Khương Lai Lai thấy Lục Quỳnh Cửu lại im lặng lần nữa, thật ra cô bạn cũng đã biết đáp án rồi nhưng thấy cô vẫn đang trong trạng thái vùng vẫy do dự, bèn lên tiếng: “Thật ra mày vẫn còn thích thầy Ôn đúng chứ? Hay nói cách khác thì mày vẫn luôn thích anh ta.”
Lục Quỳnh Cửu ngẩng đầu nhìn về phía Khương Lai Lai theo bản năng.
Cô ấy lại nói: “Mày không cần phủ nhận với tao đâu, tao còn không hiểu mày nữa à?” Nói đoạn, cô bạn ngồi thẳng người lại, nghĩ đến gì đó nên lại cất giọng: “Hôm nay mày hẹn tao đi ăn đừng bảo là vì tránh thầy Ôn đấy nhá?”
Không thể không nói, Khương Lai Lai thật sự đã đoán đúng sự thật.
Lục Quỳnh Cửu hơi phiền muộn đưa tay ôm đầu, đúng là cô không thể phủ nhận rằng bản thân còn thích Ôn Nam Tinh. Dù sao thì trước đây cô cũng chưa từng thích một người đàn ông nào đến nhường này, cũng chưa từng hao tổn quá nhiều tâm tư trên một người đàn ông nào như vậy cả.
“Nói thật là tao thấy tao không hiểu được tâm tư của anh ấy, một vài suy nghĩ nhỏ của tao chẳng có tác dụng gì khi ở bên cạnh anh ấy cả. Anh ấy sẽ không nổi giận với tao, sẽ không nặng lời với tao, luôn bày ra dáng vẻ dịu dàng bao dung tao. Nhưng anh ấy càng như vậy thì tao càng cảm thấy mình không hiểu thấu ảnh.”
Khương Lai Lai tặc lưỡi: “Có phải mày có chứng tự ngược không vậy?”
Nghe cô bạn nói như thấy, Lục Quỳnh Cửu cũng bắt đầu tự nghi ngờ bản thân.
“Mày thử nghĩ xem sao nhé, nếu sau này anh ta không nổi giận, không nói nặng lời, luôn dịu dàng với cô gái khác…”
Khương Lai Lai còn chưa nói hết câu mà Lục Quỳnh Cửu đã phóng ánh mắt tới, shhh… Hơi lạnh: “Mày xem mày xem, tao chỉ mới bảo thử nghĩ chút thôi? Ánh mắt mày hung dữ như thế làm gì?”
Lục Quỳnh Cửu kịp phản ứng lại, giấu giếm hỏi: “Tao có hả?”
“Không có sao? Tao cảm giác tao suýt bị mày ám sát đấy.”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
“Thích thì cứ ở bên nhau thôi, khi không rước thêm nhiều phiền não cho mình như vậy làm gì?” Cô ấy không cho Lục Quỳnh Cửu cơ hội mở miệng, tiếp tục nói: “Nhưng nếu mày không để ý đến việc sau này thầy Ôn dành những điều đó cho cô gái khác thì mày xem như tao chưa từng nói gì đi.”
“Được rồi, bữa ăn này chắc mày không ăn vô nữa đâu, tính tiền về thôi.”
Quả thật Lục Quỳnh Cửu không còn hứng ăn nữa.
…
Trưa hôm sau, Lục Quỳnh Cửu lại nhận được hoa. Một bó hoa hồng và một bó hoa baby, hình như là từ hai tiệm hoa khác nhau vì có tới hai người giao hàng đưa hoa đến. Hai người họ một trước một sau gọi tên Lục Quỳnh Cửu, sau đó nhìn nhau.
Mọi người: “???”
Lục Quỳnh Cửu nhìn hai người giao hoa ở cửa.
“Cô Lục, hoa của cô ạ.”
Hai người gần như mở miệng nói đồng thanh.
Lục Quỳnh Cửu ký nhận trước ánh mắt của tất cả nhân viên trong văn phòng rồi nhận lấy hai bó hoa.
