Lục Quỳnh Cửu không ngờ Hà Lan sẽ gọi cho mình.
Cuộc gọi vừa kết nối, giọng Hà Lan vang lên: “Thứ bảy tuần này có thời gian rảnh không? Về nhà ăn cơm.”
Lục Quỳnh Cửu đang chuẩn bị trả lời thì lại nghe bà nói tiếp: “Vừa khéo đưa bạn trai con về nhà cho ba mẹ gặp chút.”
Sau khi bà nói xong, Lục Quỳnh Cửu trầm mặc.
Hà Lan ở đầu kia không nghe cô nói gì bèn gọi cô một tiếng: “Có đang nghe không?”
Lục Quỳnh Cửu hoàn hồn, đáp tiếng “vâng”: “Nhưng chắc là không đưa bạn trai về được.”
Hà Lan im lặng hai giây mới hỏi: “Chia tay à?”
“Vâng, chia tay.”
Chủ đề này kết thúc như vậy, sau đó hai người trò chuyện đôi câu rồi cúp máy, cũng không nói rõ ràng là thứ bảy tuần này cô có phải đưa bạn trai về nhà ăn cơm nữa không. Nhưng đây là vấn đề chẳng mấy quan trọng đối với Lục Quỳnh Cửu.
Bên này Lục Chính Bang đi vào hỏi: “Nói chuyện với Tiểu Cửu chưa?”
Hà Lan không đáp.
Lục Chính Bang đi tới hỏi: “Sao vậy?”
“Nói rồi.” Bà trả lời ông.
“Vậy thì tốt…”
Hà Lan cắt ngang lời ông: “Hai đứa nó chia tay rồi.”
Lục Chính Bang tức khắc dừng lại, nhất thời không kịp phản ứng: “Chia tay rồi?”
“Ừ.”
“Sao lại chia tay? Đang yên đang lành tự dưng chia tay?”
Hà Lan nhìn ông: “Anh hỏi em, em hỏi ai?”
Lục Chính Bang nghẹn lời: “Em không hỏi à?”
Hà Lan cầm đồ ngủ đi đến phòng tắm: “Không có.”
Lục Chính Bang muốn nói gì đó nhưng nhìn bóng lưng đi thẳng vào phòng tắm của Hà Lan, cuối cùng vẫn không nói nên lời.
Sao lại chia tay nhỉ? Không phải trước đó vẫn tốt đẹp ư?
…
Giờ nghỉ trưa, có người ở ngoài gõ nhẹ cửa văn phòng: “Xin hỏi cô Lục có ở đây không ạ?”
Nhân viên trong văn phòng nhìn sang, đứng ngoài cửa là một người đàn ông đang ôm bó hoa hồng lớn, trông dáng vẻ chắc là người giao hàng của tiệm hoa.
Đúng lúc này Lục Quỳnh Cửu và Lâm Nghệ cũng đi ra từ phòng lấy nước.
“Tổng biên ơi, tìm chị đó.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn sang, đương nhiên cũng nhìn thấy bó hoa tươi anh ta đang ôm trong lòng.
“Cô Lục có phải không ạ? Tôi đến giao hoa cho cô.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn xung quanh, giọng hơi nghi ngờ: “Tôi á?”
“Đúng vậy, là hoa của cô, có thể phiền cô ký nhận giúp tôi được không?”
Lục Quỳnh Cửu đi đến, sau khi ký nhận xong thì nhận lấy bó hoa từ tay người giao hàng. Giữa các nhành hoa hồng đỏ rực còn phối hợp thêm vài cành hoa cúc nhỏ nhạt màu và hoa baby trắng, hương thơm thoang thoảng.
Nhân viên trong phòng làm việc tôi nhìn cậu cậu nhìn tôi, có người to gan lên tiếng hỏi: “Tổng biên, ai tặng chị vậy?”
Lục Quỳnh Cửu đưa mắt nhìn lướt qua bó hoa hồng, cũng không thấy thiệp nhỏ gì kẹp ở bên trong, cô đành nhún vai nói: “Tôi cũng không biết, được rồi, không còn sớm đâu, mọi người làm việc đi.”
Dứt lời, cô đạp giày cao gót, ôm hoa tươi đi vào văn phòng.
“Chị Lâm Nghệ, chị nói có phải bạn trai của tổng biên tặng không?”
