Trăng Trung Cung - Matcha Ngàn Tầng

Chương 2



Suy nghĩ quay về, ta quỳ xuống đất tạ tội.

“Thần nữ luôn xem tam điện hạ là ca ca mà gần gũi, không ngờ lại khiến Thánh thượng và điện hạ hiểu lầm lâu như vậy, đây đều là lỗi của thần nữ, còn xin Thánh thượng trách phạt.”

Đôi mắt Thánh thượng tối đi: “Nguyệt Nga, con quyết tâm lựa chọn lão lục à?”

Ta cúi đầu nói: “Vâng.”

Thấy ta kiên quyết như thế, Thánh thượng không thể làm gì khác hơn nói: “Nếu đã như thế thì bảo bên phía Khâm Thiên Giám tổng hợp bát tự, tính ngày lành đẹp trời rồi viết chiếu chỉ.”

“Tiểu Nguyệt Nha, trong khoảng thời gian này con vẫn còn cơ hội hối hận, đừng khiến Hoàng bá bá thất vọng nữa.”

Thái độ lần này của Thánh thượng rõ ràng là có chút bất mãn đối với lựa chọn của ta.

Ta bắt đầu lo lắng nhưng không thể hiện sắc mặt, cúi đầu tạ ơn.

Thánh thượng nghiêng đầu nhìn về phía Tiêu Lâm: “Về phần lão lục, nếu Tiểu Nguyệt Nha đã sùng bái con như vậy, vậy thì chuyện khoa cử lần này giao cho con toàn quyền phụ trách. Cũng là để trẫm xem thử phong thái Thái tử của con!”

Tiêu Lâm tiến lên chắp tay: “Nhi thần chắc chắn sẽ không khiến phụ hoàng thất vọng.”

Thánh thượng đỡ đầu xua tay: “Được rồi, trẫm mệt rồi, các con lui ra hết đi.”

Mọi người cùng nhau hành lễ cáo lui.

Ra khỏi điện, Tiêu Diên An có chút tức giận chỉ trích ta: “Nguyệt Nga, bình thường làm loạn một chút thì cũng thôi, lần này náo loạn lớn như thế, còn kéo cả lục đệ đệ cùng xuống nước, nàng không sợ người khắp thiên hạ chê cười à!”

“Chê cười?”

Ta nhấn mạnh hai chữ này, chỉ cảm thấy thật buồn cười.

Bắt đầu từ khi Tiêu Diên An náo loạn muốn cưới Thời Diên làm vợ thì đã có vô số người chờ xem trò cười của ta rồi.

Ta ngẩng đầu nghênh đón ánh mắt của Tiêu Diên An: “Điện hạ, Sở Nguyệt Nga ta tuyệt đối không làm thiếp.”

“Trắc phi, cũng là thiếp.”

Tiêu Diên An hừ lạnh: “Sáu năm sau, ngươi hoa tàn ít bướm, nói không chừng lục đệ đệ nhìn ngươi cũng không nhìn nổi đâu! Đừng để đến lúc đó lại làm áo cưới cho người khác, lấy giỏ trúc múc nước!”

Tiêu Lâm thấy thế thì vội vàng tiến lên hai bước đứng trước mặt ta.

“Lời ấy của tam ca sai rồi, đệ đâu phải là tam ca, đương nhiên là sẽ toàn tâm toàn ý tốt với Sở tỷ tỷ. Đừng nói là sáu năm, dù là mười năm, Sở tỷ tỷ cũng sẽ là người vợ duy nhất của đệ.”

Tiêu Diên An lại hơi khinh thường, đưa tay vỗ mạnh hai cái lên bả vai Tiêu Lâm.

“Nói thì hay lắm, chẳng phải là đệ muốn vị trí Thái tử sao. Nhưng mà không sao, nhóc con vắt mũi chưa sạch có chút tư tưởng là rất bình thường, làm hoàng huynh chắc chắn là ủng hộ đệ rồi.”

“Chuyện khoa cử Sở gia không giúp đệ được đâu. Hoàng đệ có gì cần giúp thì cứ tới tìm hoàng huynh.”

Nói xong, hắn không chờ Tiêu Lâm trả lời, phất tay áo rời đi.

Sau khi Tiêu Diên An đi, Tiêu Lâm nhìn ta, ánh mắt kiên định.

