Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân

Chương 54: Anh theo đuổi con gái mà để thư ký giúp gửi hoa, đã thế còn chê bai đủ kiểu.



Hứa Thư không chủ động hỏi chuyện nhà họ Phó, Phó Minh Tùy cũng không nói.
Anh ăn xong bữa cơm đơn giản, không kiếm cớ ở lại hay làm mấy trò vớ vẩn, nhanh chóng đứng dậy rời đi.
Giống như sợ Hứa Thư sẽ cảm thấy phiền chán nếu anh nán lại quá lâu.
Dù sao thì “một tháng” đó cũng như một thanh đao treo lơ lửng trên đầu, anh phải thật biết điều mà thể hiện cho tốt.
Sau khi Phó Minh Tùy rời đi, Hứa Thư ngồi trên ghế sofa xem tivi, nhưng ánh sáng nhấp nháy trên màn hình như chỉ là những hình ảnh thoáng qua, không cách nào tập trung nổi.
Cô nghĩ đến thị trường chứng khoán gần đây của Cảnh Huy, có vẻ đã hồi phục… lại nghĩ đến sắc mặt khá ổn của anh khi nãy. Vậy nhà họ Phó chắc là không sao nữa rồi?
Lần khủng hoảng này đã được giải quyết?
Hứa Thư không đoán bừa hay tự mình suy diễn quá lâu, bởi vì chưa đầy mấy ngày sau, đã có người nhà họ Phó đích thân đến “giải đáp” cho cô rồi.
Là Phó Vận đến tìm cô vào buổi trưa lúc cô nghỉ giải lao, mời cô ăn cơm.
Cô ấy gầy đi thấy rõ, cả người uể oải, hoàn toàn khác với hình ảnh lanh lợi nghịch ngợm trước kia.
Sắp đến tháng 6, cũng sắp thi đại học.
Phó Vận nói là muốn ăn một bữa với cô trước kỳ thi, hỏi cô một vài chuyện, Hứa Thư không có lý do để từ chối.
Nhưng nhìn thấy quầng thâm rõ ràng dưới mí mắt trắng bệch của cô bé, Hứa Thư không nói gì, cũng không chủ động hỏi dạo này cô bé sống ra sao.
Quả nhiên, khi đang ngồi ăn một lúc, Phó Vận nhịn không được nữa, lên tiếng:
“Chị dâu, gần đây trong nhà xảy ra chuyện lớn lắm…”
Cô bé hít hít mũi, hạ giọng nói:
“Em cũng không rõ rốt cuộc là chuyện gì, nhưng bố em thì rất cáu gắt, mấy hôm nay không đi làm… Còn trong nhà thì luôn có mấy người lạ tới.”
Cô ấy ngừng lại một chút, lại nói nhỏ:
“Em thường xuyên nghe thấy bố em và mấy người đó nói xấu anh ba, nói bằng giọng nghiến răng nghiến lợi…
Chị dâu, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?”
Hứa Thư giữ im lặng vài giây, rồi lắc đầu:
“Tiểu Ngũ, chị cũng không rõ lắm đâu.”
Cô chọn cho mình một cái cớ hoàn hảo:
“Gần đây bận công việc, chị ở ký túc xá trường, không về nhà.”
Phó Vận chớp chớp mắt, trong mắt thoáng qua một tia nghi hoặc.
Cô ấy vừa định nói thêm gì đó thì nhân viên phục vụ đem đồ ăn lên, cô ấy chỉ có thể nuốt lời xuống cùng tiếng chạm bát đĩa.
Ăn được một lúc, Phó Vận lại bắt đầu rụt rè mở lời:
“Chị dâu, gần đây chị với anh ba có phải đang giận nhau không?”
Hứa Thư cầm đũa đang gắp thức ăn thì khựng lại, sau đó ngẩng đầu lên mỉm cười với cô bé:
“Không mà, sao em lại nghĩ thế?”
“Vì em thấy dạo này anh ba lạ lắm.”
Phó Vận không rõ là vô tư thật hay đang cố tình gợi chuyện, cô bé cứ thế tuôn hết lòng mình ra:
“Trước đây anh ấy chưa từng can thiệp chuyện công ty bên Phàn Thành, đều giao cho bố em xử lý. Nhưng vài tháng gần đây thì bắt đầu nhúng tay vào, còn cho sa thải hết mấy người cấp cao do bố em sắp xếp.”
