Từ Giang Thành lái xe đến nội thành Hoài Thị mất gần tám tiếng, Phó Minh Tùy không dùng tài xế, mà tự mình lái xe đi.
Suốt chặng đường anh đi đường cao tốc, chỉ dừng lại một lần ở trạm nghỉ, hầu như không nghỉ ngơi gì, cơ bản là đi với tốc độ nhanh nhất để đến Hoài Thị.
Cô giáo kia không nói cho anh lịch trình của Hứa Thư, ý thức bảo vệ quyền riêng tư rất cao. Là anh nhờ Giản Tiết tìm cách khác để tra được thông tin.
Hứa Thư đến Đại học Ngoại ngữ Hoài Thị để trao đổi học thuật, có hai buổi thuyết giảng, dự kiến công tác khoảng năm sáu ngày.
Còn những việc khác… Giản Tiết làm việc từ trước đến nay luôn đáng tin, thậm chí còn tra được cả địa điểm khách sạn mà Đại học Giang Thành sắp xếp cho giảng viên đi công tác.
Suốt quãng đường lái xe đến đó, tâm trạng của Phó Minh Tùy dần dần từ nôn nóng trở nên bình tĩnh lại.
Anh đang nghiêm túc suy nghĩ xem mối quan hệ giữa anh và Hứa Thư nên xử lý như thế nào.
Cô rõ ràng là thích anh, nhưng từ đầu đến cuối lại chưa từng nói ra điều đó, cho đến bây giờ bị hiểu lầm mới dùng chiếc áo sơ mi để ám chỉ anh… Vậy cô mong anh sẽ phản ứng thế nào đây?
Phó Minh Tùy là người từng trải nhưng kinh nghiệm tình cảm lại rất ít. Tuy không đến mức hoàn toàn không hiểu gì, nhưng đối với sự mềm mỏng và nhạy cảm của con gái, anh thật sự không biết phải nắm bắt mức độ như thế nào cho đúng.
Ví dụ như bây giờ, liệu anh có thể mặt dày nói với Hứa Thư rằng: “Anh biết em thích anh rồi, anh đã hiểu lầm em, chúng ta làm lành đi.”
So với một lời xin lỗi, câu nói đó giống như một mệnh lệnh hơn.
Nước đóng băng ba thước chẳng phải trong một ngày mà thành, những vết nứt giữa anh và Hứa Thư cũng không phải một sớm một chiều tích tụ mà thành.
Giờ đã biết cô sớm đã thích mình, thì những vết rạn đó lại càng khó hàn gắn hơn.
Thử nghĩ mà xem, nếu là mình thích một người đến mức sẵn sàng ký hợp đồng tiền hôn nhân, sau kết hôn lặng lẽ hy sinh, thậm chí vì người đó mà thay đổi sở thích… rồi còn bị hiểu lầm — Phó Minh Tùy cảm thấy bản thân thực sự không ra gì.
Dù cho lúc đầu anh không biết tấm lòng của Hứa Thư, nhưng đó không phải là cái cớ có thể tự bào chữa.
Ban đầu không biết, nhưng chẳng lẽ sau khi kết hôn lại không cảm nhận được sự cố gắng và chân thành của cô đối với cuộc hôn nhân này sao?
Vẫn là câu nói đó — anh quá tự phụ. Trong lòng anh vốn cho rằng Hứa Thư là kiểu người ngoan ngoãn nghe lời, sự hy sinh của cô là điều hiển nhiên… Bây giờ bị cô đòi ly hôn, cũng là đáng đời.
Cứ như vậy, trong tâm trạng rối rắm, Phó Minh Tùy lái xe đến Hoài Thị.
Từ chạng vạng đến nửa đêm, anh đã đến nơi. Anh biết số phòng của Hứa Thư, nhưng không đến quấy rầy mà thuê một phòng khác trong cùng khách sạn để nghỉ lại.
Suốt dọc đường, điện thoại của Phó Minh Tùy gần như không ngừng đổ chuông, nhưng anh không nhận bất kỳ cuộc nào.
Rõ ràng, trong giai đoạn nhạy cảm mà ai cũng đang dõi theo nhất cử nhất động của anh, việc anh đột ngột đến một thành phố khác là điều khó hiểu, thậm chí có thể gây ra hỗn loạn…
Nhưng con người, có lẽ cũng phải có lúc điên cuồng một lần.
