ lái xe cẩn thận như vậy, lo lắng tăng tốc sẽ làm hoa bị đổ, lo lắng phanh gấp sẽ làm hỏng bánh kem. Anh cũng chưa bao giờ phấn khích như vậy. Tâm trạng phấn khích này là như thế nào nhỉ. Có lẽ chính là,…
Trên con đường đến gặp cô, ánh tà dương phủ xuống sắc cam và tím xanh, anh đem tất cả lòng dũng cảm và sự trung thành nén chặt vào trong, bắt đầu ảo tưởng. Liệu cô có vì món quà của anh mà liếc mắt yêu thích không, liệu cô có rộng lòng chấp nhận sự thiên vị của anh không, liệu cô cũng có một chút nào đó nhớ anh không.
Anh thật sự đã ảo tưởng vô số lần. Anh nghĩ anh có thể cùng cô sa vào Vu Sơn*, chìm đắm trong những con sóng triều nồng nàn, chỉ để níu giữ khoảnh khắc cô ngoảnh đầu nhìn lại, một khoảnh khắc sống động và rạng rỡ đến thế, nghe cô khẳng định anh, nói rằng anh có thể, anh đương nhiên là có thể.
Vu Sơn*: điển tích chỉ chốn mây mưa, ân ái

Thời Mi vẫn luôn nằm sấp trên bệ cửa sổ phòng khách chờ Sầm Lãng.
Nhìn ra sân ngoài cửa sổ một cái, lại nhìn điện thoại một cái, trong lòng thầm tính toán thời gian anh về muộn hơn mọi khi rất nhiều, là do đường tắc lắm sao?
Cô cúi đầu nhìn chiếc vali hành lý bên cạnh.
Tối nay, cô có lời muốn nói với anh.
Đang nghĩ ngợi thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng gầm rú chói tai.
Hai mắt Thời Mi tức thì sáng lên, “vèo” một tiếng nhảy từ bệ cửa sổ xuống, chạy nhanh ra cửa.
Vừa mở cửa ra, đập vào mắt là một bó hoa lớn tràn đầy, một cảm giác quen thuộc đến lạ. Màu đỏ rực quen thuộc, số lượng đóa hoa quen thuộc, loại hoa tươi quen thuộc.
Là Miss Jenny của cô.
Thời Mi đăm đăm nhìn Sầm Lãng ở cửa. Ánh đèn pha lê khoác lên người anh một lớp sáng mỏng, phong thái tao nhã, rạng rỡ và sắc bén, một tay anh ôm hoa, một tay xách hộp quà hình trụ đứng đồng thời còn cầm một hộp quà hình chữ nhật khác.
“Chúc mừng thắng kiện nhé, cô luật sư.” Anh nhếch môi.
Khoang ngực cô như bị một ngoại lực gõ vào, từ trong ra ngoài rung động như một luồng xung điện, lan truyền đến thần kinh, lượn lờ trong não, một sự ấm áp nhè nhẹ, một sự mềm mại ngọt ngào, dù cho nơi đó vốn đã đủ mềm mại rồi.
Thời Mi vậy mà trong khoảnh khắc đã đỏ bừng mặt, ánh mắt lảng đi nơi khác, vội vàng đỡ lấy hộp quà từ tay anh để chia sẻ gánh nặng, nhưng ngay giây tiếp theo khi liếc qua khuôn mặt anh, đầu mày cô bỗng cau chặt lại, một tay kéo lấy cánh tay anh, đến gần quan sát kỹ hai giây, hỏi:
“Sao anh lại bị thương rồi?!”
Sầm Lãng với tay ra đóng cửa lại, vỗ nhẹ vào sau eo cô một cách an ủi, nhẹ nhàng đẩy cô vào trong, đưa ra lý do giải thích tương tự: “Lúc đi xe bị ngã.”
“Nhưng kỹ năng lái xe của anh rất tốt mà.”
Một người phụ nữ ngày nào cũng phá án như cô sao có thể dễ lừa như vậy.
Cô không quên cái đêm họ mới gặp nhau, nếu không phải nhờ kỹ năng lái xe đỉnh cao của Sầm Lãng lúc đó, cô đã vì tên khốn Tống Kim Tuyền kia mà bỏ mạng trên đường rồi.
Sầm Lãng đặt hoa và bánh kem xuống, lúc ngẩng đầu lên vô tình liếc thấy chiếc vali màu hồng dưới chân, động tác bất giác cứng lại.
Đó là vali của Thời Mi.
Lẽ nào cô…
Anh thậm chí có chút không muốn nghĩ đến suy đoán đó.
“Thỉnh thoảng cũng có lúc sơ suất.”
Thế là anh giả vờ như không thấy, quay người lấy hộp quà còn lại, định đưa tay kéo Thời Mi ngồi xuống thì không ngờ lại bị cô né tránh.
Sầm Lãng hơi sững sờ, ngay sau đó nghe cô ném lại một câu “đợi tôi một lát”, rồi vội vàng chạy đi.
Anh ngồi trên sofa, nhìn chằm chằm chiếc vali của Thời Mi, hơi thất thần, môi mím chặt, ánh mắt ẩn chứa vài phần cô đơn.
