Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân

Chương 7: “Lại sắp xếp cho cậu đi xem mắt à?”



Hôm nay ra ngoài từ sớm, Hứa Thư chỉ tiện tay dùng sợi dây buộc tóc trên cổ tay để buộc tạm tóc lên, cũng chẳng hề trang điểm cầu kỳ.
Khi phần dây cột phía sau mũ bảo hiểm vô tình mắc vào tóc cô thực ra trong lòng có chút khó chịu.
Cứ như một dạng rối loạn cưỡng chế nhẹ, cô cực kỳ chú trọng đến sự “gọn gàng”. Từ đầu đến chân, huống hồ hiện giờ còn đang cưỡi ngựa, dưới ánh mắt của bao người, đương nhiên không thể qua loa.

Hứa Thư khẽ chau mày, tháo mũ bảo hiểm ra và nhảy xuống ngựa một cách dứt khoát. Một tay cô chỉnh lại đai yên ngựa, tay còn lại đưa lên tháo mớ tóc rối.

Vừa cúi người nhặt dây buộc tóc, cô đã nhanh nhạy cảm nhận được có ánh nhìn dừng lại trên người mình. Từ trước đến nay cô luôn mẫn cảm với những ánh mắt lén lút như thế, theo bản năng liếc sang hướng ấy.
Trên chiếc ghế dài cạnh bãi cỏ, một người đàn ông cao ráo đang ngồi chống tay lên đầu gối, nhìn cô cười cợt mà không nói gì.
Nhận ra ánh nhìn của Hứa Thư thậm chí anh ta còn cười tươi hơn, chính là người đàn ông vừa trò chuyện với cô ở quầy lễ tân.
Hứa Thư chẳng buồn để ý, thu lại ánh nhìn, đứng dậy cột lại tóc rồi đi vào trong.
Cặp đôi Uý Duyệt và Tô Cáo đang cùng nhau cưỡi một con ngựa đang rất tình cảm nên cô cũng khéo léo mà không làm phiền đến họ.
Bụng đã đói meo, Hứa Thư một mình lên tầng bảy tìm nhà hàng để ăn.
Nhà hàng ở tầng bảy với hệ thống cửa kính thủy tinh trong suốt, nội thất xa hoa hiện đại, vừa tinh tế vừa có chút phô trương. Ngồi bên cửa sổ ăn uống, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài, sẽ có cảm giác như đang lơ lửng giữa tầng mây.
Hứa Thư cầm ly uống một ngụm nước chanh. Vì nước lạnh, nên ly thủy tinh đọng lại chút hơi sương. Cô khẽ cúi đầu, ánh mắt dài mi nhàn nhạt đảo qua bóng dáng cao lớn phía bên ngoài cửa kính.
Cô lập tức buông ly xuống.
Sao lại có Phó Minh Tuỳ ở đây?
Vị trí cô ngồi ngay cạnh cửa sổ, đối diện với hướng thang máy. Dù cách nhau chục mét thì cô cũng có thể nhận ra.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, Phó Minh Tuỳ vốn đang cúi đầu xem điện thoại, ngước mắt lên, nhìn thẳng về phía cô.
Anh có vóc dáng cao ráo, chỉ hơi cúi đầu, dáng vẻ như một thân trúc xanh, ánh mắt cũng lạnh lùng.
Hứa Thư không thể giả vờ như không thấy. Dù gì Phó Minh Tuỳ bây giờ cũng là “nửa cấp trên” của cô.
Cô gắng đè nén cảm giác lúng túng, đứng dậy vẫy tay chào:
“Chào Phó tổng, thật trùng hợp.”
Hứa Thư khẽ cười, vừa nói vừa cố gắng giữ bình tĩnh.
Sớm biết sẽ chạm mặt ở đây, lẽ ra cô nên ăn diện một chút.
Phó Minh Tuỳ chỉ lạnh nhạt nhìn cô bằng ánh mắt hơi xa cách, hờ hững “ừ” một tiếng.
Anh nhận ra cô có phần lúng túng, nhưng cũng chẳng nói gì thêm.
Đã quen với chuyện người khác tỏ ra căng thẳng khi đối diện mình, lâu dần anh cũng chẳng bận tâm.
Dù bản thân anh luôn tự cho là người dễ gần, nhưng có lẽ khi đối mặt với cấp dưới, cảm giác áp lực vẫn khó mà xua tan.