Cả đêm ấy Phó Minh Tùy gần như không ngủ, vào khách sạn liền kết nối với Giản Tiết để xử lý một số tài liệu quan trọng của công ty.
Đến khi hoàn hồn lại, bầu trời ngoài cửa sổ đã sáng lên một màu trắng bạc.
Lái xe tám tiếng, lại thức trắng một đêm, Phó Minh Tùy đi vào phòng tắm, nhìn vào gương… không khỏi bật cười.
Anh hiếm khi nào trông tiều tụy như vậy, bây giờ… tròng mắt đỏ ngầu, tơ máu giăng khắp.
Anh vô thức định với lấy lọ thuốc nhỏ mắt, nhưng rồi lại nghĩ đến điều gì đó, chân vừa nhấc lên liền khựng lại.
Sau đó, anh cũng không cạo râu, đặt dao cạo sang một bên.
Khi cánh cửa phòng nơi Hứa Thư đang ở bị gõ, cô đang trong phòng tắm rửa mặt.
Hôm nay là cuối tuần, cô không phải đến Đại học Hoài Thị nghe giảng cùng mọi người, nên cũng dậy muộn hơn thường ngày một chút.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Hứa Thư tưởng là đồng nghiệp đi dạo sớm để quên đồ trong phòng, liền vội vàng ra mở cửa.
Kết quả là, người đang đứng ngoài cửa là Phó Minh Tùy với dáng người cao gầy, vẻ mặt hơi tiều tụy, làn da trắng bệch, và quầng thâm hiện rõ quanh mắt.
Cô sững người trong chốc lát, chiếc khăn rửa mặt vẫn còn cầm trong tay rơi “bộp” xuống đất.
Phó Minh Tùy nghe thấy tiếng mở cửa liền thấy cô trước mặt đang buộc băng đô trên trán, khuôn mặt vừa được rửa sạch trắng mịn như trứng gà mới bóc vỏ, trắng nõn mịn màng, còn vương vài giọt nước.
Đôi mắt cô vì kinh ngạc mà mở to, không thể tin được mà nhìn anh.
Phó Minh Tùy mỉm cười:
“Vừa mới dậy à?”
“Anh…” Hứa Thư mất nửa nhịp mới lấy lại phản ứng, mày khẽ nhíu lại:
“Sao anh lại ở đây?”
Nếu không phải cô hoàn toàn chắc chắn mình đang ở khách sạn tại Hoài Thị, chỉ cần nghe giọng điệu tự nhiên của anh thôi, cô còn tưởng hai người đang chào nhau trong nhà.
Phó Minh Tùy không trả lời, chỉ hỏi lại:
“Anh vào nói chuyện được không?”
Dù sao cũng đang đứng giữa hành lang khách sạn, người qua lại rất nhiều… không tiện lắm.
Hứa Thư nhíu mày, hơi do dự một chút, rồi cũng nghiêng người để anh vào phòng.
Khi cửa vừa đóng lại, cô lập tức hỏi:
“Sao anh lại đến đây?”
Phó Minh Tùy mỉm cười, trả lời rất tự nhiên:
“Đến tìm em.”
Hứa Thư hơi nghẹn lời, không biết nên nói gì.
Cô đâu phải không theo dõi tin tức gần đây. Cảnh Huy đang gần như loạn cả lên, vậy mà anh lại còn có tâm trạng đến Hoài Thị tìm cô?
Hơn nữa… nhìn anh như người mấy ngày chưa ngủ, râu ria chưa cạo, ăn mặc xuề xòa.
Hứa Thư mím môi:
“Tìm tôi làm gì?”
“Thư Thư.” Giọng Phó Minh Tùy thấp, rất dịu dàng:
“Về nhà với anh nhé.”
Hứa Thư cau mày:
“Tôi còn phải làm việc, tôi không có nhà.”
Hai chữ “không có nhà” đủ để chứng minh cô vẫn kiên quyết với quyết định ly hôn trước đó, hoàn toàn không dao động.
Phó Minh Tùy hiểu điều đó, nhưng anh cũng lập tức nhận ra ánh mắt Hứa Thư vừa rơi xuống chiếc áo sơ mi anh đang mặc.
— Cô đã nhận ra anh đang mặc chiếc áo sơ mi do chính cô mua, cho dù ngoài mặt cố tỏ ra lạnh nhạt, nhưng vẫn không thể hoàn toàn làm ngơ.
