Tốt Nhất Em Đừng Khóc - Bảo Quang Tương Trực

Chương 81: Hoàn văn



Thời Mi quyết định cầu hôn vào đêm ba mươi Tết.
Nhưng cô cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Không phải ngày tháng không đúng, mà là Sầm Lãng, anh chẳng có chỗ nào đúng cả.
Trực giác của phụ nữ mách bảo cô rằng, có lẽ, thứ gọi là “sự ăn ý của tình nhân” lại đang tác oai tác quái rồi.

Đêm ba mươi, sau bữa tiệc gia đình, Thời Mi đang suy nghĩ nên lấy lý do gì để hẹn Sầm Lãng ra ngoài, nào ngờ Sầm Lãng đã đi trước một bước đưa cô ra khỏi nhà, lái xe chở cô xuống núi rồi đi thẳng vào thành phố.
“Chúng ta đi đâu vậy?” Thời Mi thắc mắc hỏi.
Sầm Lãng nghiêng đầu nhìn cô thật sâu, ngập ngừng hai giây, sau khi đèn tín hiệu màu đỏ phía trước chuyển sang xanh, anh im lặng thu lại tầm mắt, nhấn ga, không nhìn Thời Mi nữa, có chút cẩn trọng:
“Về công ty một chuyến, lấy đồ.”
“Giờ này á?” Có thứ gì mà đến đêm Giao thừa cũng phải đặc biệt chạy về công ty lấy, Thời Mi càng cảm thấy kỳ lạ hơn, “Tập đoàn không phải đã nghỉ Tết rồi sao, vẫn còn người trực à?”
Sầm Lãng mím môi, bất giác nhấn ga sâu hơn một chút, hồi lâu cũng không lên tiếng, trông có vẻ…hình như là, vô cùng căng thẳng.
Chuyện bất thường ắt có yêu ma.
Thời Mi nghiêng đầu, đột nhiên bất ngờ nhoài người tới quan sát anh thật kỹ, trực giác cho cô biết từ tối qua anh đã có gì đó không ổn.
“Lãng Lãng, anh có vẻ căng thẳng lắm?”
Sầm Lãng như bị cô nói trúng tim đen mà giật nảy mình, theo phản xạ đạp nhầm phanh, quán tính khiến cơ thể Thời Mi lao về phía trước, Sầm Lãng mắt lanh tay lẹ nhanh chóng đưa tay đỡ lấy cô:
“Ngồi cho vững vào.”
“Sao anh lại căng thẳng?” Thời Mi ngoan ngoãn ngồi lại ngay ngắn, nhưng vẫn nghiêng đầu nhìn anh chằm chằm “Lén lút sau lưng em làm chuyện gì xấu xa rồi phải không?”
Sầm Lãng không chỉ bật cười khe khẽ mà vẻ mặt cũng thả lỏng đi đôi chút, liếc nhìn cô một cái, thầm nghĩ một lát rồi trả lời:
“Chắc là, không phải chuyện xấu.”
Vậy thì đúng là đang giấu cô làm chuyện mờ ám rồi.
Là chuyện gì nhỉ.
Là chuyện gì mà đáng để anh căng thẳng đến mức này.
Còn cô, tại sao cô cũng lại căng thẳng kia chứ.
Bất chợt, một suy nghĩ không thực tế lóe lên trong đầu cô.Chẳng lẽ…

Đúng vậy, khi Thời Mi theo Sầm Lãng đến căn phòng tối mà họ thường hẹn hò, phòng ngắm cảnh đáy biển ở tòa nhà trụ sở chính của Nhất Lãng, linh cảm nào đó trong lòng cô đã trở nên mãnh liệt không thể kiềm chế.
Sầm Lãng không cùng cô đi vào trong phòng, mà đan mười ngón tay vào tay cô, dắt cô đi từ cửa sau xuyên qua đường hầm cảnh quan đáy biển, dừng lại ở ngay chính giữa đường hầm.
Cùng một thời gian, tối ba mươi Tết.
Cùng một địa điểm, phòng ngắm cảnh đáy biển ở tòa nhà trụ sở chính của Nhất Lãng.
Cùng một sự sắp đặt công phu.
Lễ cầu hôn của họ vậy mà lại vô tình trùng khớp với nhau.
Khi robot thông minh đẩy chiếc hộp giữ nhiệt chân không từ tốn di chuyển ra, Sầm Lãng căng thẳng như một thiếu niên đang chờ điểm thi, mím chặt môi, quai hàm căng cứng, ánh mắt trong veo và rực cháy.
