Chương 58: Tỉnh dậy
Tia nắng phải chật vật, vất vả lắm mới có thể len qua lớp rèm dày ấy, muốn đánh thức người đang chìm trong mộng tỉnh dậy.
Nhưng giấc mộng ấy ngọt ngào quá, đắm chìm quá khiến người đang trong đó chẳng thể dậy nổi, chỉ có thể tiếp tục triền miên.
Một thân hình to lớn như con rồng hung ác, ôm trọn kho báu của mình, người trong lòng hắn chỉ để lộ ra chút tóc mềm sau gáy.
Lúc Du Đại Tuấn mở mắt, ngoài trời chỉ le lói chút ánh sáng mờ mờ.
Hắn theo bản năng tìm một tư thế thoải mái nhất cho người trong lòng mình tiếp tục nghỉ ngơi, sau đó mới nửa nằm nửa ngồi, với tay lấy điện thoại để nhìn thời gian.
Tuyệt, giờ đã là 4 giờ 30 chiều của năm ngày sau hôm đó. Kể từ khoảnh khắc Đào Diệp hôn hắn, tất cả mọi thứ đã vượt ngoài tầm kiểm soát, đã 100 tiếng trôi qua.
Trong không khí ngập tràn hương hoa quế trộn cùng hương mật ong. Giờ đây Đào Diệp và hắn đã sớm hòa làm một, chẳng thể tách rời.
"Ưm..." Có lẽ ánh sáng từ điện thoại làm chói mắt, người trong lòng cũng bắt đầu cựa quậy, anh lẩm rồi dụi đầu vào ngực hắn, khẽ cau mày hỏi, "Đại Tuấn, mấy giờ rồi anh?"
Đào Diệp không hề biết mỗi một từ mình nói ra trong tình huống thế này, thì với Du Đại Tuấn đều giống như sự nũng nịu kề bên tai.
Anh thấy yết hầu của người đối diện chuyển động mạnh, Đào Diệp theo phản xạ mà lập tức run rẩy.
Chỉ một chuyển động mà gợi lại bao ký ức bí mật chẳng thể để người khác biết.
"Gần 5 giờ rồi, em có muốn ăn chút gì đó không?"
Du Đại Tuấn cúi xuống muốn khẽ hôn lên má Đào Diệp, nhưng hắn muốn tìm một khoảng da trắng trẻo, đáng tiếc trên ấy chỉ có chồng chất những dấu hôn đỏ ửng, ngay cả đầu ngón tay cũng là những màu đỏ kỳ lạ, thật sự chẳng tìm được một nơi nào thích hợp cả.
Chẳng biết phải làm sao nên nụ hôn chỉ có thể dừng ở trên trán, Đào Diệp cũng chẳng hề có ý định né tránh.
Anh giống như một viên kẹo cứng sau khi bóc vỏ, thì chỉ có thể tan chảy trên đầu lưỡi của người, biến thành sự ngọt ngào, ngoại trừ bị nuốt trọn, anh đã sớm chẳng còn lựa chọn nào khác rồi.
"Phải ăn uống đầy đủ."
Đào Diệp đưa tay chạm lên khuôn mặt Du Đại Tuấn, có lẽ chẳng ai tin nhưng thực ra đó lại là một cái tát của anh.
Anh hoàn toàn không dám nhớ lại mấy ngày vừa qua, việc tranh thủ ăn uống để bổ sung thể lực đã diễn ra trong những hoàn cảnh đáng sợ thế nào.
Thậm chí ngay cả khi đang chìm trong những cơn triền miên, anh chỉ có thể khẩn cầu đối phương trong những khoảnh khắc hiếm hoi giữa cuộc hoan lạc hãy cho mình ăn một chút gì đó, thứ đồ có thành phần phức tạp mà anh chẳng thể phân biệt ra nổi.
"Tất nhiên rồi bé yêu."
Du Đại Tuấn kiên nhẫn xoa bóp các cơ thể đang đau nhức của Đào Diệp, nhưng khi bàn tay hắn đặt lên bụng dưới hơi nhô lên của anh, thì khựng lại nửa nhịp.
"Sao thế anh?"
Đào Diệp ngẩng đầu lên, áp vào cằm của đối phương.
"Lần trước em nói, sau khi kết hôn em muốn sớm có em bé... Vậy sau lần này kết thành rồi, thì em nghĩ sao?"
Sau khi AO đánh dấu và kết hợp hoàn toàn thì tỷ lệ mang thai cực kì cao, nếu muốn tránh thai bắt buộc phải dùng thuốc trong khoảng 48 giờ.
Du Đại Tuấn kiên nhẫn giải thích, hắn không muốn để Đào Diệp phải cảm thấy áp lực.
Bất luận là thế giới hai người, hay tổ ấm ba người, chỉ cần được ở bên cạnh Đào Diệp thì hắn đã vô cùng hạnh phúc rồi, không hề có chút tiếc nuối nào.
"Vậy thì mời anh...." Đào Diệp cười thật tươi, người đẹp vốn lạnh lùng này khi nở một nụ cười tươi lại như được bảo phủ bởi hào quang thần thánh, "Chuẩn bị thật tốt tinh thần để làm ba nhé."
Quý ngài Du của em.
Hết chương 58.