“Sở tỷ tỷ, ta nhất định sẽ không làm tỷ thất vọng đâu. Ta sẽ chứng minh bản thân mình với phụ hoàng.”

Ánh mắt ta lướt qua hắn, nhìn bên ngoài cung.

“Chuyện khoa cử này, đệ làm không được đâu.”

Tiêu Lâm ngẩn ra, đang muốn mở miệng giải thích thì bị ta ngăn lại.

“Nên nói là, người bên trên kia không muốn đệ làm tốt thì sao đệ có thể làm được?”

Tiêu Lâm đã hiểu ý của ta, cúi đầu xuống hơi ủ rũ.

Quả nhiên vẫn là một đứa trẻ, ta xem hắn như lá chắn, có phải đã sai rồi không?

Không ngờ một khắc sau, Tiêu Lâm lại ngẩng đầu, trong ánh mắt là ý chí chiến đấu sục sôi.

“Không thử thì làm sao biết được? Tiêu Lâm ta tuyệt đối không thể nhận thua được!”

Nhìn ánh sáng trong mắt Tiêu Lâm, ta cười một tiếng, nhẹ nhàng vỗ đầu.

“Vậy thì cứ làm mạnh tay đi!”

Khuôn mặt Tiêu Lâm đột nhiên ửng đỏ, hắn ấp úng mở miệng: “Sở tỷ tỷ, sau này ta sẽ là phu quân của tỷ đó! Tỷ không thể xem ta như trẻ con mà dỗ dành được!”

Nhìn dáng vẻ này của hắn, ta thu lại tâm tư trêu chọc hắn.

Sau đó khom người hành lễ: “Vâng, phu quân.”

Tiêu Lâm bị ta làm sợ tới mức dưới chân lảo đảo, chạy trối chết.”

“Sở tỷ tỷ, ta nhớ ra còn có việc phải làm, đi trước đây.”

Ta nhìn bóng lưng hắn mà bật cười hai tiếng.

Với tâm tính cứng cỏi này, Tiêu Lâm chắc chắn là một hạt giống tốt để hành quân đánh trận, không hổ là nhân tài mà kiếp trước cha nhiều lần khen ngợi.

Ta thu lại ánh mắt xoay người, nhìn qua tấm biển ở trên cao.

Chung quy thì Thánh thượng vẫn thiên vị Tiêu Diên An, kiếp trước vì nhìn ra ý này mà ta mới nén giận lựa chọn Tiêu Diên An.

Đời này, mặc dù ta đổi sang chọn Tiêu Lâm nhưng không giống như Thánh thượng muốn thì há có thể có kết quả.

Kiếp trước Tiêu Diên An vừa kế vị được hai năm là đã diệt Sở gia.

Bây giờ nghĩ lại, e là Thánh thượng đã có suy nghĩ khác đối với Sở gia, chuẩn bị ra tay từ lâu rồi.

Sở gia đời đời trung liệt nhưng vẫn là công cao chấn chủ, khiến người thượng vị kiêng dè.

Nếu đã như thế, Sở gia ta làm phản thì có làm sao!

Vị trí đó, Tiêu Diên An ngồi được thì sao Sở Nguyệt Nga ta không được!

*

Chuyện khoa cử, Tiêu Lâm làm rất tốt.

Cũng bởi vì có hắn tham gia, lần này có không ít con em nhà nghèo có thể trúng tuyển.

Nhưng mà Tiêu Diên An không thể thấy Tiêu Lâm tốt đẹp được, hắn hắt nước bẩn cho Tiêu Lâm.

Hắn ở trên triều tố Tiêu Lâm gian lận, để lộ trước đề thi cho thí sinh.

Mấy cái tên hắn đọc đều là con em nhà nghèo, làm sao có thể có tiền đút lót cho Tiêu Lâm chứ.

Thánh thượng cũng không hề tra, trực tiếp cách chức Tiêu Lâm, phạt Tiêu Lâm cấm túc.

Sau khi hạ triều, Thánh thượng bèn hạ một thánh chỉ.

Phong Tiêu Diên An làm Thái tử.

Ngoại trừ thánh chỉ, Thánh thượng còn sai người mời ta vào cung.

Lần này, trái tim ta đã sớm nguội lạnh, không tiếp tục bày tỏ rằng mình không muốn nữa.

Thánh thượng hài lòng, sai người thả Tiêu Lâm ra.

