Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân

Chương 53: Anh có thể làm người theo đuổi cuồng nhiệt của em không?



Hai người đối mặt nhìn nhau một cái, Phó Minh Tùy là người mở miệng trước, giọng nói rất tùy ý:
“Tan làm rồi à?”
Rõ ràng câu này là nói với Hứa Thư, người bên cạnh là Mạnh Phàm thì vô cùng kinh ngạc, không nhịn được hỏi:
“Cô Hứa, đây là…?”
Hứa Thư không trả lời.
“Em gái, đây là đồng nghiệp của em à?”
Phó Minh Tùy liếc nhìn Mạnh Phàm một cái, thái độ chẳng mấy để tâm, chỉ chăm chú nhìn cô:
“Em giới thiệu một chút đi.”
Anh tôn trọng Hứa Thư, trước khi hai người làm hòa sẽ không tự xưng là “chồng”, nên mới muốn cô nói:
“Nói cho anh ta biết, anh là ai.”
Nhưng kiểu dịu dàng, mập mờ thế này, ai cũng nhìn ra giữa hai người có “ẩn tình”.
Mạnh Phàm cũng đâu có ngốc, sững sờ nhìn Hứa Thư…vì anh ta đã dò hỏi trước, cứ tưởng cô giáo Hứa nổi tiếng trong trường này không có bạn trai.
Vì thế, anh ta mới cố tình tìm lý do này kia để có thêm cơ hội tiếp xúc với cô.
Đã như vậy, Hứa Thư đương nhiên cũng hiểu rõ, cô biết Phó Minh Tùy làm vậy là cố tình.
Bị hai người đàn ông cùng lúc nhìn chăm chăm hỏi han, Hứa Thư tức đến không nói nên lời, dứt khoát lơ luôn hai người, quay người bước vào nhà, tiện tay “rầm” một cái đóng sầm cửa lại.
Hai người đàn ông bị bỏ lại ngoài hành lang, nhìn nhau lặng thinh.
“Anh còn chuyện gì nữa không?” Phó Minh Tùy ngẩng đầu nhìn Mạnh Phàm, mỉm cười hỏi:
“Nếu không có gì, tôi vào trước nhé.”
Lịch sự mà nói, anh vẫn hỏi một câu như vậy. Khi nói, ngón tay thon dài của anh như vô tình xoay xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út.
Chiếc nhẫn ở ngón áp út… Mạnh Phàm không đến mức không hiểu ý nghĩa của nó.
Anh ta nhìn Phó Minh Tùy đầy nghi ngờ, bỗng thấy… có cảm giác bị áp lực.
Dù anh luôn mỉm cười, nhưng ánh mắt lại rất lạnh lẽo, mà khí chất trên người anh, sao nhìn cũng chẳng giống người bình thường.
Mạnh Phàm chẳng muốn nhìn nữa, thu hồi ánh mắt, gượng gạo cười một cái:
“Không có chuyện gì đâu, tôi chỉ là… đồng nghiệp cùng trường, tiện đường đưa cô Hứa về.”
“Cảm ơn.” Phó Minh Tùy thản nhiên nói, thái độ như người trong nhà:
“Sau này đừng đưa nữa.”
Mạnh Phàm: “……”
Cười gượng xong, anh ta lủi đi mất.
Đợi người đàn ông kia lủi thủi rời đi, Phó Minh Tùy mới thu hồi ánh mắt, quay người gõ cửa.
Một lúc sau, Hứa Thư mới mở cửa, tay xách theo một chiếc túi vải đơn giản. Thấy ngoài cửa chỉ còn lại một mình anh, cô hơi ngạc nhiên:
“Mạnh Phàm đâu?”
“Mạnh Phàm? Đồng nghiệp nam vừa cùng em về à?” Phó Minh Tùy hỏi lại:
“Sao vậy, anh ta đi rồi khiến em tiếc à?”
“…Anh nói linh tinh cái gì đấy?” Hứa Thư chịu không nổi cái kiểu nói bóng nói gió của anh, cau mày nhìn cái túi trong tay:
“Nhà anh ta nuôi mèo, hết hạt rồi nên tới mượn một ít.”
“Vậy sao chưa mượn được mà đã đi rồi?” Phó Minh Tùy bình thản nói:
“Vì vốn dĩ anh ta không phải tới vì mèo.”
