Tốt Nhất Em Đừng Khóc - Bảo Quang Tương Trực

Chương 53: Lấp lánh, trong veo, nóng bỏng



Kể từ khi Lương Minh được thăng chức làm Đội trưởng Đội cảnh sát hình sự của phân cục, thành tích của ông ta không thể xem thường, tuy không dám nói mọi vụ án mạng đều được phá, nhưng số vụ án tồn đọng trong tay ông ta đúng là đang giảm dần.
Duy chỉ có một vụ án.
Kể từ khi xảy ra, nó đã luôn là mối lo canh cánh trong lòng của cả phân cục cảnh sát hình sự, kéo dài suốt nửa năm, đến nay vẫn chưa được phá.
Vụ án có tên là: “Vụ án phòng chat xã đoàn”.
Theo kết quả điều tra của Lương Minh và mọi người cho đến hiện tại, đây là một vụ án gây án có tổ chức, đối tượng phạm tội chủ yếu nhắm vào các nữ sinh viên đại học tại Cảng Hạ.
Sau khi chọn được mục tiêu, băng nhóm tội phạm sẽ bất ngờ gửi cho mục tiêu một đường link mời tham gia xã đoàn. Một khi nữ sinh viên được chọn nhấp vào đường link, ngay khoảnh khắc đó, tất cả thông tin riêng tư trong điện thoại di động của cô ấy sẽ bị rò rỉ hoàn toàn.
Kể từ đó, cuộc đời không còn do mình kiểm soát nữa.
“Gửi một tấm ảnh kh** th*n qua đây, nếu cô không nghe lời, tôi sẽ gửi những tấm ảnh riêng tư trong điện thoại của cô cho bạn học của cô.”
Lần đầu tiên bị uy h**p.
“Cởi hết đồ rồi gửi một đoạn video qua đây, nếu cô không nghe lời, tôi sẽ gửi ảnh kh** th*n của cô cho bố mẹ cô.”
Đây là lần thứ hai.
“Tối nay đến địa điểm này, nếu dám báo cảnh sát, tôi sẽ đăng ảnh và video của cô lên diễn đàn của trường.”
Và còn lần thứ ba.
Họ bị kéo vào cùng một phòng chat, được đặt cho các mã số từ 01 đến 09. Trong phòng chat có rất nhiều “khán giả”, mỗi khán giả đều phải trả một cái giá trên trời để mua tư cách thành viên VIP thì mới có thể vào phòng chat, trả tiền để xem những hình ảnh và video đó.
Nếu ưng ý, họ sẽ báo mã số ngay trong phòng chat, sẽ có quản trị viên đứng ra làm cầu nối cho “thành viên VIP đáng kính”, và lời đe dọa thứ ba kể trên cũng từ đó mà ra:
“Tối nay, đến địa điểm này.”
Trong phòng chat, quá trình cảm xúc của mỗi nữ sinh viên đều giống hệt nhau, từ kinh ngạc, tức giận, chửi rủa; đến sợ hãi, hoang mang, khóc thét; sau đó là lặp đi lặp lại giữa việc bị ép buộc và cầu xin tha thứ, cuối cùng là tê liệt.
Tê liệt như một món đồ bị quản lý, như một con chim trong lồng bị ngắm nhìn, như một cỗ máy bị vận hành. Những cô gái trẻ trung xinh đẹp mất đi phẩm giá con người.
Tê liệt nhìn những người đến sau đi vào vết xe đổ của mình.
Họ bị “sử dụng”.
Thế nhưng, không một ai dám báo cảnh sát.
Về sau, trong số chín nữ sinh viên bị hại, có tám người không chịu nổi sự nhục nhã, người thì chết, người thì hóa điên.
Duy chỉ có một người.
Nữ sinh viên duy nhất sống sót, cũng là nạn nhân cuối cùng, không suy sụp tinh thần, không từ bỏ mạng sống, khi phải chịu sự đe dọa thân thể lần đầu tiên, cô ấy đã không chút do dự đứng ra lựa chọn báo cảnh sát.
Mã số của cô ấy là 09.
Tên cô ấy là Phương Linh Khê.
Cô ấy là con gái ruột của cô giáo Chương.
“Có quen không?”
Sầm Lãng bày ra tám tấm ảnh của các nữ sinh viên bị hại trên bàn, ánh mắt lạnh lùng khẽ nhướng lên, thờ ơ nhìn thiếu niên mặc đồ đen ngồi đối diện.