Và anh cũng không ép buộc ai phải thoải mái.
Vẻ bình thản của Phó Minh Tuỳ khiến Hứa Thư nhẹ nhõm phần nào.
Thấy anh ngồi ở khu ghế VIP trong góc nhà hàng, trông như đang chờ người, cô hơi nhướn mày hỏi:
“Phó tổng, anh đến đây chơi với bạn à?”
Câu hỏi của cô vốn rất bình thường, giọng điệu nhẹ nhàng, không hề có ẩn ý.
“Ừ.” Phó Minh Tuỳ vẫn chỉ đáp một tiếng cụt lủn.
Chuyện trò thế kết thúc, Hứa Thư cũng chẳng biết nói gì thêm.
Cô c*n m** d***, gắng gượng cười, nói một câu “Chơi vui vẻ nhé” rồi lại cúi đầu ăn tiếp phần cơm của mình.
Nhưng tâm trạng khi ăn đã hoàn toàn khác.
Trong lòng loáng thoáng nghĩ: Phó Minh Tuỳ chắc chẳng thèm liếc mình lấy một cái, nhưng bản thân cô lại cứ vô thức căng thẳng không yên.
Cô ăn mà động tác cứ trở nên vụng về, cứ như đôi cánh nhỏ bị bóp chặt, lúng túng đến mức mất cả dáng vẻ tự nhiên.
Hứa Thư chỉ muốn ăn nhanh rồi rời đi, tránh cái cảm giác như có ai đó nhìn chằm chằm sau lưng này.
Thế nhưng trong lòng lại cứ tò mò: Bạn của anh là ai? Là người như thế nào mà lại khiến anh chờ?
Vì mải suy nghĩ, động tác ăn uống lại càng chậm rãi hơn.
Hứa Thư chưa đợi lâu thì người mà cô tò mò đã đến.
Chính là người đàn ông từng gặp ở quầy lễ tân.
Cô thấy anh ta cùng hai người đàn ông cao ráo, phong độ khác tiến lại bàn của Phó Minh Tuỳ, mặt mày tươi cười.
Hứa Thư có hơi hoảng hốt, bất giác trừng mắt ngạc nhiên.
Có lẽ ánh mắt cô nhìn quá rõ ràng, lại thêm nhà hàng vốn ít khách, nên Thẩm Dục rất nhanh đã phát hiện ra cô.
“Hửm? Cô gái xinh đẹp này?”
Ánh mắt anh ta sáng lên, lập tức bước lại chào hỏi.
“Người đẹp.” Thẩm Dục đứng cạnh bàn cô, hơi khom người, cười hỏi:
“Sao lại ăn một mình thế này? Hay là ngồi chung bàn nhé?”
Ai cũng biết anh ta đang tán tỉnh, mấy người đàn ông đi cùng cũng không có ý kiến gì.
“Không cần đâu.” Với lời đề nghị này, Hứa Thư chỉ thấy bối rối:
“Tôi đi cùng bạn.”
“Đừng nói dối nữa.”Thẩm Dục nhướng mày nhìn chằm chằm:
“Bàn này chỉ có một bộ dao nĩa.”
Hứa Thư :“……”
“Thật ra thì, tôi cũng không phải dạng không biết nhìn người đâu.”
Thẩm Dục hạ giọng nói: “Cô nói cô có bạn trai, tôi tin chắc đó là mấy lời nói dối không đầu không đuôi, chỉ muốn từ chối tôi thôi. Vậy thì cho tôi cơ hội làm bạn nhé, mời cô ăn bữa cơm.”
Đó là kiểu chiêu trò thường thấy của mấy anh công tử đào hoa: dùng lui làm tiến.
Từ bé đến lớn Hứa Thư cũng từng bị không ít chàng trai theo đuổi, tuy không đến mức quá rành chiêu trò của người ta, nhưng… Phó Minh Tuỳ lại đang ở đó.
Ngoài Phó Minh Tuỳ những người khác ở bàn đó đều là người lạ, mà ngay cả trong lòng Phó Minh Tuỳ cô cũng chỉ là một người xa lạ.
Đến đó chẳng phải tự mình chuốc lấy khó xử sao?
