Ngày hôm đó ta lén quay về từ ngoại ô thì có một bóng người nhảy vào trong xe ngựa.
Ta tập trung nhìn lại, phát hiện ra là Tiêu Lâm.
“Đệ lên xe của ta làm gì?”
Từ khi ta biết được ngoài mặt hắn ngây thơ hồn nhiên, bên trong lại toàn là sự đen tối, Tiêu Lâm không còn giả vờ trước mặt ta nữa.
“Ta đến tìm hoàng tẩu, ôn chuyện cũ, lén yêu đương.”
Ta trừng mắt liếc hắn một cái, đưa chân muốn đạp hắn ra khỏi xe ngựa.
Tiêu Lâm lắc người né tránh, ngay sau đó thì ngửa đầu ngồi bên cạnh.
Trong xe ngựa cứ trở nên yên tĩnh như vậy.
Hồi lâu sau, Tiêu Lâm nói: “Sở tỷ tỷ, ta định xin Thánh thượng hạ chỉ nhập ngũ.”
Nghe thấy lời này, ta sửng sốt.
Kiếp trước, Tiêu Lâm cũng chạy tới biên cương tòng quân vào thời điểm này.
“Sao lại tự dưng nghĩ như vậy?”
Tiêu Lâm lại không trực tiếp trả lời câu hỏi của ta: “Gần đây động tĩnh ở ngoài ô không nhỏ, mặc dù người ngoài không chú ý đến, Lâm đây vẫn để ý đến Sở tỷ tỷ nên mới phát hiện ra chuyện bí mật trong đó.”
“Đệ…”
Ta vừa nói ra được một chữ thì đã bị Tiêu Lâm che miệng lại, chặn lại lời ta muốn nói.
“Ta không đến để khiêu khích, ta đến để hợp tác.”
“Ta không có hứng thú với vị trí đó. Phụ hoàng đức tài bình thường, hoàng huynh giống ông ấy, cũng là như thế.”
“Mấy năm nay chỉ dựa vào Sở bá bá để trông coi biên cương, chỉ giữ chứ không dám chiếm. Nước Tiêu, càng ngày càng tệ.”
Ta đẩy tay Tiêu Lâm ra, phẫn nộ trừng mắt nhìn hắn.
Còn nhỏ tuổi mà đã dám động tay động chân rồi, sau này chẳng lẽ là tên d* x*m.
Tiêu Lâm không hề để ý mà rút chiếc khăn của ta, lau đi son môi dính trên tay.
“Cho nên, chi bằng chúng ta hợp tác. Cho dù tỷ ngồi vào vị trí cao đó, ta phụ trách đấu tranh giành thiên hạ, hay là ta làm chức cao, Sở gia đấu tranh giành thiên hạ thì kết quả đều sẽ rất tốt, không phải sao?”
Ta thừa nhận rằng ta hơi động lòng.
Nhưng cũng sẽ có nguy hiểm, nếu như Tiêu Lâm phản bội, vậy thì ta chắc chắn…
Tiêu Lâm nhìn ra được sự lo lắng của ta, nhún vai.
“Yên tâm đi, ở biên cương ta sẽ thay Sở bá bá phòng thủ. Ta đảm bảo trước khi trưởng thành, ta tuyệt đối không bước vào Kinh thành, Sở gia có thể mạnh tay muốn làm gì thì làm.”
Ta nhướng mày lên: “Sau khi trưởng thành thì sao?”
Tiêu Lâm huơ huơ chiếc khăn trước mặt ta: “Sau khi trưởng thành thì nhất định là phải thực hiện hôn ước, đến đây cưới Sở tỷ tỷ về làm vợ.”
Ta đưa tay muốn cướp lại chiếc khăn, Tiêu Lâm né tránh rồi trực tiếp nhét nó vào ngực.
Không cướp lại được, ta tức giận một lần nữa tung chân đá: “Ai có hôn ước với đệ chứ?”
