Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân

Chương 49: Cô là vì yêu anh nên mới muốn lấy anh.



Phó Minh Tùy không hiểu Hứa Thư muốn biểu đạt thái độ gì, nhưng anh vẫn mang chiếc áo sơ mi ấy về.
Chỉ là, bắt anh mặc “quần áo của đàn ông khác” thực sự khiến anh thấy khó chịu đến cực điểm. Dù đã mang về, anh cũng chỉ tiện tay ném nó lên ghế sô pha, không hề có ý định chạm vào.
Hứa Thư nói đó là size của anh… rốt cuộc có ý gì?
Cuộc sống đôi khi như một cơn sóng liên hoàn, chuyện phiền phức cứ nối tiếp mà đến.
Hiện tại Phó Minh Tùy đang như bị vây đánh từ mọi phía, không chỉ quan hệ với Hứa Thư rối ren, mà ở trong Tập đoàn Cảnh Huy cũng có một đống người phản đối việc anh thanh lọc cấp cao.
Thậm chí, cả Bạch Dung và Phó Khôn Lộc cũng vậy.
Có lẽ càng lớn tuổi, người ta lại càng coi trọng chuyện “gia đình sum vầy”. Bạch Dung gọi điện cho anh mấy lần, khuyên can đều là vì chuyện của Phó Khôn Trầm.
Phó Minh Tùy lười đối phó, bà đành chuyển chủ đề:
“Đúng rồi, dạo này Thư Thư thế nào rồi? Mẹ gọi cho nó mãi mà không được.”
Anh siết chặt điện thoại, giọng nhạt nhẽo:
“Vẫn ổn.”
Sau đó bổ sung:
“Đừng gọi cho cô ấy nữa, dạo này… bên trường bận lắm.”
Thực ra Bạch Dung cũng không quá bận tâm đến Hứa Thư, chỉ là tìm đề tài để nói. Hỏi xong rồi thì lại nhanh chóng chuyển chủ đề về công việc trong công ty.
Phó Minh Tùy có phần mất kiên nhẫn, cố kìm lửa giận:
“Chuyện đó mẹ đừng lo nữa.”
“Sao mà không lo chứ? Cả nhà bác con suốt ngày tới đây gây chuyện…” – Bạch Dung thở dài –
“Minh Tùy à, bố mẹ cũng lớn tuổi rồi, thật sự không chịu nổi mấy chuyện rối rắm này nữa đâu.”
Lúc này, anh chỉ muốn nói:
“Mẹ và bố đi du lịch đâu đó một thời gian đi, đừng để tâm mấy chuyện phiền phức này nữa.”
Bình thường, Phó Minh Tùy sẽ khuyên bà vài câu, nhưng lần này chỉ lạnh nhạt.
Bạch Dung im lặng vài giây, biết lần này con trai mình sẽ không nương tay nữa.
Bà chỉ có thể thở dài rồi cúp máy.
Ánh mắt Phó Minh Tùy lại rơi lên chiếc áo sơ mi bị ném trên ghế sô pha, đôi mắt tối sầm lại.
Đến trưa, Giản Tiết tới nhà, vừa báo cáo tình hình công ty vừa mang cơm đến cho anh.
“Dạo này toàn bộ công việc đều do Tổng Giám đốc Nghiêu xử lý, Tổng Giám đốc Trầm cũng đến làm loạn mấy lần nhưng rồi cũng không có kết quả.” – Giản Tiết tóm gọn tình hình –
“Tổng Giám đốc Trầm cảm thấy gần đây anh tinh thần sa sút, đang có ý định liên kết với một số cổ đông ở tổng bộ để luận tội anh, nói anh độc đoán chuyên quyền…”
“Tổng giám đốc Nghiêu có vẻ như không kiểm soát được tình hình.”
“Chính là cần ông ta không kiểm soát được.” Phó Minh Tùy cười lạnh: “Để bọn họ tưởng rằng tôi thật sự không can thiệp gì nữa, nhân cơ hội này mà giở trò.”
Anh càng “im lặng” lâu, càng có thể tận dụng cơ hội này để xem ai là kẻ không chịu được mà lộ mặt.
