Chuyến đi săn mùa đông được tổ chức ba ngày, tiêu chí là số lượng thú săn được cuối cùng.
Hai ngày đầu số lượng thú của Tiêu Diên An đều đứng nhất.
Suy cho cùng, không có thần tử nào dám cướp con mồi mà Thái tử điện hạ nhìn trúng.
Lúc đến ngày thứ ba, Tiêu Diên An tự nhận hạng nhất đã là vật nằm trong lòng bàn tay.
Bởi vì một câu khen đẹp của Thời Diên, hắn đổi sang con ngựa trắng, thậm chí là bộ trang phục cưỡi ngựa bắn cung trông thì đẹp nhưng vô dụng.
Quả nhiên là tư thế hiên ngang, phong độ nhẹ nhàng.
Chỉ là vào rừng chưa được bao lâu, con ngựa đào móng trước không ngừng gào thét.
Nó không nghe theo sự điều khiển của Tiêu Diên An nữa, chạy lung tung trên đường núi, xông thẳng vào núi sâu.
Thị vệ phía sau Tiêu Diên An hoàn toàn không đuổi theo kịp.
Tin tức Thái tử điện hạ gặp nạn nhanh chóng truyền đi, Thánh thượng giận dữ, phái ba ngàn nhân mã lên núi tìm kiếm.
Mãi cho đến khi mặt trời xuống núi mới tìm được Tiêu Diên An, khiêng hắn về.
Ta đứng từ xa xa liếc nhìn, vết thương trên người phần lớn là do bị ngã.
Thật đáng tiếc, đầu không bị va đập.
Chuyện nằm ngoài dự đoán là, trên đùi Tiêu Diên An có dấu vết bị mãnh thú cắn.
Chẳng mấy chốc, Thái y đã kết thúc việc xem bệnh.
Ta dựa vào thân phận Thái tử phi, quang minh chính đại nghe về vết thương của Tiêu Diên An.
Không chết, nhưng vì trên đùi có vết thương mà dẫn tới sốt cao, hôn mê bất tỉnh kéo dài.
Đồng thời chân của hắn bị thương đến xương cốt, sau này chỉ sợ…
Thái y không dám nói rõ, nhưng mọi người đều nghe hiểu lời nói úp mở này.
Ta vui đến mức không kiểm soát được khóe miệng, chỉ có thể che mặt giả vờ thương tâm.
Tiêu Diên An, giống như lời ngươi nói kiếp trước vậy.
Sở Nguyệt Nga là người phụ nữ độc ác máu lạnh vô tình.
*
Ta vừa quay về lều vải thì thấy người không nên xuất hiện ở đây, Tiêu Lâm.
Tiêu Lâm nhìn thấy ta thì vui mừng tiến lên: “Sở tỷ tỷ.”
Ta nhíu mày: “Đệ không nên ở đây.”
Tiêu Lâm và ta nên tránh hiềm nghi.
Cho nên lần này tới tham gia buổi đi săn mùa đông, ta cố ý dặn dò hắn, bảo hắn kiếm cớ ở lại kinh thành.
Tiêu Lâm cúi đầu xuống, có chút mất mát: “Chỉ là ta nghe nói hoàng huynh xảy ra chuyện, hơi lo lắng cho Sở tỷ tỷ.”
Ta không lên tiếng, chỉ nhìn thẳng vào hắn.
“Sở tỷ tỷ sao vậy? Trên mặt ta dính gì sao? Ta vội tới…”
Ta cắt ngang lời hắn: “Là đệ ra tay đúng không?”
Thân hình Tiêu Lâm cứng đờ, ngay sau đó cảm giác kỳ quái trên người hắn tiêu tan.
Hắn nhếch môi, nụ cười hơi tùy ý.
“Chỉ là tặng chút quà cho hoàng huynh thôi, còn nhờ huynh ấy lúc trước trong khi tổ chức khoa cử đã chỉ giáo cho ta.”
Nói một lúc, hắn thấy sắc mặt ta nghiêm nghị thì lại cười đến gần hơn: “Với lại, đây cũng xem như là mối thù cướp vợ rồi, tỷ nói xem đúng không, Sở tỷ tỷ?”
Hắn đến gần, rõ ràng hắn vẫn chỉ mới mười tuổi, lại vì sắc mặt khoe mẽ đó mà có thêm chút cảm giác xâm lược.
Ta khó chịu dùng ngón tay chỉ vào trán hắn, để hắn cách xa ra.
“Tiêu Lâm, xử lý sạch sẽ một chút, đừng để bị tra được nhược điểm.”
Nghe được câu này, ánh mắt mất mát vì bị ta đẩy ra của Tiêu Lâm lại lần nữa sáng lên.
“Yên tâm đi Sở tỷ tỷ, ta đã dọn sạch sẽ rồi, không ai tra ra được chúng ta đâu.”
Ta khép áo choàng trên người lại: “Đệ thôi, không có chúng ta.”
Tiêu Lâm ôm ngực, lại lần nữa thể hiện nét mặt trẻ con đó.
