Chương 57: Hoa quế nhỏ rất sẵn lòng
Xuất phát từ sự tôn trọng trong mọi phương diện đối với Đào Diệp, từ ngày họ hẹn hò tới giờ Đào Diệp rất ít khi đặt chân tới nhà của Du Đại Tuấn.
Dù sao là một nơi sinh sống lâu dài của alpha thì khó tránh khỏi mùi tin tức tố luôn nồng đậm, mời một omega chưa được đánh dấu tới đây, thì thật sự là không thể gọi là đường hoàng được.
Huống hồ Du Đại Tuấn cũng không muốn có bất kì một nhân tố gì khác xuất hiện giữa mối quan hệ của hắn và Đào Diệp.
Tình yêu của bọn họ giống như một mối quan hệ của beta vậy.
Phần lớn thời gian họ như các cặp đôi yêu nhau bình thường khác, không bị ảnh hưởng bởi ràng buộc sinh lý.
Từ sau lần Đào Diệp có kỳ ph*t t*nh giả, Du Đại Tuấn lại càng bảo vệ anh cẩn thận hơn, chuyện phát sinh ngoài ý muốn cũng không được phép có.
Ngay cả bản thân Đào Diệp cũng phải kinh ngạc với việc lúc nào Du Đại Tuấn cũng mang theo thuốc ức chế bên người, nhưng Du Đại Tuấn lại nói.
"Cũng chẳng biết được thế nào, anh chỉ sợ chẳng may nếu như anh không thể khống chế được tình hình, thì anh sẽ hối hận tới tím ruột mất."
Nhưng mà hôm nay, Đào Diệp đã biết rõ là trên núi có hổ, vậy mà cứ nhất quyết phải bước tới đó.
__________________
Lúc Đào Diệp gọi xe tới nhà Du Đại Tuấn thì còn chưa tới 11 giờ.
Anh đã để lại thông tin của mình ở chỗ bảo vệ từ trước đó rồi, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên anh vào một mình.
Lúc đứng trước cửa, không hiểu sao anh lại cảm thấy trong lòng mình xao động.
Anh chẳng biết là vì mình đang lo lắng cho Du Đại Tuấn, hay là anh mong được gặp đối phương nữa.
Nhưng Đào Diệp nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, anh nghĩ chẳng có gì phải sợ cả, cùng lắm thì là bị chặn ở trước cửa, Du Đại Tuấn không cho anh vào, thì anh sẽ ảo não mà về thôi, tóm lại anh chỉ cần thấy hắn vẫn bình an là được.
Nhưng Du Đại Tuấn nào có thể để Đào Diệp đứng chờ lâu được chứ.
Gần như vừa thấy người đứng ngoài, thì cửa đã mở ngay ra rồi.
Du Đại Tuấn chống tay ở cửa nhìn anh đầy yêu thương, nhưng hắn vẫn cẩn thận duy trì một khoảng cách nhất định.
"Sao em lại tự mình tới đây vậy chứ, trời nóng thế này, vất vả cho em rồi."
Đào Diệp lần đầu thấy vẻ mặt Du Đại Tuấn mệt mỏi thế này, khuôn mặt hắn gần như chẳng còn giọt máu nào, trắng bệch.
"Anh thật sự không sao đâu mà, em đừng lo."
Du Đại Tuấn cụp mắt, ngón tay bấu chặt vào khung cửa đang run rẩy, hắn đau khổ áp chế lại bản năng sinh lý của chính mình.
Đây là thời kì mẫn cảm của alpha.
Khi ấy họ trở nên nhạy cảm và yếu ớt, mang trong mình cảm giác chiếm hữu cực đoạn, muốn khống chế omega phải ở bên cạnh mình. Muốn được xâm nhập, muốn chiếm đoán, muốn liên tục chứng minh rằng omega đó là thuộc về mình.
Ngay lúc nhìn thấy hình ảnh Đào Diệp thông qua màn hình chuông cửa, toàn bộ dây thần kinh trên người hắn đã căng chặt. Du Đại Tuấn có thể cảm nhận được máu đang chảy qua từng mao mạch.