Thiếu niên có làn da hơi ngăm, đầu húi cua, cao 1m85, thân hình rắn rỏi khỏe mạnh, ngoại hình bất ngờ khá ưa nhìn, mày rậm, sống mũi cao thẳng, ánh mắt sắc bén.
Đôi tay bị còng của cậu ta đầy những vết chai sạn thô ráp mà một người ở độ tuổi này tuyệt đối không nên có.
Thành Triệt Dư cúi mắt liếc qua “Không quen.”
Sầm Lãng nhướng mày, lại lấy riêng một tấm ảnh của Phương Linh Khê từ trong túi hồ sơ ra, đầu ngón tay gõ nhẹ lên đó.
“Người này, có quen không?”
Thành Triệt Dư đột nhiên im lặng.
Đôi tay đang bị còng bất giác giơ lên, tay trái cử động rất chậm, nhẹ nhàng xoa gáy, từng cái một, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Một lúc lâu sau, cậu ta dừng động tác lại, nói:
“Chết rồi.”
Cậu ta đang nói dối.
Sầm Lãng dễ dàng nhìn thấu ánh mắt đang cân nhắc lợi hại của cậu ta.
Nhưng điều này cũng có nghĩa là, cậu ta có quen.
Nửa năm trước, sau khi Phương Linh Khê báo cảnh sát, cảnh sát đã nhanh chóng điều tra ráo riết dựa trên thông tin phòng chat mà cô ấy cung cấp, nhưng rõ ràng thủ đoạn gây án của băng nhóm tội phạm này vô cùng cao siêu.
Tất cả địa chỉ IP đều đến từ nước ngoài, lịch sử chuyển khoản cũng đều sử dụng tài khoản nước ngoài, hơn nữa phòng chat này còn có chức năng tự hủy bất cứ lúc nào, một khi bị tấn công mạnh, tất cả chuỗi bằng chứng phạm tội bên trong sẽ tan thành mây khói trong vài giây.
Lúc này, Phương Linh Khê đã chủ động đề nghị trà trộn vào trong làm “nội gián”, để hỗ trợ cảnh sát phá án.
Lương Minh suy nghĩ kỹ lưỡng, vụ án này là gây án có tổ chức, tính chất vụ án cực kỳ nghiêm trọng, sau khi ông ta xin chỉ thị cấp trên và được chấp thuận, ông ta đành phải đồng ý với kế hoạch của Phương Linh Khê.
Ông ta cử người thay phiên nhau bảo vệ an toàn cho Phương Linh Khê 48 tiếng mỗi ngày, nhưng có những tai nạn cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi.
Đêm đó cô giáo Chương đột nhiên sốt cao, Phương Linh Khê nhất thời lo lắng, nửa đêm lén chạy ra ngoài mua thuốc cho mẹ, từ đó đến nay vẫn bặt vô âm tín.
Sầm Lãng không tiếp tục truy hỏi, anh ngả người ra sau ghế, một tay đặt trên bàn, lười biếng nhướng mắt, hỏi cậu ta với vẻ không mấy hứng thú: “Tại sao lại chỉ định tôi?”
Thành Triệt Dư thu tay về, đặt tùy ý lên đùi, nhìn anh nói: “Vụ án phân xác mà anh phá ở nước ngoài, rất nổi tiếng.”
“Đúng là nổi tiếng, nhưng có liên quan gì đến cậu không?” Sầm Lãng nhếch môi cười khẩy, ánh mắt lộ vẻ kiêu ngạo, lời lẽ lạnh lùng,
“Cậu dựa vào đâu mà cho rằng, tôi sẽ giúp cậu.”
“Vụ án của mẹ Phương Linh Khê, anh không muốn biết sự thật sao?” Thành Triệt Dư nhoài người về phía trước, hai tay chống lên bàn, lại gần đe dọa một câu “Không muốn làm bạn gái anh vui hơn một chút sao?”
Sầm Lãng cười nhạo một tiếng, sửa lại lời cậu ta:
“Tôi có cả vạn cách để làm bạn gái tôi vui, không cần phải nghe cậu lãng phí thời gian của tôi ở đây.”
Dứt lời, anh thu dọn đồ đạc trên bàn, trước khi đứng dậy rời đi, dường như lại nhớ ra điều gì đó, tốt bụng nhắc nhở cậu ta: “Còn nữa, bây giờ là cậu đang cầu xin tôi làm việc.”
