Trans: Hé louu, em Tú đã trở lại và vô dụng hơn xưa =)))
“Trời đất ơi, đây có còn là người không?” Có thanh niên cúi đầu tặc lưỡi lắc đầu.
Lý Tịnh Tuyết dùng một tay che miệng, thấp giọng nói với Kỷ Yên: “Đáng sợ quá bé yêu, kiểm tra toán nộp bài trước cả nửa giờ mà vẫn đạt 140 điểm, đây là “học thần” đó trời ạ, cậu đến cả học thần mà cũng dám trêu chọc, cậu muốn game over!”
Kỷ Yên: “Over cái quần què, tớ không phải thần à?”
Lý Tịnh Tuyết cong môi liếc nhìn cô: “Cậu mà là thần? Bệnh thần kinh thì có?”
“Cậu im đi!” Kỷ Yên bực dọc.
Lão Lưu ngồi ở chiếc ghế trống hàng đầu tiên, trên gương mặt tràn ngập ý cười nhìn theo chàng trai đang bước lên bục.
Trình Diệp có gương mặt tuấn tú, toàn thân toát ra sự lạnh lùng xa cách, thân hình cậu cao lớn đứng nghiêm nghị trên bục, nhìn bài làm trong tay, mí mắt cụp xuống một màu u tối.
Cậu đứng thẫn thờ, tay áo xắn lên đến cẳng tay, để lộ ra đường nét rắn rỏi của chàng trai: “Đây là câu hỏi trắc nghiệm, kiến thức hướng vecto cấp hai, câu hỏi nói rằng trong tam giác ABC, cạnh AB và cạnh AC bằng nhau, D , E lần lượt là trung điểm của AB và AC. Từ hình vẽ này có thể thấy…”
Giọng cậu thanh niên trầm trầm, quay người sang một bên viết lên bảng đen.
Kỷ Yên chán nản nằm xuống bàn, nhìn bài thi đầy dấu chéo đỏ, thậm chí còn không được 90 điểm, thở dài.
“Một số bạn học nên chú ý nghe giảng, học hỏi thêm từ bạn mới chuyển đến, Trình Diệp, cách bạn giải đề, tại sao cùng một đề, người khác xem liền có thể dễ dàng giải ra, còn các em lại mù mờ không giải ra? Tự suy ngẫm về bản thân nhiều một chút, đừng có cả ngày tới giờ học lại ngủ gà ngủ gật!” Lão Lưu đứng dậy khỏi chỗ ngồi, nhìn quanh phòng học như một khẩu súng máy, sau đó sững sờ.
Lý Tịnh Tuyết lập tức kéo tay áo của Kỷ Yên: “Ui! Đang nói cậu kìa.”
Kỷ Yên không đồng tình: “Văn lợn không phải cũng đang ngủ hay sao.”
Ngay giây sau, giọng nói dõng dạc của lão Lưu vang lên: “Văn Dương! Bài Trình Diệp vừa giải xong em nghe có hiểu không?”
Lý Tịnh Tuyết đá vào giày của cậu ấy, Văn Dương cả mặt đầy vết hằn đỏ, đứng bật dậy khỏi ghế, vô cùng lo lắng hỏi: “Hả? Hả… Ai gọi tớ thế?”
“Tôi gọi em đó!” Lão Lưu ức chế tới mức cả mặt đen lại, đập mạnh lên bàn: “Giờ học lại ngủ gật, không biết hối hận! Ra ngoài! Bước ra cửa cho tôi, suy nghĩ cẩn thận cho tôi!!”
Văn Dương lắc lắc người, vẻ mặt đầy uất ức “Dạ” một tiếng, mím môi bước ra ngoài, đi một bước quay đầu ba lần.
Lý Tịnh Tuyết: “Ồ ha.”
Kỷ Yên: “Ồ ha.”
Mọi người: “Cậu tiêu đời rồi.”
