Thời Mi tỉnh lại lần nữa thì đã là giữa trưa.
Theo phản xạ, cô đưa tay sờ thử bên cạnh, đã lạnh ngắt, không thấy Sầm Lãng đâu. Cô thật sự lười biếng không muốn động đậy, bèn giơ tay mò mẫm trên tủ đầu giường, định gọi điện thoại cho Sầm Lãng.
Kết quả lại phát hiện tối qua điện thoại quên sạc, đã tự động tắt nguồn.
Cô đành bất lực cắm sạc, trong lúc chờ điện thoại khởi động, cô gắng gượng chống người dậy vào phòng tắm vệ sinh cá nhân. Vốn dĩ cô còn định tắm qua một lần nữa. Lúc trời gần sáng Sầm Lãng đã tắm giúp cô rồi, nhưng cô ngủ không yên giấc, tóc tai vẫn bị ép cho rối tung cả lên.
Chỉ có điều, cuối cùng vẫn là hữu tâm vô lực, đứng trước bồn rửa mặt để rửa mặt đánh răng mà chân đã nhũn ra, hông eo mỏi nhừ, còn bắp đùi… Thời Mi lau khô mặt, cúi đầu liếc qua, rất tốt, trên đùi toàn là những vết cắn vụn vặt.
Tên khốn này.
Sầm Lãng tuổi chó à, toàn lựa ngay chỗ nhạy cảm không chịu được lực của cô mà cắn.
Nhưng nói chung là, cô có thể kiên trì đánh răng rửa mặt xong đã là rất khá rồi, thật sự không thể phân chia thêm chút sức lực nào để đi tắm nữa.
Vốn còn định cùng anh hẹn hò ngọt ngào một buổi, dù sao thì hôm nay cũng là cuối tuần mà. Dù sao thì, hôm nay là ngày đầu tiên yêu nhau mà.
“Sầm Lãng!” Cô đứng ở cửa phòng tắm, vừa xoay người thì đụng phải Sầm Lãng đang đẩy cửa bước vào.
Cô chống nạnh, giả vờ tức giận, mở miệng định dạy dỗ anh: “Sau này anh—”
Những lời trách mắng hờn dỗi chợt tắt ngúm.
Sầm Lãng nhướng mi nhìn cô chăm chú, bất chợt ghé sát lại, cong môi, cúi người hôn cô một cái. Một nụ hôn mạnh mẽ mà ngắn ngủi.
“Hoa đã cắm riêng giúp em rồi.” Sầm Lãng khẽ nhướng mày, ánh mắt dừng trên môi cô có chút mơ màng dính chặt, ngón tay cái dịu dàng lau đi vết kem đánh răng bên khóe miệng cô, rồi từ từ dò xét vào trong mắt cô, giọng nói hơi khàn,
“Chào mừng em đến bên anh, bảo bối.”
Lúc này Thời Mi mới để ý, anh lấy ra từ sau lưng một chiếc bình cắm hoa hình bông lúa mạch màu hồng da, bên trong cắm nghiêng mười đóa hoa hồng Miss Jenny đang nở rộ tầng tầng lớp lớp.
Hoàn toàn theo đúng tiêu chuẩn lần trước cô đã cắm.
“Gì thế chứ…” Giọng Thời Mi lập tức mềm nhũn, vành tai hơi nóng lên, ánh mắt như không có chỗ dừng chân, khẽ đẩy anh một cái như đánh mà không phải đánh.
Hoặc có lẽ, không thể gọi là đẩy, lực đẩy dính dấp, ngọt ngào vô cùng, mang theo sự ngại ngùng rõ rệt, nũng nịu một cách tự nhiên, và cả tình cảm nồng cháy dành cho anh.
Nhận lấy bình hoa, cô cúi đầu hít nhẹ hai cái, thơm vô cùng. Thời Mi lại ngẩng đầu vỗ vỗ vai anh, Sầm Lãng cúi thấp mắt, rất phối hợp mà khom người lại gần cô.
Thời Mi nhón chân ghé sát, hít một hơi thật sâu bên cổ anh, phát ra một tiếng thở khẽ thỏa mãn.
“Chậc, còn thơm hơn cả hoa.” Ánh mắt cô tinh ranh, không chút keo kiệt mà khen ngợi anh, nhưng lại cố tình ém nhẹ những lời khen ấy, siết chặt giọng điệu.