Sầm Lãng lười biếng liếc nhìn cậu ta một cách thờ ơ, giọng điệu có chút chế nhạo: “Cầu xin người khác, thì phải có thái độ của người đi cầu xin.”
“Tôi không giết bà ấy.”
Thiếu niên cuối cùng cũng không chịu nổi áp lực tâm lý từ anh, trước khi Sầm Lãng đẩy cửa ra ngoài, Thành Triệt Dư đột ngột đứng bật dậy khỏi ghế, vội vàng lên tiếng,
“Lúc tôi đến, bà ấy đã chết rồi.”
“Tại sao cậu lại đến đó?”
“Có người sai tôi đến giết bà ấy.”
“Ai.”
“Người đã giết Phương Linh Khê.”
“Tôi trước nay vốn không có kiên nhẫn.” Sầm Lãng lạnh nhạt khịt mũi một tiếng, cảnh cáo cậu ta lần cuối,
“Vậy nên tốt nhất cậu đừng để tôi hỏi lần thứ hai.”
Thành Triệt Dư đối mặt với ánh mắt của anh, một lúc sau, cậu ta cúi đầu im lặng ngồi xuống, lại một lần nữa đưa tay lên sờ hình xăm sau gáy, giọng điệu không rõ ý tứ:
“Tôi chưa từng gặp ông ta, trước nay đều là liên lạc đơn tuyến, về thông tin của ông ta, tôi chỉ biết một chút.”
“Bí danh của ông ta là Giáo sư.”

Hầm rượu dưới lòng đất.
“Ồ, Hứa hội trưởng sao lại một mình uống rượu giải sầu thế này.” Người phụ nữ mặc sườn xám cất tiếng cười trêu chọc, bước đi uyển chuyển, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua lưng ghế rồi tao nhã ngồi xuống.
Hứa Xương Lương liếc cô ta một cái, ngửa đầu uống cạn ly rượu, buông một câu chửi thề: “Mẹ kiếp, suốt ngày làm chó cho người khác, không uống rượu thì còn làm được gì!”
Người phụ nữ mặc sườn xám cầm lấy hộp thuốc lá trên bàn, rút ra hai điếu, “tách” một tiếng bật lửa, nheo mắt từ từ châm thuốc, đưa cho ông ta một điếu, liếc nhìn máy tính trước mặt ông ta, cười nói:
“Lại giúp Giáo sư rửa tiền à?”
“Cô cũng có hơn gì tôi đâu?” Hứa Xương Lương nhận lấy điếu thuốc của cô ta, rít mạnh mấy hơi, ngón út gãi gãi thái dương mỉa mai,
“Chẳng phải cũng làm chó cho người ta, giúp Giáo sư điều tra mồ mả tổ tiên nhà người ta đấy sao, không ngờ đấy, đúng là để cô đào được tin tức động trời thật.”
Nói đến đây, ông ta không nhịn được mà bật cười: “Ai mà ngờ được, Sầm Tộ Chu lại nuôi một thằng con hoang, chuyện này mà tung ra ngoài thì đúng là thú vị vãi cả ra.”
“Hứa hội trưởng nói không sai, ông và tôi đều là chó.” Lời của Hứa Xương Lương rất khó nghe, nhưng người phụ nữ mặc sườn xám không hề tức giận, lười biếng nhả ra từng làn khói xanh, giọng điệu cười cợt chế giễu,
“Nhưng chó bị dồn đến đường cùng, cũng có lúc phải cắn lại một miếng.”
Hứa Xương Lương nhả ra một vòng khói, liếc mắt nhìn cô ta “Nghe ý này, có vẻ cô muốn phản?”
“Khoan đã, Giáo sư bảo cô đi tung tin về thằng con hoang trong giới, đến giờ cô vẫn chưa có động tĩnh gì.” Nói đến đây, ông ta dường như chợt nhận ra có điều gì đó không đúng, đột nhiên cười khẩy hai tiếng, hỏi cô ta,
“Sao thế, trong lòng vẫn còn tơ tưởng Sầm Tộ Chu à?”
Từ từ xoay ly rượu trong tay, người phụ nữ đưa tay vuốt lại mái tóc, động tác thành thục gạt tàn thuốc, lời nói không hề che giấu,
“Người đàn ông tốt ai mà không tơ tưởng? Nhưng tôi tơ tưởng ông ấy, không chỉ đơn giản là để chiếm làm của riêng.”
“Ý gì?”