Hứa Thư trong lòng cũng hiểu ít nhiều rằng mục đích của Mạnh Phàm không đơn giản, nhưng bị Phó Minh Tùy bắt gặp rồi nói trắng ra, cô vẫn cảm thấy hơi khó chịu.
Cô lầm bầm:
“Liên quan gì tới anh?”
“Thư Thư, chúng ta vẫn là vợ chồng.” Phó Minh Tùy thở dài, có chút bất đắc dĩ:
“Dù em cảm thấy anh không đáng để khoe, không muốn nói với đồng nghiệp rằng em đã kết hôn, thì cũng nên tránh thân thiết quá mức với đồng nghiệp nam.”
Tên này đúng là biết cách đổi trắng thay đen, cô khi nào nói không muốn chứ?
Mà nghe giọng anh, còn tỏ vẻ… ủy khuất nữa chứ.
Hứa Thư nhịn không được, hậm hực nói:
“Tôi không có, anh ấy chỉ nói là hết đồ ăn cho mèo nên đến mượn ít thôi.”
“Anh ta có nuôi mèo hay không còn chưa chắc.” Phó Minh Tùy cười khẽ, không chờ cô mời, đã tự bước vào nhà.
“Ê…” Hứa Thư vội vàng đi theo sau, gọi anh lại:
“Anh vào ký túc xá của tôi làm gì?”
“Xem tài sản chung của chúng ta.” Phó Minh Tùy vừa nói vừa đi đến phòng khách, gọi Lại Lại ra, sau đó ngồi xổm xuống v**t v* bộ lông mềm mượt màu bạc của nó.
Hứa Thư nhìn thấy mà ngỡ ngàng.
Phó Minh Tùy thật sự không thích những con vật lông xù như thế này, dù nhà có nuôi mèo, bình thường anh cũng chẳng thèm để ý… Thế mà hôm nay lại chủ động ngồi xuống v**t v* nó.
Vì thấy lạ, Hứa Thư trong chốc lát cũng quên cả việc đuổi anh ra ngoài.
Phó Minh Tùy ngẩng đầu nhìn cô:
“Ăn cơm chưa?”
Hứa Thư gật đầu, nghĩ một lát rồi cố tình nói:
“Vừa mới ăn ở căng-tin với Mạnh Phàm.”
“Thật khiến người ta tức chết mà.” Phó Minh Tùy bị chọc tức mà bật cười:
“Anh chờ em ở đây gần nửa tiếng, còn em thì đi ăn với người đàn ông khác.”
“Tôi đâu có bảo anh chờ.” Hứa Thư quay lưng lại, không nhìn anh, khóe miệng khẽ nhếch lên đầy đắc ý.
Nhưng nói rồi lại có chút lo lắng, không nhịn được hỏi:
“Anh chưa ăn cơm à?”
Phó Minh Tùy vẫn ngồi xổm, đôi mắt trông mong nhìn cô:
“Chưa.”
“Anh…” Hứa Thư tức đến mức nghẹn lại, một lúc sau mới tiếp tục:
“Mới khỏi bệnh, mà lại không chịu ăn uống tử tế hả?”
Cô tan làm ăn cơm cũng đã tính là muộn rồi, giờ cũng gần bảy giờ tối.
“Ăn cái gì cũng thấy không ngon miệng, chỉ muốn…” Phó Minh Tùy ngập ngừng, ánh mắt đầy mong đợi nhìn cô:
“Em có thể nấu cho anh một bát mì không?”
Hứa Thư im lặng một lúc, rồi lạnh lùng bước về phía bếp, nói như thể đang làm việc công ích:
“Coi như chăm sóc bệnh nhân.”
“Được thôi.” Phó Minh Tùy không nhịn được bật cười, đôi mắt dài hẹp cong lên, lúc ấy chẳng còn vẻ lạnh lùng nữa:
“Anh hiểu mà.”
Mì gói.
Chỉ là phi hành hoa với nước tương cho thơm, đun sôi nước, đập hai quả trứng, sau đó cho mì mua ở siêu thị vào.
Hứa Thư nấu ăn không cầu kỳ, nấu mì cũng vậy.
Đơn giản, tiện lợi, lại đủ dinh dưỡng.
Phó Minh Tùy rất thích, mà càng vì là do cô nấu, anh lại càng thích hơn.