“Sở tỷ tỷ, làm tổn thương người ta quá…”
Ta không để ý đến hắn, tự mình quay về.
Cũng phải, trong hoàng cung cắn nuốt con người ta, Hoàng tử không có chút tâm tư thì làm sao có thể sống tiếp được.
Nhưng như vậy thì làm sao, cho dù Tiêu Lâm có tác dụng.
Ta vẫn không muốn nâng đỡ hắn.
Chức Thái tử phi này, ta đã làm mệt rồi.
*
Bởi vì Thái tử điện hạ xảy ra sự cố, chuyến đi săn mùa đông vội vàng kết thúc.
Thánh thượng tra xét hồi lâu cũng không tìm được người ra tay.
Chỉ có thể chờ Tiêu Diên An tỉnh lại.
Ta trang điểm vào cung, diễn một vở kịch với Thánh thượng.
Đòi cây trâm đầu phượng kia.
Tiện thể còn đòi mang theo Thời Diên về.
Bây giờ Tiêu Diên An hôn mê bất tỉnh, đồng thời cực kỳ có khả năng sẽ tàn phế.
Thánh thượng chỉ cho rằng ta hận Thời Diên, vì xoa dịu ta, ông ta không hề để ý đến việc Tiêu Diên An tỉnh lại liệu có tức giận hay không.
Trực tiếp đồng ý với ta.
Mà ta giữ lại Thời Diên bên cạnh, một là sợ nàng ta đổi ý khai ta ra, hai là Thời Diên ở trong tay ta, Tiêu Diên An mới không hành động thiếu suy nghĩ.
Tiêu Diên An hôn mê ba ngày vẫn chưa tỉnh, trong dân gian đã mơ hồ có tin đồn thất thiệt lan truyền.
Nói bát tự của đích nữ Sở thị và Thái tử điện hạ không hợp nhau, số mệnh xung đột.
Ta vừa nghe là biết, việc này do Tiêu Lâm làm.
Tối hôm đó ta ra lệnh cho người gửi đi một phong thư, bảo Tiêu Lâm rút lại lời đồn.
Ngày hôm sau, ta xin ý chỉ của Thánh thượng, đến chùa Quốc An cầu phúc cho Thái tử điện hạ.
Cầu phúc đương nhiên là giả, mục đích ta đến chùa Quốc An là để gặp lão trụ trì, cũng chính là Quốc sư đại nhân lúc trước.
Bà nội từng có ân với Quốc sư, ta dùng ân tình này để đổi lấy một câu đoán mệnh của Quốc sư.
Không lâu sau, lão trụ trì vào cung, mang theo một câu mệnh số.
Thái tử điện hạ có tài nhưng thành đạt muộn, trước năm hai mươi tuổi không thể thành hôn.
Nếu như vi phạm thì đế tinh khó thành, sẽ sớm rơi xuống.
Thánh thượng đành phải lệnh cho Khâm Thiên Giám tính lại canh giờ, quyết định ngày cưới vào bốn năm sau.
Thời gian bốn năm đủ để Sở gia chiêu binh mãi mã, đoạt quyền soán vị.
Trùng hợp hơn là, ngày cưới vừa được thay đổi, Tiêu Diên An liền tỉnh lại.
Lần này Thánh thượng lòng còn nghi vấn cũng không thể không tin.
Nhưng ta vẫn ở chùa Quốc An một tuần rồi mới rời đi.
Ngày chuẩn bị xuống núi, vừa đi đến giữa sườn núi thì nghe thấy đỉnh núi vang một tiếng thật lớn.
Chùa Quốc An bị sập một nửa đền thờ.
Ta bị lắc đến mức hơi mờ mịt, nhưng cũng nhanh chóng phân phó người hầu lên núi cứu người.
May mà bọn ta đuổi tới kịp lúc, mấy tiểu sa di [*] bị đè dưới xà nhà được ứng cứu kịp thời.
[*] Sa di: Hòa thượng mới xuất gia.
Hiện trường cũng được dọn dẹp nhanh chóng.
Chỉ là việc này không giống như thiên tai.
Ta hỏi ra nghi hoặc, lão trụ trì cười khổ lắc đầu:
“Là do sư đệ vô dụng của ta, ngày nào cũng lải nhải kỳ lạ nói muốn luyện đan. Cho dù khuyên giải thế nào, nó cũng không thay đổi bản tính, ta không thể làm gì khác là nhốt nó lại.”
“Nhưng mà ai biết được, buổi sáng hôm nay nó lại chạy ra ngoài luyện đan, kết quả là cái lò đó nổ tung, nếu không có Sở tiểu thư dẫn người đuổi tới kịp thời…”
Hơn nữa là, lò luyện đan này lại nổ mạnh như vậy.
Không đợi ta suy nghĩ kỹ, Thời Diên đã kinh ngạc thốt lên.
“Thuốc nổ! Cái này là thuốc nổ!”
Ta liếc nàng ta một cái, nàng ta vội vàng điều chỉnh nét mặt, nuốt lại lời nói.