Sau khi trở về từ hoàng cung, ta nói tất cả cho bà nội và mẹ biết.

Khuôn mặt bà nội tái xanh: “Từ ban đầu bà đã biết rồi, Thái tử phi này không dễ làm, năm năm không có lấy một Hoàng tử sống được, Hoàng đế này ban đầu đã hướng đến Tiêu Diên An rồi!”

“Mặc cho Nguyệt Nga lựa chọn hả, đúng là đánh rắm! Toàn là lừa gạt lão già đã chết sớm của bà!”

Mẹ vội vàng che miệng bà nội: “Mẹ ơi, lời này không thể nói ra được đâu! Nếu để người ngoài nghe được…”

Ta lên tiếng: “Nghe thì nghe thôi ạ, Sở gia tạo phản thì thế nào.”

Mẹ khiếp sợ nhìn về phía ta, vội vàng chạy tới che miệng ta lại.

Ánh mắt bà nội nhìn về phía ta mang theo chút yêu thích: “Nói hay lắm! Có mấy phần quyết đoán của bà, cha cháu và người ca ca kia của cháu đều giống ông nó, chỉ biết trung thành, bị sỉ nhục tận mặt rồi cũng chỉ biết nuốt giận vào bụng.”

“Sở gia chúng ta nắm giữ cả triệu hùng binh, ai ngồi vào vị trí Thái tử này đương nhiên phải do Sở gia chúng ta quyết định!”

Mẹ ta mỗi tay che miệng một người, lo lắng muốn chết rồi.

“Mẹ của con ơi, mẹ bớt tranh cãi một tí đi ạ, số binh này đều ở biên cương đấy!”

Ta đưa tay kéo tay mẹ ta xuống.

“Bà nội, bà nói sai rồi.”

Mẹ đột nhiên vỗ ngực: “Vẫn là Nguyệt Nga hiểu chuyện, không càn quấy như bà nội con.”

Ta ngước mắt kiên định nhìn về phía bà nội: “Sở gia ta đã nắm giữ cả triệu hùng binh, vì sao không tự mình ngồi ở vị trí cao?”

Trong phòng bỗng nhiên yên tĩnh, mẹ sợ tới mức ngây dại.

Bà nội tránh tay mẹ ra, chống gậy đi đến trước mặt ta.

“Nói hay lắm! Bà nội ủng hộ con, muốn làm gì thì cứ dũng cảm mà làm!”

Ta đang chuẩn bị đáp lời bà nội thì thấy mẹ bấm nhân trung ngã xuống.

Ta nhanh tay lẹ mắt tiến lên đỡ được mẹ vào trong phòng nằm.

Ta đang chuẩn bị đi mời thầy thuốc thì mẹ ta lại tỉnh, bắt lấy tay ta.

“Nguyệt Nga à, từ nhỏ đến lớn mẹ chỉ muốn con bình an, sống suôn sẻ vui vẻ. Sao con lại…”

Mũi ta chua xót: “Mẹ…”

Mẹ lại v**t v* khuôn mặt ta: “Hầy, thôi vậy, con muốn làm gì thì làm đi! Ta cũng đã áp đặt con nhiều năm như vậy rồi, con cũng đã chịu không ít tủi thân.”

“Nếu Tiêu gia đã bất nghĩa thì đừng trách Sở gia chúng ta bất nhân.”

*

Sau khi được tất cả mọi người trong Sở gia cho phép, ta liền mạnh tay can đảm mà làm.

Nhưng mẹ nói cũng đúng, cha mang theo binh trấn giữ ở biên cương, nếu như mang binh quay về thì chắc chắn biên cương sẽ đại loạn.

Đến lúc đó nội ưu ngoại hoạn, cho dù Sở gia kế vị thì cũng không giữ được giang sơn này.

Vào lúc ta đang cố gắng nghĩ cách phá giải thì có một vị khách không mời mà đến phủ.

— Thời Diên.

Thời Diên vừa gặp ta là đã quỳ xuống cầu xin ta.

“Sở tiểu thư, ta biết tiểu thư không thích Diên An, tiểu thư nhường vị trí Thái tử phi cho ta, thành toàn cho ta và Diên An đi!”

Bước chân đang đi qua nàng ta bỗng dừng lại, ta tìm một cái ghế gần đó ngồi xuống.

