Trans: Sau chương trước, trước chương tiếp theo
“Này, chị, chị dùng chiêu gì mà khiến cho học thần cam tâm tình nguyện tham gia nhảy vậy?” Giờ giải lao lúc luyện tập, Lý Tịnh Tuyết đến chỗ Kỷ Yên tám chuyện.
“Đây gọi là cam tâm tình nguyện? Cậu mở to mắt mà nhìn học thần, cái mặt đen thui đó chỉ cần dán thêm mặt trăng nữa là biến thành bao công luôn rồi!” Văn Dương quay người vỗ vỗ vai Kỷ Yên: “Nói thật đi chị Yên, chị uy hiếm gì người ta đúng không?”
Kỷ Yên trợn trắng mắt: “Tớ đe dọa cậu ấy? Nực cười, đây là phong cách của Kỷ Yên tớ chắc?”
“Đây vốn không phải là chị…” Văn Dương càng nói càng nhỏ tiếng, câu “cái nết của chị trước giờ là vậy mà” chưa kịp thốt ra. Chị Yên thật dễ quên, hồi cấp hai, cô đã yêu cầu cậu học sinh giỏi kia cho cô chép bài tập về nhà. Người ta chưa kịp nói gì thì cô đã giơ nắm đấm lên, nghiến răng nghiến lợi nói điều gì đó, thanh niên đó mặt tái mét, không lâu sau thì chuyển lớp.
Kỷ Yên cũng không quan tâm đến cậu ấy, dựa nửa người vào tường, khoanh tay nhìn cậu bạn đang đứng im lặng trong góc.
Trình Diệp dường như muốn phớt lờ tất cả mọi người, đứng ở mép lan can, mím môi, yên tĩnh nhìn chằm chằm kịch bản trong tay.
Người ta nói đàn ông lúc nghiêm túc là quyến rũ nhất.
Lúc này nhìn cậu thanh niên có chiếc mũi cao thẳng tắp, với những đường nét sắc sảo trên gương mặt, đang dùng những ngón tay thon dài cầm tờ giấy trắng, thỉnh thoảng trông như đang xoa nó.
Chàng trai này mê người chết đi được.
Kỷ Yên thẳng người, bước về phía cậu.
Đến gần mới phát hiện lông mày của cậu bạn này đang cau lại rất chặt, đôi môi mỏng mím lại, thỉnh thoảng lại cử động miệng gằn từng chữ với giọng trầm thấp.
Ồ, cậu bạn trước giờ không thèm tham gia các hoạt động tập thể như thế này, lúc này vậy mà lại đang nghiêm túc học thuộc lời thoại của mình.
Kỷ Yên ở sau lưng cậu đột nhiên chắp tay lại, vỗ tay.
Trình Diệp trợn mắt, keo kiệt ban cho cô một ánh mắt.
“Đại học thần, cậu chăm chỉ dữ vậy?” Kỷ Yên tinh nghịch nháy mắt với cậu.
Trình Diệp ngẩng đầu nhìn cô thật sâu.
Ánh mắt có cả ý đồ sâu xa, ông đây vất vả như vậy là vì ai chứ?
Kỷ Yên bắt gặp ánh mắt của cậu, đề nghị: “Cậu học thuộc lời thoại như thế này không được đâu, đây là kịch sân khấu, chủ yếu là khiêu vũ, hay là chúng ta tập trước một lần?”
Trình Diệp lơ đãng quét mắt nhìn xung quanh, lông mày cậu nhíu lại, nói: “Khỏi.”
Kỷ Yên cũng liếc mắt nhìn quanh theo cậu, vừa hay lại là giờ nghỉ trưa, trên sân có rất nhiều người, chơi đùa ồn ào, quả thật là không phù hợp để luyện tập.
Cô gật gật đầu bày tỏ hiểu ý: “Vậy được rồi, vậy đợi lát nữa sau giờ học bọn mình cùng tập đi. Đúng rồi, cậu cho tớ Wechat của cậu đi, hôm nay đến lượt tớ trực nhật, đến lúc đó làm xong tớ sẽ báo với cậu.”