Tiêu Lâm lại thuận thế nhảy xuống khỏi xe.
“Sở tỷ tỷ thật là tàn nhẫn, Lâm đây vẫn luôn nhớ đến ngày đó trên điện, Sở tỷ tỷ không chùn bước mà đứng ở đó, quỳ xin Thánh thượng ban hôn cho lục điện hạ.”
Nói xong hắn vẫy chiếc khăn trong tay: “Cái này xem như là tín vật ước hẹn, Tiểu Nguyệt Nha, chờ ta quay về cưới nàng nhé.”
Tiêu Lâm xoay người leo lên con ngựa mà thị vệ dắt ở bên cạnh rồi phóng ngựa đi xa.
Hắn như biết rõ ta đang nhìn hắn, phất tay áo tạm biệt.
Ta hạ màn xe xuống, cụp mắt: “Không biết lớn nhỏ.”
Nhưng mà, Tiêu Lâm đáng tin.
Về phần sáu năm sau ai cưới ai thì khó mà nói được.
*
Sau khi Tiêu Lâm tự xin tòng quân, Tiêu Diên An một lần nữa hoạt động mạnh trên triều đình.
Mặc dù tướng đi khác thường nhưng không có Hoàng tử nào có thể cướp ngai vàng với hắn.
Đương nhiên là hắn sống như cá gặp nước.
Hôm tết Nguyên tiêu, ta vô tình bắt gặp Tiêu Diên An cải trang ở trên phố.
Hắn lấy ra một cây trâm từ ống tay áo: “Tiểu Nguyệt Nha, đây là cây trâm cô tự tay khắc.”
“Thái tử phi của cô, sẽ không có người khác làm ảnh hưởng đến địa vị của nàng đâu.”
Nhìn thấy cây trâm quen thuộc, trái tim ta đau đớn.
Đó là nơi kiếp trước bị con dao găm đâm thủng.
Có lẽ là nhìn cây trâm này, ta lại nhớ đến.
Ta nhận cây trâm hoa này, lúc nào cũng nhắc nhở chính mình.
Kết quả khi về phủ gặp Thời Diên, Thời Diên cũng lấy ra một cây trâm.
Kiểu dáng gần như giống nhau như đúc, chỉ có chữ là khác.
Tâm trạng Thời Diên có chút sa sút: “Tiêu Diên An, vậy mà cũng bắt đầu qua loa với ta rồi.”
Ta ra lệnh người cầm mười cây trâm vàng tới, bày ra trước mặt nàng ta.
“Muốn cái gì thì dựa vào bản thân ngươi là có thể đạt được. Đồ Tiêu Diên An tặng chẳng hiếm lạ gì.”
Thời Diên lập tức trở nên phấn chấn: “Đúng! Ta đi đến quán rượu đây, có thể huấn luyện điệu nhảy mới cho những nhân viên phục vụ kia rồi.”
Mặc dù nghe không hiểu lời nàng ta nói, nhưng thấy nàng ta không nghĩ đến Tiêu Diên An nữa, ta cũng yên tâm.
*
Mới chớp mắt mà bốn năm đã trôi qua.
Mà ngày cưới của ta và Tiêu Diên An cũng đến rồi.
Ngày hôm đó mười dặm hồng trang, cả hoàng thành đều chấn động.
Tiêu Diên An mặc một bộ hỷ phục, đầu đội kim quan, cưỡi ngựa đỏ, đi về phía Sở gia trong sự chen chúc của đông đảo thị vệ và cung nữ.
Ta nhìn hỷ phục, trong tay nắm chặt cây trâm Tiêu Diên An tặng.
Cả hoàng cung đều treo lụa đỏ, trải thảm đỏ.
Ta nghĩ, không đỏ bằng máu.
Ra tay trong tiệc mừng là quá đúng dịp.
Giờ lành đã đến, kiệu của ta được nâng vào Đông Cung.