“Ngu ngốc, lần ông chọc giận Sầm Tộ Chu bị ông ta treo trên vách đá, không phải ông ta đã ép hỏi ông về thân phận của Giáo sư sao.”
Người phụ nữ mặc sườn xám nhếch môi, hít một hơi thuốc vào phổi, rồi từ từ nhả ra qua mũi, nói đầy ẩn ý:
“Nếu ông ta đã muốn tìm Giáo sư gây sự, mà Giáo sư cũng vừa hay muốn g**t ch*t ông ta, vậy thì chi bằng ông cứ ở giữa bắc cho họ một cây cầu…”
Hứa Xương Lương chợt sững người, nói theo suy nghĩ của cô ta: “Ý của cô là, lợi dụng Sầm Tộ Chu để đối phó với Giáo sư?”
Người phụ nữ mặc sườn xám cười mỉa mai, “Ý của tôi là, thay vì ông bị kẹt ở giữa không sống nổi, chi bằng cứ để họ tự tàn sát lẫn nhau.”
“Được đấy, đúng là một chiêu mượn dao giết người.” Hứa Xương Lương lúc này mới hiểu ra, chậc lưỡi hai tiếng, đột nhiên lại ghé sát vào cô ta hơn một chút, cười có phần gian xảo,”Nhưng mà, lỡ như người đàn ông tốt của cô có mệnh hệ gì, cô không đau lòng à?”
“Ai thắng ai thua còn chưa biết được đâu.” Người phụ nữ mặc sườn xám dập điếu thuốc, nắm lấy vành ly rượu Tây xoay ngược một vòng, đáy ly va vào bàn gỗ phát ra một tiếng trầm đục, làm nổi bật giọng nói đặc biệt chói tai của cô ta “Chỉ cần Sầm Tộ Chu muốn đối phó với Giáo sư, thì đối với ông ta, tôi nhất định có giá trị không thể thay thế.”
Hứa Xương Lương không nhịn được cười nhạo: “Nhưng cô đừng quên, ngoài vị tiểu thư nhà họ Hàng kia ra, chưa từng thấy ông ta để tâm đến người phụ nữ nào khác.”
Người phụ nữ mặc sườn xám duỗi ngón tay ấn xuống ly rượu đang không ngừng xoay tròn, ánh mắt sắc lạnh khịt mũi một tiếng, nói:
“Vậy thì hủy hoại bà ta trước.”
Sầm Tộ Chu nhận được tin, dẫn người đến quán bar, ánh mắt thu lại quét một vòng, thoáng cái đã phát hiện ra Hàng Lộ Nông đang nửa nằm nửa ngồi trên quầy bar, lập tức nhíu mày.
Ông bước tới, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn trợ lý của Hàng Lộ Nông, sắc mặt lạnh băng, giọng điệu rét buốt chất vấn:
“Sao lại say thành ra thế này?”
Dù là nữ trợ lý đã theo Hàng Lộ Nông nhiều năm, từng thấy nhiều cảnh tượng lớn, nhưng trước khí thế áp đảo của Sầm Tộ Chu, cô ấy cũng không thể đối phó tự nhiên được. Đừng nói là lên tiếng trả lời, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, ấp úng: “Hàng tổng bà ấy…”
“Ê, A Chu!” Có lẽ người phụ nữ đã nghe thấy giọng của Sầm Tộ Chu, đột nhiên tỉnh dậy từ mặt bàn đá cẩm thạch, bật người ngồi thẳng dậy gọi ông trong sự ngạc nhiên vui mừng, “A Chu, anh đến rồi à.”
Nhưng men rượu điều khiển khiến bà hoàn toàn không thể giữ vững cơ thể, cả người loạng choạng ngã về phía trước, mắt thấy sắp ngã khỏi chiếc ghế đẩu cao—
Sầm Tộ Chu nhanh tay hành động, một bước nhanh hơn ôm lấy người bà, cúi đầu nhìn người phụ nữ mặt đỏ bừng trong lòng, mày nhíu càng chặt hơn, mu bàn tay thon dài bất giác áp lên má bà, rồi lại đưa lên trán bà thử nhiệt độ, cuối giọng khẽ cất lên, gọi bà một tiếng:
“Nông Nông?”
“A?” Hàng Lộ Nông nhanh chóng đáp lại “Sao thế?”
Sầm Tộ Chu bị ánh mắt ngây ngô của bà làm cho tức cười, cánh tay đỡ vững cơ thể bà, giọng nói đã bớt đi vẻ lạnh lẽo đáng sợ, nhuốm vẻ dịu dàng, nếu để ý kỹ còn ẩn chứa một chút cưng chiều bất lực, nói:
“Bây giờ uống rượu không sốt nữa, có tiến bộ rồi.”