*
Sau nửa học kỳ, giữa tháng 10, trùng với dịp kỷ niệm 80 năm thành lập trường trung học số 6, mỗi lớp sẽ diễn ít nhất một tiết mục và biểu diễn vào tối ngày 10/10.
Vừa tan học lớp phó văn nghệ Từ Hiểu Tinh đã bắt đầu vui vẻ bắt đầu lôi kéo mọi người.
Lý Tịnh Tuyết bước tới và nói: “Pháo Hoa, cậu báo danh đi, tớ nhớ màn múa dân gian của cậu năm ngoái khiến tất cả mọi người đều choáng ngợp, sao rồi, năm nay cậu tính biểu diễn gì đây?”
Kỷ Yên nét mặt buồn bã, đối với cô mà nói, khiêu vũ cũng đã là chuyện của kiếp trước, kiếp trước vào thời điểm này cô đã chọn khiêu vũ, vì hy vọng rằng Trình Diệp có thể nhìn thấy cô dù chỉ một giây trong đám đông. Nhưng kiếp trước, cô không quen với Trình Diệp, xa lạ đến nỗi cô chưa bao giờ nói với cậu một câu hoàn chỉnh. Cuối cùng, một vầng sáng rực rỡ chiếu lên trên đầu cô, khiến khán giả bên dưới sục sôi. Thế nhưng cô tìm đi tìm lại lại không thấy cậu, cuối cùng kết thúc đầy thất vọng.
“Thôi bỏ đi, năm nay tớ yên phận làm khán giả thôi…” Cô vừa định từ chối.
Từ Hiểu Tinh đã cầm cuốn sổ nhỏ bước lại: “Chị Yên, Cảnh Tuyết…” Cô ấy gọi một tiếng, đôi mắt dưới tròng kính long lanh nước.
Một điềm báo không lành.
Kỷ Yên và Lý Tịnh Tuyết cùng lúc giơ tay quay người rời đi không chờ nghe hết câu.
“Tớ không muốn góp mặt cho đủ số lượng.”
“Tớ không muốn là người thay thế.”
Hai người nói cùng lúc.
Từ Hiểu Tinh “phịch” một cái ngồi xổm xuống, nằm trườn trên bàn của Kỷ Yên, đau khổ nói: “Là lão Lưu già, thầy ấy nói mặc kệ tớ dùng cách gì phải tập hợp cho đủ người, nếu không sẽ phải chịu trách nhiệm và rút lui, từ nay sẽ không còn tương lai tươi sáng nữa…”
Kỷ Yên mím môi: “Nói tiếng người coi nào.”
“Chính là tớ đã chừa vị trí nữ chính cho cậu, với ngoại hình và dáng người của cậu, vai diễn này hoàn toàn phù hợp với cậu!!”
“Tớ nói không được không?” Kỷ Yên hỏi.
“Là lão Lưu đề xuất cậu, thầy ấy nói… cái gì nhỉ, về phương diện này cậu có thể đóng góp được cho lớp…” Từ Hiểu Tinh run rẩy, cụp mắt xuống nói.
Phương diện này có thể đóng góp cho lớp? Lời này sao càng nghe càng thấy lạ vậy nhỉ?
“Đùa à!” Kỷ Yên đập bàn, tuyên bố bằng khí thế hiên ngang: “Chị đây phương diện nào cũng có thể đóng góp cho lớp nhé, chuyện này là gì chứ?”
Từ Hiểu Tinh lập tức vội vàng gập đầu lia lịa nói “đúng đúng đúng”, sau đó nhanh chóng viết tên của Kỷ Yên lên trên cuốn tập.
Lý Tịnh Tuyết nghe đến đờ đẫn.
Chị ơi, tỉnh táo lại đi, mẹ chị có biết chị dễ bị lừa thế này không hảaaaaaaaaaaaaa!
Kết quả lại nghe thấy giọng nói trong trẻo của Từ Hiểu Tinh vang lên: “Còn có Cảnh Tuyết, cậu cũng tham gia nhé.”
“Dự bị?” Cô ấy có chút sợ mà hỏi lại.
