Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân

Chương 6: “Trong giờ làm việc không nói chuyện riêng.”



Sau khi nhìn nhau khoảng hai giây, Phó Minh Tuỳ liền quay người rời khỏi khu vực văn phòng.
Tim Hứa Thư khẽ thắt lại vô thức bước theo.
Hành động thường nhanh hơn suy nghĩ, đến khi cô kịp nhận ra mình đang làm gì, thì đã đi theo Phó Minh Tuỳ được khoảng hơn chục mét.
Hai người trước sau cùng đến một phòng trà không có ai.
Phó Minh Tuỳ thấy cô đi theo thì đứng lại, nghiêng người sang một bên để lấy máy pha cà phê.
“Phó… Phó tổng.” Hứa Thư lúng túng đổi cách gọi từ “Phó tổng” sang, nhẹ giọng hỏi: “Lúc nãy đồng nghiệp của tôi nói những lời đó…”
Phó Minh Tuỳ lạnh nhạt đáp: “Trong giờ làm việc không nói chuyện riêng.”
Hứa Thư ngượng ngùng im lặng nhưng chỉ trong chớp mắt, cô lại ngẩng đôi mắt sáng, nhìn thẳng vào anh không chớp:
“Nhưng Phó tổng không giống người sẽ tự mình xuống phòng trà dưới lầu để pha cà phê.”
Văn phòng tổng giám đốc nằm ở tầng cao nhất, các tiện nghi gì cũng đều đầy đủ, cho dù anh có xuống kiểm tra thì cũng đâu thể tới đây được?
Rõ ràng… anh biết cô đang đi theo phía sau nên mới đến đây.
Ánh mắt của Phó Minh Tuỳ sâu thẳm, khi nhìn người khác luôn tạo cảm giác áp lực “áp đảo”.
Ánh nhìn như lưới nhện tinh vi, tưởng chừng có thể siết lấy tim gan, khiến người bị nhìn cảm thấy nghẹt thở.
Nhưng đúng lúc Hứa Thư sắp không chịu nổi nữa, anh lại mỉm cười.
Tai Hứa Thư đỏ bừng, mắt cụp xuống không dám nhìn anh.
“Tôi, tôi chỉ muốn nói…” Giọng cô lí nhí: “Cảm ơn anh.”
“Cô Hứa.” Phó Minh Tuỳ đương nhiên biết cô đang cảm ơn vì điều gì, giọng trầm thấp mang theo chút tán thưởng:
“Cô rất nhạy bén, cũng rất thông minh.”
Quan trọng hơn là…cũng rất can đảm.
Tim Hứa Thư đập rất nhanh, nhưng trong lòng vẫn còn điều thắc mắc.
“Thật ra mấy ngày nay, đúng là tôi có thân thiết hơn với Enzo.” Cô liếc nhìn anh: “Phó tổng không lo lắng sao?”
Phó Minh Tuỳ khẽ cười: “Có gì đáng lo đâu.”
Hoàn toàn là vẻ thản nhiên như chẳng liên quan gì đến mình, như thể cho dù người thực sự bị vu oan có là người quen anh thì cũng chẳng hề gì, chỉ là chuyện nhỏ nhặt.
“Tôi đơn thuần ghét những người đâm sau lưng người khác” Phó Minh Tuỳ cúi đầu: “Chỉ là mấy người ở Đông Dương nhìn có vẻ nội bộ mâu thuẫn.”
Cũng vì những “mâu thuẫn nội bộ” đó, mới khiến họ đến nỗi bị đưa đến trước mặt anh.
Hứa Thư hiểu anh đang nói gì, khuôn mặt không kìm được mà đỏ lên: “Xin lỗi, Phó tổng, tôi…”
“Không cần xin lỗi, một cô gái ưu tú bị theo đuổi, bị hiểu lầm, bị ghen ghét… đều là chuyện rất bình thường.” Phó Minh Tuỳ lại mỉm cười:
“Chỉ là tốt nhất đừng có lần sau.”
Dù sao anh cũng không phải là người luôn đứng ra giải quyết vấn đề cho những người trẻ tuổi.
Anh nói xong liền quay người rời khỏi phòng trà, bóng dáng cao lớn đi xa dần.