Sau khi cô vào văn phòng, mọi người mới xì xào bàn tán: “Đây là của hai người khác nhau tặng hả?”
“Chứ sao nữa? Có vụ một người đàn ông chọn hai tiệm hoa giao đến hả? Còn giao đến cùng lúc nữa chứ?”
“Hoa hồng hôm nay chắc chắn cùng một người với ngày hôm qua, còn hoa baby là của ai?”
“Ai mà biết được?”
“Bính Bính, cô đoán là ai?” Một cô gái đột nhiên gọi tên Bính Bính – người vô cùng im ắng từ nãy đến giờ. Bình thường chẳng phải cô nhóc này vô cùng sôi nổi sao?
Vẻ kỳ lạ chợt thoảng qua trong mắt cô gái tên Bính Bính vừa bị điểm tên, sau đó cô ấy ho nhẹ một cái: “Không biết nữa, có lẽ là người theo đuổi nào đó của tổng biên.”
“Nói cũng phải.”
Thấy mọi người không chú ý tới mình nữa, Bính Bính lặng lẽ lấy điện thoại ra gửi tin nhắn.
[Thầy Lâm ơi, hôm nay anh tặng hoa baby cho tổng biên ạ?]
Cô nàng là fan hâm mộ của Lâm Thời Nghiên và bí mật ship CP thần tượng của mình với tổng biên của họ. Sau khi biết tổng biên có bạn trai, thầy Lâm đã buồn một khoảng thời gian, đến khi biết tin tổng biên và bạn trai đã chia tay, tâm trạng anh lại vui tươi lên hẳn. Cái này khoan hẵng nói, sau chuyện bó hoa hôm qua, cô đã suy nghĩ rất lâu, thầm đoán bó hoa ấy chắc chắn là từ bạn trai cũ của tổng biên, có lẽ là muốn xin quay lại. Thân là fan hâm mộ của thầy Lâm, sao cô có thể không báo chuyện này cho anh biết được chứ?
Thế là tối hôm ấy cô đã nhắn Wechat ngay cho thầy Lâm. Quả nhiên thầy Lâm cũng đang trên đường theo đuổi, hôm nay cũng biết gửi hoa đến. Mặc dù hoa bạn trai cũ của tổng biên tặng là hoa hồng nhưng hoa hồng quá ư là đại trà, chiều theo sở thích vẫn hay hơn, tặng hoa baby tổng biên thích nhất mới là tốt nhất!
***
Lục Quỳnh Cửu cau mày nhìn hai bó hoa trên bàn, hoa hồng chắc chắn không cần phải đoán, của Ôn Nam Tinh tặng vì người giao hoa đến là cùng một người. Còn về hoa baby thì cô nghĩ đến Lâm Thời Nghiên.
Cô còn chưa gửi tin nhắn hỏi Lâm Thời Nghiên mà anh đã gọi điện thoại tới trước.
“Cậu nhận được hoa chưa?” Sau khi kết nối cuộc gọi, Lâm Thời Nghiên hỏi cô.
“Hoa baby là cậu tặng à?”
“Đúng vậy, không phải cậu thích hoa baby nhất à? Thích nó không?”
“Ừ, thích.”
“Cậu thích thì tốt rồi.”
“Sao tự dưng lại tặng hoa cho tớ?”
“Thì… Sợ cậu quên mất tớ.”
Lục Quỳnh Cửu hơi sửng sốt, sau đó cười hỏi: “Sao lại quên được?”
Lâm Thời Nghiên ở đầu bên kia cũng cười: “Buổi tối cậu rảnh không? Cùng ăn tối nhé?”
Lục Quỳnh Cửu nhìn bó hoa baby, không trả lời anh ngay.
“Sao thế? Ngay cả một bữa ăn cũng không được hả?”
“Không có, không phải.” Lục Quỳnh Cửu đáp: “Được chứ, bọn mình hẹn mấy giờ?”
“Bảy giờ tối đi, muốn tớ đến đón cậu không?”
“Không cần, tớ lái xe, tan làm sẽ đến thẳng đó.”
“Được rồi, vậy tớ chờ cậu.”