Ánh mắt Trình Diệp sáng hẳn lên, nhớ lại cô có chấp niệm với tài khoản Wechat của cậu trước kì thi vừa rồi.
“Sau khi tan học tôi ở lớp đợi cậu.” Cậu nói.
Ý trong lời nói, không cần số wechat của tôi, cậu quay lại lớp học là có thể liên lạc với tôi.
Tính toán nhỏ đó của Kỷ Yên đã bị đoán trúng, cô không nản lòng.
Cô gái có làn da đẹp, đôi môi bóng, ngọn tóc hơi ngả vàng dưới ánh nắng, có lẽ vì chói mắt không thoải mái nên nhìn cậu bằng nửa con mắt.
Trình Diệp lặng lẽ di chuyển vài bước, lưng chặn lại ánh sáng, khiến cho khuôn mặt của cậu bị ngược nắng biến mất trong bóng tối, khó để nhìn rõ.
“Lỡ như tới lúc đó có chuyện đột xuất thì tớ có thể thông báo kịp cho cậu chứ, cậu cho tớ số Wechat của cậu trước đi…” Đường nét trên gương mặt thanh tú của cô loáng thoáng trong ánh hoàng hôn.
Nghe thấy tiếng Trình Diệp trầm ngâm vài giây: “Hôm nay cậu trực nhật?”
Kỷ Yên: “Thì sao??”
“Tôi nhớ hôm trước cậu nhờ tôi mang cơm cậu cũng nói cậu phải trực nhật.”
“Hửm? Có à? Tôi cũng không nhớ nữa…” Cô bắt đầu đánh trống lảng.
Ngón tay Trình Diệp khẽ động đậy, tờ giấy trong tay bị vò nghe tiếng loẹt xoẹt: “Tôi nhớ rất rõ ràng, cậu còn chửi tôi là thứ bụng dạ hẹp hòi, tán tận lương tâm.”
Kỷ Yên: “…”
Ồ hố, tự vả luôn rồi.
Một cái cớ dùng đi dùng lại quá nhiều lần sẽ dẫn tới hiện tượng đội quần như thế này đây.
Cô vội vàng xua tay: “Sao lại có thể mắng chứ, nhất định là cậu nhớ nhầm rồi! Với lại hôm nay tớ thật sự phải trực nhật, lừa cậu thì tớ là bố của cậu, thật đó!”
Trình Diệp: “…”
Lời thề kiểu gì vậy, lại đỉnh cao như thế này.
Kỷ Yên nhìn chằm chằm vào gương mặt trầm tĩnh của cậu, cuối cùng không cam tâm mà hỏi: “Rốt cuộc cậu có cho tớ Wechat của cậu không?”
Trình Diệp không hề cử động, nếu không phải làn gió nhẹ nhàng thổi nhẹ mái tóc trên đỉnh đầu của cậu, cô còn tưởng rằng tên này đã bị ai đó điểm huyệt đứng yên luôn rồi. Cũng không biết là rốt cuộc cậu cứng đầu cố chấp cái gì, chỉ cần Wechat thôi mà, cũng không phải là moi ra vài ký thịt từ cơ thể cậu.
“Đồ keo kiệt.” Cô cúi đầu lẩm bẩm.
Trình Diệp hơi nhướng mày, nhìn thấy cô gái trước mặt hơi hé môi, cúi đầu không vui, cô dùng đôi giày trắng đá vào hòn đá dưới chân mình, đá vào mũi giày của cậu một cách hung dữ, lại bật ngược ra.
Đôi mắt của Trình Diệp khẽ đảo nhanh, vừa định mở miệng để nói gì đó.
Kỷ Yên nhanh chóng ngẩng đầu, khuôn mặt to bằng bàn tay, làn da trắng như tuyết: “Trình Diệp, cậu có cho hay không?”