Hứa Thư ngẩn người nhìn theo một lúc lâu, rồi mới rút lại ánh nhìn và mỉm cười.
Cô không biết nên vui vì anh nói cô là một “cô gái ưu tú”, hay nên buồn vì cảm giác xa cách không thể với tới từ anh khiến cô cảm thấy hụt hẫng.
Phó Minh Tuỳ… quá xa vời.
Dù cho anh đang đứng ngay trước mặt cô, đang nói chuyện với cô, dù có vẻ hòa nhã, nhưng vẫn mang lại cảm giác quá xa xôi.
Xa đến mức khiến cô không biết làm cách nào để tiếp cận.
Hứa Thư cụp mắt nhìn chiếc máy pha cà phê đang kêu “ùng ục”, trong lòng không khỏi thấy hụt hẫng.
Nhưng nhanh chóng cô lại tự an ủi bản thân,chỉ cần được nói chuyện riêng vài câu với Phó Minh Tuỳ cũng đã là điều hiếm có, đúng không? Chẳng phải trước kia cô chỉ có thể nhìn thấy anh trên báo chí và kênh tài chính thôi sao.

Tan ca, Uý Duyệt đến rủ cô đi ăn.
Hứa Thư buổi chiều làm việc không được tập trung, chất lượng công việc không cao, nghĩ đến mai là cuối tuần, cô tăng ca một lát rồi mới rời công ty.
Uý Duyệt đã đợi cô sẵn ở bãi đỗ xe, vừa gặp đã liên tục kêu đói.
“Xin lỗi, tớ ra trễ.” Hứa Thư ngồi vào ghế phụ, cười cười:
“Nhà hàng Giang Thành cậu có thể chọn bất kỳ nhà hàng nào, tớ mời”.
“Chà, sao tự dưng hào phóng thế.” Uý Duyệt trừng mắt: “Cậu phát tài rồi à?”
Hứa Thư: “Chỉ là nhận một việc làm thêm thôi.”
“Còn nói cái này, mấy hôm nay bận quá tớ quên hỏi cậu.” Uý Duyệt vừa lái xe vừa hỏi:
“Sao tự nhiên lại nhận việc làm thêm thế, trước kia bao nhiêu công ty liên hệ cậu cũng không hứng thú cơ mà?”
Hứa Thư trầm ngâm vài giây, rồi thật thà đáp:
“Đơn hàng này liên quan đến Cảnh Huy.”
Uý Duyệt đột nhiên phanh gấp ——
may mà cả hai đều đã thắt dây an toàn nên không bị lao người về phía trước.
“Cảnh Huy? Bảo sao cậu kêu tớ lại gần khu này để đón cậu” Cô ấy lẩm bẩm, ánh mắt chợt sáng lên:
“Vậy cậu gặp Phó tổng rồi à?”
Hứa Thư nghĩ đến những chuyện xảy ra trong ngày, khẽ cong môi gật đầu.
Uý Duyệt là bạn thân duy nhất từ đầu đến giờ của cô, cũng là người duy nhất biết cô thích Phó Minh Tùy.
Dù là mối tình thầm kín chôn sâu đáy lòng, cũng luôn muốn có ai đó để chia sẻ.
“Trời ơi, cậu thật sự có cơ hội tiếp xúc với một ‘đại thần’ như Phó Minh Tùy sao, mau kể đi.”
Uý Duyệt phấn khích hỏi dồn: “Anh ấy ngoài đời thế nào, có đúng kiểu cao ngạo lạnh lùng không?”
Cô ấy đã nghe Hứa Thư nhắc tên Phó Minh Tùy không biết bao nhiêu lần, tự nhiên rất tò mò người đàn ông trong mộng của tất cả thiếu nữ kia rốt cuộc là trông như thế nào.
“Chỉ là được gặp thôi, đâu có tiếp xúc gì. Làm sao mà tớ biết được tính cách của anh ấy có giống kiểu đó không…”
Hứa Thư cúi đầu, ngữ khí chắc chắn: “Anh có lẽ mang cảm giác xa cách, nhưng không làm người khác khó chịu.”