Cô ấy vừa nói vừa thở dài:
“Thật sự cứ như là rảnh rỗi gây chuyện vậy đó.”
Hứa Thư hỏi lại, giọng bình thản như thể chẳng quan tâm:
“Sao lại nói thế? Làm việc trong công ty, chẳng phải nên nhìn vào năng lực kinh doanh sao?”
“Hả? Vậy ạ?”
Phó Vận gãi đầu, cái động tác nhỏ ấy hoàn toàn phản ánh sự ngây ngô của cô bé trong mấy chuyện này, chỉ biết nói theo:
“Bố em nói, mấy năm nay đã tốn không ít công sức ‘chạy chọt’ trong công ty Phàn Thành, mà anh ba lại ‘qua sông đoạn cầu’, làm quá đáng.”
Nói trắng ra, là chơi trò bôi nhọ nhân cách, chứ hoàn toàn không có số liệu hay thành tích công việc gì để phản bác, bảo sao lại bị Phó Minh Tùy xử lý.
Hứa Thư nghĩ trong lòng, mặt vẫn không đổi sắc, tiếp tục ăn cơm như không có gì.
“Chị dâu, bố em nói anh ba tính tình âm tình bất định, làm việc không nể mặt người thân.”
Phó Vận ánh mắt dao động, lời nói mập mờ, rồi chần chừ hỏi:
“Có phải chị cũng đang giận anh ba nên mới dọn đến ký túc xá không?”
Câu hỏi này đánh trúng tim đen của cô. Hứa Thư hơi sững người, bản thân vốn đã có chút chột dạ, bây giờ lại bị hỏi trúng, ánh mắt lảng tránh theo bản năng.
Chữ “cũng” mà Phó Vận dùng, quả thực quá khéo.
Hứa Thư im lặng vài giây, sau đó ngẩng đầu nhìn cô bé, nói:
“Tiểu Ngũ, đừng lo mấy chuyện này nữa.”
Cô nhìn cô bé, nhẹ nhàng mỉm cười:
“Em chỉ cần lo học cho tốt, kỳ thi đại học mới là điều quan trọng nhất.
Chuyện giữa người lớn, không nên kéo em vào, hiểu không?”
Phó Vận im lặng, biết rõ rằng những trò vặt mà mình định giở đều đã bị nhìn thấu.
Câu nói mang chút ý khích bác khi nãy của cô ấy là cố ý, nhưng không ngờ Hứa Thư nghe ra rồi vẫn dịu dàng khuyên nhủ.
“Chị dâu, em xin lỗi…” – Phó Vận cố gắng mở lời, vành mắt hơi đỏ lên – “Là… là bố em bảo em đến thử dò xét chị…”
“Chị biết.” – Hứa Thư nắm lấy tay cô ấy, giọng nói dịu dàng nhưng kiên quyết – “Cho nên chị mới nói, chuyện người lớn không liên quan đến em.”
Sắp đến kỳ thi đại học, cô không muốn cô bé này bị phân tâm vì những chuyện như vậy.
“Thực, thực ra trước đây, em tặng mèo cho chị dâu, cố ý tìm chị học thêm… cũng là bố em bảo làm vậy để lấy lòng chị.” – Trong chất giọng ngọt ngào nhưng đầy dụ dỗ của Hứa Thư, Phó Vận vô thức như đang trút bầu tâm sự, ngập ngừng kể thật – “Bố nói, tạo quan hệ tốt với chị cũng đồng nghĩa với tạo quan hệ tốt với anh ba, có lợi cho gia đình em…”
Thật ra, nhiều khi Phó Vận cũng không hiểu, rõ ràng họ là người một nhà, sao cứ phải tính toán đấu đá nhau như vậy.
Nghe đến đây, Hứa Thư chẳng hề ngạc nhiên, thậm chí còn có chút cảm khái.
Trước đây Phó Minh Tùy từng nói, cô thật sự không thể quá thân thiết với Phó Vận hay Phó Hoàn – hai cô em chồng này.
Dù cô có muốn hay không, chỉ cần mang danh “Phó thiếu phu nhân”, thì những người đến gần cô cũng khó có thể giữ được sự thuần túy trong mục đích.
Cũng may Phó Minh Tùy đã sớm cảnh báo cô trước, nên giờ nghe vậy cô cũng không cảm thấy thất vọng.