Tiêu Diên An dắt ta, dẫn ta vào điện chính.
Thánh thượng ngồi ở trên cao, khen tốt liên tục.
Một giây sau, tiếng binh khí nổi lên xung quanh.
Là người đưa dâu của Sở gia ra tay.
Ta đột nhiên vén khăn voan lên, chống cây trâm trong tay ở cổ Tiêu Diên An.
Thánh thượng lập tức phản ứng lại, lão gầm thét: “Được lắm, Sở gia muốn mưu phản rồi!”
Ta cười khẽ: “Có vua kiểu này, phản thì làm sao!”
Thánh thượng hoảng loạn, vội vàng gọi người.
Nhưng cha đã sớm mang theo binh mã giết vào cung, đâu còn ai có thể đến gặp Thánh thượng nữa.
Ca ca mang theo người mở đường ở phía trước cho ta.
Cuộc mưu phản đã chờ bốn năm này, cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi.
*
Sở gia luôn rất được lòng dân, lần này thay đổi triều đại, tiến triển vô cùng thuận lợi.
Duy chỉ có một điều không thuận, là những lão thần cố chấp kia có phần bất mãn với việc ta kế vị.
Bọn họ càng ủng hộ ca ca làm vua hơn.
Dọa cho ca ca đang nhìn chằm chằm bánh ngọt ở phòng bếp chạy trối chết, bày tỏ muốn đi Giang Nam tuần tra.
Sắp tới không về kinh.
Trước khi đi huynh ấy còn mang theo một nữ đầu bếp.
Nước không thể một ngày không có vua, những đại thần kia không có cách nào, đành phải bất chấp khó khăn mời ta xưng đế.
Trở thành vị Nữ đế đầu tiên trong lịch sử.
Mà Tiêu Diên An đã bị ta cắt đứt gân tay gân chân, tặng cho Thời Diên.
Thời Diên cũng không chê, mang theo Tiêu Diên An đã hôn mê bái đường thành thân.
Nhưng đợi sau khi Tiêu Diên An tỉnh lại, hắn lại la hét ầm ĩ nói không đúng, hắn nói mình mới là Hoàng đế, muốn gặp ta.
Đương nhiên là ta không đi gặp hắn, ta đoán chắc là hắn giống ta năm đó.
Hắn cũng sống lại rồi.
Hắn gào thét mấy ngày, Thời Diên lại không nhịn được mà tát gã mấy cái: “Ngươi lải nhải gì vậy, không phải nói yêu ta à? Bây giờ không phải như ngươi mong muốn rồi sao?!”
Tiêu Diên An lại mất hồn mất vía: “Không, cô nên là Thái tử, trẫm mới là Hoàng đế!”
Thời Diên giận dữ tát thêm hai cái: “Bây giờ ngươi là tôi tớ thấp hèn! Tôi tớ đó! Chỉ có ta cứu ngươi, chỉ có ta tốt với ngươi thôi! Ta vì cứu ngươi mà tốn mấy chục ngàn lượng bạc, ngươi phải yêu ta hơn, tốt với ta hơn!”
“Thế này đi, không biết ngươi còn có thể làm được gì nữa, trước tiên sắp xếp cho ngươi giặt váy cho ta mấy ngày đi.”
Tiêu Diên An trừng to hai mắt chỉ vào chính mình: “Ngươi bảo cô giặt đồ cho ngươi?”
Thời Diên lại đá hắn, hai người mắt to trừng mắt nhỏ hồi lâu.
Tiêu Diên An cắn răng, nén giận đồng ý.
Hắn khập khiễng ôm thùng đi làm việc.
Chỉ là, ngày hôm đó đã làm rách mấy chiếc váy, lại bị Thời Diên cào xé một lúc.
Thời Diên thực hiện lời hứa ban đầu, theo dõi gắt gao Tiêu Diên An.
Không hề cho hắn có cơ hội sửa sai.