“Ngươi nói đúng, ta không thích Tiêu Diên An, nhưng việc này ngươi cầu xin ta cũng vô dụng. Người ngươi phải cầu xin là đương kim Thánh thượng kìa.”

“Huống chi, ngươi chỉ là một cung nữ, không có bất cứ sự trợ giúp gì cho Tiêu Diên An, Thánh thượng sẽ không đồng ý đâu.”

Thời Diên hơi suy sụp, chân nàng ta mềm nhũn, ngồi sập xuống đất rống to.

“Cung nữ, không xứng, lại là lý do này!”

“Dựa vào cái gì mà lại không được? Sở Nguyệt Nga, ngươi dám nói ngươi không có dã tâm không? Sở gia các ngươi nắm giữ cả triệu hùng binh thì chưa từng có ý khác sao?!”

Thị nữ ở bên cạnh chợt thay đổi sắc mặt, đang muốn tiến lên kéo Thời Diên xuống.

Ta xua tay áo, bảo bọn họ lui xuống hết.

Ta đứng dậy đi đến trước mặt Thời Diên rồi ngồi xuống: “Dã tâm của ngươi rất tốt, nhưng chỉ có dã tâm thôi thì chưa đủ.”

“Ngươi cũng đã nói, Sở gia ta có cả triệu hùng binh, vậy thì ngươi có gì đây? Tình yêu của Tiêu Diên An à?”

“Ta… ta…”

Thời Diên bị ta làm nghẹn lời, sau đó không nói được lời nào.

Ta thất vọng đứng dậy: “Quên đi, ngươi về đi, làm Trắc phi của Tiêu Diên An cũng không tính là sỉ nhục ngươi.”

Thời Diên lại đột nhiên ôm lấy chân ta: “Không được, ta không thể làm thiếp được, ta sẽ chết mất! Ta không muốn chết, ta muốn sống tiếp!”

Làm thiếp thì sẽ chết?

Ta đột nhiên nhớ đến kiếp trước, sau khi ta dùng lễ của thiếp thất đưa nàng ta vào phủ thì nàng ta trực tiếp chết trong phòng cưới.

Tiêu Diên An cho rằng Thời Diên không cam lòng chịu nhục nên mới treo cổ tự vẫn.

Nhưng bây giờ nghĩ kỹ lại thì mọi thứ đều không đúng.

Nếu như Thời Diên chỉ là một cung nữ bình thường, làm sao lại cảm thấy làm thiếp là sỉ nhục chứ?

Tại sao nàng ta cứ nhất định phải làm vợ cả được cưới hỏi đàng hoàng?

Còn có, một cung nữ như nàng ta, sao lại có nhiều suy nghĩ kỳ lạ cổ quái như vậy?

Lẽ nào, nàng ta bị yêu ma đoạt xác rồi?

Đúng, nếu ta đã có thể sống lại vào năm cập kê, vậy thì cung nữ này cũng có thể bị những yêu ma kia đoạt xác như trong truyện!

Ta xoay người lại, một lần nữa ngồi xuống trước mặt Thời Diên: “Ngươi không phải là Thời Diên, ngươi là ai?”

Vẻ mặt Thời Diên hoảng hốt, ánh mắt lay động: “Nô tỳ không biết Sở tiểu thư đang nói gì.”

Phản ứng này của nàng ta càng thêm chứng thực suy nghĩ của ta.

Có điều cho dù là yêu quái hay ma quỷ thì làm sao lại vì làm thiếp mà chết ngay tại chỗ chứ?

Điều này vẫn khiến ta nghĩ mãi không ra.

Nhưng có thể xác minh được là, chỉ cần Thời Diên đứng về phía ta, vậy thì Tiêu Diên An không đáng sợ nữa.

Trong đầu có ngàn vạn suy nghĩ, nhưng mục tiêu quan trọng là xác định lập trường của Thời Diên và ta.

“Ta có thể giúp ngươi trở thành chính thất của Tiêu Diên An, nhưng không phải là làm Thái tử phi.”

Thời Diên bị lời nói mâu thuẫn của ta làm cho ngây ngốc: “Ý gì đây? Không phải là Thái tử phi thì làm sao là chính thất được, còn có thể…”

Nàng ta chợt dừng lại, trừng lớn hai mắt: “Ngươi muốn nâng đỡ Tiêu Lâm giống như trước đó? Kéo Tiêu Diên An xuống?”