Phó Minh Tùy cụp mắt, nhẹ giọng nói:
“Anh xin lỗi.”
“Em có giận, có cáu thế nào cũng được.” Anh như chưa từng hạ mình như thế bao giờ, thái độ cầu xin lúc này mang theo chút lạ lẫm:
“Chỉ là… đừng nói đến hai chữ ly hôn nữa, được không?”
“Phó tổng, tôi không phải đang giận dỗi.” Hứa Thư bị ba chữ đó chọc cười, cố tình phớt lờ quầng thâm dưới mắt anh, lạnh nhạt nói:
“Tôi chỉ là một người kết hôn theo hợp đồng với anh, giữa chúng ta không có tình cảm, vậy thì anh cần gì phải…”
… cần gì phải đuổi theo đến tận đây?
Cô khẽ thở dài.
“Anh biết chuyện áo sơ mi rồi, cả chuyện ghim cài nữa.” Phó Minh Tùy tiến lên một bước, kéo tay cô đặt lên ngực mình:
“Thư Thư, em hiểu rõ ý nghĩa của chiếc áo này mà.”
Cảm giác dưới đầu ngón tay là chất liệu vải sơ mi cao cấp, khiến Hứa Thư hơi ngẩn ngơ.
Dĩ nhiên cô hiểu điều Phó Minh Tùy đang ngầm nói đến, chỉ là… hôm nay đã khác ngày xưa rồi.
Hứa Thư trầm mặc một lát, giọng nói mang theo chút hồi tưởng, phảng phất nỗi niềm xa xưa:
“Thật ra tôi luôn rất cảm ơn anh vì đã giúp tôi năm đó. Nếu không có chiếc ghim cài anh đưa, có lẽ… mẹ tôi cũng chẳng thể cầm cự nổi nửa năm cuối cùng.”
“Bao lâu nay, tôi vẫn luôn muốn chuộc lại chiếc ghim để trả lại anh, coi như đền đáp sự giúp đỡ năm xưa. Nhưng món đó giá trị quá lớn, lúc mẹ tôi bán tháo nó đi, có lẽ cả đời này cũng khó mà chuộc lại được.”
“Thư Thư, chuyện đó không quan trọng.” Phó Minh Tùy nắm lấy vai cô, nghiêm túc nói:
“Đồ anh đã đưa đi, thì không có lý gì phải lấy lại.”
Hứa Thư lặng lẽ nhìn anh, cảm thấy anh vẫn chưa thực sự hiểu.
Bởi vì giá trị của chiếc ghim kia với anh chỉ như muối bỏ bể, chẳng đáng gì, nên anh cho rằng đó là chuyện không quan trọng.
Nhưng với Hứa Thư, chấp niệm của cô lại chỉ là vì một chữ “bình đẳng” mà thôi.
Cô cụp mắt xuống, cười khẽ một cách có phần tự giễu:
“Phó tổng, tôi từng nói rồi… chúng ta không phải những người có cùng hệ tư duy.”
Thấy chưa, anh vẫn không chịu tin.
“Anh hiểu ý em. Em muốn trả lại anh tất cả những gì từng giúp đỡ, như vậy bất kể mối quan hệ giữa chúng ta là gì, ít nhất cũng đạt được sự bình đẳng.”
Phó Minh Tùy ngừng lại một chút, rồi nói tiếp trong ánh mắt kinh ngạc của cô:
“Nhưng trên đời này vốn dĩ đã có vô số mối quan hệ phức tạp. Mối quan hệ của chúng ta cũng là một trong số đó, sao có thể tính toán rạch ròi như vậy?”
Chính vì Hứa Thư có yêu cầu quá cao với bản thân, với người khác, và với cả mối quan hệ tình cảm… nên cô mới mệt mỏi đến vậy.
Phó Minh Tùy hơi mạnh tay giữ lấy cổ tay mảnh mai của cô, đặt lên vai mình.
Anh hỏi từng chữ một:
“Em nghĩ em nợ anh. Nhưng anh nợ em, thì phải trả thế nào?”
“Anh…” Hứa Thư cảm thấy hoang mang vô cớ, giọng nói cũng bắt đầu run lên:
“Anh nợ tôi cái gì?”