Lâm Nghệ thôi nhìn, vỗ nhẹ vào gáy của cô biên tập nhỏ kia: “Hóng hớt cái gì, lo làm việc của em đi.”
Cô biên tập xoa gáy “ồ” lên một tiếng, sau đó trở về bàn làm việc của mình.
Có phải bạn trai tặng hay không cô không biết, dù sao thì có thể thấy rõ tổng biên Lục và thầy Ôn vẫn chưa làm lành.
Lục Quỳnh Cửu ôm bó hoa vào văn phòng của mình, cẩn thận tìm kiếm trong hoa tươi một phen nhưng thật sự không thấy bất kỳ tấm thiệp nào kẹp bên trong cả. Cô cúi đầu vừa nhìn hoa hồng vừa suy tư giây lát, ai là người tặng cô nhỉ? Trong đầu cô xuất hiện hai người, một là Ôn Nam Tinh, một là Lâm Thời Nghiên. Nếu không phải lúc trước Lâm Thời Nghiên tỏ tình với cô thì cô sẽ không bao giờ đoán đến anh ấy. Còn về Ôn Nam Tinh thì anh biết cô thích hoa baby, trước nay vẫn luôn tặng hoa baby chứ chưa từng tặng hoa hồng thế này. Thế là cô nhất thời vẫn không xác định được ai trong hai người họ mới là người tặng hoa cho cô.
Sau một hồi do dự, cô chụp bó hoa này một tấm hình rồi gửi tin nhắn cho một người.
[Hình ảnh.jpg]
[Anh tặng hoa à?]
“Ting —-“ Âm thanh vô cùng rõ ràng trong văn phòng yên tĩnh, tiếng gõ bàn phím trong tay người đàn ông dừng lại, sau đó anh trả lời.
[Là anh]
[Khi không anh tặng hoa hồng cho em làm gì?]
[Anh từng bảo muốn theo đuổi em mà]
Lục Quỳnh Cửu: “…”
[Em có thích không?]
Tin nhắn của Ôn Nam Tinh lại được gửi tới.
Cô ngó qua bó hoa để bên cạnh, bĩu bĩu môi. Muốn theo đuổi cô nên tặng cô hoa hồng? Đúng là… sự lãng mạn ngây thơ… Kể ra thì Lục Quỳnh Cửu cũng đã từng nhận được hoa từ bạn trai cũ, chỉ có điều tất cả họ đều tặng hoa baby vì biết cô thích nó, hoàn toàn chiều theo sở thích của cô. Còn tặng hoa hồng thế này thì đây là lần đầu tiên của cô đấy, dĩ nhiên cũng từ bạn trai cũ.
Ôn Nam Tinh đợi một lúc mà chưa nhận được hồi âm từ Lục Quỳnh Cửu, anh bèn nhìn về phía Trần Chiếu đang ngồi cách mình không xa. Anh ta vô cùng nhạy bén nên lập tức phát hiện ra, ngẩng đầu nhìn lên: “Sếp… Sếp Ôn?”
[Cũng tạm được]
Tin nhắn của Lục Quỳnh Cửu tới.
Trần Chiếu thấy Ôn Nam Tinh lại cúi đầu nhìn điện thoại thì lặng lẽ thở phào một hơi rất đỗi nhẹ nhõm. Ông chủ bị làm sao ấy nhỉ? Tự dưng cứ nhìn mình mà chả nói câu nào, thế này dọa người quá đi mất.
Có thể nói Ôn Nam Tinh khá hiểu rõ tâm tư của Lục Quỳnh Cửu, tuy cách điện thoại nhưng anh vẫn thoáng cảm giác được tâm trạng cô có vẻ không tệ.
[Tối nay cùng ăn cơm nhé?]
Lục Quỳnh Cửu nhướn mày, ngón tay gõ chữ cạch cạch.
[Không được]
[Vậy về nhà anh nấu cho em?]
[Không cần, mấy ngày tới tốt nhất anh đừng tìm em]
Ôn Nam Tinh ngây người khi thấy tin nhắn này.
[Tại sao?]