Người phụ nữ say khướt nghe được lời khen, lập tức vui như nở hoa, ngón tay nắm chặt lấy vạt áo vest bên hông ông, nhướng mày như đang đòi thưởng, đắc ý luyên thuyên không dứt:
“Đó là đương nhiên, đã bảo với anh em không còn là con nít nữa rồi, bây giờ em lợi hại lắm, tiệc rượu nào em cũng không ngán.”
Nữ trợ lý và những người khác nhận được ám hiệu của Sầm Tộ Chu, lặng lẽ rời đi, Thạch Vũ cũng ra ngoài lấy xe.
Sầm Tộ Chu cầm lấy túi xách của bà, hơi cúi người, một tay luồn qua khoeo chân bà dễ dàng bế ngang lên, bước đi vững vàng bế bà đến chiếc ghế sofa thấp hơn một chút ở bên cạnh, đặt bà xuống.
Sau đó, ông khuỵu một gối xuống trước mặt bà, nhếch môi đáp lời:
“Ừm, đúng là lớn thật rồi.”
“Nhưng mà… A Chu…” Bà đột nhiên cúi đầu, nói với ông một câu không hề có logic trước sau “Hôm nay em không vui.”
“Tại sao không vui?” Sầm Tộ Chu cởi áo vest khoác lên người bà, vô cùng kiên nhẫn.
“Bởi vì, hôm nay có một người phụ nữ xinh đẹp mặc sườn xám đến tìm em. Cô ta nói với em… cô ta nói…” Bà mân mê ngón tay, giọng nói ngày càng nhỏ, đầu càng cúi thấp.
Sầm Tộ Chu không cần nhìn, qua giọng nói và âm mũi ngày càng nặng của bà, vừa nghe đã biết bà đang khóc.
Động tác khoác áo cho bà dừng lại, ánh mắt ông chợt lạnh đi mấy phần, môi mím nhẹ, giọng hỏi bà vẫn dịu dàng: “Cô ta đã nói gì với em?”
Một giọt nước mắt đột nhiên rơi xuống mu bàn tay ông, lấp lánh, trong veo, nóng bỏng, như mang theo vị đắng chát rơi xuống bức tường thành cứng như băng trong lòng ông, tạo thành một cái hố nhỏ rất sâu, khiến ông cảm thấy một cơn đau thoáng qua.
Nếu ông cúi đầu, sẽ có thể nhìn thấy, nước mắt của bà phản chiếu dáng vẻ thỏa hiệp của ông. Ông không nên như vậy.
Hàng Lộ Nông đang lặng lẽ nức nở, Sầm Tộ Chu không lên tiếng, không thúc giục, cũng không vội vàng ép hỏi, chỉ bình tĩnh mặc áo khoác của mình cho bà, một lúc lâu sau, ông nghe thấy bà nói:
“Cô ta nói cô ta biết Tiểu Lãng không phải con ruột của chúng ta, biết mọi thứ về anh, cũng biết người phụ nữ duy nhất anh thích không phải là em, mà là…”
Bà nghẹn ngào đến mức không nói tiếp được.
“Là ai?” Sầm Tộ Chu ngược lại vào lúc này, lên tiếng hỏi dồn “Em cho rằng người phụ nữ anh thích, là ai?”
Hàng Lộ Nông lúc này từ từ ngẩng đầu, đôi mắt hoe đỏ nhìn thẳng vào ông, đôi môi khẽ mấp máy: “Em không biết…”
“Thật sự không biết sao?” Sầm Tộ Chu cong ngón tay lau đi những giọt nước mắt cho bà, giọng nói dịu dàng, âm sắc từng bước như một sự dẫn dắt mang tính khích lệ, tiếp tục hỏi “Không biết, tại sao còn quay về?”
Hàng Lộ Nông dường như không chống cự được cảm giác bị nhìn xoáy sâu trong mắt ông, bà dời tầm mắt đi, nhìn sang nơi khác, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở, nói một cách mơ hồ:
“Là… là mẹ ruột của Tiểu Lãng sao?”
“Đừng nói dối, Nông Nông.” Sầm Tộ Chu đưa tay véo cằm bà, hơi ghé lại gần bà một chút, đáy mắt bùng lên sự kiên định không cho phép chối cãi “Em biết mà, đúng không?”