Đã có người nói anh hành xử quá “ôn hòa”, vậy thì nhân lúc này hãy gom hết những kẻ có dã tâm lại một mẻ.
Trong những sự kiện đặc biệt, ai không giữ được bình tĩnh sẽ tự bộc lộ.
Giản Tiết thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: Quả nhiên, anh ta biết ngay Phó tổng không thực sự “sa sút”.
Tuy hiện tại Phó tổng có vẻ lạnh lùng hơn trước đây, không rõ là vì nguyên nhân gì.
Nhưng một thương nhân thông minh sẽ luôn biết lợi dụng cơ hội để làm điều đúng đắn.
“Phó tổng, mời anh dùng cơm.” Giản Tiết bày mấy hộp cơm đóng gói lên bàn, chuẩn bị rời đi, nhưng khi quay đầu thì vô tình nhìn thấy chiếc áo sơ mi và khăn lụa vứt trên ghế sofa.
Ánh mắt anh ta dừng lại trên chiếc khăn lụa, khẽ giật mình.
Phó Minh Tùy nhận ra sự do dự của anh ta, liền hỏi: “Sao vậy?”
“Phó tổng, chiếc khăn lụa này…” Giản Tiết hơi không chắc chắn nói: “Trước đây anh hình như đã từng đeo rồi.”
Phó Minh Tùy sững lại, cùng nhìn theo ánh mắt của anh ta về phía chiếc khăn lụa màu vàng nhạt: “Ừm?”
“Không dám chắc lắm, Phó tổng, anh đợi chút.” Giản Tiết lấy iPad mang theo bên mình ra: “Để tôi tìm thử.”
Trong đầu anh ta có một ấn tượng mơ hồ, nên hành động cũng rất nhanh chóng, chẳng mấy chốc đã tìm ra được dấu vết mấy năm trước, đưa cho Phó Minh Tùy xem.
“Phó tổng, anh nhìn cái này.” Anh ta giải thích: “Bốn năm trước, sau buổi diễn thuyết ở Đại sảnh Westminster tại Luân Đôn, có một bản tin, cổ tay anh lúc đó buộc chính là chiếc khăn này.”
Anh ta nhớ rất rõ vì buổi diễn thuyết đó từng lên trang bìa của tạp chí Time.
Chiếc khăn lụa vô tình buộc trên cổ tay của Phó Minh Tùy đã trở thành một điểm nhấn lớn, sau đó thậm chí còn cháy hàng và bị ngừng sản xuất.
Lúc ấy trong giới còn có người đùa rằng, Phó tổng không chỉ giỏi làm kinh doanh, mà khả năng “dẫn hàng” (tạo trend bán hàng) cũng lợi hại đến thế.
Phó Minh Tùy nhìn vào bức ảnh trên bìa tạp chí, anh trong bộ vest đen, cổ tay buộc chiếc khăn lụa màu vàng nhạt vốn tưởng sẽ rất lạc quẻ.
Thế nhưng vì khí chất xuất chúng của anh, chiếc khăn lụa nữ hiệu Hermès ấy lại như một phụ kiện được phối hợp có chủ đích.
Bức ảnh ấy đã kéo ký ức của Phó Minh Tùy quay lại thời điểm bốn năm trước…và anh cuối cùng cũng nhận ra điều mà mình luôn cảm thấy thiếu sót là gì.
Chiếc khăn lụa này là của Hứa Thư.
Hóa ra, họ không chỉ gặp nhau tám năm trước, mà bốn năm trước cũng từng gặp lại.
Ngay tại hậu trường Đại sảnh Trung tâm Luân Đôn.
Hồi đó, có một cô gái tự xưng là “nhân viên hậu cần” bất cẩn làm đổ cà phê lên người anh. Áo khoác ngoài không sao, nhưng cổ tay áo sơ mi trắng bên trong bị ố, cần phải che lại…và chính cô gái ấy đã lấy khăn lụa của mình buộc lên cổ tay anh…
Người con gái mà anh đã hoàn toàn quên mất, coi như một mẩu chuyện vụn vặt trong vô số tình tiết nhỏ của cuộc đời, lại chính là Hứa Thư.
“Phó tổng” Giản Tiết nhìn vẻ mặt tái nhợt của anh, không nhịn được mà kinh ngạc: “Anh sao vậy?”