Cô nghiêng người về phía trước, chiếc cà vạt trên ngực chạm vào mu bàn tay cậu còn chưa kịp hạ xuống.
Trình Diệp nheo mắt lùi lại.
Một bước, hai bước.
Gió thổi qua, chiếc váy đen sẫm của cô bay ngang qua ống quần cậu.
Trình Diệp dựa lưng vào lan can, cảm thấy hơi lạnh, nhưng không thể lùi lại.
Cậu nói: “Không cho thì sao?”
Cô hơi kiễng chân, giơ hai cánh tay trắng sứ lên nắm chặt lại, đôi mắt hoa anh đào thanh tú to tròn, hung dữ trợn mắt đầy uy h**p: “Không cho? Nếu không cho, cẩn thận tớ đánh cậu!”
Bên đó thậm chí có hơn chục đôi mắt liếc nhìn qua, nhìn Kỷ Yên giống như con gà trống hung hãn với chiếc mào dựng ngược, sẵn sàng xuất phát.
“Còn chơi bóng à? Chị Yên sắp đánh người rồi!!” Phản ứng đầu tiên của Văn Dương là bắt đầu chuẩn bị lao tới, bị Lý Tịnh Tuyết chặn họng từ đầu.
“Cậu bị sao thế hả? Đánh đấm cái gì? Cả ngày đánh đánh giết giết, cậu lại muốn giết người hay phóng hỏa?” Lý Tịnh Tuyết trợn mắt nhìn cậu ấy không nói nên lời.
Văn Dương: “Tớ…”
Cậu ấy vừa nãy nói cái gì thế nhỉ?
Tại sao lại bị chửi thảm như thế này chứ?
Lý Tịnh Tuyết nheo mắt, nhẹ nhõm nhìn người chị em của mình, đang cảm thán cô cuối cùng cũng đã chiếm được thế thượng phong trong ván cờ này.
Kết quả ngay giây sau.
Con gà chọi Kỷ Yên hùng hổ hiên ngang ấy, giống như bị một bàn tay bóp chặt lấy gáy, không thể vùng vẫy thoát khỏi số mệnh, cơ thể từ từ cứng lại, cả người bỗng chốc không còn sức lực.
Chỉ vì chàng trai trước mặt, nheo mắt nhìn chằm chằm cô thật lâu, một tiếng cười nhẹ len lỏi trong lồng ngực cậu.
Trầm lắng giống như tiếng đàn cello xuyên thẳng vào trong tim.
Khi cô ngẩng đầu lên thấy Trình Diệp đang mỉm cười, khóe môi cậu cong lên rất nhẹ, nhưng không biến mất ngay, thể hiện sự vui vẻ của người trước mặt ngay lúc này.
“Cười cái gì?” Cô hỏi.
Trình Diệp không trả lời cô, cậu đút tay vào túi quần, lấy điện thoại ra đưa cho cô.
Kỷ Yên nhanh chóng chộp lấy, điện thoại di động của cậu không có mật khẩu, rất dễ dàng liền có thể mở ứng dụng Wechat, thêm bạn với cô.
“Cho ngay từ đầu không phải tốt rồi sao, việc gì phải nhây vậy chứ…”
Giọng nói nhẹ nhàng của cô gái đột nhiên im bặt.
Trình Diệp một tay cầm điện thoại, tay còn lại giơ lên cao vân da lộ rõ, chạm tới đỉnh đầu cô.
Dưới ánh sáng mờ ảo, vẻ mặt cô mở hồ, mái tóc mềm mại trên đỉnh đầu, lòng bàn cậu hơi ẩm ướt, nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc trên đỉnh đầu của cô, sau đó buông ra.
Toàn bộ hành động kéo dài chưa tới ba giây.
Trong lòng như nước sôi đổ thêm dầu nóng, vừa nồng cháy lại sôi nổi, rào rào bùng cháy.