Thế là, tông giọng vốn đã không hề đơn thuần lại càng trở nên lả lơi, hơi thở mềm mại quấn quýt bay lên, thấm đẫm sự trêu chọc ướt át. Cô cười bên tai anh, cái kiểu cười của một kẻ chẳng bao giờ biết rút ra bài học:
“Anh thật quyến rũ, Lãng Lãng à.”
Sầm Lãng khẽ nheo mắt, giữ chặt eo và cổ tay cô rồi kéo mạnh một cái, Thời Mi hoàn toàn không đứng vững được mà lao thẳng vào người anh, xương sống lập tức nhói lên một tia đau nhức.
Chân càng mềm nhũn hơn.
“Đứng còn không vững,” Sầm Lãng siết chặt eo cô, vỗ một cái mang tính cảnh cáo, nghiêng đầu, đôi môi mỏng kề sát vành tai cô cười trêu chọc, “mà còn dám quyến rũ anh à.”
Cú vỗ của anh cực kỳ có kỹ thuật, lực hơi nặng một chút, nhưng tuyệt đối không đau, cảm giác rung động như có luồng điện chạy thẳng đến xương cụt, mang theo cảm giác tê dại âm ỉ, khiến cô run rẩy kêu lên một tiếng.
Sầm Lãng dường như chỉ muốn nghe tiếng kêu này của cô, anh hôn lên má cô như một phần thưởng, cúi người bế cô lên, cười khẽ bên tai: “Kêu gì chứ, sướng đến thế sao?”
Mặt Thời Mi lập tức đỏ bừng, cô cầm bình hoa trong tay che mặt mình, rúc vào lòng anh đá chân loạn xạ, ấm ức lên án: “Sầm Lãng, anh đừng có bắt nạt người khác!”
Có những ký ức phải ghi nhớ cả đời.
Ví dụ như, lúc mới bắt đầu đêm qua, Sầm Lãng luôn kiềm chế bản thân để thể hiện sự dịu dàng với cô, còn cô thì tinh lực dồi dào, lại không chịu nằm yên, biểu hiện rất điên cuồng.
Nhưng Sầm Lãng vẫn có chừng mực mà kìm nén.
Thế là có những lời muốn nói ra, Thời Mi lại diễn đạt rất khó hiểu.
Ví dụ như.
“Lãng Lãng, anh có thể yêu em nhiều hơn một chút nữa không…”
Cô biểu đạt không rõ ý.
Nhưng hành động đòi hôn anh lại vô cùng táo bạo và nóng bỏng, đuôi mắt ươn ướt, dùng hết bản lĩnh để diễn giải yêu cầu mà câu chữ không thể nói rõ.
Cô vậy mà lại hưng phấn đến mức độ này.
Mà Sầm Lãng lúc đầu cũng không hề sành sỏi, anh cố gắng hết sức kìm nén cảm giác mềm mại quấn quýt khi cả hai ép chặt vào nhau bên dưới, thậm chí trong cảm xúc bỏng cháy như vậy, anh vẫn có thể nghiêm túc suy nghĩ lời nói của cô.
Cô không thỏa mãn với sự dịu dàng, cô rất cấp bách.
Nếu đã như vậy, Sầm Lãng khẽ ngước mắt, hoàn toàn thả lỏng tần suất tiến triển, cẩn thận quan sát cô, tuyệt đối không bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào cô phản hồi lại cho anh, rồi như có như không mà dùng lực vỗ nhẹ cô một cái.
Giống hệt như vừa rồi.
Sau đó nhận được phản ứng mà Thời Mi đáp lại, còn kinh khủng hơn cả lúc nãy.
“Hóa ra em thích kiểu này.” Sầm Lãng cười trầm thấp, một người đàn ông có năng khiếu bẩm sinh, còn không ngại học hỏi.
Mặt Thời Mi càng đỏ hơn, cô nhanh chóng cắt đứt dòng hồi tưởng. Nhưng cũng ngoan ngoãn hơn một chút, để mặc Sầm Lãng bế cô về giường, kéo chăn đắp cho cô.
Anh ngồi bên mép giường, luồn một cánh tay vào đệm dưới eo cô, đầu ngón tay tìm đến bên hông sau của cô rồi nhẹ nhàng xoa bóp.
Hành động của anh rất thuần túy, ánh mắt trong veo, cảm xúc ổn định và bình tĩnh, không xen lẫn bất kỳ một chút ám chỉ mờ ám nào, dường như thật sự chỉ đơn thuần là giúp cô thư giãn.
Người không trong sáng, là Thời Mi.
