Trái Tim Anh Không Đổi Thay

Chương 55



Editor: Min

Chương 55: Hoa quế nhỏ bực rồi

Bữa cơm hôm nay vô cùng vui vẻ, khiến Đào Diệp suốt cả đường đi cứ luyên thuyên mãi.

"Bọn chú cuối tuần này lại đi rồi." Nhị vị phụ huynh của Du Đại Tuấn đều là những chú chim tự do, nếu không có tính huống gì đặc biệt thì gần như luôn ở trong kỳ nghỉ, "Không biết bao giờ mới lại về."

Du Đại Tuấn lái xe đưa Đào Diệp về, lặng lẽ ngắm nhìn dáng vẻ cứ lẩm nhẩm đầy dễ thương của anh. Người khác luôn nói Phó chủ nhiệm Đào là người lạnh lùng, nhưng với hắn thì dáng vẻ ngồi lẩm nhẩm của Đào Diệp cực kì đáng yêu.

"Đúng rồi, cái bao lì xì em còn chưa bóc nữa." Đào Diệp chợt nhớ ra cái bao lì xì của ba Du, liền vội vàng lấy nó ra khỏi túi.

Nhìn thấy khá mỏng, lúc nhận cũng không có cảm giác áp lực gì.

Ai ngờ mở ra trong đó lại là một tấm thẻ tiết kiệm, còn kèm theo một tờ giấy "Mật khẩu là ngày tháng năm sinh của Tiểu Diệp, tự nguyện tặng và sử dụng", Đào Diệp cầm mà thấy bỏng cả tay.

"Sao lại đưa thẻ cho em thế này."

"Đã cho em thì em cứ nhận đi." Du Đại Tuấn thấy anh chỉ dám dùng hai ngón tay cầm thẻ như cầm củ khoai lang nóng bỏng tay, lại càng thấy mê mệt, "Bọn họ hiếm khi về nước, bình thường ít khi gặp, chỉ có thể dùng lễ nghĩa để cảm hóa người khác thôi."

Đào Diệp không nói gì nữa, cứ cầm cái thẻ xoay tới xoay lui nhìn mãi.

Du Đại Tuấn đỗ xe vào bãi, tắt máy xe rồi cởi dây an toàn.

"Không ổn, anh ghen rồi."

Đào Diệp chẳng hiểu gì.

"Gì cơ?"

Du Đại Tuấn kéo tay Đào Diệp lại rồi dựa vào vai anh.

"Em mới chỉ gặp ba anh một lần, giờ cứ lưu luyến mãi thế này, bình thường chẳng thấy em lưu luyến với anh như thế bao giờ, cả dọc đường em cứ nhắc về ba anh suốt thôi."

Đào Diệp giơ tay lên chọc vào trán hắn.

"Anh xem cái lòng dạ hẹp hòi của anh kìa, rốt cuộc là phụ huynh nhà ai?"

Du Đại Tuấn liền nhào tới dính lấy anh, cứ như chim đại bàng giang tay ôm chặt lấy.

"Là của anh của anh, đó là vì em rất quan tâm tới anh, rất yêu anh."

Hắn vừa nói xong đã vội vàng ngậm miệng lại, im lặng chờ bị mắng. Kết quả hắn im lặng tới hơn 10 giây, Đào Diệp vẫn không nói gì, khi hắn nghiêng mặt nhìn sang, chỉ thấy khuôn mặt người đẹp đỏ bừng xinh đẹp như bông hoa anh đào, khiến trái tim hắn run lên từng hồi.

"Tiểu Diệp."

Đào Diệp nghe thấy Du Đại Tuấn gọi mình, anh chẳng thèm để ý, đẩy hắn ra rồi trực tiếp đi xuống xe. Du Đại Tuấn vội vàng khóa xe đuổi theo, cũng may là không phải Đào Diệp muốn trốn thật, anh vẫn đang đứng ở trước cửa thang máy chờ hắn.

Thang máy đóng lại, trong đó chỉ còn hai người họ, lúc này Đào Diệp mới nói.

"Tự mình biết là được rồi, có gì mà phải nói ra chứ."

"Thì là muốn nghe thôi, nên anh sẽ nói." Như có một niềm vui từ trên trời rơi xuống cho Du Đại Tuấn, hắn cứ kéo tay anh rồi khoa trương mà tỏ tình, "Anh vô cùng vô cùng yêu em, anh muốn được mãi mãi ở bên em."

Đào Diệp hít một hơi thật sâu, tới tận lúc mở cửa vào nhà cũng không nói gì hết.

Du Đại Tuấn cũng không trêu anh nữa, hắn nghiêm túc nói.

"Em nghỉ ngơi cho tốt, tối anh sẽ mang cơm qua, giờ anh phải tới công ty một chuyến, chiều vẫn còn cuộc họp."

Dù hắn lúc nào cũng muốn dính lấy Đào Diệp, nhưng dù sao hắn vẫn phải đi làm, như thế mới kiếm được tiền nuôi gia đình chứ. Nếu hắn chỉ ăn không ngồi rồi thì của nào nuôi nổi, Đào Diệp cũng sẽ khinh thường hắn.

Mà lúc này Đào Diệp cũng không đi vào nhà, anh kéo tay áo hắn lại.

"Em... tuy rằng thời đại học em cũng từng có hẹn hò một lần, nhưng nghiêm túc mà nói, thì đây là lần đầu tiên em có chung đụng với một alpha." Đào Diệp quay mặt đi không nhìn hắn, anh cố gắng bày tỏ. Tuy rằng anh thấy ngượng lắm, nhưng anh vẫn muốn Du Đại Tuấn có thể hiểu được sự nghiêm túc của mình, "Em biết tích cách em không tốt, có rất nhiều thời điểm em vẫn chưa thẳng thắn với anh, nhưng em vẫn đang có gắng sửa, em hi vọng anh hãy cho em thêm thời gian, được không anh?"

Du Đại Tuấn thở hắt ra một tiếng, cực kì bất đắc dĩ.

"Cực cưng à, em nói thế này khiến anh muốn hôn em chết đi được."

Đào Diệp lúc này mới kỳ quái lườm hắn một cái.

"Ừm."

Thế thì anh hôn đi, lại còn cần xin phê duyệt nữa à.

Cái tên gấu ngựa thối này đúng là ngốc chết đi được.

Hoa quế nhỏ bực mình rồi.

Hết chương 55.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...