Những chiếc gai nhọn trên người cô cứ thế rơi xuống từng chiếc từng chiếc một, vừa ngoan ngoãn lại lười biếng.
Tim đập như trống, từng hồi từng hồi, càng lúc càng mạnh.
Chỉ vì đó là cậu.
“Tan học đợi cậu ở phòng học.” Giọng nói của kẻ chủ mưu trong trẻo và bình tĩnh đến lạ thường.
Để lại một mình cô, máu từ lòng bàn chân dâng lên khiến cho má cô trong chốc lát đỏ bừng, phải một lúc lâu sau cô mời đạp lại “Ừm” một tiếng.
Chắc chắn cô đã bị cậu dùng mỹ nam kế, nếu không tại sao chân cô lại nặng như chì đến mức nhấc không nổi?!
*
Tiếng chuông tan học vang lên rất lâu rồi.
Trong lớp học chỉ còn lại mình cậu, chữ viết trên bảng đen cũng đã được lau sạch sẽ, bốn bề ngoại trừ tiếng những trang sách lật xào xạc trong gió mát, cũng không nghe thấy âm thanh nào.
Sau khi Trình Diệp làm xong đề cuối cùng, liền nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng.
Kỷ Yên không ngờ rằng vừa bước vào lớp học đã bị ánh mắt của người nào đó thu hút, đôi mắt thường ngày không biểu lộ chút cảm xúc nào với mọi người, khi nhìn cô, cô giật mình nhớ lại nụ cười nhếch mép kỳ lạ của cậu lúc chiều.
Cô chợt có chút xấu hổ khi nhìn thẳng vào mặt cậu.
Trong nháy mắt, Trình Diệp đã vác cặp lên vai, đi tới trước mặt cô, sau đó đưa chiếc cặp hồng cho cô, nói: “Đi thôi.”
Kỷ Yên không dám nhìn thẳng vào mắt cậu, bèn nhìn thẳng về phía trước.
Sau đó nhìn thấy yết hầu to như quả trứng chim bồ câu, đầy gợi cảm, giọng nói có chút trêu ghẹo.
Trái tim cô khẽ run lên.
“Kỷ Yên?” Trong mắt cậu ánh lên sự hoài nghi.
Kỷ Yên nhắm chặt mắt lại, cô thật sự bị điên rồi, rốt cuộc cô đang làm cái gì vậy chứ?!
“Đi đi đi…” Cô nhanh chóng chộp lấy cặp sách rồi lao xuống lầu.
Một đường chạy thẳng tới phòng luyện nhạc.
Cửa không khóa, căn phòng to như vậy chỉ đặt một cây đàn piano đen trắng, ánh hoàng hôn bên ngoài rất sáng, lan tỏa như một làn sương mỏng, bao phủ kín cả căn phòng.
Kỷ Yên ung dung ném chiếc cặp đi, có lẽ bình thường không ai tới đây, nên trong ánh sáng mờ ảo thấy một lớp bụi phủ dày.
Trình Diệp cụp mắt đến gần, cúi xuống nhặt cặp sách của cô lên, sau đó quay người đặt cặp sách của cả hai lên bàn.
Cô gái có dáng người mảnh khảnh, ngước mắt lên nhìn cậu với ánh mắt rực cháy và nói: “Tới đây.”
Trình Diệp mím môi, đầu lưỡi chạm lên vòm miệng, tay đặt lên eo cô gái.
Giữ chặt lấy chiếc eo mảnh khảnh.
Cậu đã nhìn thấy sự linh hoạt và mềm mại ở đó.
Nhưng khi chính tay cậu chạm vào, toàn bộ lưng cậu bắt đầu cứng lại, trái tim như có ngọn lửa đang bùng cháy, từ từ lan khắp toàn thân.
Nóng bức, bồn chồn.
Tất cả đều mất sạch.