Cô đã nhận ra rõ ràng cảm giác cơ thể mình ngày càng rã rời, hơi nóng âm thầm bốc lên, cơ thể bị lực bóp của ngón tay anh âm ỉ nung đốt đến rịn ra ẩm ướt.
Cô biết đó tuyệt đối không phải là mồ hôi.
“Em đang căng thẳng à?” Sau một đêm tìm tòi tỉ mỉ về cô, Sầm Lãng nhanh chóng phát hiện ra sự bất thường của cô, cánh tay dùng lực nâng người cô lên một chút, nheo mắt lại, kề sát cô rồi kéo dài giọng cười hỏi, “Nghĩ đến cái gì rồi?”
Thời Mi cắn chặt môi dưới.
Trong khoảnh khắc tứ chi gần như mềm nhũn một cách tai hại, cô không chịu nổi ánh mắt tra hỏi của anh, bèn giơ tay che chặt mắt anh lại.
Nhưng hậu quả của việc làm này là, cô buộc phải nhận ra rằng, người đàn ông trước mắt sở hữu một đôi môi đẹp tuyệt đối.
Anh đã dùng đôi môi này làm rất nhiều việc cho cô.
Theo đuổi cô, hôn cô, gọi cô là bảo bối, nói hết những lời ngon tiếng ngọt với cô, để cô nếm trải kh*** c*m khó nói thành lời rồi lại vỗ về cô, cung cấp cho cô một vài dịch vụ riêng tư giữa những người yêu nhau.
Anh quá biết cách tận dụng ưu thế của mình.
Vậy nên sao Thời Mi có thể không nhớ lại, càng nhớ lại càng căng thẳng, đến mức cơ thể căng cứng không thể nào thả lỏng được, cô thậm chí còn run rẩy khẽ rên lên một tiếng.
Cô cảm thấy mình sắp tiêu đời dưới tay anh rồi.
Thời Mi vẫn đang che mắt anh, nhưng ngón út lại đang từ từ di chuyển xuống, trượt nhẹ đến khóe môi anh, khẽ chạm vào, rồi cô r*n r* một cách mơ hồ:
“Lãng Lãng… chúng ta không thể tiếp tục được nữa.”
Đêm qua quả thật đã quá mức rồi.
Đôi môi mỏng của Sầm Lãng khẽ mấp máy, cằm đột nhiên siết chặt, những đốt ngón tay thon dài nắm lấy cổ tay cô. Khớp ngón tay anh có chút lạnh, ngón cái mang theo hơi lạnh v**t v* lên xuống, như có như không mà ma sát vào động mạch đang đập rộn ràng nóng hổi phía trong của cô.
Anh nghe cô nói: “Nhưng mà, nhưng mà tối qua anh thật sự rất tuyệt, em nghĩ… em nên khen ngợi anh một chút.”
Anh kéo tay cô xuống, cảm nhận rõ ràng đầu ngón tay cô lần lượt lướt qua môi anh, giống như đang từng chút một xé nát lý trí của anh, nhẹ nhàng mà điên cuồng, dù là vô tình hay hữu ý.
“Đã nghĩ ra cách nào chưa?”
Cuối cùng, anh cũng bị cô đánh gục.
Ánh mắt anh còn u tối sâu thẳm hơn cả giọng nói.
Thời Mi cong khóe miệng, vào lúc này cô vô cùng cảm kích sự chuẩn bị trước của mình, chuẩn bị cả một căn phòng đầy bóng bay hydro, dưới mỗi quả bóng đều treo một món quà thân mật dành cho anh.
Cô nghiêng đầu, chỉ vào chiếc hộp vuông nhỏ đang lơ lửng gần nhất, giọng nói thấm đẫm cảm xúc bất thường, nói:
“Cái này được không, loại siêu mỏng mát lạnh có gai hương nho—”
Điện thoại đột nhiên vang lên một cuộc gọi đến, trong nháy mắt đã phá tan bầu không khí quyến rũ tràn ngập.
Thật là không đúng lúc chút nào.
Sầm Lãng nhướng mày, dường như đang dùng ánh mắt hỏi cô có muốn nghe không, trong giây đó Thời Mi gần như đã dùng hết tâm sự nghiệp của cả đời này để chống lại h*m m**n bản năng của con người.
Cuối cùng cô nản lòng buông một hơi, nhưng vẫn có chút không cam tâm, chừa cho mình một đường lui,
“Anh xem giúp em là ai, nếu không phải khách hàng thì dứt khoát không nghe!”
Sầm Lãng cười một tiếng, đứng dậy cầm điện thoại của cô lướt nhìn màn hình, khẽ nhíu mày, giọng điệu thu lại vài phần ý cười, nói với cô: “Là Lương Minh.”