Sau khoảnh khắc chần chừ, Hứa Thư vẫn giữ được bình tĩnh, mỉm cười từ chối nhẹ nhàng và lễ độ:
“Xin lỗi, tôi thích ăn một mình.”
Thẩm Dục từ sáng đến giờ đã bị Hứa Thư từ chối hai lần, tuy trong lòng hơi khó chịu, nhưng cũng không đến mức mất mặt.
Anh ta sững người một lát, nhìn vẻ dịu dàng thanh tú của cô, chỉ cảm thấy có một luồng khí ấm đè trong ngực, mãi không tan đi được.
Thẩm Dục còn định nói gì đó, thì từ phía sau vang lên một giọng nói:
“Thẩm Dục, quay lại đây.”
Là giọng Phó Minh Tuỳ.
Anh ta hơi ngạc nhiên, dù gì thì lúc mấy công tử bọn họ đi chơi, Phó Minh Tuỳ rất hiếm khi lên tiếng.
Không dám chậm trễ, anh ta đành gượng cười nói với Hứa Thư một câu:
“Vậy nhé, hẹn gặp lại nếu có duyên.”
Rồi vội vã quay lại bàn.
Mặc dù họ ngồi ở khu vực VIP, nhưng khoảng cách cũng không xa, trong nhà hàng yên tĩnh, Hứa Thư vẫn có thể mơ hồ nghe được đoạn đối thoại của họ, Thẩm Dục nói: “Minh Tuỳ, có chuyện gì sao?”
Phó Minh Tuỳ nói gì đó bằng giọng rất nhỏ, cô không nghe rõ.
Sau đó là tiếng thở dài có chút bất lực của Thẩm Dục:
“Thật ra tôi cũng không muốn phá rối, nhưng chịu không nổi thôi, ừm, tôi không đi nữa.”
“Cô gái đẹp kia đúng là ghê gớm, ngay cả ăn cơm cũng không cho tôi mời.”
“Chắc là tình cảm với bạn trai tốt quá, nếu không sao lại có thể thờ ơ với người đẹp trai như tôi đến thế…”
Nghe đến đây, ngón tay Hứa Thư đang cầm đũa bất giác siết lại, không hiểu sao cô lại thấy buồn cười.
Có lúc, cô cảm thấy thế giới này rất lớn rất lớn, lớn đến mức một mình cô ôm một nỗi nhớ gần mười năm trong tim mà vẫn chẳng thể gặp lại người đó.
Nhưng cũng có lúc, thế giới này lại nhỏ đến kỳ lạ, cứ bắt cô phải va phải những chuyện mà cô không hề muốn đối mặt.
Ai mà ngờ được Thẩm Dục lại là bạn của Phó Minh Tuỳ?
Lí do cô bịa ra để từ chối lời mời của Thẩm Dục vậy mà nhanh như vậy, lời nói dối đã quay ngược lại hại cô.
Chỉ trong thoáng chốc, Hứa Thư cảm thấy lồng ngực mình thắt lại.
Dù thế nào… cô không muốn để Phó Minh Tuỳ hiểu lầm.
Vốn đang ăn dở bữa cơm, nhưng nhất thời không nuốt nổi nữa. Hứa Thư ngồi yên một lúc, cố gắng ép ăn từng miếng một.
Không còn vẻ thong thả thường ngày, cô ăn rất nhanh.
Vừa ăn xong, cô gần như không thể chờ thêm mà rời khỏi nhà hàng.
Vừa ra đến cửa, đã đụng phải Uý Duyệt và Tô Cáo đang đi tới.
“Ơ, Hứa Thư,cậu chạy đi ăn cơm rồi à?” Uý Duyệt kéo tay cô lại, “Thảo nào, bọn tớ vừa mới tìm quanh bãi cỏ không thấy, suýt gọi điện cho cậu đấy.”
“Ăn xong rồi.” Hứa Thư gắng gượng nở một nụ cười: “Các cậu đi ăn đi.”
“Đi ăn thêm với bọn tớ một chút đi, trưa nắng nóng quá, không ai cưỡi ngựa nổi, mọi người kéo nhau đi ăn cả rồi.” Uý Duyệt giữ chặt lấy cánh tay cô, không cho đi: “Giờ cậu rời đi thì cũng chẳng có chỗ nào để đi, đúng không? Vào với bọn tớ đi.”