Vừa nãy nhận được hoa hồng từ Ôn Nam Tinh, lúc này Lục Quỳnh Cửu mới sực nhớ ra lần trước Lâm Thời Nghiên cũng đã tỏ tình với mình và hy vọng cô sẽ cân nhắc trong một tuần. Hiện tại chỉ mới ba ngày, mặc dù cô biết câu trả lời mình dành cho anh một tuần sau vẫn không thay đổi nhưng trong tuần này, cô không muốn thoải mái tiếp nhận sự đối xử tốt của Ôn Nam Tinh.
[Lần trước em đã đồng ý với Lâm Thời Nghiên sẽ cân nhắc lời tỏ tình của cậu ấy, bọn em đã thống nhất trong một tuần rồi. Nếu bây giờ em chấp nhận lời mời của anh thì không công bằng với cậu ấy]
Trần Chiếu bỗng rùng mình, cảm thấy nhiệt độ trong văn phòng đột nhiên hạ xuống, lạnh lẽo ghê hồn… Anh len lén ngước mắt ngó về phía Ôn Nam Tinh, chỉ thấy gương mặt tuấn tú của ông chủ nhà mình lúc này sa sầm đến nỗi suýt tràn cả nước ra.
Lục Quỳnh Cửu trả lời tin này xong thì không có ý định tiếp tục nhắn tin với anh nữa, đang chuẩn bị thả điện thoại vào trong ngăn kéo thì điện thoại đột nhiên rung lên, người gọi đến là Ôn Nam Tinh.
Sau khi bắt máy, cô hỏi: “Có chuyện gì à?”
“Em sẽ đồng ý lời tỏ tình của cậu ta sao?” Anh đi thẳng vào vấn đề.
Lục Quỳnh Cửu đưa tay chơi với cánh hoa hồng đặt ở bên cạnh. Cô biết mình sẽ từ chối nhưng tại sao cô phải nói chuyện này cho anh biết, vì vậy cô hờ hững đáp: “Không biết, đang suy nghĩ.”
“Vậy chúng ta…”
“Chúng ta thế nào? Chúng ta chẳng có gì cả.” Lục Quỳnh Cửu cắt ngang lời anh: “Hiện tại cậu ấy là người theo đuổi em, anh cũng là người theo đuổi em, vậy nên hai người bình đẳng. Chẳng lẽ vì anh cũng đang theo đuổi em nên em không thể tiếp nhận sự theo đuổi của người theo đuổi khác hả?”
Ôn Nam Tinh bị mắng một tràng dài, anh biết miệng mồm Lục Quỳnh Cửu vô cùng lợi hại, nhanh nhảu không ai bằng, nhưng khi nó được sử dụng trên người mình thì cảm giác khó chịu vô cùng. Anh vội giải thích: “Anh không có ý đó.”
“Em không quan tâm anh có ý gì, có chuyện gì nữa không? Không thì em cúp máy đây, bên em bận lắm.”
“Không có…”
Âm cuối vừa dứt thì cuộc gọi bị cúp cái “rụp”.
Ôn Nam Tinh nghe âm thanh “tút tút tút tút —-“ từ đầu dây bên kia, không khỏi cười khổ.
***
Sau khi tan làm, Lục Quỳnh Cửu không về nhà mà hẹn Khương Lai Lai cùng đi ăn tối ở ngoài.
Khương Lai Lai nhìn chén cơm sắp bị Lục Quỳnh Cửu đâm nhão nhẹt, thở dài hỏi: “Mày có thù oán gì với cơm hả? Mày xem đống cơm bị mày đâm còn ăn được nữa không?”
Lục Quỳnh Cửu cúi đầu xem thử, sau đó không còn đâm nữa.
Khương Lai Lai quan sát cô: “Vẫn còn buồn à?”
Lục Quỳnh Cửu không giấu cô bạn về chuyện của Lâm Thời Nghiên và Ôn Nam Tinh, vì cô sợ nếu không tìm một người để giãi bày thì cô sẽ ngột ngạt đến nổ tung mất. Cô nhỏ giọng lầm bầm: “Có thể không buồn được à?”
Khương Lai Lai uống một ngụm trà lúa mạch: “Buồn thì buồn, nhưng trong lòng mày nghĩ thế nào?”
“Không biết.”
“Lão Lâm với thầy Ôn, chọn một trong hai.”
“Nếu không muốn chọn một trong hai thì sao?”