“Nghe máy.”
Cô giáo Chương là giáo viên phụ trách sinh hoạt ở cô nhi viện.
Trẻ em trong cô nhi viện được chia thành từng nhóm để quản lý, một giáo viên phụ trách sinh hoạt sẽ quản lý mười đứa trẻ, Thời Mi là đứa nhỏ tuổi nhất trong số những đứa trẻ này.
Cũng vì vậy mà cô được cô giáo Chương chăm sóc không ít.
Trong ký ức, cô giáo Chương là người hiền lành, thái độ ôn hòa, cảm xúc ổn định, đi lại lúc nào cũng thong thả, luôn mang dáng vẻ điềm tĩnh và kiên nhẫn.
Nhiều chuyện lúc nhỏ Thời Mi không còn nhớ rõ. Chỉ có ấn tượng là, lúc đó điều kiện của cô nhi viện không tốt, phương diện ăn uống tự nhiên cũng không theo kịp, cô giáo Chương bèn thường xuyên nấu cơm ở nhà mang đến cho bọn trẻ, tuy chỉ là cơm nhà bình thường, nhưng có thể ăn no cũng đã là không tệ.
Cô giáo Chương ấm áp và chu đáo như một người mẹ sao?
Lương Minh đã từng hỏi cô như vậy.
Thời Mi cười, hỏi ngược lại ông ấy, hóa ra tính từ để miêu tả mẹ là “ấm áp và chu đáo” à?
Chưa chắc đâu.
Những đứa trẻ trong cô nhi viện đều không có mẹ. Nhưng có lẽ Thời Mi may mắn hơn một chút, năm cô bảy tuổi, đã từng có một người “mẹ” trong một thời gian ngắn.
“Mẹ” rất đẹp, mắt nhìn cũng tốt, giữa bao nhiêu đứa trẻ trong cô nhi viện, bà đã vừa mắt Thời Mi ngay từ cái nhìn đầu tiên. “Mẹ” cũng rất có tiền, các phương diện điều kiện đều phù hợp, nên thủ tục nhận nuôi Thời Mi được làm rất nhanh.
Chỉ có điều, sự mới mẻ của “mẹ” còn biến mất nhanh hơn cả thủ tục nhận nuôi, tình mẹ con hư ảo thậm chí còn không kéo dài được nửa tháng, đã bị tài xế của “mẹ” một lần nữa vứt lại bên cạnh thùng rác ở cổng cô nhi viện.
Là cô giáo Chương tan làm đã phát hiện ra Tiểu Thời Mi.
Đưa cô trở lại cô nhi viện, từ đó, Thời Mi căm ghét tột cùng từ “vứt bỏ”.
Đương nhiên, ở chỗ người phụ nữ kia cô cũng không phải không thu được gì, ít nhất cũng có được một cái tên tử tế: Thời Mi.
Tứ thời sung mỹ (bốn mùa đủ đầy tốt đẹp), một năm bốn mùa sung túc mỹ mãn, người phụ nữ đó nói chữ “Mỹ” (美) quê mùa quá, mà dáng mày của Thời Mi rất đẹp, vậy thì gọi là “Thời Mi” (时眉) đi.
Sau khi bị bỏ rơi, cô giáo Chương từng hỏi cô có muốn đổi tên không, Tiểu Thời Mi lắc đầu, không đổi.
Cứ dùng cái tên này, để cảnh tỉnh bản thân sau này nhất định phải đủ mạnh mẽ, đủ ưu tú, đủ có tiền, như vậy sẽ không ai dám vứt bỏ cô nữa.
Tính ra, hôm nay cô giáo Chương vừa tròn 50 tuổi.
Nếu không phải tai nạn nửa năm trước, chồng của cô giáo Chương sẽ không qua đời, con của bà cũng sẽ không đến mức mất tích, sống chết không rõ.
Bà có lẽ vẫn chưa nghỉ hưu, mà Thời Mi bây giờ đã có năng lực, có thể mua cho bà chiếc bánh kem thật to thật ngọt, tặng quà cho bà, chúc mừng sinh nhật bà.
Dù sao thì mười đứa trẻ năm xưa do bà nuôi lớn, nay đã mỗi người một phương trời, mỗi người một gia đình, không ai còn muốn quay về thăm, không ai muốn thừa nhận hết lần này đến lần khác rằng mình là một đứa trẻ mồ côi.