“Ui để tớ xem…” Từ Hiểu Tinh lật qua lật lại cuốn sổ: “Ừ… vẫn còn một vai quần chúng á.”
Lý Tịnh Tuyết: “…”
Cô ấy đơ luôn rồi, không phải là thế vai thì là quần chúng, trong mắt mọi người cô ấy mờ nhạt đến vậy sao?!!
Một lúc lâu sau, cô ấy hỏi: “Đây cũng là lão Lưu chỉ định à?”
Từ Hiểu Tinh nhẹ nhàng gật đầu.
Lý Tịnh Tuyết nhếch miệng: “Lão Lưu chỉ định cậu chưa?”
“Đương nhiên rồi! Lão Lưu kêu tớ đi tìm người đấy, các cậu đều là được tớ sàng lọc qua rồi mới chọn được đấy! Bất ngờ không, ngạc nhiên không?”
Lý Tịnh Tuyết chán chả buồn nói.
Bất ngờ cái đầu cậu ấy!
*
Đây là vở kịch khá đơn giản, là kịch bản mà lão Lưu tiện tay chọn bừa.
Tranh thủ giờ nghỉ trưa, tất cả những người tham gia biểu diễn đều tập trung lại chuẩn bị cho buổi diễn tập đầu tiên, Kỷ Yên nhìn những người bạn học quen thuộc trước mặt, đột nhiên rơi vào im lặng.
“Thế nên, nam chính là ai?” Kỷ Yên đảo mắt nhìn hàng nam sinh đứng như đang tập quân sự trước mặt, trong đó có đủ ốc sên, mập mạp, gầy sọc… muốn gì có nấy.
Ờm… Lần đầu tiên cô phát hiện ra các bạn nam trong lớp đều có những nét riêng, mọi thứ cần thiết đều có.
“Đừng nói là cậu ta nha?” Kỷ Yên chỉ vào người trước mặt đang đưa đồ ăn vặt cho cô, là tên sai vặt Văn Dương, nụ cười dần cứng đờ.
Văn Dương kinh hãi lấy lại gói snacks: “Chị, chị tuyệt đối không được bắt em làm nam chính, em không đánh lại đám nam sinh trong trường đâu!!”
“Không phải không phải.” Từ Hiểu Tinh lập tức xua tay: “Tớ xem nào, mấy hôm trước tớ đăng ký nam chính là…”
Trong lúc cô ấy nói, vài người nhìn như phụ huynh đang đỡ một cậu thanh niên đi ngang qua trước mặt mọi người.
Cậu thanh niên nhíu chặt mày, chân phải bị bó bột, chống gậy bước đi từng bước chậm rãi, người cha bên cạnh có vẻ muốn đỡ cậu ta, nhưng lại bị cậu ta mất kiên nhẫn hất ra.
Văn Dương nhìn kỹ người đó, lập tức hét: “Giang Dương Trạch? Chân cậu bị thương nặng đến thế à?!”
Giang Dương Trạch quay đầu lại, vừa định nói gì đó, lại nhìn thấy Kỷ Yên ở cách đó không xa, mím chặt môi, cúi đầu bước nhanh lên cầu thang.
Từ Hiểu Tinh vỗ vào sau gáy: “À đúng đúng đúng, nam chính là Giang Dương Trạch!”
Kỷ Yên: “…”
Mọi người: “…”
Sân chơi huyên náo bỗng lặng ngắt như tờ.
Giang Dương Trạch đã trở thành bộ dạng này rồi, cũng không thể vác cái chân bị bó bột lên sân khấu nhảy điệu Valse, cả đám trong chốc lát rơi vào bế tắc.
Một người từ từ đi từ sân chơi lại, cậu mặc chiếc áo dài quần dài, cổ áo sạch sẽ gọn gàng, đôi mắt hoa đào rất chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía này, ánh mắt mệt mỏi, lại bình tĩnh mà thu về.