Khương Lai Lai trợn tròn hai mắt: “Chẳng lẽ mày muốn hưởng phúc một vợ lắm chồng à. Lục Quỳnh Cửu, tao không ngờ mày lại là người như thế đấy?”
Lục Quỳnh Cửu lườm cô ấy: “Mày suy nghĩ vớ va vớ vẩn gì thế, chẳng lẽ không phải họ thì không được hả, chẳng lẽ tao không thể không chọn cả hai sao?”
“À? Không chọn ai hết ấy à?” Vẻ chế giễu trong mắt cô bạn cực kỳ rõ ràng.
“Không được hả?”
“Được chứ được chứ, dù sao quyền quyết định cũng ở trong tay mày, mày muốn chọn thế nào thì chọn thế ấy.”
Lục Quỳnh Cửu lại ủ rũ, bắt đầu tra tấn chén cơm.
“Được rồi, nói chuyện chính đi, rốt cuộc mày nghĩ thế nào?”
Lục Quỳnh Cửu không nói năng gì.
“Vậy đầu tiên nói về lão Lâm đi, mày nghĩ sao về cậu ấy, có thể tiếp nhận không?”
“Trước giờ tao chưa từng nghĩ đến phương diện đó, tao chỉ xem cậu ấy là bạn thôi.”
“Mày xem người ta là bạn, nhưng người ta lại muốn làm bạn trai mày đấy.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn cô ấy.
Khương Lai Lai lập tức nặn ra một nụ cười.
“Nếu nói như vậy thì mày thật sự sẽ không chấp nhận lão Lâm đúng không.”
Lục Quỳnh Cửu trầm mặc hai giây mới gật đầu.
Trước kết quả này, trong lòng Khương Lai Lai cũng đã có dự đoán từ trước, nhưng vẫn không tránh khỏi thương xót cho Lâm Thời Nghiên. Phải nói rằng chuyện tình cảm nhất định không thể chờ đợi, có thời điểm ra tay thì ra tay ngay, chiêu nước ấm nấu ếch là thiệt thòi nhất, đặc biệt là với một con ếch không có tình cảm với bạn.
Nhưng cô vẫn kìm lòng chẳng đặng muốn giúp đỡ anh ấy đôi chút: “Không cân nhắc về lão Lâm thêm chút nữa hả?”
Lục Quỳnh Cửu mím môi, lắc đầu: “Tao thật sự chưa từng nghĩ cậu ấy sẽ thích tao.”
Mặc dù họ là bạn tốt đã mấy năm nay nhưng anh vẫn luôn phiêu du bên ngoài, hôm nay có thể ở khu phong cảnh Tây Tạng, ngày mai cũng có thể đến nước Pháp, ngày mốt thậm chí còn xuất hiện ở Nhật Bản. Sau khi anh về nước, hai người cũng chỉ gặp nhau và ăn chung bữa cơm, không thì đi uống rượu hoặc bung xõa ở bar, rõ ràng đã làm bạn với nhau nhiều năm trời, đột nhiên anh lại nói với cô rằng anh thích cô?
Khương Lai Lai không khỏi bật cười khi thấy dáng vẻ mông lung của cô, rõ ràng mọi người đều có thể nhìn ra anh thích cô, nhưng hình như chỉ có duy nhất bản thân cô là không biết, cô nên nói cô bạn của mình là chậm tiêu? Hay nên nói cô quá ngốc đây?
Lục Quỳnh Cửu thấy được cảm xúc nơi đáy mắt Khương Lai Lai: “Chẳng lẽ… Không phải à?” Giọng cô có phần thiếu tự tin.
Một lát sau, cô bỗng nghĩ đến điều gì đó: “Đừng bảo mày vẫn luôn biết cậu ấy thích tao đấy nhé?”
Khương Lai Lai không phủ nhận.
“Mày biết? Mày biết sao mày không nói với tao?”
“Nói cho mày làm gì? Nói cho mày có ích gì ư?” Khương Lai Lai hỏi ngược lại.
Lục Quỳnh Cửu á khẩu, hình như cũng chẳng có ích gì, suy cho cùng cũng chỉ bày cục diện khó xử hiện tại ra trước mà thôi.
Khương Lai Lai xoay tách trà tinh xảo trên tay: “Nếu mày không suy xét về lão Lâm, vậy còn thầy Ôn thì sao?”