Hứa Thư:“Uý Duyệt, tớ…”
“Đi thôi đi thôi.” Câu còn chưa nói xong đã bị Uý Duyệt kéo trở vào trong.
Hứa Thư cảm thấy lẽ ra hôm nay mình không nên tới trang trại ngựa này.
Chắc là vận xui rồi, vận khí quá tệ.
Quay trở lại nhà hàng, cô không thể cản nổi Uý Duyệt đang huyên thuyên, chỉ còn cách cố gắng giữ bình tĩnh, khiến bản thân yên tĩnh lại.
Yên tĩnh… nghĩ cách thôi.
Vừa rồi ăn quá nhanh, giờ cô chỉ có thể gọi một phần tráng miệng để đỡ, ăn từng miếng nhỏ.
Uý Duyệt không biết cưỡi ngựa, vừa mới chơi một hồi căng thẳng giờ mệt rã rời, toàn thân mềm nhũn.
Tô Cáo đang bóc một đĩa tôm cho Uý Duyệt vừa ăn vừa quay sang nói chuyện với Hứa Thư.
Nhưng không thấy cô đáp lại.
Uý Duyệt nhìn sang, thấy Hứa Thư đang cúi đầu nhìn chằm chằm đĩa bánh ngọt, mắt cụp xuống.
“Hứa Thư?” Cô ấy ngạc nhiên mở to mắt, đẩy nhẹ vai cô: “Nghĩ gì mà ngẩn người ra thế?”
“À… không có gì.” Hứa Thư thần sắc mơ hồ, ánh mắt chớp nhẹ: “Không nghĩ gì cả, chỉ là… mai được nghỉ, tớ định về thăm cô tớ.”
“Ơ? Về thăm cô à?” Uý Duyệt nghe xong nhướng mày: “Về làm gì chứ, lần nào về cũng thấy cậu không vui.”
Uý Duyệt quen cô từ khi còn mười mấy tuổi, đương nhiên biết vài chuyện ngọt ngào hay khổ sở trong lòng cô.
“Thì cũng đúng là hơi…” Hứa Thư nhếch môi cười: “Nhưng vẫn phải về, bà ngoại mấy hôm trước còn gọi điện giục tớ về chơi.”
Dưới sự dẫn dắt nhẹ nhàng của cô, Uý Duyệt lập tức đón lời theo đúng mong muốn của Hứa Thư: “Sao? Lại giục cậu à? Không phải lại sắp xếp xem mắt cho cậu đấy chứ?”
Nụ cười của Hứa Thư bỗng chân thật hơn vài phần, đặc biệt muốn ôm Uý Duyệt thơm một cái. Không hổ là bạn thân, đúng là hiểu ý!
“Hứa Thư”. Uý Duyệt cảm thấy nụ cười của cô có chút kỳ lạ, nghi hoặc hỏi: “Sao cậu lại vui như vậy?”
“Không có gì.” Hứa Thư thu lại một chút cảm xúc, cúi đầu tiếp tục ăn bánh ngọt.
Qua một lúc sau, Hứa Thư nhìn thấy Phó Minh Tùy và Thẩm Dục rời khỏi nhà hàng.
Vị trí họ ngồi không giống chỗ của Uý Duyệt và Hứa Thư, dù khoảng cách không xa, nhưng chỉ thấy bóng lưng, không thấy mặt, tuy nhiên…
Họ vừa rồi nói chuyện không nhỏ tiếng, chắc bàn kia cũng nghe thấy.
“Ôi mẹ ơi.” Uý Duyệt lúc này mới nhìn thấy mấy anh chàng đẹp trai “oai phong” bước ra ngoài,
ánh mắt cô ấy chợt lướt qua gương mặt Phó Minh Tùy vài giây liền nói:“Hứa Thư, không phải tớ nhìn nhầm chứ, vừa rồi đó là…”
“Không nhầm.” Hứa Thư ngắt lời, mỉm cười nhàn nhạt: “Cậu không nhìn nhầm.”
Uý Duyệt mở to mắt, ánh mắt lóe lên sự tò mò.
“Gì vậy?” Tô Cáo bị mấy câu nói của họ làm tò mò, quay đầu lại hỏi:
“Các người đang nói đến ai vậy?”
Nhưng khi cậu ấy quay đầu lại thì chẳng còn ai ở đó nữa.
Hứa Thư và Uý Duyệt nhìn nhau một cái rồi im lặng.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...