Những ngón tay thon dài của cậu lần lượt mở chiếc túi nhựa ra, bên trong là chiếc bánh mì vài tệ, cậu cắn một miếng, yết hầu nhô ra đầy gợi cảm, trượt lên trượt xuống rất nhẹ.
Cô liếc nhìn một cái, chàng trai đẹp như tranh vẽ khiến cô không thể rời mắt được.
“Tớ có ý kiến này.” Kỷ Yên túm lấy túi đồ ăn vặt trong tay Văn Dương, nhặt một miếng khoai tây chiên cho vào miệng nhai, sau vỗ vỗ hai tay “bẹp bẹp”: “Tớ biết nam chính phải tìm ai rồi.”
Cô nói rồi bước nhanh về phía trước, chiếc váy tung bay trong gió, mái tóc đen tuyệt đẹp, quay đầu lại và vẫy tay đầy kiêu hãnh với mọi người như một vị thủ tướng: “Đợi tớ chiến thắng trở về!”
Trước sự chứng kiến của mọi người, cô nhanh chóng chạy về phía bóng dáng đó.
Mọi người nheo mắt, nhìn về phía đó, đó không phải là… đó không phải là học sinh giỏi mới đến – Trình Diệp sao?!
Sau đó, trong khi cậu trai còn đang nhai bánh mì một cách vô cảm, cô nhảy tới chỗ cậu với đôi mắt sáng ngời.
Ngay giây sau, Trình Diệp rất nhẹ nhàng hơi nghiêng đầu qua bên trái.
Như thường lệ, cô suýt nữa đã chụp ếch trên mặt đất.
Ở đằng xa Văn Dương là người đầu tiên phát ra tiếng: “Phụt…”
Lý Tịnh Tuyết che mặt cười: “…”
Từ Hiểu Tinh nuốt ngụm nước bọt, ngại ngùng nói: “Được rồi được rồi, mọi người hôm nay tới đây thôi, lần tập sau sẽ thông báo sau, giải tán giải tán thôi…”
Đám đông giải tán.
Kỷ Yên thở hổn hển, đặt tay lên ngực, hét lên đầy giận dữ: “Trình Diệp!”
“Ừ.” Trình Diệp đáp lời, mí mắt chẳng buồn động đậy, tiếp tục ăn bánh mì của cậu.
Kỷ Yên liếc mắt nhìn chàng trai lạnh lùng dè dặt, thanh cao mà cao ngạo, cô không hiểu tại sao cái bánh mì 3 tệ rưỡi cậu lại có thể ăn khí thế như thể 350 tệ thế?
“Có hoạt động cần cậu tham gia á.” Cô th* d*c, bắt đầu điên cuồng chớp mắt với cậu.
Trình Diệp nghe thấy hai tiếng “hoạt động”, cuối cùng cũng đưa mắt nhìn về phía cô, hỏi: “Cái gì?”
“Lớp chúng ta có dựng một vở kịch, sẽ diễn vào lễ thành lập trường, giờ còn thiếu một vai diễn, thiếu người…” Cô rủ rỉ nói.
Trình Diệp ngừng một chút, ăn nốt miếng bánh mì cuối cùng, nói: “Tiết mục của trường có lương không?”
Ánh mắt của Kỷ Yên tràn đầy đồng cảm: “…”
Rốt cuộc cậu đã trải qua những gì mà lại nghèo tới như vậy chứ, thiếu tiền đến thế à?!
Thôi bỏ đi, vấn đề giải quyết bằng tiền thì dùng tiền giải quyết vậy, cô cũng không biết tên này có chút tinh thần tập thể gì hay không, chỉ cần cậu có thể miễn cưỡng đồng ý thì cô cũng chấp nhận.
Kỷ Yên thở dài một tiếng: “Có, tớ trả lương cho cậu! Kết thúc sẽ tính lương cho cậu!”
Trình Diệp hơi nhíu mày, sau đó gật đầu: “Ừ.”
“Cậu cũng không thèm hỏi xem là vai nào à?” Kỷ Yên có chút kinh ngạc.