Ta lại giải thích với lão trụ trì: “Nha hoàn này của ta cũng kỳ lạ, khiến trụ trì chê cười rồi. Nếu đã như vậy thì chi bằng để đại phu ta mang theo xem vết thương cho các đại sư.”
Lão trụ trì chắp tay trước ngực cảm ơn.
Chờ đến khi đi tới nơi không người, ta mới cho phép Thời Diên nói tiếp.
Dựa vào lời giới thiệu này của Thời Diên, cái thứ tên là thuốc nổ này có uy lực rất lớn.
Sau khi chế tác hoàn thành, có thể thông qua việc kiểm soát độ lửa để muốn cho nổ lúc nào thì nổ.
Nếu như vật phẩm uy lực như vậy được nghiên cứu ra, dùng trên chiến trường…
Sẽ như hổ mọc thêm cánh!
Có thể lấy một địch mười, thậm chí là lấy một địch trăm!
Ta lập tức quyết định chủ ý: “Ta có một nông trường ở ngoại ô kinh thành, ta sẽ phái người trông giữ nghiêm ngặt, Thời Diên, chuyện này giao cho ngươi.”
Thời Diên nhận lệnh, cả khuôn mặt nàng ta ửng đỏ, mặt mày hớn hở vô cùng phấn khích.
Ta sợ nàng ta vẫn còn nhớ tới Tiêu Diên An, vỗ vai nàng ta chuẩn bị dặn dò vài câu.
Không ngờ còn chưa mở miệng, Thời Diên đã nói: “Ta biết suy nghĩ của Sở tiểu thư, ta không muốn phụ thuộc vào Tiêu Diên An. Trước đó là do tình thế bức bách, bây giờ ta rất hài lòng.”
“Trong đầu ta không nhớ được cách điều chế, nhưng giúp đại sư nghiên cứu thì vẫn dư xài!”
Nàng ta nói xong mấy câu này thì hấp tấp chạy đi, cũng không để ý xem ta nghe có hiểu không.
Đến chỗ ta, nàng ta lúc thì xưng “Nô tỳ”, lúc thì xưng “Ta”.
Sau khi phát hiện ra ta không để bụng thì chưa từng tự xưng “Nô tỳ” nữa.
Sau đó ta suy nghĩ một lúc, e rằng Thời Diên không phải là yêu ma quỷ quái gì cả, chắc là người ở thế giới khác.
Có lẽ giống như nàng ta biểu hiện, ở một thời không khác có một nơi con người bình đẳng với nhau.
*
Tiêu Diên An vẫn luôn dưỡng thương, khi một lần nữa nhìn thấy hắn thì đã là một tháng sau.
Hắn tìm đến Sở gia, đòi ta trả lại Thời Diên.
Hắn buông lời hung ác, nói nếu ta làm gì Thời Diên, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ta, sẽ không bỏ qua cho Sở gia.
Theo những lời này của hắn, cảnh tượng kiếp trước khi cha ta qua đời trên chiến trường, toàn tộc ta vì ta mà chết lại một lần nữa hiện ra trước mắt ta.
Ta miễn cưỡng cắn răng nhịn lại, gọi Thời Diên ra.
Tiêu Diên An nhìn thấy Thời Diên thì muốn đưa nàng ta về.
Ta dựa vào lời đoán mệnh của Quốc sư, kéo Thánh thượng ra, quả thật đã giữ được nàng ta ở lại.
Đồng thời nếu như Tiêu Diên An muốn vào phủ gặp Thời Diên thì cần phải đưa vạn lượng bạc trắng trước rồi mới có thể thăm được.
Nếu không giao tiền thì ai cũng có thể vào Sở phủ được, ngoại trừ Thái tử điện hạ là không thể.
Tiêu Diên An không còn cách nào khác, đành phải giao tiền.
Sau này trong lúc vô tình, ta lại nghe được từ Thời Diên có một món ăn gọi là lẩu.
Thật ra triều đại này đã sớm có kiểu ăn nhúng thịt vào nồi đồng này, chỉ là nghe nàng ta nói cái gì mà vớt dưới đáy biển [*] gì đó.
[*] Haidilao có nghĩa là vớt dưới biển.
Nói là phục vụ rất tốt, cũng có thể dựa vào cái này để kiếm tiền.
Ta bèn dùng tiền đào được từ Tiêu Diên An mở một cửa hàng như thế.
Không ngờ rằng làm được một hồi lại thành quán rượu lớn nhất kinh thành.
Cuối cùng cũng có cách kiếm tiền chiêu binh mãi mã rồi.
Việc nghiên cứu chế tạo thuốc nổ ở ngoại ô kinh thành gần đây cũng có chút tiến triển, mọi thứ đều theo chiều hướng tốt.
Chỉ cần điều chế thành công, ta sẽ lập tức tìm người ra roi thúc ngựa đưa cho cha.
Nhưng, món đồ quan trọng như vậy.
Để ai đưa thì thích hợp đây?
Trăng Trung Cung - Matcha Ngàn Tầng
Chương 3
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
