Chương 56: Hoa quế nhỏ rất lo lắng
Thời gian họ yêu nhau trôi nhanh hơn cả tưởng tượng.
Đào Diệp cảm thấy mới chỉ chớp mắt một cái thôi, anh và Du Đại Tuấn đã sắp đón kỉ niệm 1 năm bên nhau.
Hôm nay là một ngày nghỉ hiếm hoi của anh.
Đào Diệp đã thức dậy từ sớm, sửa soạn bản thân chỉnh tề, chốc chốc lại liếc nhìn đồng hồ, chờ đợi tin nhắn của người yêu.
Anh lờ mờ hiểu được rằng hôm nay có lẽ sẽ có một điều gì đó đặc biệt xảy ra.
Tuy rằng anh chưa từng hỏi thẳng, nhưng mấy ngày nay Du Đại Tuấn tích cực lên kế hoạch, thì Đào Diệp đều thấy cả.
Đào Diệp vẫn giữ im lặng như trước, nhưng trong lòng lại thấp thỏm chờ mong.
Tên ngố kia cầm cái bảng 'truy nã' viết bằng sơn đỏ ngày xưa, sau nhiều năm như vậy không biết đã trưởng thành đến đâu rồi.
Nhưng thật ra thì cũng chẳng quan trọng.
Quan trọng nhất chính là giờ Đào Diệp đã hiểu rất rõ lòng mình rồi.
Anh vô cùng sẵn lòng được nắm tay Du Đại Tuấn bước sang một trang mới trong mối quan hệ này rồi.
Cho dù bây giờ con gấu ngựa thối này vẫn cứ giơ cái bảng sơn đỏ dưới tầng nhà anh đi chăng nữa, thì Đào Diệp cũng chỉ còn biết dở khóc dở cười mà đồng ý với hắn thôi.
Tình yêu đúng là một thứ đáng sợ, nó làm cho người ta vứt bỏ đi mọi nguyên tắc, mất đi ranh giới, làm cho người ta vứt bỏ đi chính bản thân mình, rồi rối tung rối mù hết cả lên.
Đào Diệp nhìn kim đồng hồ nhích dần, từ 8 đến 9, rồi từ 9 đến 10, sự lo lắng dần thay thế niềm vui trong lòng.
Du Đại Tuấn chưa từng bỏ bom anh, vì sao đã hẹn lúc 9 giờ rưỡi, mà hơn 10 giờ rồi vẫn không có tin gì.
Đào Diệp bất an lấy điện thoại ra thử gọi cho đối phương.
Điện thoại được kết nối ngay trước khi bị ngắt, Đào Diệp chưa kịp hỏi gì, đã nghe thấy giọng nói yếu ớt từ bên kia.
"Tiểu Diệp, xin lỗi em ... Có lẽ, hôm nay anh không thể hẹn đi chơi cùng em được rồi, em nghỉ ngơi nhé, anh thật sự xin lỗi."
Đây là lần Đào Diệp nghe thấy giọng nói mệt mỏi tới vậy của Du Đại Tuấn. Người luôn tràn đầy sức sống, giờ lại giống như ánh sáng bị dập tắt, cực kì đáng thương.
Đào Diệp cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt, tê dại đau nhói, gần như là đau tới rơi lệ.
Anh đột nhiên nhận ra rằng, một cách âm thầm và lặng lẽ, từ bao giờ Du Đại Tuấn đã quan trọng tới thế ở trong lòng anh.
"Đại Tuấn ... anh đang ở nhà phải không?"
Cuộc hẹn trông chờ bấy lâu nay, giờ phút này đã tan thành bong bóng trong suy nghĩ của Đào Diệp.
Nhưng cũng chẳng còn quan trọng nữa, em chỉ muốn được đến bên anh thôi.
Hết chương 56.