Nếu không tám năm trước, anh cũng sẽ chẳng vì cô là một đứa trẻ mồ côi mà tiện tay tặng cô chiếc ghim cài áo đó.
“Dù sao có cơ hội tiếp xúc là được rồi, bảo bối à, cậu mà đứng trước mặt Phó tổng tớ không tin anh ấy sẽ không động lòng trước một đoá hoa trắng nhỏ nhắn và xinh đẹp như cậu”.
Hứa Thư vốn là hoa khôi kể từ khi còn học trung học, trong ba năm không biết bao nhiêu nam sinh theo đuổi, những chuyện đó đều là do Uý Duyệt tận mắt chứng kiến.
Xinh đẹp chỉ là một trong nhiều ưu điểm của Hứa Thư, cô độc lập, kiên cường, tính cách dịu dàng…
Uý Duyệt rất tự tin, chỉ cần Hứa Thư nghiêm túc, không người đàn ông nào có thể thoát khỏi sự thu hút ấy.
Nhưng bản thân Hứa Thư lại không hề có sự tự tin bùng nổ như bạn thân của mình.
“Để sau đi.” Cô cười nhẹ, chuyển đề tài: “Muốn ăn ở đâu?”
“Ừm, gần đường Tĩnh An có một nhà hàng mới mở, dạo này tớ muốn ăn đồ ngọt.”
Công ty của Cảnh Huy nằm quanh khu cao ốc trung tâm thành phố, cách đường Tĩnh An không xa,
chưa đến nửa tiếng sau, hai người đã ngồi trong một phòng riêng của nhà hàng, bắt đầu ăn uống.
Uý Duyệt hỏi Hứa Thư về kế hoạch cuối tuần.
“Ở nhà thì chán lắm, hay là ra ngoài chơi đi.” Cô ấy cười hí hửng đề xuất:
“Đúng lúc Tô Cáo đang tổ chức một buổi tụ tập ở trường đua ngựa ngoại thành, cùng đi nhé?”
Tô Cáo là bạn học cấp ba của họ, cũng là bạn trai đã quen Uý Duyệt bảy năm.
Hứa Thư không hứng thú, ậm ừ: “Để sau…”
“Còn gì mà để sau, cậu rõ ràng biết tớ đang dụ dỗ cậu mà.”
Uý Duyệt hậm hực hất cằm: “Kệ, cậu nhất định phải đi cùng tớ.”
“Tô Cáo và đám bạn nói chuyện toàn không để ý đến tớ, Thư này, dạy tớ cưỡi ngựa đi~”
Hứa Thư từng học cưỡi ngựa khi còn du học ở Ý, có chút kinh nghiệm.
Sau khi về nước, Uý Duyệt cảm thấy rất thú vị nên đã bảo cô dạy, nhưng cả năm nay vì bận ôn thi và công việc, chưa từng có dịp thực hiện.
Cuối tuần này đúng là rảnh thật… Cô nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý.
Trường đua ở khu ngoại ô khá xa, sáng sớm hôm sau, Uý Duyệt và Tô Cáo lái xe đến đón cô.
“Làm phiền thế làm gì chứ.” Hứa Thư bất đắc dĩ nói: “Tớ tự lái xe qua cũng được mà.”
“Bọn mình tổng cộng có ba người, chia ra đi hai xe à?” Uý Duyệt trừng mắt, vẫy tay gọi cô: “Lên xe mau lên.”
Để tránh cho Hứa Thư có cảm giác mình là bóng đèn, Uý Duyệt thậm chí còn cố ý bỏ ghế phụ lại, ngồi cùng cô ở hàng ghế sau. Hứa Thư không thể từ chối, đành im lặng chấp nhận.
Tô Cáo lái xe phía trước không nói một lời: “Cô Uý à, trong mắt em còn có anh là bạn trai không đấy? Em sống cùng với Hứa Thư còn hơn”.
“Hứ, vậy càng tốt.” Uý Duyệt “hừ” một tiếng, không phục nói: “Ai thèm ở với anh chứ, nếu không phải hai người phụ nữ ở với nhau mà được cấp giấy chứng nhận kết hôn thì em đã ở cùng Hứa Thư rồi”.