Có lẽ vì biết bà đã rất say, dù tối nay ông có nói những lời rất quan trọng, thì ngày mai khi tỉnh dậy bà vẫn sẽ quên sạch. Cho nên ông chỉ có thể vào lúc này, mới đủ thẳng thắn.
“Không ai biết mọi thứ về anh, chỉ có em biết.”
Không phải ông không thể thẳng thắn.
Ông đương nhiên cũng hiểu tấm lòng của bà. Không thể nhận tấm lòng của bà, tuyệt đối không phải vì mẹ ruột của Sầm Lãng hay bất kỳ người phụ nữ nào khác, mà chỉ có hai lý do.
Bởi vì ông cuối cùng đã mang theo một đứa trẻ, không phải ruột thịt mà còn hơn cả ruột thịt, ông đã làm bố thì phải gánh vác trách nhiệm của một người bố.
Nhưng Hàng Lộ Nông thì khác.
Bà hoàn toàn không cần phải làm mẹ kế cho một đứa trẻ, bà kiên cường và linh động như vậy, bà có thể có được cuộc sống tốt đẹp của riêng mình.
Thứ hai, vì kẻ thù ở trong tối, còn ông ở ngoài sáng.
Từng tận mắt chứng kiến bố mình bị bánh xe nghiền nát qua hai chân, từ đó về sau ông cụ hoàn toàn bị liệt, phải sống dựa vào xe lăn, Sầm Tộ Chu chưa bao giờ quên, cũng không dám quên.
Bên cạnh ông quá nguy hiểm. Ngay cả tính mạng này của ông cũng phúc họa khó lường,
Khi đang dốc toàn lực bảo vệ Sầm Lãng, ông không thể nào dành cho Hàng Lộ Nông một tình yêu trọn vẹn, đứng trên góc độ của bà, thực sự không cần thiết.
Về phương diện này, Sầm Tộ Chu trước nay luôn rất rạch ròi.
Không thể đáp lại tình yêu của bà thực sự là chuyện bất đắc dĩ, nhưng điều đó không có nghĩa là, ông không có những khoảnh khắc không thể kìm lòng.
Ông đương nhiên là có.
Khi không thể kìm lòng, ông đã chọn cưới bà;
Khi không thể kìm lòng, ông kiêu ngạo coi thường bất cứ ai, duy chỉ dành cho bà sự dịu dàng ngắn ngủi nhưng vô hạn;
Khi không thể kìm lòng, ông không muốn Hàng Lộ Nông hiểu lầm mình là một người thay thế hoang đường nào đó, cho nên trước khi kết hôn đã thẳng thắn với bà mọi chuyện, về quá khứ của ông, lai lịch của Sầm Lãng, và cả việc ông không có chút tình cảm nam nữ nào với mẹ ruột của Sầm Lãng.
Khi không thể kìm lòng “Anh đã nói rồi, anh chỉ có mình em, bất kể là trên danh nghĩa, hay về mặt tình cảm.” Sầm Tộ Chu lau khô nước mắt cho bà, sửa lại áo khoác.
Nhìn thấy bà khóc, ông vẫn không kìm được lòng mà thẳng thắn với bà.
“Cho nên, đừng khóc nữa được không.” Sầm Tộ Chu đứng dậy, giọng nói ôn hòa “Chúng ta về nhà thôi.”
Hàng Lộ Nông ngẩng đầu nhìn ông, một lúc sau, nín khóc mỉm cười, ngồi trên sofa không nhúc nhích, lại đưa tay về phía ông như đang làm nũng.
Sầm Tộ Chu khẽ nhướng mày, một lần nữa cúi người, bế ngang cả người bà lên đi về phía cửa.
Cảm xúc của người say đến nhanh mà đi cũng nhanh. Không lâu sau, thậm chí còn chưa ra đến xe, Hàng Lộ Nông đã ngủ thiếp đi trong vòng tay ông.
Giấc ngủ này kéo dài đến tận hừng đông.
Khi tỉnh dậy, mơ màng đi vào phòng tắm đánh răng, bà đột nhiên bừng tỉnh, chợt nhớ ra tối qua mình hình như đã say như một vũng bùn, sau đó Sầm Tộ Chu hình như có đến đón bà…?
Bà nhìn quanh một vòng, phát hiện ra đây là khách sạn mình đang ở.
Chẳng lẽ, tối qua nhìn thấy Sầm Tộ Chu là ảo giác của bà? Ông ấy hoàn toàn không đến? Mình là do trợ lý đưa về khách sạn?