Robot mở hộp giữ nhiệt chân không, Sầm Lãng lấy ra bó hồng đỏ kiều diễm mơn mởn từ bên trong, bước đến trước mặt Thời Mi, cúi đầu lấy từ trong áo vest ra một chiếc hộp vuông nhỏ bằng nhung màu tím nhạt.
Anh định làm gì, ý đồ đã quá rõ ràng.
Âm nhạc, hoa tươi, kim cương, đèn tạo không khí… mọi thứ cần thiết để tạo nên bầu không khí lãng mạn đều đã sẵn sàng, chỉ chờ Sầm Lãng lên tiếng.
Nhưng đúng lúc này, “Đợi đã Sầm Lãng, anh đừng quỳ vội!”
Thời Mi đưa tay giữ anh lại.
Sầm Lãng sững cả người tại chỗ, nghiêng đầu nhìn cô chăm chú, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt cô, mấp máy môi: “Sao… vậy?”
Là cô ấy nhận ra mình định cầu hôn, nên mới ngăn lại sao.
Lẽ nào, cô ấy không đồng ý?
Nhưng dù vậy, bất kể thế nào anh cũng phải thử một lần. Sầm Lãng nắm lấy cổ tay cô nhẹ nhàng kéo ra, xoay người cô lại đối diện với mình, đang định cong lưng quỳ một gối xuống—
Lại một lần nữa bị Thời Mi vội vàng ngăn lại: “Không được quỳ!”
Sầm Lãng: “?”
“Em…” Anh khẽ cụp mắt, trông vô cùng cẩn trọng “Em không đồng ý à?”
Đồ ngốc này.
Thời Mi có chút buồn cười, nhưng cô hiểu rõ hơn lúc này anh đang ôm một trái tim nghiêm túc và thành kính đến nhường nào, vì vậy cô không cố tình trêu chọc anh nữa, không nói hai lời mà tóm lấy cánh tay anh, yêu cầu:
“Đi, theo em.”
Thời Mi kéo anh đi về phía trước, đi hết nửa đoạn đường hầm đáy biển còn lại, ánh xanh mộng ảo lộng lẫy ngày càng đậm dần, chuyển sang tím, sang đỏ, sang xám, cuối cùng ánh sáng lấp lánh tan biến, chỉ còn lại một màu đen.
Bất chợt, một tiếng “tách”.
Một chùm sáng từ trần nhà chiếu thẳng xuống, cắt xuyên qua những hạt bụi nhỏ li ti, tước đi cảm giác hiện thực, tựa như vực sâu ánh sáng, tự nó tạo thành một tấm phông nền lộng lẫy chia cắt bóng tối và ánh sáng.
Tại điểm hội tụ của những tia sáng, một vòng tròn màu tím nhạt từ từ lan ra, ở chính giữa vòng tròn, một chiếc mô tô phân khối lớn màu tím đang đỗ nghiêng. Thân xe sang trọng sáng bóng, khí thế ngông cuồng.
Những đường vân sâu sắc toát lên vẻ kiêu hãnh và khó thuần phục.
Hệt như người chủ nhân mà nó sắp chào đón.
Thời Mi bước ra từ trong bóng tối ở góc rẽ.
Sầm Lãng ngước mắt nhìn sang.
Trong khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc Thời Mi ôm một bó hồng Kỵ sĩ đen thật to bước về phía anh, anh dường như thấy tất cả sức sống trên thế gian này đều đang vào lúc này, ưu ái anh, thương xót anh.
Thời Mi đứng trước mặt anh, trước tiên nhận lấy bó hồng đỏ từ tay anh, đặt lên yên sau của chiếc mô tô, sau đó lấy ra một chiếc chìa khóa màu hồng từ trong bó hoa Kỵ sĩ đen, nhìn anh và nói:
“Chắc anh cũng biết, em là người coi tiền như mạng, cố gắng học hành là vì học bổng, cố gắng làm việc là vì thưởng cuối năm, em chỉ yêu tiền thôi. Chỉ có tiền mới cho em cảm giác an toàn.”
“Nhưng mà, em đã có anh rồi.” Thời Mi đến gần anh hơn, hai tay dâng tặng anh bó hồng Kỵ sĩ đen trong lòng, ánh mắt như chứa đựng cả ánh sáng của biển trong đường hầm vừa đi qua, còn nóng bỏng hơn cả những vì sao “Đối với em, anh quan trọng hơn tiền gấp vạn lần.”