Cậu quay người ném chiếc túi nilon vào trong thùng rác, một mùi tuyết tùng tươi mới truyền đến, Kỷ Yên vô thức đắm chìm trong đó vài giây, sau đó nghe thấy giọng điệu lạnh lùng của cậu.
“Chỉ cần không phải là vai nam chính thì vai nào cũng được.”
Kỷ Yên: “…”
Cô mở miệng, gương mặt có chút sụp đổ: “Thực ra… chính là nam… nam chính…”
Trong chớp mắt, vẻ mặt của Trình Diệp trở nên cứng đờ.
Cậu cẩn thận suy nghĩ, lông mày nhíu chặt, sự lạnh lùng tích tụ trong đáy mắt: “Vậy không diễn được.” Cậu nói như vậy.
Có lẽ sắc mặt cậu thay đổi quá nhanh, Kỷ Yên nhất thời sửng sốt, không kịp phản ứng.
Vừa ngước lên đã thấy chàng trai thẳng lưng tiến về phía trước theo hướng tòa nhà dạy học.
Kỷ Yên nhanh chân chạy theo: “Trình Diệp?”
“…” Cậu không thèm quan tâm cô.
“Sao không nói gì hết vậy?” Kỷ Yên có vẻ bối rối.
“…”
Đáp lại lời cô chỉ có không khí yên tĩnh.
Kỷ Yên nhớ lại lời hứa cô vừa hứa với mọi người phải đợi tin tức chiến thắng của cô trở về, đột nhiên cảm thấy tự vả tới nhanh thật, vốn nghĩ rằng có thể đưa ra át chủ bài “giao dịch tiền” là có thể xong, ai biết được rằng tên này lật mặt còn nhanh hơn lật sách nữa
Cô cũng bực mình, thôi thì vò mẻ chẳng sợ nứt, giậm chân: “Cậu không tới thì thôi vậy, tớ đóng nữ chính, con lợn dở hơi nào muốn đóng nam chính thì đóng đi!”
Tốc độ của Trình Diệp không hề dừng lại.
Cô càng hét càng lớn: “Dù sao cậu cũng không biết khiêu vũ, tới lúc đó cũng không thể nào theo kịp tớ được, tớ còn sợ cậu đạp chân tớ nữa cơ! Trên lớp nhiều bạn nam như vậy, tớ không tin không chọn được ai diễn nam chính!”
Khiêu vũ? Theo bước chân cô?
Bước chân của Trình Diệp đột ngột dừng lại.
Kỷ Yên nhìn bóng lưng thanh tuấn của cậu, rồi liếc nhìn một cách sắc bén.
Cậu quay người lại, thần sắc khó đoán hỏi: “Phải khiêu vũ?”
“Đúng vậy, sao nào?” Kỷ Yên kỳ lạ nhìn cậu.
“Solo hay nhảy đôi?”
“Những người khác thì tớ không biểt, Từ Hiểu Tinh nói nam nữ chính là nhảy đôi với nhau, sao nào?” Kỷ Yên thật thà nói.
Nhìn thấy người trước mặt vẫn không hề biến sắc, trong đôi mắt đột nhiên tối sầm lại.
Yết hầu của cậu khẽ run lên, sắc mặt phức tạp, đè nén những suy nghĩ trong lòng.
Một lúc lâu sau, Kỷ Yên không nhịn được nữa, cô vẫn nhấc chân đi lên cầu cầu thang.
Nghe tiếng động từ phía người phía sau, âm thanh khàn khàn hỏi: “Đăng ký ở đâu?”
Kỷ Yên: ?
*Tác giả có lời muốn nói:
Trình Diệp: Tôi không biết tôi diễn đừng có kiếm tôi
Kỷ Yên: Được thôi, vậy tôi kiếm người khác vui vẻ nhảy đôi với mình là được rồi.
Trình Diệp cau mày: Đăng ký ở đâu?
Vả mặt nhanh như như một cơn lốc.