Vậy nên vẫn là không được sao?
Cô vẫn… muốn đi sao.
Rất nhanh, Thời Mi “cộp cộp cộp” chạy về, trong tay xách một hộp y tế màu trắng chạy đến ngồi bên cạnh anh, cúi đầu mở hộp y tế ra, đầu mày vẫn chưa giãn ra, lẩm bẩm:
“Tình hình giao thông tệ lắm sao? Sao anh lại có thể ngã được chứ, còn ngã nghiêm trọng như vậy.”
Thật ra cũng không nghiêm trọng lắm.
Chỉ là xương gò má, xương mũi và quai hàm có chút trầy xước nhẹ mà thôi, vết thương nhỏ này thì có là gì.
“Không sao, chúng ta đi trước đã.” Sầm Lãng nắm lấy bàn tay đang định bôi thuốc cho mình của cô, đôi mắt hơi trĩu xuống, nhìn chằm chằm vào mắt cô, nói với vẻ thăm dò,
“Về rồi bôi thuốc sau.”
Nếu như, cô còn chịu quay về.
“Không được, bôi thuốc trước đã.” Thời Mi gạt tay anh ra, giọng điệu kiên quyết, nhưng động tác dùng tăm bông bôi thuốc cho anh lại vô cùng dịu dàng, chỉ sợ làm anh đau.
Trong quá trình vừa chậm rãi lại vừa nhanh chóng này, Sầm Lãng luôn nhìn cô chằm chằm, cố gắng tìm kiếm từ cô dù chỉ một chút điềm báo hay manh mối nào đó cũng được, ví như sự lạnh lùng, cứng rắn khi cô quyết định từ chối anh, hoặc là bất cứ điều gì khác.
Thế nhưng không có.
Cô không cho anh bất kỳ phản hồi nào, cô che giấu kín như bưng,
Anh nghĩ có lẽ anh chưa bao giờ hiểu được cô.
Không hiểu được, nên mới bị thu hút đến chết đi được.
Sau khi Thời Mi bôi thuốc cho anh xong, cô như vừa nhớ ra điều gì đó, khẽ nhướng mày, vừa thu dọn hộp y tế vừa cúi đầu nói với anh: “Tôi đã nhờ Dụ Trác nói với Hoàng Thế Hải một tiếng, tối nay hai chúng ta không đến buổi tiệc nhóm nữa.”
“Ừm? Sao lại không đi?”
Sầm Lãng có chút bất ngờ, trong ấn tượng của anh, cô hẳn là rất thích những buổi tụ tập đông người, uống rượu trò chuyện như thế này.
Thời Mi lúc này nghiêng người, ngồi đối mặt với anh, hơi ngừng lại một lúc, môi cô khẽ mấp máy:
“Bởi vì tôi có lời muốn nói với anh, Sầm Lãng.”
Sầm Lãng đột nhiên thấy lòng mình chùng xuống.
Người đàn ông xưa nay luôn thẳng thắn và thành thật, vào khoảnh khắc này lại đột ngột đứng dậy, ánh mắt lặng lẽ dời đi một chút, như thể đang trốn tránh,
“Được, vậy mở quà xong, chúng ta từ từ nói.”
Dứt lời, anh xách hai hộp quà đến, ngón tay dài tháo sợi ruy băng nhung được buộc chặt, sợi ruy băng buông lơi xuống, bốn mặt của chiếc hộp hình trụ dài thuận thế bung ra như hoa nở.
Là chiếc bánh kem dành cho cô.
Vị mâm xôi, ba tầng nhỏ,
Giữa bánh kem có cắm nghiêng một miếng sô cô la hình vuông nhỏ.
Thời Mi hơi kinh ngạc tiến lại gần, đưa tay lấy miếng sô cô la xuống, nhìn thấy trên đó có viết hai dòng chữ:
Hoa khai phú quý, bình an thuận ý.
(Ý chỉ hoa nở mang lại giàu sang, mọi việc bình an và thuận theo ý muốn.)
Tiền đồ như gấm, phùng án tất thắng.
(Ý chỉ tương lai tươi sáng, gặp vụ án nào cũng tất thắng.)
Thật sự là, một câu chúc không thể giản dị hơn.
Nhưng cũng thật sự bao quát chính xác tất cả tâm nguyện của Thời Mi:
Tiền tài, bình an, tương lai, sự nghiệp, không thiếu một chữ.
Anh đã trao đi tất cả những lời chúc phúc có thể, thậm chí còn giải thích chính xác ý nghĩa “hoa khai phú quý” ẩn sau tên tài khoản Wechat [HKFG] (Huā kāi fùguì)của cô.
Vậy mà anh lại không hề nhân cơ hội này để nói ra một mong muốn cho riêng mình.
Ví dụ như: Chúng ta ở bên nhau đi, hay những câu tương tự như vậy.
“Chữ này, là anh viết sao?” Lúc mở miệng, Thời Mi mới nghe thấy giọng mình có một sự run rẩy nhỏ bé và tinh vi.