Đương nhiên, ta cũng đã phái không ít người theo dõi hắn.
Dần dần, Tiêu Diên An ở chung với Thời Diên lâu rồi cũng thu lại mấy phần kiêu ngạo chỉ mình là nhất.
Quan trong là, hắn không bị cào, cũng không bị đánh.
Hắn chỉ cảm thấy mình bị Thời Diên lừa rồi, rõ ràng trước kia khi ở trong cung.
Thời Diên là một cô gái xinh đẹp ngây thơ thiện lương.
Thời Diên luôn có đủ suy nghĩ và ý tưởng muôn hình vạn trạng, nàng ta không có quy tắc, không thích hợp để vào triều.
Ta bèn cho nàng ta một vị trí nữ quan thất phẩm.
Nàng ta ở dân gian giày vò tới giày vò lui, còn thật sự làm ra không ít thành tựu có lợi cho dân.
Sau này có lần sinh nhật nàng ta uống say mới nói ra tất cả.
Nàng ta quả đúng là người ở thế giới khác như ta nghĩ, người đưa nàng ta tới đây là một thứ gọi là hệ thống.
Thứ đó muốn nàng ta trở thành chính thất của Tiêu Diên An, con cưng của trời.
Cho nên mới có tất cả mọi chuyện như vậy.
Sau khi nàng ta hoàn thành nhiệm vụ, hệ thống đã cho một vài phần thưởng.
Nàng ta cũng dựa vào những cái này mà nghiên cứu ra mấy phát minh đó.
Sau khi ta kế vị thì đã hủy bỏ hậu cung, cả nước phổ biến chế độ một vợ một chồng.
Bởi vì hành động này, càng ngày càng có nhiều phu nhân bước ra khỏi nhà.
Bắt đầu không dựa vào nhà chồng nữa, có sự nghiệp của riêng mình.
Địa vị của phụ nữ dần được nâng cao.
Một năm sau, ta vừa hạ triều, chuẩn bị bò về ngủ một giấc.
Đây là do học được từ Thời Diên.
Chợt nghe thấy bên ngoài vang lên một tiếng kêu kinh ngạc, còn chưa đợi ta sai người đi xem.
Cửa phòng bị đá văng, người tới mặc áo giáp màu đỏ viền vàng, tay cầm một cây giáo dài.
Thân hình thon dài rắn chắc, hơi thở non nớt trên người đã sớm tiêu tan, mang theo khí chất kiên cường được dưỡng thành từ chiến trường.
Chính là Tiêu Lâm đã sáu năm không gặp.
Chàng lấy một chiếc khăn thêu từ trong ngực ra, liếc mắt mỉm cười.
“Tiểu Nguyệt Nha, bản Tướng quân đến cưới nàng đây.”
Ta nhếch khóe môi: “Không biết lớn nhỏ.”
Chàng đã giữ chiếc khăn thêu đó sáu năm, đã giặt đến mức hơi bạc màu, nhưng hai chữ Nguyệt Nga dưới góc phải vẫn tươi màu như sáu năm trước.
Tiêu Lâm gác cây giáo dài dựa vào khung cửa.
Chàng vén vạt áo lên, chắp tay quỳ xuống.
“Thần Tiêu Lâm tự nguyện gả cho Sở hoàng, cầu xin Thánh thượng ban hôn.”
Ta cong môi: “Trẫm đồng ý.”
*
Sau khi cưới một năm, Tiêu Lâm lại lần nữa dẫn binh đi chinh chiến, muốn thống nhất thiên hạ.
Trận chiến này tốn trọn năm năm.
Từ đó về sau, thiên hạ thống nhất, không còn chiến loạn nữa.
Người đời sau đã ghi chép lại, trong khoảng thời gian Nữ đế kế vị, quốc thái dân an, quả thật là một minh quân.
— HẾT —
Trăng Trung Cung - Matcha Ngàn Tầng
Chương 4
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