Sầm Lãng lúc này như một chàng trai to xác lúng túng, ngẩn ngơ nhận lấy hoa của cô, nghe cô nói tiếp:
“Cho nên, số tiền em làm việc tích cóp bao năm nay, trừ đi khoản tiết kiệm quyên góp cho cô nhi viện, tất cả đều ở đây.”
“Đây là toàn bộ gia tài của em.”
Cô cong môi, chỉ vào chiếc mô tô bên cạnh, sau đó giơ một chiếc chìa khóa mô tô màu hồng lên trước mắt anh, giọng nói mềm mại đến không tưởng, nói với anh rằng,
“Bây giờ, em bằng lòng đánh cược một phen vì anh, mang theo toàn bộ của hồi môn của mình, để cầu hôn anh.”
“Sầm Lãng, anh có bằng lòng lấy em không?”

Ngày hai mươi sáu tháng hai dương lịch
Hợp với đại lễ thành hôn, nam cưới nữ gả, mọi sự đều tốt lành.
Đêm nay, trung tâm Hoàn Lãng Thiên Hợp sáng rực rỡ. Chủ tịch điều hành đương nhiệm của Tập đoàn Nhất Lãng, Sầm Lãng tiên sinh, sẽ cử hành hôn lễ với vợ của mình tại đây, nhất thời các hào môn danh giá, quyền quý cao sang đều nhận lời mời tham dự, hôn lễ thế kỷ bạc tỷ này chắc chắn sẽ gây chấn động toàn Cảng Hạ.
Chỉ là, cách giờ cử hành hôn lễ chưa đầy một tiếng đồng hồ.
Cô dâu và chú rể lại cùng nhau biến mất.
Không ai biết rằng, họ đang nắm tay nhau trong khu vườn lộ thiên phía sau Hoàn Lãng Thiên Hợp, mặc sức ôm ấp, hôn nhau, như keo như sơn.
Trong vườn có một bức tượng Nữ thần Tình yêu Iris. Bên cạnh bức tượng nữ thần hùng vĩ tráng lệ, có vô số bức tượng thiên thần nhỏ bao quanh, mỗi thiên thần nhỏ hai tay nâng một chiếc khay, trên khay là những lá thư chúc phúc đến từ khắp nơi trên thế giới.
Trên phong bì, có ghi rõ là người thân của chú rể/cô dâu.
Vì buổi lễ sắp bắt đầu, thời gian có hạn, Sầm Lãng và Thời Mi mỗi người chọn ra sáu lời chúc phúc từ vô số những lá thư này, họ cùng nhau ngồi bên cạnh bức tượng của Iris, lần lượt mở thư ra đọc.
【Em họ chú rể】Nguyên Nguyên, đến từ thành phố Vĩnh Cẩn.
Chúc mừng tân lang tân nương kết duyên lành, cuối cùng cũng có một ngọn đèn, một tòa thành, một người, một căn nhà là dành cho hai người. Những ngày tháng sau này hãy cùng nắm tay nhau đi qua, yêu thương nhau không chút nghi ngờ.
【Bạn qua mạng của cô dâu】Đãi Chi, đến từ Hữu Phúc Chi Châu.
Nhận được thiệp cưới của cậu và Sầm Lãng tôi vui lắm, nhưng vì nhiều lý do không thể đến chứng kiến được, trong lúc tiếc nuối, tôi cũng gửi lời chúc phúc từ Hữu Phúc Chi Châu đến hai cậu~ Gặp được duyên lành, chúc mọi sự tốt đẹp; niềm vui bất tận, phúc lành vĩnh cửu. Mong tình yêu của hai cậu bền lâu mãi mãi, sớm chiều đều có nhau. Mi Mi, tôi sẽ ở mỗi khoảnh khắc ý nghĩa và tốt đẹp, vượt qua núi sông biển cả chúc cậu vui vẻ, chúc cậu hạnh phúc.
【Em họ chú rể】Lâm Tiểu Mạt, đến từ thành phố Lang Kinh.
Ánh sáng và bóng tối đằng đẵng, giờ đây cuối cùng cũng có một ngọn đèn dành riêng cho anh, vì anh mà lưu lại. Năm tháng trân trọng, nguyện cho hai vị tân nhân bạc đầu không chia ly, hưởng niềm vui nhân gian, ngắm bốn mùa thế gian, năm này qua năm khác. Cạn ly chúc mừng ngày vui!
【Bạn cô dâu】Sở Khuynh Tri, đến từ Giang Thành.