Khi bát mì nóng hổi được bưng lên bàn, anh ngẩng đầu lên qua làn hơi nước bốc lên nghi ngút, gọi cô:
“Ngồi với anh một lát nhé?”
“…Anh ăn một mình đi.” Hứa Thư tránh ánh mắt của anh, viện đại một lý do:
“Tôi đi thay cát vệ sinh cho Lại Lại.”
“Để đấy đi.” Phó Minh Tùy nói:
“Một lát anh làm giúp em.”
Hứa Thư dừng bước, nghiêng đầu nhìn anh, có chút ngạc nhiên:
“Anh chịu làm mấy chuyện đó à?”
Phó Minh Tùy vốn không thích động vật nhỏ, thì càng không thích những thứ như chất thải. Dù anh chưa bao giờ nói ra miệng, nhưng cô luôn sợ anh khó chịu khi ngửi phải mùi, nên mỗi ngày việc đầu tiên sau khi thức dậy và lúc đi làm về, cô đều dọn dẹp cát mèo và lông mèo.
Chưa bao giờ cô nghĩ anh sẽ chịu làm những việc đó.
Phó Minh Tùy nói thật:
“Thật ra thì anh không muốn, vì anh không thích mấy con vật này. Nhưng nghĩ kỹ lại thì… anh cũng chẳng có tư cách gì để không muốn.”
Hứa Thư mím môi, nghiêm túc nói:
“Anh không cần làm mấy chuyện này chỉ để lấy lòng tôi.”
“Anh đúng là muốn lấy lòng em thật, nhưng cũng không hoàn toàn chỉ vì điều đó.”
Phó Minh Tùy mỉm cười, ánh mắt anh dao động theo làn hơi nước bốc lên từ bát mì, như đang tự nói với chính mình:
“Thời gian này, anh thật sự nhận ra trước đây mình quá tự cao, luôn đứng ở vị trí cao hơn để nhìn em.”
“Ví dụ như chuyện anh tặng em con mèo này, cứ nghĩ rằng em sẽ vui vì điều đó, thì việc chăm sóc nó nên do một mình em đảm nhận sao?”
Con mèo này đã là một phần trong ngôi nhà của hai người, thì lẽ ra cả hai phải cùng chăm sóc. Nhưng Phó Minh Tùy trong tiềm thức luôn cho rằng chỉ cần anh tặng cô con mèo là đã đủ để cô hạnh phúc, là anh đã ‘hy sinh’ quá đủ rồi, sao còn phải quản chuyện nuôi dưỡng nữa?
Thế nên mọi việc hiển nhiên đều do Hứa Thư tự lo, từ cho mèo ăn, đưa mèo đi khám bệnh, đến dọn dẹp lông mèo và những thứ bẩn mà nó để lại trong nhà…
Một chuyện nhỏ nhặt trong đời sống, vậy mà anh lại vô thức đặt mình lên vị trí cao hơn.
Vậy nên, Hứa Thư thất vọng và muốn rời khỏi anh, hoàn toàn không thể trách cô được.
Giữa họ không có chuyện gì to tát, nhưng những mâu thuẫn và sự khác biệt trong quan niệm sống cứ âm thầm tích tụ từng chút một…
Giờ đây chỉ là đến lúc tất cả bùng nổ mà thôi.
Hứa Thư quay lưng lại với anh, không nói lời nào, bàn tay đang cầm điện thoại khẽ run lên.
Cô không thể nói rõ cảm xúc trong lòng là gì, nhưng… đây là lần đầu tiên Phó Minh Tùy đứng ở góc độ của cô, thấu hiểu và cảm thông vì sao cô lại tức giận như vậy.
Cảm giác ấy… thật sự rất khác biệt.
Phó Minh Tùy ăn sạch bát mì mà cô nấu, sau đó đứng dậy, đi đến bên cạnh Hứa Thư, lúc này đã dọn dẹp xong hộp cát vệ sinh của Lại Lại.
Anh đưa tay nắm lấy cổ tay cô, Hứa Thư không kịp phản ứng, ngón tay buông ra, chiếc xẻng rơi xuống đất.
Cô vẫn không đợi anh, mà tự mình làm hết mọi việc.
Anh bước tới, định đưa tay nhận lấy chiếc xẻng trong tay cô.