Khi nhạc bắt đầu vang lên, cô nhẹ nhàng xoay người một vòng, khi quay đầu lại đầu ngón tay hơi lạnh của cô chạm vào yết hầu rắn chắc của cậu, trắng nõn mềm mại như hành lá, tựa nhẹ vào cánh tay cứng ngắc của cậu.
Giây sau, “bịch” một tiếng.
Đôi giày trắng của cô giẫm lên chân cậu.
“Trình Diệp, cậu nhảy sai rồi, vừa nãy cậu phải lùi về phía sau, như này… rồi như này…” Cô giơ hai tay lên làm mẫu cho cậu.
Cô gái có dáng người uyển chuyển, tư thế khiêu vũ nhẹ nhàng, dưới ánh đèn sợi đốt, cô giống như một nụ hoa đang dần hé nở, hương thơm lan tỏa khiến người ta say lòng.
Hai người lại bắt đầu lại, tiếng nhạc lại vang lên.
Vài phút sau.
Giọng nói có chút không hài lòng của Kỷ Yên lại vang lên: “Cậu lại nhảy sai rồi, cái này lẽ ra phải đi bên phải.”
Trình Diệp: “…”
Cậu đã nói cậu không biết diễn rồi, chắc cậu bị điên rồi nên mới đồng ý với cô gái này diễn vở kịch sân khấu điên rồ này, nếu là cậu của trước đây, có lẽ sớm đã quăng cô ra ngoài rồi.
*
Sau vài lần, cả hai dần dần hình thành sự ngầm hiểu.
Cổ cô trắng nõn, xương quai xanh thanh tú, thân hình mềm mại như vũng nước. Cô nhẹ xoay người lại, sau đó nắm lấy tay cậu, ngã về phía sau.
Móng tay màu hồng và trong mờ, nhẹ nhàng đặt trong lòng bàn tay cậu, khó có thể cầm được.
Đồng tử của Trình Diệp co rút lại, cậu nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô rồi rút lại một cách thô bạo.
Cơ thể cô uyển chuyển như không có xương, cậu nhắm mắt lại nhưng không thể che giấu đôi mắt đầy suy nghĩ của mình.
Kỷ Yên mở mắt ra, như thể sự hối hả xung quanh cô đã bị ép phải tạm dừng.
Cô chớp mắt bối rối, đầu cô đột nhiên “ong” lên một tiếng.
Đôi mắt của Trình Diệp phía trước sâu thẳm như biển, từng đợt sóng vỗ mạnh nối tiếp nhau.
Cô ở rất gần cậu, tay và da chạm vào nhau, cách nhau vài centimet, và tiếng thở nặng nhọc phát ra từ ai đó không rõ.
Nhịp tim không đều, tiếng gió gào thét.
Mọi thứ đều bị khuếch đại.
Sự căng thẳng trong đầu Trình Diệp không ngừng căng lên, sau đó đôi môi xinh đẹp của cô mấp máy, cậu siết chặt vòng tay, gần như không thể áp chế được suy nghĩ trong lòng.
“Trình Diệp…” Cô hét lên.
“?”
“Cậu giẫm lên chân tớ rồi.”
Cô ngây thơ chớp chớp hàng mi dài của mình.
Lưng của Trình Diệp cứng đờ.
Sau đó nghe cô giáo Kỷ nói: “Lại lần nữa, lại lần nữa đi…”
Trình Diệp: “…”
Chắc tối nay cậu phải chịu trách nhiệm về việc này rồi…
*Tác giả có lời muốn nói:
Cô giáo Kỷ: Nhảy sai rồi!
Trình Diệp: …
Cô giáo Kỷ: Ui lại sai nữa rồi này.
Trình Diệp: …
Cô giáo Kỷ (mặt hoài nghi): Cậu không biết nhảy thì đăng ký làm gì thế hả?
Trình Diệp không nói.
Người của ta chỉ có ta mới được chạm vào, đứa nào không cẩn thận đụng vào ta sẽ chặt đứt tay người đó!