Viện trưởng đã lớn tuổi, không chịu nổi sự giày vò, nên bây giờ, Thời Mi được xem là người duy nhất có thể thông báo sau khi cô giáo Chương qua đời.
“Đã tìm thấy Khê Khê chưa?”
Tại văn phòng của Lương Minh, Thời Mi vừa xem xong thi thể của cô giáo Chương, cả người vẫn đang trong trạng thái vô cùng bàng hoàng.
Khê Khê là con gái duy nhất của cô giáo Chương.
Lương Minh nhíu chặt mày, “Vẫn chưa, nhưng sự việc đã qua nửa năm, cô giáo Chương đột nhiên tự sát, chúng tôi đoán có lẽ tình hình của Khê Khê không được lạc quan.”
“Tự sát?” Thời Mi đột nhiên ngẩng đầu, kinh ngạc: “Nhưng không phải anh nói, có người ra đầu thú đã giết cô giáo Chương sao?”
“Đây cũng là lý do hôm nay tôi gọi hai người đến.” Nói rồi, Lương Minh nhìn sang Lâm Thương Lục bên cạnh, ra hiệu bằng mắt.
Thời Mi khó hiểu nhìn Sầm Lãng, Sầm Lãng sắc mặt không đổi, đưa tay vỗ nhẹ lưng cô an ủi, ánh mắt bảo cô đừng vội lo lắng.
“Chúng tôi quả thực đã bắt giữ một thanh niên tại hiện trường vụ án, cậu ta tự xưng đã giết người chết, trong quá trình thẩm vấn cũng luôn thừa nhận hành vi phạm tội.”
Lúc này, Lâm Thương Lục bước lên, đưa một bản 《Báo cáo khám nghiệm tử thi》 cho hai người nói “Nhưng dựa trên kết quả kiểm tra và đối chiếu vết thương trên thi thể tối qua, tôi có thể khẳng định một cách có trách nhiệm rằng, người chết là do tự sát.”
Thời Mi im lặng nhíu chặt mày.
Sầm Lãng rõ ràng bình tĩnh hơn cô rất nhiều, sau khi nhanh chóng đọc qua 《Báo cáo khám nghiệm tử thi》 trong tay, anh đột nhiên ngước mắt, nhìn Lương Minh hỏi:
“Vậy, nghi phạm đã thay đổi lời khai rồi sao?”
Lương Minh gật đầu không chút ngạc nhiên “Đổi rồi.”
“Cậu ta thừa nhận người không phải do cậu ta giết, nhưng cậu ta quả thực có mặt tại hiện trường vụ án, chúng tôi đã thẩm vấn cậu ta cả đêm, thằng nhóc này miệng rất cứng, không chịu nói gì cả.”
Tư duy logic của Sầm Lãng trước nay luôn chuyển biến cực nhanh và chính xác, đánh thẳng vào trọng điểm. Anh nói tiếp:
“Vậy lý do anh gọi cả tôi đến là?”
Thời Mi lúc này cũng đã phản ứng lại.
Liên quan đến bí mật vụ án và quyền riêng tư của người chết, nếu không cần thiết, Lương Minh quả thực không nên cho phép Sầm Lãng cũng ngồi ở đây.
“Lúc trời sáng, nghi phạm đột nhiên hé miệng, yêu cầu được sắp xếp gặp luật sư biện hộ, còn nói trước khi gặp được luật sư, cậu ta sẽ không nói nửa lời.”
Lương Minh cầm một tập hồ sơ khác trên bàn đưa đến trước mặt Sầm Lãng, nhìn thẳng vào anh, bổ sung:
“Đồng thời, cậu ta chỉ định cậu làm luật sư biện hộ cho mình.”
Thời Mi kinh ngạc nhìn Sầm Lãng.
Sầm Lãng vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, ngón tay dài cầm tập hồ sơ mà Lương Minh đẩy qua, lật trang đầu tiên, ánh mắt lạnh nhạt từ từ lướt trên đó.
Một bản 《Sơ yếu lý lịch》 của nghi phạm.
Trên đó in rõ ràng những chữ Tống thể:
Họ tên: Thành Triệt Dư
Giới tính: Nam
Tuổi: 18
Hung khí: Dao găm hai lưỡi màu bạc
Đặc điểm cơ thể: Hình xăm màu xám
Vị trí: Sau gáy
Ý nghĩa: Ký hiệu khóa Fa trong khuông nhạc
Người thanh niên này, chính là thiếu niên áo đen đã lái mô tô đâm vào Sầm Lãng trong đường hầm ngày đó, và đã hai lần liên tiếp tấn công ám sát anh.