Ngày chín tháng mười năm ngoái, một chiếc mô tô, một tiếng gầm rú, đã tạo nên tia lửa cho cuộc gặp gỡ “Lãng đắc môi biên nhi*” *, bước lên hành trình mang tên tình yêu, cùng trải qua mưa gió, tôi luyện nên tình yêu. Giờ đây, hoa Nam quốc nở, tuyết Bắc thành rơi, xin gửi đến hai người lời chúc mừng chân thành nhất. May mắn được chứng kiến từng bước đi của hai người đến với tình yêu, vô cùng tự hào và hãnh diện. Sớm tối cùng năm tháng trôi đi, chúc hai người, dài lâu bền chặt, cùng nhau bạc đầu~
Lãng đắc môi biên nhi*: từ gốc là 浪得莓边儿 đây là một cụm từ lóng trên mạng của giới trẻ Trung Quốc, nghĩa là “lãng mạn hết nấc”, “lãng mạn vô bờ bến”. Người này đã dùng cách chơi chữ dùng chữ Lãng trong tên của Sầm Lãng và chữ 莓(môi)/méi/ cũng đồng âm với từ 眉(Mi) /méi/ trong tên của Thời Mi.

【Dì lao công công ty luật Libra】đến từ Cảng Hạ.
Chúc hai cháu vai kề vai, tay trong tay đồng hành, sau này ba bữa bốn mùa đều có nhau bầu bạn.
【Khách hàng của cô dâu】Tháp Tháp, đến từ Lộ Thành.
Trong đời có lẽ chỉ có một giấc mơ đặc biệt có thể trở thành hiện thực, bạn đến nhân gian một chuyến, bạn phải ngắm nhìn mặt trời, và cùng người trong lòng mình, cùng nhau đi trên phố, cả thế giới của hai người vì đối phương mà trở nên như trâm cài sao, áo kéo trăng, rực rỡ huy hoàng. Chúc hai người, tân hôn vui vẻ.
【Bạn học cao học của chú rể】Lý Lý, đến từ thành phố Luyến Ngữ.
Chúc hai người không chỉ có củi gạo dầu muối của cuộc sống, mà còn có cảnh đẹp nên thơ, trời sao biển rộng của những chuyến đi. Nguyện có năm tháng để ngoảnh lại, và lấy tình sâu để bạc đầu.
【Bạn cô dâu】Thính Phong, đến từ Hải Thành.
Thế giới lớn như vậy, cuộc đời dài như thế, sẽ luôn có một người khiến cậu muốn đối xử dịu dàng. Chúc mừng hai cậu đã tìm thấy nhau, nguyện cho phần đời còn lại của hai cậu, hạnh phúc luôn bên cạnh.
【Đối tác dự án của chú rể】Lam Tịch, đến từ Hòa Thành.
Nguyện cho hai vị sau này, trong mưa gió có nhau bầu bạn, trong bình dị gặp được toàn điều dịu dàng. Bạc đầu giai lão, tương kính như tân, sắt cầm hòa hợp đến muôn đời.
【Bạn chung của cô dâu chú rể】Thập Dạ Tiêu, đến từ Ninh Thành.
Nghe tin người kết duyên lành, ngày đôi ta xa cách lại càng xa hơn. Từ xa gửi tấm chân tình, cúi đầu chúc ba điều: Một chúc sắt cầm hòa hợp, hai chúc thanh danh chẳng phai, ba chúc người trường cửu, bạc đầu lại tương phùng.
【Bạn chú rể】Nại An, đến từ Yến Thành.
Rất vui khi thấy cậu đã tìm được cô gái mình yêu~ Trong suy nghĩ của tôi, cậu là người trong trẻo và tươi sáng, mạnh mẽ nhưng khiêm tốn. Có Mi Mi ở bên cạnh càng kích phát ra những nhân cách kỳ quái. Nhân dịp tân hôn này, chúc cậu vẫn giữ được sự kiêu hãnh không sợ hãi mọi thứ, trở thành một người thương vợ.
【Bạn thân “cà khịa” của cô dâu】Cẩm Vũ, đến từ Hải Thị.
Mi Mi thân yêu, hy vọng cậu có thể mãi mãi tùy ý phóng khoáng, cùng với Lãng Lãng sống một cuộc đời tự tại. Đời này may mắn có được người yêu mãi bên cạnh, nắm tay bạc đầu đến già.
Mười hai lời chúc phúc đã đọc xong, thời gian cũng sắp đến giờ làm lễ, có lẽ những lời chúc phúc đã khiến Thời Mi quá xúc động, cô quyết định để Sầm Lãng đến sảnh chính của lễ cưới đón khách trước, còn mình ở lại khu vườn nhỏ này thêm mười phút, nương theo ánh hào quang thánh thiện tỏa ra từ tượng nữ thần Iris, viết một lá thư hồi âm cho những người bạn phương xa này.