Chắc chắn là chữ của anh,
Sớm tối bên nhau lâu như vậy, cô tuyệt đối không thể nhận nhầm.
Quả nhiên nghe thấy Sầm Lãng khẽ “ừm” một tiếng.
Là anh đã dành thời gian, đặc biệt đi học thợ cách viết chữ bằng kem.
Dù sao đây cũng là lời chúc chân thành nhất của anh, làm sao có thể nhờ tay người khác được.
“Ngọt thật.” Thời Mi cắn một miếng nhỏ.
Sầm Lãng khẽ nhếch môi, sau đó mở hộp quà còn lại, khuỵu một gối xuống, lấy món quà từ bên trong ra.
Một đôi giày cao gót đính đầy đá lấp lánh.
Lần trước ở vị trí này, anh đã dùng tư thế quỳ một gối để đeo lắc chân cho cô. Lần này cũng ở vị trí này, anh với tư thế thành kính tương tự, mang giày cho cô.
Mũi nhọn gót mảnh, lấp lánh rực rỡ, kích cỡ của đôi giày vừa vặn với cô một cách kinh ngạc.
Thời Mi cố gắng nén lại cảm giác cay sè trong mũi, ngón tay nắm chặt mép sofa, nói đùa như thật: “Sầm Lãng, anh có biết ngụ ý của việc tặng giày là tiễn tôi đi không? Như vậy sẽ tiễn tôi rời xa khỏi anh đó.”
Động tác trong tay Sầm Lãng hơi khựng lại, rồi lại cúi xuống mang nốt chiếc còn lại cho cô, khẽ cười trầm khàn, trả lời:
“Ngụ ý của tôi là, nguyện cho mỗi bước chân của em đều là con đường thênh thang.”
Thời Mi thật sự rất thích.
Mỗi một món quà anh tặng, cô đều rất thích.
Không, phải nói là người tặng quà là anh, nên dù anh tặng gì, ngụ ý là gì, cô cũng sẽ thích.
“Trùng hợp thật, hôm nay tôi cũng có chuẩn bị quà cho anh.”
Ngắm nghía đôi giày cao gót trên chân rất lâu, một lúc sau, Thời Mi sụt sịt mũi, đứng dậy nói với anh: “Nhưng mà tôi không có tâm tư như anh, quà của tôi đều rất thực tế.”
Nói xong, không đợi Sầm Lãng đáp lại, cô cúi người nắm lấy bàn tay anh dắt anh lên lầu hai.
“Sầm Lãng, tối nay tôi sẽ dọn ra ngoài.”
Trên lầu hai, trước cửa phòng anh, Thời Mi đột nhiên nói với anh như vậy.
Sầm Lãng mím chặt môi, không nói gì.
Mặc dù đã đoán trước được, nhưng khi thật sự nghe thấy câu nói này từ miệng cô, anh vẫn cảm nhận được một nỗi đau âm ỉ, đang lan ra.
“Đây là câu trả lời của em sao?” Anh chau mày, không cam lòng hỏi thêm cô một câu.
Nhưng rõ ràng người hỏi là anh, người trốn tránh nghe câu trả lời cũng là anh.
Là anh chưa chuẩn bị sẵn sàng.
Vẫn chưa thể bình tĩnh đón nhận câu trả lời từ chối chắc chắn từ cô, thế nên Sầm Lãng hít một hơi, l**m môi, lùi một bước nói: “Được, vậy tôi đưa em về trước.”
Nếu như cô muốn đi, anh phải để cô tự do trước, rồi mới theo đuổi lại từ đầu.
“Ý của em là,” thế nhưng Thời Mi vào lúc này lại đột nhiên cười lên, đuôi mày khẽ nhướng bổ sung thêm “Tối nay em sẽ dọn ra khỏi phòng của mình.”
“Cái gì?” Sầm Lãng không hiểu.
Thời Mi không tiếp tục lãng phí lời nói nữa, giơ tay đẩy thẳng cánh cửa phòng ngủ phía sau anh ra, một giây sau liền đẩy cả người anh vào trong, trở tay đóng cửa khóa lại.
“Em nói, em muốn từ phòng của mình, dọn đến đây ở cùng anh.” Cuối cùng cô đã bổ sung hoàn chỉnh câu nói đó.
Mà Sầm Lãng ngay khoảnh khắc lời cô vừa dứt, đã nhìn thấy phòng ngủ của anh đã có sự thay đổi trời long đất lở.
Màn lụa hồng tím, nến thơm khắp phòng, rượu vang và sâm panh, những cánh hoa hồng trên giường, máy khuếch tán tinh dầu ở góc phòng, và trên tường là một bài thơ ngắn do chính tay Thời Mi viết…
“Sao, không thích quà của em à?” Cô từ từ đến gần Sầm Lãng, giơ tay kéo xuống một chiếc hộp vuông nhỏ được buộc trên quả bóng bay hydro, đưa cho anh, nheo đôi mắt trăng khuyết lại, cười hỏi,
“Hay là, không chào đón em?”
Sầm Lãng cúi đầu nhìn xuống,
Thấy thứ cô vỗ nhẹ vào lòng bàn tay anh,
Là một hộp bao cao su.

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...