Anh ta đã theo Phó Minh Tùy nhiều năm như vậy, gần như chưa từng thấy anh thất thần đến mức như vậy.
Phó Minh Tùy bất ngờ đứng bật dậy.
“…Không sao.” Anh ngừng lại một chút mới đáp lời, yết hầu khẽ chuyển động: “Cậu về trước đi.”
Anh cần yên tĩnh để suy nghĩ một số chuyện.
Giản Tiết không hỏi thêm nửa câu vô ích, lập tức đứng dậy chuẩn bị rời đi.
“Đợi đã.” Phó Minh Tùy bỗng nhớ đến câu nói của Hứa Thư: “Chuyện nhà cô em khiến em thấy như mắc nợ anh một ân tình to lớn”, liền gọi Giản Tiết lại, hỏi: “Cái tên Triệu Thiệu gần đây làm việc thế nào?”
“Ờ…” Giản Tiết lập tức lộ vẻ mặt lúng túng.
“Không sao, cứ nói thật.” Phó Minh Tùy biết anh ta đang e dè: “Không cần bận tâm việc hắn là người do tôi sắp xếp vào.”
“Phó tổng, Triệu Thiệu làm ở phòng nhân sự, thật ra cũng chỉ là làm việc vặt, mà làm cũng… không mấy xuất sắc.” Giản Tiết uyển chuyển nói: “Có thể anh ta nghĩ rằng mình là họ hàng của cô Hứa nên nên được trọng dụng hơn.”
Thái độ thì như người tài bị chôn vùi, nhưng thực lực thể hiện ra còn chẳng xứng làm chân sai vặt trong tập đoàn Cảnh Huy.
Phó Minh Tùy khẽ cười: “Vậy điều hắn sang phòng thu mua đi.”
Bộ phận đó từ trước đến nay vốn là nơi dễ có “mỡ” nhất.
Giản Tiết sửng sốt: “Hả?”
“Làm theo đi.” Phó Minh Tùy không giải thích thêm, chỉ lệnh anh ta cứ làm như vậy.
Giản Tiết từ trước đến nay vẫn luôn tuyệt đối tuân theo mọi chỉ đạo của anh, dù không hiểu lý do, vẫn đành nghiến răng làm theo.
Phó Minh Tùy bước đến trước ghế sofa, cúi người nhặt chiếc áo sơ mi mà ban nãy anh còn không muốn chạm vào.
Sau khi Giản Tiết rời đi, không gian rộng lớn lại rơi vào tĩnh lặng.
Chiếc áo này là kiểu dáng mà trước đây anh hay mặc, mẫu cũ từ vài năm trước, nhưng cảm giác khi cầm lên lại rất mới… Trước đây anh chưa từng quan sát kỹ, giờ nhìn lại mới thấy, tuy nhãn mác đã bị tháo ra, nhưng rõ ràng đây là áo mới, chưa từng có ai mặc qua.
Phó Minh Tùy cởi áo đang mặc ra, thay chiếc sơ mi kia vào.
Thân hình và cân nặng của anh vẫn luôn giữ trong một giới hạn ổn định, thuộc dạng gầy, gần đây còn gầy hơn, nên áo này tuy không phải vừa khít tuyệt đối, nhưng đúng là vừa với số đo của anh.
Hứa Thư… đã biết số đo của anh từ bốn năm trước sao?
Phó Minh Tùy bỗng cảm thấy như có ai đó bóp nghẹt lấy tim mình, đau nhói đến mức không thở nổi.
Những điều mà trước kia anh không hiểu, giờ đây tất cả đều sáng tỏ.
Ví dụ như việc tại sao Hứa Thư lại muốn cầu hôn và kết hôn với anh trong khi “trong lòng có người khác”… là bởi vì người trong lòng cô từ đầu đến cuối đều là anh.
Sau khi bí ẩn về chiếc sơ mi được hé mở, những manh mối mà trước đây anh cố tình hoặc vô ý phớt lờ, nay lần lượt hiện lên, đan kết thành một bức tranh rõ ràng.
Nhiều năm trước, trong một đêm mưa, anh gặp Hứa Thư… khi đó còn là vị thành niên. Vì nể mặt bố cô – Hứa Minh Hoa, người từng làm tài xế cho nhà họ Phó – anh đã đưa cho cô một chiếc ghim cài áo để phòng thân.