“Đừng…” Hứa Thư lắc đầu, theo phản xạ rụt tay lại:
“Bẩn lắm.”
Cô đã làm xong cả rồi, không cần để anh đụng vào nữa.
“Sao tay lại hơi nóng thế?” Cô nhíu mày:
“Chẳng lẽ vẫn chưa khỏi hẳn?”
“Đỡ hơn nhiều rồi, nhưng mà… rõ ràng em biết anh bị bệnh.”
Phó Minh Tùy nhân cơ hội tựa đầu lên vai cô, thấp giọng nói:
“Sao lại không quan tâm đến anh một chút?”
“…Không phải tôi đã nấu mì cho anh ăn rồi sao?”
Hứa Thư nghi ngờ Phó Minh Tùy đang cố tình tỏ ra đáng thương trước mặt mình.
Nhưng anh trước giờ luôn kiêu ngạo, nay lại cúi mình trước cô như vậy… thật khiến người ta rợn cả da đầu.
Cô cố nhịn ý muốn đẩy anh ra, nghiêm túc nói:
“Tránh ra, tôi còn phải đi rửa tay.”
“Thư Thư, đừng để người đàn ông khác lại gần em.”
Phó Minh Tùy vẫn nghĩ đến chuyện lúc nãy gặp Mạnh Phàm, giọng có chút lạnh lùng:
“Cái anh đồng nghiệp đó, không có ý tốt gì đâu.”
“Giữa tôi và anh ta chẳng có gì hết.” Hứa Thư vừa tức vừa bật cười:
“Sao anh lại nói người ta như vậy?”
“Vì anh là đàn ông.” Phó Minh Tùy đáp nhẹ nhàng:
“Anh đoán được hắn đang nghĩ gì.”
“Phải rồi, đồng giới thì hiểu rõ sự ‘tồi tệ’ của nhau, đúng không?”
Hứa Thư mỉa mai, vùng khỏi tay anh và đi vào phòng tắm rửa tay.
Nước lạnh chảy róc rách giúp cô xoa dịu cảm giác nóng rát ở cổ tay.
“Thư Thư, dù là những cặp đôi thật sự chuẩn bị ly hôn, cũng có một tháng gọi là thời gian bình tĩnh lại trong hôn nhân.”
Phó Minh Tùy đi theo vào, đứng sau lưng cô, giọng trầm thấp:
“Em cũng nên cho anh một cơ hội.”
Tuy không nói rõ ra, nhưng trong từng lời anh đều mang theo sự van xin chân thành.
Trong ký ức của cô, hình như Phó tổng chưa bao giờ từng hạ mình như thế.
Hứa Thư nghĩ một chút, nghiêng đầu nhìn anh:
“Cho cơ hội kiểu gì? Anh cũng muốn một tháng sao?”
Phó Minh Tùy lắc đầu:
“Anh từng nói rồi, anh sẽ không ký đơn ly hôn. Một tháng thì quá ngắn.”
“Phó tổng à, vậy tức là anh định kéo dài một cuộc giằng co vô thời hạn với tôi đúng không?”
Hứa Thư cười nhẹ:
“Tôi là con gái, thời gian đối với tôi thiệt thòi lắm. Một tháng là đủ rồi.”
Phó Minh Tùy khẽ nhướng mày, rất nhạy bén nhận ra khi Hứa Thư nói câu này thì hình như có chút ý cười trong giọng nói.
Dường như… nếu trong một tháng này anh thật sự biết cư xử, thì cũng không phải hoàn toàn không có cơ hội để cứu vãn?
Im lặng vài giây, Phó Minh Tùy hỏi:
“Vậy trong một tháng này, anh có thể làm người theo đuổi cuồng nhiệt của em không?”
“Muốn theo đuổi thì được, nhưng không được cuồng nhiệt.”
Hứa Thư lắc đầu, nghiêm túc:
“Tôi chỉ đang cho mối quan hệ của chúng ta một khoảng thời gian đệm. Nhưng nếu không có sự đồng ý của tôi, anh không được tùy tiện đến tìm tôi.”
Phó Minh Tùy hơi ngẩn người, có cảm giác muốn bật cười vì tức.
Anh sống hơn ba mươi năm, lần đầu tiên bị một cô gái nhỏ dắt mũi đến mức quay mòng mòng…
Nhưng không còn cách nào khác, ai bảo… anh yêu cô.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...