“Ừ.”
Sáu giờ tối, Lục Quỳnh Cửu tan làm vừa ra khỏi thang máy thì nhận được tin nhắn của Ôn Nam Tinh. Anh hẹn cô ra ngoài ăn cơm tối, nhưng cô đã đồng ý lời hẹn của Lâm Thời Nghiên, tất nhiên sẽ không đi với anh. Chẳng lẽ cô có thể chia bản thân làm hai để hẹn với họ sao?
Vì vậy cô trả lời: [Không được, có việc rồi.]
Hồi âm xong, cô lên xe và để điện thoại ở một bên, sau đó lái xe đến nhà hàng mà cô và Lâm Thời Nghiên đã hẹn.
Lục Quỳnh Cửu vừa vào nhà hàng đã trông thấy Lâm Thời Nghiên. Hiển nhiên anh cũng thấy được cô, lập tức vẫy vẫy tay.
Lâm Thời Nghiên kéo ghế ra giúp cô: “Ngồi đi.”
Lục Quỳnh Cửu: “???”
Cảm giác có hơi kỳ lạ, trước đây có khi nào Lâm Thời Nghiên kéo ghế cho cô đâu chứ, không để cô kéo ghế cho đã tốt lắm rồi.
Lâm Thời Nghiên cũng nhìn thấu tâm tư cô, bèn hắng giọng một cái.
Lục Quỳnh Cửu lập tức ngồi xuống.
“Ăn gì nhỉ?”
“Cái này… Cậu gọi là được rồi.”
“Được.” Lâm Thời Nghiên gọi nhân viên phục vụ tới, quả nhiên gọi toàn món cô thích.
Tay đặt trên đầu gối của Lục Quỳnh Cửu hơi run. Cô phát hiện mình có hơi căng thẳng, chẳng ngờ cô lại căng thẳng vì Lâm Thời Nghiên đấy. Nếu kể chuyện này ra khéo cô sẽ bị Khương Lai Lai cười cho thối mũi. Đây là lần đầu tiên họ gặp nhau sau cái hôm anh bày tỏ tình cảm, trước đây lấy thân phận bạn bè, nhưng bây giờ đã biến thành người theo đuổi và người đang được theo đuổi, thay đổi thế này ai mà không căng thẳng cho được?! Vừa căng thẳng còn vừa ngượng ngùng!
Lâm Thời Nghiên cũng thấy rõ sự căng thẳng của cô. Lục Quỳnh Cửu mà căng thẳng thì vẻ mặt cứng đờ, hàng mi cụp vô thức run run, dáng vẻ này làm anh không nhịn được bật cười.
“Cậu, cậu cười cái gì?”
“Cậu có thể bình thường chút được không?”
Lục Quỳnh Cửu: “???”
What??
“Cậu nói tớ không bình thường á?”
“Ừ.” Anh nghiêm túc gật đầu.
Lục Quỳnh Cửu tức giận trừng mắt nhìn anh: “Vậy mà cậu lại nói tớ không bình thường? Đây là thái độ mà một người theo đuổi như cậu nên có hả?”
Lâm Thời Nghiên cười càng lớn hơn: “Cậu xem, bây giờ cậu đã hết căng thẳng rồi chứ.”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
“Bất kể chúng ta có quan hệ thế nào thì tớ luôn hy vọng cậu có thể là chính mình khi ở bên cạnh tớ.” Lâm Thời Nghiên nói một cách chân thành.
“Tự dưng cậu sến súa vậy làm gì?”
Lâm Thời Nghiên: “…”
Vừa khéo các món ăn họ gọi được dọn lên, lúc Lục Quỳnh Cửu chuẩn bị cắt bò bít tết, Lâm Thời Nghiên bỗng kêu cô: “Chờ đã.”
Lục Quỳnh Cửu cầm dao nĩa khó hiểu nhìn anh: “Gì đó?”