“Tình cảm.” Phó Minh Tùy nhìn chằm chằm vào cô:
“Thư Thư, em nói xem, có phải thứ tình cảm – thứ không thể đo lường bằng tiền – mới là thứ khó trả nhất?”
Trong đầu Hứa Thư “oành” một tiếng, tai cô như nóng bừng lên.
“Ai… ai cần anh trả chứ!”
Chuyện cô thích anh sớm muộn gì cũng bị vạch trần, vốn dĩ cô nghĩ bản thân có thể bình tĩnh đối diện, nhưng lúc này lại đỏ mặt đến mức không chịu nổi.
“Nhưng anh muốn trả cho em.” Phó Minh Tùy nghiêm túc nhìn cô:
“Thư Thư, cho anh một cơ hội sửa sai.”
“Anh vừa nói tình cảm là thứ khó tính toán rõ ràng, giờ lại nói muốn trả lại tôi.”
Hứa Thư tức đến mức cắn môi, không nhịn được mà trừng mắt nhìn anh:
“Ai cần anh trả!”
Chữ “trả” ấy bản thân đã rất chói tai, như thể tình cảm của cô là thứ có thể trao đổi, như đang bị đem ra thanh toán vậy.
Phó Minh Tùy vội vàng giải thích:
“Ý anh là…”
Câu còn chưa kịp nói hết, điện thoại trong túi anh đột nhiên đổ chuông inh ỏi.
Anh lấy ra xem thì thấy là số ghi chú là “Bạch Dung”, nhíu mày rồi cúp máy. Nhưng chưa đến vài giây sau, đối phương lại gọi đến lần nữa, vô cùng kiên trì.
“Anh nghe điện thoại đi.”
Hứa Thư quay đầu đi, giọng đầy bực dọc:
“Dù sao bây giờ tôi cũng không muốn nói chuyện với anh.”
Phó Minh Tùy im lặng một lúc, cuối cùng vẫn bắt máy.
Chỉ có điều, anh không né tránh Hứa Thư — trong căn phòng yên tĩnh, giọng nói gấp gáp của Bạch Dung bên đầu dây bên kia nghe rõ mồn một:
“Minh Tùy, con đang ở đâu thế? Mau về nhà ngay!”
Phó Minh Tùy bình thản nói:
“Có việc.”
Nói xong định cúp máy.
“Đừng cúp!”
Bạch Dung dường như đoán được hành động của anh, vội lên tiếng:
“Con thật sự phải về một chuyến! Ở nhà xảy ra chuyện rồi, bác dâu con vì chuyện của công ty mà… uống thuốc phải nhập viện!”
Nghe đến đây, ngay cả Hứa Thư cũng kinh ngạc quay lại nhìn.
Trên mặt Phó Minh Tùy lại chẳng có biểu cảm gì, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
“Ừ cái gì mà ừ, tất cả là tại con cả đấy!”
Bạch Dung không nhịn được thở dài, giọng đầy oán trách:
“Dạo này cổ phiếu đã không ổn định rồi, nếu chuyện này mà bị đưa lên báo chí, bên ngoài không biết sẽ đồn thổi thế nào đâu. Con mau về giải quyết đi!”
“Về không được, con đang ở Hoài Thị.”
Phó Minh Tùy lạnh nhạt, không chút dao động trước lời bà:
“Mẹ à, tình hình bây giờ có khó đến đâu, chẳng lẽ còn khó hơn lúc con mới tiếp quản Cảnh Huy à?”
“Nếu đã sợ có người gây rối mà cứ nhìn trước ngó sau, rụt rè sợ sệt…”
Anh bật cười lạnh:
“Thì đời này cũng đừng mong tiến bộ gì cả.”
Bên trong công ty, lẽ ra đã nên cải tổ mạnh tay từ lâu, chỉ là anh vẫn luôn nhẫn nhịn.
Cho đến năm nay, Phó Minh Tùy mới nhận ra đây là thời điểm thích hợp để ra tay.
Từ việc anh thu mua dự án bất động sản dang dở của nhà họ Phùng khiến một số người trong công ty âm thầm bất mãn, đến chuyện Phó Khôn Trầm ở chi nhánh Phàn Thành cấu kết với vài lãnh đạo cấp cao để giở trò…
Bản chất đều là những con châu chấu cùng một dây, nhảy nhót cũng chẳng được bao lâu nữa.