Và cô, trừ số tiền dùng để chữa bệnh cho mẹ, đã trả lại toàn bộ phần còn lại cho anh.
Chỉ là sự thật đó, Phó Minh Tùy phải mất nhiều năm sau mới biết được.
Nếu anh biết sớm hơn, hẳn đã sớm nhận ra tinh thần cô kiên cường và xuất sắc đến nhường nào… Và Hứa Thư – làm sao có thể chấp nhận việc cả người mình chỉ bị gắn mác “Phó thiếu phu nhân”?
Cô là vì yêu anh nên mới muốn lấy anh.
Sự dịu dàng, ngoan ngoãn, hợp tác của cô xưa nay chưa từng là vô điều kiện… Vì sao cô lại viện cớ sinh con để thân cận anh, rồi âm thầm uống thuốc tránh thai?
Phó Minh Tùy là người thông minh, giờ phút này dĩ nhiên cũng hiểu được — Hứa Thư có lòng tự trọng cao như vậy, sao có thể chịu đựng việc sinh con trong một cuộc hôn nhân không có tình yêu?
Nhưng ngoài ra, có lẽ cô thực sự không biết phải tiếp cận anh thế nào nữa… nên thà rằng tự tổn thương chính mình…
Phó Minh Tùy không thể ngồi yên, lập tức đứng bật dậy, thậm chí không kịp thay lại áo sơ mi.
Đúng vào giờ cao điểm tan tầm, đoạn đường từ văn phòng đến đại học Giang Thành không dài nhưng xe cộ đông nghịt khiến anh phải mất kha khá thời gian mới đến nơi. Bàn tay nắm vô lăng siết chặt đến mức nổi rõ gân xanh, mày nhíu chặt trong sự nôn nóng.
Anh chẳng buồn quan tâm việc đỗ xe có vi phạm hay không, dừng xe tạm bên ngoài cổng trường rồi lao vội vào.
Trời đã sẩm tối, Phó Minh Tùy chạy thẳng đến văn phòng của Hứa Thư, vừa hay bắt gặp một giáo viên lớn tuổi đang đeo kính, chuẩn bị khóa cửa.
“Xin lỗi, cho hỏi…” Anh điều chỉnh hơi thở, lịch sự hỏi:
“Hứa Thư đã tan làm chưa ạ?”
“Anh hỏi cô Hứa?” Vị giáo viên lớn tuổi ngạc nhiên, đánh giá anh từ đầu đến chân:
“Anh là gì của cô ấy? Phụ huynh à?”
Phó Minh Tùy ban đầu định nói “là chồng”, nhưng nghĩ đến việc Hứa Thư hiện giờ vẫn chưa chấp nhận làm hòa, anh đành nuốt lời lại, khẽ đáp:
“Là phụ huynh ạ.”
“À, nếu anh muốn tìm cô Hứa thì phải đợi vài hôm rồi.” Bà ấy vừa khóa cửa vừa nói bâng quơ:
“Cô ấy đi Hoài thị công tác học tập rồi.”
Ở các trường đại học, việc giáo viên ra ngoài học tập hay công tác là chuyện rất bình thường, có khi còn phải đi công tác dài hạn.
Nhưng vào đúng thời điểm này, điều đó khiến Phó Minh Tùy cảm thấy nghẹn đắng trong cổ, vô cùng khó chịu.
Anh có quá nhiều điều muốn nói với Hứa Thư, nhưng lại không thể tìm thấy cô, cô thậm chí còn không liên lạc với anh…
Phó Minh Tùy suy nghĩ một chút, lập tức đuổi theo nữ giáo viên.
“Làm phiền cô cho tôi hỏi thêm một câu.” Anh lễ phép hỏi:
“Cô Hứa đi công tác ở địa chỉ nào vậy ạ?”
Hoài thị cách Giang Thành không quá xa, tuy hiện giờ không còn chuyến bay nào, nhưng…
Lái xe cũng chỉ mất khoảng bảy, tám tiếng.
Anh muốn gặp cô. Không muốn tiếp tục bị động chờ đợi nữa.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...