Bà ngậm kem đánh răng chạy ra khỏi phòng tắm, vừa định cầm điện thoại gọi cho trợ lý, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa đều đặn.
“Ai vậy?” Bà lại gần cửa hỏi một tiếng.
Rất nhanh, bên ngoài vang lên giọng nói trầm thấp của một người đàn ông: “Anh.”
!!!
Là Sầm Tộ Chu.
“Đợi, đợi một chút!”
Hàng Lộ Nông co cẳng chạy vào phòng tắm, động tác nhanh như bay đánh răng rửa mặt, dùng hết kỹ năng cả đời trang điểm thật nhanh, thay quần áo, thay giày, cuối cùng cũng tạm coi là tươm tất, vừa lo lắng chỉnh lại quần áo, vừa đi ra mở cửa cho ông.
“Sao anh lại đến sớm thế?” Hàng Lộ Nông ngạc nhiên hỏi.
Sầm Tộ Chu không vào trong, chỉ đứng ở cửa, đưa cho bà một đôi bông tai rồi nói: “Tối qua em để quên ở chỗ anh.”
“Ồ ồ…” Hàng Lộ Nông đưa tay nhận lấy, đột nhiên nhận ra có điều không đúng, ngơ ngác hỏi ông “Tối qua… anh đã đến tìm em à?”
“Quên hết rồi à?” Sầm Tộ Chu nheo mắt, thẳng thắn thừa nhận “Anh đưa em về.”
Hàng Lộ Nông lập tức toát mồ hôi lạnh.
“Vậy… vậy thì, em không nói linh tinh gì… chứ?” Bà chớp mắt lia lịa, dò hỏi.
“Nói gì?” Sầm Tộ Chu hỏi lại.
“Không, không có gì là được rồi.” Hàng Lộ Nông lập tức xua tay, cười gượng hai tiếng, giải thích một cách giấu đầu hở đuôi “Chủ yếu là hôm qua Hàng thị vừa ký được một hợp đồng lớn, đủ ăn cả năm, em vui quá nên uống hơi nhiều với mấy đứa Hâm Hâm.”
Hâm Hâm chính là nữ trợ lý của bà.
Sầm Tộ Chu không nói gì, chỉ im lặng nhìn bà.
Ngay lúc lòng bàn tay Hàng Lộ Nông đổ đầy mồ hôi, sắp không chịu nổi ánh mắt của ông định khai hết ra, người đàn ông đột nhiên lười biếng hừ cười một tiếng, giọng điệu nhẹ như không:
“Cũng được, không say lắm, còn biết gọi điện thoại bảo anh đến đón.”
Hàng Lộ Nông: “…”
Bà mím chặt môi dưới, trong đầu vẫn đang vận động hết tốc lực tìm chủ đề, lúc này điện thoại của Sầm Tộ Chu đột nhiên kêu một tiếng, ông lấy ra liếc nhìn, khẽ nhíu mày, sau đó đưa bát canh giải rượu trong tay cho bà, giọng nhàn nhạt dặn dò: “Anh đi đây, nhớ uống đấy.”
Hàng Lộ Nông tựa vào cửa, ôm bát canh giải rượu mà người đàn ông mang đến, lưu luyến nhìn theo bóng lưng của ông.
Mà Sầm Tộ Chu đã thu lại vẻ dịu dàng nơi đuôi mày khóe mắt, sắc mặt lạnh băng, cảm xúc đóng băng, cúi đầu nhìn hai tin nhắn trên điện thoại.
Tin nhắn thứ nhất, là của Hứa Xương Lương:
【Sầm tổng, tặng ngài một món quà lớn, xin hãy vui lòng nhận cho.】
Tin nhắn thứ hai, là một số lạ:
【Tài khoản VIP cao cấp】
【Mật khẩu】
【Chào mừng đến với “Phòng chat xã đoàn”, phòng này được thiết lập riêng cho các thành viên VIP cao cấp, tên phòng chat là “Phòng Giáo sư”.】
Bên dưới đính kèm một đường link màu xanh.

Một thời gian sau đó, Thời Mi được Sầm Lãng đi cùng lo liệu xong xuôi mọi hậu sự cho cô giáo Chương.
Có lẽ vì sức mạnh chỗ dựa mà Sầm Lãng mang lại quá lớn, Thời Mi không hề suy sụp, ngược lại còn lấy lại tinh thần để quay lại làm việc.