Ta nhướng mày thuận thế gật đầu: “Mục tiêu của ngươi là danh vị vợ cả, ta ngược lại có thể giúp ngươi. Nhưng nếu mục tiêu của ngươi là Thái tử phi…”

Vẻ mặt ta ngưng đọng, khí thế áp bách.

Thời Diên rụt cổ, ánh mắt chợt hơi thất thần.

Qua một hồi lâu, nàng ta mới khôi phục biểu cảm: “Ta chỉ cần trở thành chính thất của Tiêu Diên An là có thể sống tiếp được. Sở tiểu thư, lợi ích của chúng ta không có xung đột, có thể hợp tác.”

Ta nâng cằm nàng ta lên: “Vậy thì bắt đầu từ việc hủy diệt Tiêu Diên An đi!”

*

Chớp mắt một cái, tuyết trắng đã bay tán loạn, kinh thành bước vào mùa đông.

Buổi đi săn mùa đông năm nay bắt đầu.

Các cô gái trong kinh thành đều sẽ đi theo gia đình tới, trông mong những thiếu niên anh tuấn nọ, sớm chọn lựa vị hôn phu.

Ta chưa bao giờ đi, năm nay lại xin ca ca đưa ta đi.

Tiêu Diên An cũng mang theo người.

Hắn mang theo Thời Diên.

Từ sau khi trở về từ chỗ ta, Thời Diên đã nói với Tiêu Diên An rằng nàng ta chịu làm Trắc phi.

Buổi đi săn mùa đông lần này, Thời Diên nói muốn đến.

Tiêu Diên An bèn dẫn nàng ta theo.

Tiêu Diên An nhìn thấy ta thì cũng có chút kinh ngạc, sau đó như nghĩ tới điều gì mà vẻ mặt khi nhìn ta có chút chán ghét.

“Sở Nguyệt Nga, ngươi đến làm gì?”

Ta bình tĩnh nhìn hắn: “Nghe nói, buổi đi săn mùa đông năm nay có phần thưởng cho người hạng nhất là một cây trâm đầu phượng. Điện hạ, ngài đoán xem vì sao ta lại đến?”

Còn chưa chờ Tiêu Diên An mở miệng, Thời Diên đã nhẹ nhàng kéo tay áo của Tiêu Diên An.

Nàng ta nhón chân, đến bên tai Tiêu Diên An nói: “Diên An, ta cũng thích cây trâm đầu phượng đó.”

Tiêu Diên An đã hiểu ý của nàng ta, Thời Diên rất ít khi đòi hỏi hắn điều gì.

Hắn lại cảm thấy mình khiến Thời Diên thiệt thòi, bèn ôm Thời Diên đồng ý.

Đồng thời buông lời hung ác với ta: “Cô sẽ tham gia buổi đi săn này, cây trâm đầu phượng này, cô chắc chắn phải có được.”

Ta giả vờ phẫn nộ, bước nhanh về phía trước kéo Thời Diên ra khỏi vòng tay Tiêu Diên An.

“Thời Diên, ai cho ngươi mặt mũi giành với bản tiểu thư? Một người thiếp thất như ngươi, làm sao dám dùng cây trâm đầu phượng đó!”

Thời Diên bị ta bóp mà kinh ngạc thốt lên một tiếng, vội vàng hất tay ta ra, giấu vào trong tay áo.

Tiêu Diên An thấy thế thì nhanh chóng bảo vệ Thời Diên ở sau lưng, lạnh giọng quát lớn: “Sở Nguyệt Nga, cô cảnh cáo ngươi đừng có quá đáng!”

Ta hừ lạnh một tiếng, phất tay áo xoay người rời đi.

Không ít các cô gái nhà quan thấy cảnh này, bắt đầu bàn luận.

Nói ta còn chưa gả đi mà đã đánh mất trái tim của chồng rồi.

Thái tử phi này chỉ có tiếng chứ chẳng được miếng.

Ta không thèm để ý đến chuyện này.

Dẫu sao thì Tiêu Diên An có thể còn mạng cưới ta hay không thì vẫn khó nói lắm.

Mà Thời Diên ở bên kia rời đi cùng Tiêu Diên An, len lén mở tờ giấy ta đưa.

Trên đó chỉ có hai chữ.

— Ngựa trắng.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...