“Em…!” Tô Cáo buồn cười, không nhịn được tìm người cầu cứu: “Hứa Thư, cậu nghe xem cô ấy đang nói cái gì này?”
Hai người đó vẫn cứ như vậy, cãi nhau suốt mười năm không ngớt. Hứa Thư chỉ mỉm cười, không xen vào chuyện tình cảm vặt vãnh giữa các cặp đôi.
Nhưng trong lòng cũng hơi ghen tỵ một chút với trạng thái của họ, một kiểu quan hệ yêu đương lành mạnh, bình đẳng và yêu thương lẫn nhau.
Tô Cáo lái xe rất nhanh, hai tiếng rưỡi sau đã tới trường đua.
Anh ta thả hai cô gái ở cổng để họ vào trước, còn mình thì đi tìm chỗ đậu xe ở xa.
Uý Duyệt vẫn còn lóng ngóng và buồn ngủ bị Hứa Thư kéo đi mượn dụng cụ cưỡi ngựa…
Nhưng trường đua này là khu dành cho hội viên, không có thẻ VIP thì không thể mượn được gì cả.
“Sao mà phiền phức thế này…” Uý Duyệt bực bội phàn nàn
“Không sao đâu.” Hứa Thư nhẹ giọng trấn an cô ấy :“Đợi thêm chút nữa đi.”
Vì không có thẻ họ đành phải chờ Tô Cáo đậu xe xong quay lại.
Chỉ là đợi một lúc thôi, cũng có thể gặp được người mới.
Hứa Thư đang cầm một chiếc ly giấy, lấy cà phê từ máy pha cà phê tự động, thì bên tai vang lên một giọng nói êm tai: “Cô ơi, cô đến một mình à?”
Cô quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ cưỡi ngựa màu nâu đậm, vai rộng chân dài, đeo kính râm mà vẫn có thể thấy được những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt gầy.
Nhìn tổng thể, là một người đàn ông rất có phong cách.
Hứa Thư đã từng gặp không biết bao nhiêu người bắt chuyện như vậy, nên đáp lại một cách thành thạo: “Đến cùng với một người bạn”.
Cô chỉ tay về phía Uý Duyệt đang ngồi ở ghế sô-pha phía xa.
“Wow, hai người đẹp quá.” Người đàn ông cười, lập tức mời mọc: “Cô có muốn chơi cùng chúng tôi không?”
Để tỏ ra lịch sự, anh ta còn cố tình tháo kính râm xuống, đôi mắt đào hoa nhìn đầy tình ý.
“Không.” Hứa Thư chẳng hề xao động, mỉm cười: “Đi với bạn trai rồi.”
Cô không nói dối, chỉ là khéo léo lược bỏ tiền đề “bạn trai” chính là Uý Duyệt.
Hứa Thư rất thuần thục trong việc từ chối lời mời kiểu này.
Người đàn ông sau khi nghe thấy hai chữ “bạn trai” thì mặt lộ rõ vẻ thất vọng.
Thậm chí còn thở dài: “Thật đáng tiếc.”
Hứa Thư: “……”
Cô sợ sẽ bị lộ liền vội vàng bước đi.
Trở lại bãi cỏ golf bên kia, Thẩm Dục nhập hội với vài người bạn vừa mới đánh xong một vòng.
Vừa đến gần, anh ta đã không nhịn được than thở: “Vừa nãy ở sảnh chính, gặp một cô nàng xinh cực kỳ…”
“Tiếc là người ta có bạn trai rồi.”
“Ôi chao, chẳng lẽ Thẩm thiếu gia cũng có con mồi săn không được sao?” Có người trêu: “Đẹp đến mức nào vậy? Đẹp thế sao?”
“Gần như thế, tôi không khoác lác đâu.” Thẩm Dục chớp mắt, hồi tưởng lại với vẻ nuối tiếc: “Cô vừa dịu dàng hiền lành nhưng lại có chút lạnh lùng, kiêu ngạo khó có thể diễn tả được.”
“Chủ yếu cô có thân hình đẹp mặc bộ đồ cưỡi ngựa eo thon…”
“Thôi được rồi”. Người trong nhóm nghe Thẩm Dục tả cụ thể như thế về một cô gái thì vừa thấy buồn cười, vừa tò mò: “Thật sự xinh đến thế à?”