Tất cả tế bào đều gào thét không ngừng gọi tên omega.
Hắn thậm chí còn chẳng dám gọi tên Đào Diệp, tên của người hắn yêu giống như chiếc chìa khóa mở lồng cho con mãnh thú chỉ biết giải thoát d*c v*ng mà đánh mất lý trí của hắn.
"Em đứng ở đây chờ anh, để anh đi lấy cốc nước cho em rồi sẽ gọi xe đưa em về, em cứ yên tâm về..." Du Đại Tuấn vẫn cố giữ bình tĩnh, mặc dù h*m m**n đã rực cháy trong ánh mắt, và mỗi một lời hắn thốt ra giống như có lửa.
Nhưng omega ngoài cửa chẳng biết sống chết ấy lại bước vào nhà, rồi đóng cửa lại.
Cạch.
Du Đại Tuấn cắn chặt răng, nhắm nghiền hai mắt.
Cho dù là như vậy, hắn cũng chẳng thể nào nỡ nói một câu nặng lời với Đào Diệp.
"Vòng ức chế mới anh để ở trong ngăn kéo tủ giày gần cửa ra vào..."
Sử dụng vòng ức chế trong kỳ mẫn cảm sẽ làm alpha cảm thấy đau đớn hơn, nhưng đây cũng là cách duy nhất để khống chế thú tính của alpha, giữ được lý trí để không gây tổn thương cho omega.
Tình yêu của anh, xin hãy tự tay đặt lên cổ anh gông xiềng ấy, gông xiềng mang tên tình yêu.
Các giác quan của alpha trong thời gian này cực kỳ nhạy cảm, cho dù đã nhắm nghiền hai mắt, hắn vẫn nghe được tiếng mở ngăn kéo, nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng của Đào Diệp, cũng nghe thấy được đối phương đã tới trước mặt mình, tiếng hô hấp chậm rãi của người hắn yêu đang kề sát bên.
Du Đại Tuấn thành kính cúi đầu, dâng lên tình yêu trung thành và vô tận của hắn.
Thật may mắn, ít nhất sau khi đeo vòng ức chế, hắn có thể giữ Đào Diệp ở trong nhà mình lâu hơn chút nữa, có thể ôm anh vào lòng trong chiếc tổ của mình, thân mật mà giữ chặt lấy.
Thế nhưng cảm giác lạnh lẽo cùng dòng điện lưu quen thuộc của vòng ức chế lại không hề xuất hiện.
Thay vào đó là một đôi tay mềm mại dịu dàng ôm lấy bờ vai hắn.
Mi mắt cũng đón nhận một nụ hôn từ người hắn yêu.
"Hôm nay có phải anh vốn định cầu hôn em phải không?"
"Đúng vậy..."
Hai tay Du Đại Tuấn bấu chặt lấy bên quần, hắn không dám đáp lại, cũng không dám mở mắt.
Hắn vốn đã chuẩn bị xong cho kế hoạch cầu hôn.
Bọn họ sẽ cùng nhau trải qua buổi hẹn hò ngọt ngào, thưởng thức một bữa tối lãng mạn trong tiếng đàn violin du dương, hắn sẽ quỳ gối, dâng lên sự trung thành vĩnh cửu của mình.
Nhưng giờ tất cả đã đổ vỡ.
Hôm nay chẳng còn một người yêu lịch thiệp, chỉ còn một tên alpha tệ hại.
Liệu hắn có làm Đào Diệp thất vọng không?
Nỗi sợ bủa vây trái tim hắn, thậm chí Du Đại Tuấn đột nhiên chẳng còn quan tâm tới cơn đau của kỳ mẫn cảm nữa, chỉ cần sự bất an tràn ngập cõi lòng.
"Anh..."
Lời xin lỗi còn chưa kịp thốt nên lời, một nụ hôn ngọt ngào tới khó tin lại dừng trên môi, là nụ hôn mà Đào Diệp đã kiễng chân lên tặng cho hắn.
"Bọn mình kết hôn đi anh."
Em vô cùng sẵn lòng.
Hết chương 57.