【Hey, gửi những vị khách từ phương xa đến đêm nay】
Chào buổi tối, chúc tháng hai vui vẻ.
Tôi tên là Thời Mi, là cô dâu trong hôn lễ hôm nay.
Trong khoảng thời gian ở Cảng Hạ, bạn sống có tốt không? Chơi có vui không? Có nhận được chút ấm áp nào không?
Cuộc sống luôn có một chút cay đắng. Tôi biết, bạn đang đọc lá thư này, chắc chắn đang đóng rất nhiều vai diễn trong thế giới của mình. Là một cô con gái ngoan ngoãn hoặc nghịch ngợm; là một học sinh chăm chỉ hoặc phóng khoáng; là một người đi làm tận tụy hoặc chỉ thích an nhàn.
Nhưng, nếu có thể,…
Ở đây, ở Cảng Hạ, tôi chỉ hy vọng bạn trở thành một cô gái xé bỏ mọi nhãn mác. Một cô gái không cần phải làm hài lòng ai.
Bạn có thể có rất nhiều dáng vẻ.
Bạn nhút nhát yếu đuối, bạn can đảm hơn người; bạn có tâm hồn trong sáng, bạn xấu xa tham lam; bạn si mê trong tình yêu, bạn chẳng màng chuyện tình cảm; bạn cao bạn thấp, bạn gầy bạn béo, bạn tuân theo quy tắc, bạn độc đáo khác người; muôn hình vạn trạng của bạn.
Chỉ cần bạn là bạn là được rồi.
Chỉ cần bạn mãi mãi trung thành với chính mình là được rồi.
Chỉ cần bạn yêu chính mình là đủ rồi.
Trên chặng đường này, bạn đã chứng kiến tình yêu của tôi và Lãng Lãng. Tôi hứa với bạn tôi sẽ mãi mãi yêu anh ấy, và cũng sẽ tận hưởng tình yêu của anh ấy. Chúng tôi sẽ đi Na Uy hưởng tuần trăng mật, sẽ thấy cực quang ở đó, sẽ yêu thương gia đình, sẽ nỗ lực phấn đấu cho sự nghiệp của riêng mình.
Có lẽ, tôi và Lãng Lãng sẽ sinh hai đứa con.
Xin bạn hãy tin rằng, chúng tôi sẽ như lời bạn chúc phúc,
Câu chuyện của chúng tôi viên mãn nhưng không hạ màn, kết thúc nhưng không phải chương cuối.
Tôi cũng hy vọng có thể làm bạn bè không bao giờ lạc mất nhau với bạn.
Hy vọng bạn thường đến Cảng Hạ làm khách, hy vọng bạn không bao giờ rời đi.
Cuối cùng, cảm ơn bạn đã đến tham dự hôn lễ của tôi.
Đây là thiệp mời cưới.
Gặp lại sau nhé.
WEDDING INVITATION
『THIỆP MỜI CƯỚI』
WEDDING NAME
〖Atlantis | Khi màn đêm chìm vào biển cả〗
Nghe nói, tần số cộng hưởng hài hòa nhất của vũ trụ là 432 hertz
Vì vậy đã chọn địa điểm tại Hội quán 432 để cử hành hôn lễ
Hoàng hôn hôn gió, chiều tà xuất chinh
Đêm nay chúng ta vâng theo ý chỉ của Thần Tình yêu, thành kính hành hương đến điện thờ dưới đáy biển của Iris
Vạn phần mong mỏi bạn từ những không gian và chiều không gian khác, cùng chứng kiến khoảnh khắc này
Nếu có vinh hạnh, chúng tôi xin kính mời bạn cùng gia đình đến dự tiệc hỷ.
WEDDING ADDRESS
【Thành phố Cảng Hạ】
Trung tâm Hoàn Lãng Thiên Hợp · Hội quán Trung tâm 432
WEDDING TIME
February 26th
Chú rể: Sầm Lãng
Cô dâu: Thời Mi
WEDDING PROCESS
15:00 Tiệc trà chiều
16:00 Khách mời ký tên
17:00 Nghi thức cưới
18:00 Dùng bữa tối
19:00 After Party (Tiệc sau hôn lễ)
WEDDING CODE
〈Vui lòng mặc trang phục trang trọng/lễ phục khi tham dự〉
Cưỡi gió rẽ sóng, bốn mùa tươi đẹp
Ngày sau còn dài
2/26 Lâu rồi không gặp
—— Toàn văn hoàn ——

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...