Đàn ông, bất kể tuổi tác hay địa vị thế nào, đối với những cô gái đẹp thì luôn có lòng hiếu kỳ.
Thẩm Dục nửa đùa nửa thật: “Cứ đi xem là biết.”
Cả đám người ồn ào kéo nhau sang một bãi cỏ khác.
“Đi thôi anh bạn” Thẩm Dục nhìn anh đang ngồi bên trái từ đầu đến giờ không nói gì: “Cùng đi xem.”
Phó Minh Tuỳ thì đúng là không hứng thú chút nào: “Nhàm chán”.
“Có gì mà chán?” Thẩm Dục cứ giục mãi: “Dù sao lát nữa cũng cưỡi ngựa, rảnh thì đi luôn bây giờ.”
“Cậu còn nói cô ấy có bạn trai.” Phó Minh Tùy nghe ra chút đố kỵ trong giọng điệu của anh ta, liếc xéo một cái: “Còn muốn tiếp tục tán tỉnh à?”
Thẩm Dục không nói gì, chỉ cười khẽ.
Nửa tiếng sau, sân golf chỉ dành cho khách VIP đã đóng cửa còn một bãi cỏ khác thì tụ tập không ít người.
Chỉ là nơi này dù sao cũng là câu lạc bộ cao cấp, cho dù “không ít người”, trên bãi cỏ rộng lớn vẫn có vẻ khá thoáng đãng.
Dưới ánh nắng mặt trời, Thẩm Dục lại đeo kính râm lên, ánh mắt sắc bén lướt qua sân cỏ, tìm kiếm bóng dáng mà anh ta trông đợi.
Thời điểm này, có hơn chục người đang cưỡi ngựa, cũng không khó tìm.
Mặc dù đội mũ bảo hiểm, anh ta cũng nhanh chóng tìm được Hứa Thư.
“Minh Tùy! Là cô ấy!” Thẩm Dục vừa thấy là nhận ra ngay, lập tức khom lưng chỉ cho Phó Minh Tùy xem, giọng có phần kích động:
“Chính là cô gái cưỡi ngựa trắng kia, thấy sao? Dáng người có phải rất đỉnh không?”
Phó Minh Tùy nhìn theo hướng anh ta chỉ, ánh mắt hơi thờ ơ quét qua.
Người phụ nữ cưỡi ngựa có dáng người mảnh mai, mặc bộ đồ cưỡi ngựa ôm sát, thân hình đầy đặn quyến rũ.
Cô mang đôi bốt cao đến thắt lưng, đôi chân thon dài nổi bật.
Dáng người thì đúng là rất đẹp, nhưng điều khiến Phó Minh Tùy để tâm là tư thế cưỡi ngựa của cô vô cùng chuẩn mực.
Không giống những tiểu thư nhà giàu khác chỉ biết làm màu sau khi học cưỡi ngựa, cô cưỡi rất thành thạo và uyển chuyển.
“Ừm.” Phó Minh Tùy khách quan đánh giá: “Không tệ”.
“Đúng vậy.” Thẩm Dục lại bắt đầu xuýt xoa: “Thật đáng tiếc…”
“Một cô gái tuyệt vời thế này mà lại có bạn trai rồi.”
Hai người vừa nói chuyện, Hứa Thư, người đang bị họ coi như đề tài bàn luận, cưỡi ngựa vài vòng, có vẻ như dừng lại đôi chút.
Tất nhiên cô không để ý đến những ánh mắt xung quanh cô vẫn điềm nhiên như không, đưa tay tháo mũ bảo hiểm.
Luồng không khí tươi mát tràn vào mũi, dây buộc sau mũ bất cẩn kéo tóc cô ra ngoài.
Trong khoảnh khắc gỡ mũ xuống, mái tóc dài của Hứa Thư tung bay theo gió , đổ xuống như thác nước.
Dưới ánh nắng gay gắt, thân hình cô như được phủ một lớp ánh sáng vàng óng, phát ra hào quang.
Tựa như nữ thần Athena trong thần thoại Hy Lạp, đang cưỡi chiến mã Pegasus.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...