Chỉ là… Hứa Thư nhìn Phó Vận với dáng vẻ ngây ngô đầy sức sống của tuổi trẻ, lại cảm thấy có chút thương cảm – có lẽ cô bé cũng biết mình chỉ là công cụ trong tay người khác, nhưng mệnh lệnh của bố mình, e là cô ấy cũng không thể không nghe theo.
Cô cũng cảm thấy có chút xót xa thay cho Phó Minh Tùy.
Mấy tháng kể từ khi kết hôn với Phó Minh Tùy, mỗi lần cùng anh về nhà họ Phó, Hứa Thư đều cố tình quan sát mối quan hệ giữa anh và những người khác trong gia đình.
Dù gọi là người trong nhà, nhưng một số thì chỉ đơn thuần là quen biết gật đầu xã giao, còn một số khác thì có mối quan hệ khá tốt với anh.
Ví dụ như người chú thứ hai của anh – Phó Khôn Nghiêu, người từng được nhắc đến là cùng anh quản lý công việc – Hứa Thư cũng từng gặp qua. Đó là một người đàn ông trung niên chính trực, phong độ, làm việc chững chạc và điềm đạm.
Ngoài ra còn có vài người không liên quan đến cuộc chiến thương trường trong công ty, như Phó Hoàn và Phó Vận – hai cô em gái nhỏ trong nhà.
Phó Minh Tùy thực sự coi họ là em gái mà đối đãi một cách chân thành.
Dù chẳng ai là em ruột của anh, nhưng nếu truy xét kỹ, anh vẫn luôn dành cho họ sự quan tâm và bảo vệ.
Chỉ là… những người trong nhà này, dù là vô tình hay cố ý, đều đang âm thầm tính toán và sử dụng anh như một công cụ.
Hứa Thư cảm thấy, sống trong một gia đình như nhà họ Phó – dù có vẻ hào nhoáng, vinh quang, ăn ngon mặc đẹp – thì cũng thực sự rất mệt mỏi.
Huống hồ gì còn là người nắm quyền như Phó Minh Tùy.
Sau khi ăn cơm xong với Phó Vận, trên đường tản bộ quay về, Hứa Thư không nhịn được mà cứ suy nghĩ mãi về chuyện của nhà họ Phó.
Cô biết, có lẽ việc cảm thông cho Phó Minh Tùy là điều hơi buồn cười, dù sao anh đang ở vị trí khiến bao người ngưỡng mộ. Nhưng…
Với một người có tính cách đơn giản, chỉ mong sống bình yên như cô, thì cảm thấy thương hại anh cũng là điều dễ hiểu.
Vừa về đến khu nhà công vụ trong trường – nơi ở của các giáo viên – thì bác bảo vệ Lưu gọi cô lại:
“Cô Hứa, đợi chút.” – Bác Lưu từ phòng trực mang ra một bó hoa đưa cho cô, trêu chọc đầy ẩn ý:
“Hoa của cô còn đúng giờ hơn cả đồng hồ báo thức của bác đấy!”
Hứa Thư hơi lúng túng nhận lấy, mỉm cười: “Cảm ơn bác.”
Cô nhìn bó hoa baby xanh trong tay, không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ.
Cô cũng không biết Phó Minh Tùy đang nghĩ gì nữa — kể từ khi hai người định ra thời hạn “một tháng”, ngày nào anh cũng đều gửi cho cô một bó hoa.
Có lẽ vì trước đó Hứa Thư từng nói không muốn anh tùy tiện đến trường làm phiền mình, nên Phó Minh Tùy cũng không trực tiếp gửi hoa vào trường để tránh gây chú ý. Mỗi ngày chỉ âm thầm nhờ người mang đến ký túc xá giáo viên mà thôi.
Vì cô thường không có mặt ở đó, nên phần lớn hoa đều do bác bảo vệ giữ hộ.
Tính đến nay đã tròn một tuần, bác Lưu giúp cô nhận hoa suốt bảy ngày liền, có cảm thán cũng không lạ gì.
Hứa Thư ôm bó hoa bước vào tòa nhà, đang leo cầu thang thì chụp một tấm ảnh, gửi cho Phó Minh Tùy kèm theo tin nhắn:
[Anh có thể đừng gửi nữa được không?]