Lâm Thời Nghiên cười một tiếng, sau đó động tác cắt thịt bò nhanh hơn. Xong xuôi, anh đưa đĩa vừa cắt cho cô và bảo: “Không phải cậu vừa chê tớ không đủ tiêu chuẩn của một người theo đuổi sao? Đây, cắt cho cậu, lần này đã đủ chưa?”
Lục Quỳnh Cửu nhìn đĩa bò bít tết, không khỏi bật cười, lần này thật sự đủ tiêu chuẩn rồi đấy!
Lâm Thời Nghiên vừa ăn vừa kể khổ với cô về cha nội bên A [1] của một đơn hàng anh mới nhận được khắt khe đến thế nào, hành hạ anh mấy ngày nay phải bò dậy sửa bản thảo lúc nửa đêm. Cách anh kể lể lảm nhảm như vậy làm Lục Quỳnh Cửu thả lỏng hơn phần nào, tựa như những lần anh than vãn với cô trước đây vậy. Thế là sự căng thẳng và ngượng nghịu trước đó đã biến mất sạch sành sanh.
[1] Ngôn ngữ mạng, cách để gọi khách hàng.
Sau khi thanh toán tiền bữa ăn, hai người ra khỏi nhà hàng. Lúc lái xe qua cổng an ninh, Lục Quỳnh Cửu cứ hé rồi lại khép môi, cuối cùng cô vẫn kìm lòng chẳng đặng mở lời: “Lâm Thời Nghiên, chuyện cậu nói với tớ lần trước…”
Cô chưa kịp nói xong đã bị Lâm Thời Nghiên chặn ngang kịp thời: “Stop stop stop, dừng lại dừng lại.” Anh quay đầu nhìn qua cô: “Bây giờ vẫn chưa đến thời gian đã hẹn đâu.”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
“Dù trong lòng cậu đã có đáp án nhưng cũng đừng nói cho tớ biết bây giờ, được không? Chí ít cũng để tớ mong đợi thêm mấy ngày nữa, nói không chừng trong mấy ngày tới cậu suy nghĩ lại, có thể đổi một đáp án khác thì sao?”
Nhìn dáng vẻ dịu dàng của Lâm Thời Nghiên vào giờ phút này, chẳng hiểu sao trong lòng Lục Quỳnh Cửu bỗng hơi khổ sở và áy náy.
“Cậu đừng có bày ra biểu cảm này, tớ cực kỳ tự tin vào bản thân mình đấy. Cậu cũng có thể tự nói với bản thân rằng nếu bỏ qua cơ hội này thì rất khó để gặp một cơ hội giống như vậy, cậu phải nắm chắc nó chứ.”
Dáng vẻ tích cực chào hàng của Lâm Thời Nghiên làm Lục Quỳnh Cửu bật cười.
“Cậu cười thế này nhìn xinh hơn, vẻ mặt đau khổ khi nãy có hơi xấu.”
Lục Quỳnh Cửu: “…” Bây giờ cô bỗng không muốn nói chuyện với anh nữa!
Sau khi cô và Lâm Thời Nghiên tạm biệt nhau ở ngoài cổng nhà hàng, Lục Quỳnh Cửu không phí nhiều thời gian ở bên ngoài mà lái xe về nhà luôn. Bây giờ cô cần về nghỉ ngơi lấy sức.
Vừa ra khỏi thang máy, cô đã trông thấy một người đàn ông đứng ở cửa nhà mình, không ai khác chính là Ôn Nam Tinh.
“Anh đứng ở cửa nhà em làm gì? Chờ em à?”
“Em ăn cơm chưa?” Anh hỏi.
“Ăn rồi.”
“Ăn với ai vậy?”
Lục Quỳnh Cửu nhìn anh: “Lâm Thời Nghiên.”
Sau khi bấm mật khẩu cửa, cô lại hỏi: “Anh chưa ăn à?”
“Vẫn chưa.”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu, “à” một tiếng: “Vậy anh mau về ăn đi.” Chưa ăn mà đứng trước cửa nhà cô làm gì, nhà cô đâu có mở quán ăn. Đừng tưởng cô không biết anh đang có suy nghĩ gì, muốn khơi dậy sự đồng cảm của cô chứ gì? Mơ đi!