Dù sao cô cũng hiểu, khóc lóc là vô dụng nhất.
Việc cô cần làm, là hoàn thành những việc mà cô giáo Chương chưa làm xong, tìm thấy con gái của bà là Phương Linh Khê, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Tìm ra sự thật, chính là sự an ủi lớn nhất đối với cô giáo Chương.
Cho nên hôm nay Lê Duệ từ nơi khác trở về, hẹn Thời Mi ra ngoài ăn cơm, với sự tự giác của một người bạn gái, Thời Mi đương nhiên lập tức gọi điện thoại cho Sầm Lãng muốn báo với anh một tiếng.
Để tránh cho Lãng Lãng nhà cô lại ghen bóng ghen gió.
Nhưng lại nghĩ đến buổi sáng Sầm Lãng đang ra tòa, không thể nghe điện thoại, Thời Mi bèn gửi cho anh một tin nhắn.
“Dạo này cậu bận gì thế?” Tại một nhà hàng ngoài trời, Thời Mi nhìn Lê Duệ ngồi đối diện, cong môi trêu chọc “Sao hình như gầy đi rồi?”
Lê Duệ nhướng mày, lấy ra một tờ báo cũ ố vàng từ trong túi như đang khoe báu vật, đưa cho cô nói:
“Chị, chị xem bài báo này đi.”
Thời Mi không hiểu gì, cúi đầu nhìn qua, đập vào mắt là một dòng tít in đậm bằng phông chữ Tống cực kỳ chói mắt.
《Vụ án nổ bom trả thù trong khuôn viên trường của thiếu nữ chưa cưới đã có thai ngày 2 tháng 11》
“Cái tiêu đề này đúng là giật tít hết cỡ rồi.” Thời Mi lắc đầu cười, khi ánh mắt lướt đến phần nội dung chính, cô vô tình liếc thấy thời gian đăng bài, kinh ngạc nói “Bài báo của 25 năm trước sao??”
Lê Duệ gật đầu, có chút thổn thức bất bình:
“Phóng viên vô lương tâm, chỉ chăm chăm thu hút sự chú ý của công chúng mà bịa đặt lung tung, đúng là lố bịch!”
Thời Mi hơi ngạc nhiên “Bài báo này là giả à?”
“Đúng vậy, lần này em đi công tác chính là để đến địa phương tìm hiểu về chuyện này.” Lê Duệ hạ thấp giọng, vẻ mặt bí ẩn ghé sát vào cô nói,
“Chị, chị có từng nghe nói về kiểm soát tinh thần và giết người bằng thôi miên trong tâm lý học chưa?”
“Giết người bằng thôi miên? Hình như thường thấy trong phim ảnh.” Thời Mi trước tiên chú ý đến từ này, suy nghĩ kỹ rồi nói “Kiểm soát tinh thần là nói đến việc sử dụng tâm lý học để can thiệp vào tinh thần của một người à?”
Lê Duệ vội vàng gật đầu lần nữa, để giữ bí mật, cậu ghé lại gần hơn nói: “Có thể hiểu đơn giản là tẩy não, thuần hóa, điều giáo một cách liên tục trong thời gian dài, cũng là một dạng PUA cao cấp.”
PUA: thao túng tâm lý trong một mối quan hệ
Thời Mi nghe mà thấy hứng thú, cũng ghé lại gần cậu hỏi dồn: “Vậy cái mà cậu nói là giết người bằng thôi miên và kiểm soát tinh thần, có liên quan gì đến vụ án 25 năm trước này không?”
Lê Duệ tiếp tục nhoài người về phía trước, tư thế của hai người lúc này gần như là đầu đối đầu, cậu ghé vào tai Thời Mi, hào hứng muốn chia sẻ tiếp: “Đương nhiên là có liên quan, em nói cho chị nghe—”
Rất đáng tiếc, cậu đã không thể nói hết.
Giây tiếp theo, cổ áo sau của cậu đột nhiên bị người ta túm lấy từ phía sau, dùng sức kéo ra một khoảng, cả hai cùng ngơ ngác ngẩng đầu lên,
Chỉ thấy Sầm Lãng trong bộ vest thẳng thớm, vóc người cao ráo thẳng tắp, một tay đút túi quần, tay còn lại vẫn đang xách cổ áo sau của Lê Duệ, đầu lưỡi l**m nhẹ vào má trong, khẽ nheo mắt lười biếng thốt ra từng chữ:
“Cậu tên là Lê Duệ, phải không?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...