[Phòng khách ký túc xá nhỏ lắm, chẳng còn chỗ mà để nữa rồi.]
Hiện tại căn hộ của Hứa Thư trông như một khu chợ bán hoa cá cảnh, hoa Phó Minh Tùy tặng, cô không nỡ vứt đi, nhưng từng bó từng bó bày khắp phòng khách… thì lại toàn bị con mèo Lại Lại nghịch phá lung tung.
Làm sao mà quản nổi cái móng vuốt nghịch ngợm kia chứ? Nhà lúc nào cũng trong tình trạng rối như tơ vò.
Gửi tin nhắn xong, không thấy hồi âm ngay lập tức.
Hứa Thư cũng không để tâm, cất điện thoại vào túi rồi tiếp tục leo cầu thang.
Kết quả là, khi vừa đến trước cửa, cô phát hiện ra người mà mình vừa nhắn tin… Phó Minh Tùy đang đứng ngay trước cửa nhà mình, dáng vẻ rõ ràng là một “vị khách không mời mà đến.”
Hứa Thư sững người, bước chân khựng lại:
“Sao anh lại tới đây?”
“Anh đến không được à?” – Phó Minh Tùy cất điện thoại trong tay, bước lên trước mặt cô, đón lấy bó baby xanh trong tay cô, lướt mắt nhìn rồi nhàn nhạt nhận xét:
“Thẩm mỹ của thư ký Giản đúng là tệ thật.”
Hoa được chọn gửi tới, nhìn cũng chẳng ra dáng gì cả.
”…Anh có cần phải thẳng thắn như vậy không?” – Hứa Thư bị thái độ không che giấu của anh chọc tức đến bật cười, không nhịn được mà lườm anh một cái:
“Anh theo đuổi con gái mà để thư ký giúp gửi hoa, đã thế còn chê bai đủ kiểu.”
Thật chẳng có chút thành ý nào cả!
Thế nhưng Phó Minh Tùy lại không hề lúng túng, chỉ khẽ cười:
“Hoa này không phải để theo đuổi em…”
Hứa Thư theo phản xạ hỏi lại:
“Thế anh gửi hoa làm gì?”
Vừa hỏi xong, cô lập tức muốn tự vả mình… Câu này nghe cứ như cô đang nóng lòng, đang mong đợi anh “theo đuổi” vậy.
Phó Minh Tùy bắt được vẻ bối rối thoáng qua trên mặt cô, cố nhịn cười, nghiêm túc nói:
“Chỉ là muốn cho em nhìn thấy thôi.”
Hứa Thư nhíu mày, có vẻ không hiểu.
“Không phải em thích hoa sao? Gần đây anh bận, cuối tuần không đưa em đi ngắm được.” – Phó Minh Tùy dừng lại một chút, cúi đầu nhìn bó hoa trong tay:
“Nên đành gửi đến vậy.”
Cũng vì lý do đó, anh càng không thể để bó hoa được gửi tới lại không đủ đẹp.
Đến lúc này Hứa Thư mới nhận ra, vì sao mỗi ngày hoa lại khác nhau — nào là hướng dương, tulip, baby xanh… đủ loại, chỉ duy nhất không có hoa hồng.
Bởi vì, mục đích không phải là để bày tỏ tình yêu, mà là để cô “ngắm hoa”.
Tiện thể khẳng định sự tồn tại của anh một chút… Thật đúng là tính toán chi li!
Phó Minh Tùy nhẹ nhàng hỏi:
“Đẹp không?”
“Sau này đừng gửi nữa.” – Hứa Thư lảng tránh câu hỏi, đi vòng qua anh, móc chìa khóa mở cửa:
“Trong nhà hết chỗ để rồi.”
“Cạch” một tiếng, cô đẩy cửa bước vào, nhưng lại không đóng sập cửa để anh đứng ngoài.
Phó Minh Tùy tất nhiên không bỏ lỡ cơ hội, nhanh chóng bước vào theo.
Anh nhìn bóng lưng mảnh mai của Hứa Thư và cả căn phòng đầy hoa, thầm nghĩ:
Cô gái nhỏ này đúng là miệng thì cứng mà lòng thì mềm.
Rõ ràng mấy bó hoa mấy ngày qua, cô không nỡ vứt đi lấy một bó nào, thế mà vẫn bảo anh đừng gửi nữa.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...